Vô thượng sát thần

Chương 787: Thực Lực Chấn Áp


Ở đây có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, cầm lấy rồi cút đi!

Giọng nói bình tĩnh mà trầm thấp của Tiêu Phàm vang vọng khắp tửu lâu, tất cả đám người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, tiểu tử này quả thật rất to gan, cũng dám nói chuyện như vậy với Vương Mậu Giang.

Phải biết ở chỗ này, thế lực của Vương gia không phải nhỏ, bằng không người Công Tôn gia tộc ở Thượng Trọng Thiên cũng sẽ không tìm hắn dẫn đường.

Nhưng mà rất nhanh liền có không ít người lấy lại tinh thần, trong mắt tràn ngập sự khinh thường.

10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch là một món tiền không hề nhỏ, không phải người bình thường có thể bỏ ra được.

Cho dù ở Hạ Trọng Thiên của Thánh Thành, cũng chỉ có những thiên tài thiếu niên của các đại gia tộc mới có thể bỏ ra được, Tiêu Phàm nhìn qua chỉ giống như một người bình thường không thể bình thường hơn, sao có thể có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch chứ?

- Ha ha ~

Vương Mậu Giang không cố kị gì cả cười ha hả, đưa tay vung lên, Hồn Giới của Tiêu Phàm lập tức rơi vào trong lòng bàn tay của hắn, khinh miệt nhìn Tiêu Phàm nói:

- 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, ngươi thật sự coi ta là đồ đần, chỉ bằng ngươi cũng có thể bỏ ra 10 vạn...

Lời còn chưa dứt, Vương Mậu Giang đột nhiên im bặt, tiếu dung trên mặt lập tức đông cứng, không biết phải làm sao nhìn Tiêu Phàm, trong con ngươi đầu tiên là lóe lên sự kinh ngạc, sau đó lại trở nên rét lạnh.

- Vương huynh, sao vậy?

Hai nam tử bên cạnh Vương Mậu Giang nghi hoặc nhìn Vương Mậu Giang, mặc dù Vương Mậu Giang ra mặt giúp Công Tôn Oanh đầu tiên khiến bọn họ vô cùng khó chịu vì đã bỏ lỡ cơ hội nịnh nọt Công Tôn Oanh.

Nhưng mà, bọn họ cũng khó chịu khi Vương Mậu Giang bị một tiểu bối vô danh tiểu tốt khinh thường, nếu như ngay cả Vương Mậu Giang cũng bị khinh thường như vậy, thì hai người bọn họ xuất thủ đoán chừng cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.

- Sẽ không phải thật sự có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch chứ?

Có người thấp giọng hoảng sợ nói.

Những người khác nghe vậy, tất cả đều lộ ra vẻ kinh hãi, cũng chỉ có như vậy mới có thể giải thích, vì sao Vương Mậu Giang lại đột nhiên không nói tiếp nữa.

Lại nhìn Tiêu Phàm, hắn vẫn đang bình thản uống trà, sắc mặt không thay đổi chút nào, nhìn thấy dáng vẻ khí định thần nhàn của Tiêu Phàm, đám người đều dám khẳng định, bên trong Hồn Giới kia, quả thật có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch.

Tiểu tử này thực sự bỏ ra được 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch? Chẳng lẽ hắn cố tình giả dạng như ăn mày, chẳng nhẽ thật sự đến từ một đại gia tộc nào đó sao?

Sắc mặt Vương Mậu Giang trắng bệch, hành động kia của Tiêu Phàm giống như đang sai khiến đám ăn mày vậy, không đúng, nói cho đúng là hắn ở trước mặt Tiêu Phàm đến ăn mày cũng không bằng.

Ở mảnh đất Hạ Trọng Thiên Vô Song Thánh Thành này, Vương Mậu Giang hắn còn chưa từng chịu uất ức như vậy.

Hắn tất nhiên sẽ không để Tiêu Phàm cứ như vậy làm mình mất hết mặt mũi, trong đầu lóe lên một vài suy nghĩ, lúc này, Vương Mậu Giang đột nhiên tức giận quát Tiêu Phàm:

- Tiểu tử, ngươi cố ý!

- Sao thế, thẹn quá hoá giận à?

Tiêu Phàm buông chén trà trong tay xuống, mị mị hai mắt, nói:

- Nếu ta là ngươi, sẽ cầm 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch rời đi, dù sao, số đó cũng đủ các ngươi tiêu mấy đời.

Tiêu Phàm còn đem nguyên lời nói của Vương Mậu Giang nói trước đây nói lại, ngươi đã lăng nhục ta, vậy ta tất nhiên sẽ không khách khí, hơn nữa sẽ còn trả lại gấp mười gấp trăm lần!

- Ngươi!

Vương Mậu Giang vô cùng tức giận, nhất thời không biết nói gì.

10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch đấy, cho dù Vương Mậu Giang hắn thì cũng chỉ có số tài sản nhiều như vậy thôi, nếu như không phải có nhiều người như vậy nhìn, thì hắn có lẽ sẽ thực sự cầm 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch rời đi.

Nhưng mà hiện tại, hắn không thể nào cứ như vậy rời đi, đây là cơ hội tốt nhất để nịnh hót Công Tôn Oanh, sao có thể bỏ lỡ chứ.

Nếu khiến cho Công Tôn Oanh hài lòng, mình có thể cưới nàng làm thê, Vương gia có lẽ sẽ đặt chân đến Thượng Trọng Thiên cũng nên.

- Tiểu tử, ngươi đừng không biết điều, ở mảnh đất này, có ai không biết Vương Mậu Giang ta? Hôm nay ngươi dám khiêu khích ta, vũ nhục ta, ngày này sang năm liền là ngày giỗ của ngươi!

