Vô thượng sát thần

Chương 743: Toàn Diệt


Tiêu Phàm nhìn thi thể không đầu của Sở Không, sắc mặt âm trầm tới cực điểm, hắn không nghĩ tới Sở Không vậy mà quyết đoán như thế, tự sát, nguyên bản hắn còn tưởng rằng Sở Không sẽ chạy trốn.

- Sở gia, mẫu thân cùng phụ thân đều ở Sở gia, thậm chí ngay cả gia gia cũng có khả năng ở Sở gia, Vô Song Thánh Thành, Tiêu Phàm ta rất nhanh sẽ đến.

Tiêu Phàm nghiến răng nghiến lợi nói.

Đưa tay vung lên, Hồn Giới trong tay Sở Không rơi vào trong tay hắn, Hồn Lực quét vào bên trong, khiến Tiêu Phàm hít một hơi lạnh là bên trong lại có mấy chục vạn Cực Phẩm Hồn Thạch.

- Đù, không hổ là người đại gia tộc, đây quả thực là giàu đến chảy mỡ rồi.

Trong lòng Tiêu Phàm mắng thầm.

Mấy chục vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, đây chính là mấy ngàn vạn Thượng Phẩm Hồn Thạch đó, dù là đối với đại gia tộc Đại Ly Đế Triều, tỉ như đối với Y gia mà nói, cũng là một bút tài phú không ít.

Trừ Cực Phẩm Hồn Thạch ra còn có không ít linh dược và Hồn Binh, không gian bên trong chiếc Hồn Giới này so với Hồn Giới của Tiêu Phàm còn lớn hơn mấy lần.

Tiêu Phàm xác định Hồn Giới của Sở Không không có cấm chế đặc thù gì, lúc này mới đem Hồn Giới thu hồi.

- Đây là?

Ánh mắt Tiêu Phàm đột nhiên rơi vào bên hông Sở Không, nơi đó treo một khối ngọc bài tử sắc, bên trên viết một chữ "Sở".

Trong nháy Tiêu Phàm mắt nghĩ đến cái gì, vội vàng gỡ tử sắc ngọc bội trên cổ xuống so sánh một cái, chất liệu hai khối ngọc bội ngọc vẫn khác biệt, hơn nữa, đường vân cũng hoàn toàn khác biệt.

- Trước giữ lại, có lẽ về sau hữu dụng.

Tiêu Phàm đem tất cả đồ của Sở Không đặt ở một góc bên trong Hồn Giới, đề phòng về sau có thể dùng đến.

Nhìn thi thể Sở Không một chút, Tiêu Phàm chậm chạp nói:

- Xem ngươi cho ta chút lĩnh ngộ Thân Pháp Chiến Kỹ, ta sẽ để ngươi cùng núi xanh hòa làm một thể.

Trong nháy mắt, thi thể Sở Không bị từng đạo kiếm khí quấy đến vỡ nát, hắn không muốn về sau có nhược điểm bị người khác nắm trong tay.

Về phần hắn vừa rồi lĩnh ngộ Thân Pháp Chiến Kỹ, đã bỏ lỡ cơ duyên, nhất thời sẽ không lĩnh ngộ ra nữa, trong lòng Tiêu Phàm cũng thầm than đáng tiếc.

Bất quá nghĩ đến Thân Pháp Chiến Kỹ không phải Công Kích Chiến Kỹ có thể so sánh, trong thời gian ngắn không lĩnh ngộ ra đúng là bình thường, chỉ có thể dựa vào cơ duyên sau này.

- Nếu Sở Không biết cha mẹ ta, còn hai người kia có lẽ cũng biết.

Nghĩ vậy, Tiêu Phàm quét mắt một vòng bốn phía, không phát hiện cái gì khác biệt, Tiêu Phàm lúc này mới nhanh chóng hướng về phương hướng Phi Độ Chiến Thuyền bắn nhanh đi.

Sở Không mặc dù chết, nhưng bọn hắn là một nhóm bốn người, bây giờ còn có hai người sống sót, chỉ cần bắt sống hai người, có lẽ có thể hỏi ra một ít.

Phi Độ Chiến Thuyền cách đó không xa, Bàn Tử gia nhập Kiếm Hoàng cùng Hỏa Hoàng chiến đấu, ba người đối chiến hai người, rất nhanh liền ở vào thế thượng phong, trong đó một người bị Bàn Tử một kích chém giết.

Cuối cùng một người muốn đào thoát nhưng lại bị ba người gắt gao vây ở trong, căn bản không có cơ hội chạy trốn.

- Dám giết người Sở gia, các ngươi ăn tim gấu gan báo sao?

Người kia ra sức gào thét, hắn chưa bao giờ nghĩ tới bản thân đường đường là Chiến Đế cảnh trung kỳ lại bị hai Chiến Đế cảnh sơ kỳ và một Chiến Hoàng cảnh bức đến như thế.

- Giết hắn, coi như là ta giết.

Trên boong thuyền, tiểu nam hài hét lớn, ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm ba người Bàn Tử, rất hiển nhiên, thực lực ba người vượt qua hắn dự liệu.

- Chiến Thiên!

Bàn Tử nghe vậy, gầm lên giận dữ, Chiến Thiên Kích trong tay không lưu tình chút nào vung ra, giống như một khỏa thiên thạch nện ở trên người Chiến Đế.

- Lưu một người sống!

Đột nhiên, một tiếng hét lớn từ đằng xa truyền đến, thân ảnh Tiêu Phàm trong nháy mắt liền xuất hiện cách bọn Bàn Tử không xa.

Đám người lộ ra vẻ kinh ngạc, Tiêu Phàm liền nhanh như vậy xuất hiện, chẳng lẽ hắn giết chết Chiến Đế cảnh kia rồi?

Ầm!

Nhưng vẫn chậm nửa nhịp, Bàn Tử Chiến Thiên Kích đã trảm trên người cường giả Chiến Đế kia, một kích này khiến xương cốt và lục phủ ngũ tạng toàn thân đều muốn vỡ nát, nào còn có cơ hội sống!

Một tiếng nổ vang, cường giả Chiến Đế cảnh đột nhiên nổ tung, hóa thành một mảnh huyết vụ tràn ngập trên không trung.

- Lão Tam, ta?

Sắc mặt Bàn Tử có chút khó coi nhìn Tiêu Phàm, hắn vừa mới xuất thủ, căn bản là lưu thủ không được.

- Không có việc gì.

Tiêu Phàm lắc đầu, việc này trách Bàn Tử không được, nếu như bản thân hắn đến sớm một bước cũng sẽ không cần giết chết hắn.

Sau đó, ánh mắt Tiêu Phàm bỗng nhiên rơi trên người tiểu nam hài Sở Phiền:

- Tiểu thí hài, ngươi là người Sở gia?

- Ta không phải người Sở gia.

Tiểu nam hài vội vàng nói.

- Không phải người Sở gia, ngươi gọi là Sở Phiền, bọn hắn còn gọi ngươi thiếu gia?

Quan Tiểu Thất một cái tay trực tiếp quăng lên tiểu nam hài Sở Phiền.

- Cho dù trước kia là người Sở gia, hiện tại ta cũng không phải người Sở gia, ta rốt cục tự do.

Sở Phiền căn bản không có bất kỳ e ngại gì, ngược lại lộ ra một nụ cười.

Nghe nói như thế, Sở Khinh Cuồng hơi hơi động dung, hắn dường như từ trên người tiểu nam hài Sở Phiền nhìn thấy cái bóng bản thân, cũng may bản thân tốt xấu cũng coi là trưởng thành, năng lực chịu đựng cũng coi như không tệ.