Vương Mậu Giang vô cùng tức giận, sát khí dày đặc.

Nghe vậy, đáy mắt Tiêu Phàm lóe lên sát khí nồng đậm, nếu như không phải mới đến, Vương Mậu Giang tuyệt đối đã là một cái xác.

- Khiêu khích ngươi? Vũ nhục ngươi?

Tiêu Phàm giống như nghe thấy truyện hài vậy, khịt mũi coi thường nói:

- Ngươi dùng 1 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch đe dọa ta, không phải khiêu khích ta? Vũ nhục ta? Ta dùng 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch để ngươi xéo đi, lại là khiêu khích ngươi, vũ nhục ngươi?

Lời nói của Tiêu Phàm khiến Vương Mậu Giang mặt đỏ tới tận mang tai, không đáp lại được một câu nào.

Việc này đúng là do hắn không đúng trước, vốn tưởng bọn Tiêu Phàm chỉ là hạng người vô danh, nhưng mà hắn không ngờ tới, Tiêu Phàm lại cao ngạo như vậy, không coi ai ra gì, khiến bọn họ cảm thấy bồn chồn.

- Tiêu Phàm, ngươi đi tới chỗ nào cũng đều phách lối như vậy sao, ngươi cho là Vô Song Thánh Thành vẫn còn thuộc Đại Ly Đế Triều sao?

Đúng lúc này, Công Tôn Oanh vẫn luôn xem kịch vui ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói.

- Đại Ly Đế Triều? Ngươi là người Đại Ly Đế Triều?

Nghe được lời nói của Công Tôn Oanh, Vương Mậu Giang lập tức cười gằn:

- Một kẻ nhỏ nhoi đến từ Đế Triều cũng dám phách lối trước mặt ta?

Nếu như Tiêu Phàm là thành viên của một gia tộc nào đó thuộc Vô Song Thánh Thành, Vương Mậu Giang còn phải e ngại mấy phần, nhưng nếu chỉ là một tu sĩ của Đại Ly Đế Triều mà thôi, căn bản không đáng để trong mắt.

Dù là người Đế Tộc thì thế nào chứ, muốn giết thì giết!

- Vương ca, không cần ngươi xuất thủ, người này cứ giao cho ta đi, có một số người vĩnh viễn không biết chúng ta không phải người chúng có thể đắc tội.

Một thanh niên mặc áo bào trắng phía sau Công Tôn Oanh cười lạnh một tiếng nói, một chưởng đánh về phía yết hầu Tiêu Phàm.

Thanh niên áo bào trắng đã sớm nhìn ra, Công Tôn Oanh rõ ràng muốn đẩy Tiêu Phàm vào chỗ chết, bằng không cũng sẽ không để lộ thông tin của Tiêu Phàm.

Một tu sĩ Đế Triều nhỏ nhoi mà thôi, thật đúng là không đáng để bọn họ coi trọng.

- Cút!

Tiêu Phàm cũng không tốt tính như vậy, gầm lên một tiếng, trong miệng nhả ra một đạo Hồn Kiếm, như một tia sét bắn về phía thanh niên áo bào trắng.

Ngay sau đó một đạo huyết kiếm bắn vào trong không khí, thanh niên áo bào trắng vội vàng che cổ mình, mặt kinh hãi nhìn Tiêu Phàm, sau đó thân thể mềm nhũn, nháy mắt ngã xuống đất không dậy nổi.

- Chết rồi?!

Những người khác thấy thế liền hít vào mấy ngụm khí lạnh, bọn họ không ngờ tới, Tiêu Phàm vậy mà dám giết người ở chỗ này, quan trọng nhất là, một cái phẩy tay liền giết chết một tu sĩ Chiến Hoàng hậu kỳ, Chiến Hoàng đỉnh phong cũng không thể làm được như vậy.

Rất nhiều người bắt đầu hoài nghi thân phận của Tiêu Phàm, có lẽ không giống như lời nói của Công Tôn Oanh, chẳng qua chỉ đến từ Đế Triều đơn giản như vậy.

Chỉ một thoáng, đám người câm như hến, toàn bộ bị thực lực của Tiêu Phàm chấn áp, không dám thở mạnh một cái.

Vương Mậu Giang mí mắt giật giật, không tự giác rút lui mấy bước, liếc mắt nhìn Công Tôn Oanh bên cạnh, lúc này mới nhìn về phía Tiêu Phàm nói:

- Ngươi thực đến từ Đế Triều?

- Thật trăm phần trăm.

Tiêu Phàm thản nhiên nói, tựa như giết một người đối với hắn mà nói chỉ là một việc chẳng đáng nhắc đến, trong lòng cũng không có bất cứ gợn sóng nào.

Chẳng qua khi hắn nhìn về phía Công Tôn Oanh, trong mắt lại hiện lên sát khí, sau đó ánh mắt lại nhìn về phía Vương Mậu Giang, nói:

- Đừng để cho kẻ khác lợi dụng mà không biết, đến lúc đó đến chết như thế nào cũng không biết.

Cảm nhận được sát khí trên người Tiêu Phàm, toàn thân Vương Mậu Giang run lên, cố gắng ổn định tinh thần nói:

- Chẳng lẽ ngươi còn dám giết ta hay sao? Ngươi nếu dám đụng đến một sợi lông của ta, Vương gia nhất định sẽ truy sát ngươi khắp thiên hạ!

Nghe vậy, Tiêu Phàm mị mị hai mắt, lạnh giọng nói:

- Ngươi có tin bây giờ ta lập tức giết ngươi không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai kich lau dai tinh ai quang minh hong dao, thvl cuoi xuyen viet tieu lam hoi tap 7 ben vang nhom xpro rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.