Nhưng đứa trẻ này mới sáu tuổi, chẳng lẽ cũng bị gia tộc ngược đãi? Lúc này mới nghĩ trăm phương ngàn kế phải thoát khỏi Sở gia?

- Chúng ta sẽ cùng thiếu gia chơi, nhưng bên ngoài so với gia tộc của ngươi nguy hiểm hơn rất nhiều.

Quan Tiểu Thất buông Sở Phiền xuống, trực tiếp thưởng một cái bạo lật.

- Ta muốn quyết đấu với ngươi!

Sở Phiền đau oa oa khóc lớn, bên trong hai mắt phấn nộn chảy ra hai hàng nước mắt.

Mặc dù hắn thực lực bất phàm, có thể xưng tiểu biến thái, nhưng vẫn còn là con nít.

Nhìn thấy bộ dáng Sở Phiền điềm đạm đáng yêu, Quan Tiểu Thất có một loại rất lớn cảm giác tội lỗi, vội vàng nói:

- Được rồi, đừng khóc, lần sau cam đoan không đánh ngươi.

- Đại ca ca, các ngươi muốn đi nơi nào thế, ta có thể đi theo các ngươi không? Ta biết giặt quần áo nấu cơm, tinh thông mọi thứ.

Sở Phiền thuận cán bò lên trên, một mặt cầu khẩn nhìn Quan Tiểu Thất.

Quan Tiểu Thất có chút không đành lòng, đành phải đem ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm hung hăng liếc mắt Quan Tiểu Thất, trong lòng thầm mắng nói:

- Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra, tiểu tử này rất khôn khéo sao?

Năm sáu tuổi có thể đem Chiến Hoàng cảnh trung kỳ một cước đạp bay, Sở Phiền làm sao có thể đơn giản.

Chủ yếu nhất là bốn người Sở Không bọn họ vẫn là Chiến Đế, bốn Chiến Đế đều bắt hắn không được cũng càng thêm chứng minh hắn bất phàm.

Nếu đổi lại những người khác, đừng nói có thực lực đáng sợ như thế, ngay cả Chiến Hồn đều còn chưa thức tỉnh đó.

- Sở Không bọn hắn đã chết, muốn tìm manh mối phụ mẫu cùng gia gia cũng chỉ có thể từ trên người Sở Phiền tìm kiếm, mang theo hắn cũng chưa chắc là chuyện xấu.

Tâm niệm chuyển động, Tiêu Phàm cuối cùng cười nhìn Sở Phiền nói:

- Về sau giặt quần áo nấu cơm, ngươi lo hết, làm không tốt, tùy thời cuốn gói rời đi.

Cũng không phải Tiêu Phàm vô tình, mà là hắn biết Sở Phiền là một nhân tinh, nếu như không đè hắn, ai biết hắn sẽ làm ra sự tình gì.

- Tạ ơn đại ca ca thu lưu.

Trên mặt Sở Phiền cười nở hoa, tròng mắt lưu chuyển, xem xét liền biết lại đánh chủ ý xấu.

- Tất cả mọi người nghe.

Cũng đúng lúc này, thanh âm Hỏa Hoàng hùng hậu vang lên:

- Chuyện hôm nay, tất cả mọi người xem như chưa từng xảy ra, nếu như bị người khác biết, chết không chỉ là bản thân các ngươi, tất cả mọi người đều phải chết!

Hỏa Hoàng mặc dù chưa từng đi qua Vô Song Thánh Thành nhưng hắn cũng biết rõ Sở gia cường đại, hôm nay bọn hắn giết bốn Chiến Đế Sở gia, nếu để cho Sở gia biết được, tất cả mọi người đều phải chết.

- Rõ.

Đám người nhao nhao gật đầu, coi như cho bọn hắn mười hai lá gan cũng không dám tuỳ tiện tiết lộ, trừ phi bọn hắn không muốn sống nữa.

MinhLâm - Lục Đạo -
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như cau do dong ho, muon ngoi thi ngoi xin me gi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.