Vợ tôi là quý nữ cổ đại

Chương 40: Nữ đế


Editor: huyetsacthiensu

Sau khi Lan Châu tìm được văn vật trở về thì rất nhanh đã tìm hiểu được nguồn gốc của Vương gia, trước một gia đình thế gia quân đội và chính trị, Vương gia chỉ là một gia đình buôn bán giàu có không có chút chỗ trống đánh trả.

Chân tướng việc Vương gia chôn giấu cổ mộ nghìn năm Kim Phượng triều, vừa ăn cướp vừa la làng, đồng thời lợi dụng văn vật vu oan giá họa cho người khác cũng được phơi bày.

Trong lúc nhất thời cả nước chấn động, tình cảm quần chúng phấn chấn, mọi người đều công khai lên án.

“Nhà ngươi đáng giá bao nhiêu? Văn vật đáng giá bao nhiêu? Văn vật mà xảy ra chuyện gì thì có mười nhà như nhà ông ta cũng không bồi thường nổi!”

“Những thứ kia thuộc về toàn bộ người trong nước, lấy trộm của cải của mọi người, thiệt người lợi mình, thật là độc ác.”

“Chỉ có tôi chú ý chuyện Vương gia xây mộ phần tổ tiên lên trên mộ phần của Nữ đế sao? Đây là đang hút long khí sao?”

“Lầu trên không cô đơn đâu.”

“không cô đơn +1.”

“Vốn còn không biết Vương gia là nhà nào, hiện tại thì toàn bộ ấn tượng tốt đã không có rồi.”

“+1.”

“+2.”



Cùng lúc đó, Lục thị và phía chính phủ cũng đồng thời tuyên bố chính thức tin tức làm sáng tỏ oan khất, xuất phát từ sự bảo vệ Cố Hàm Sương cho nên không tiết lộ chuyện cô biết tin tức của Kim Phượng triều. Lục thị chỉ tuyên bố xuất tiền tài hỗ trợ chỉnh đốn và cải cách văn vật.

Kể từ đó, vì có Vương gia đối lập, hơn nữa lúc trước còn bị hiểu lầm nên hảo cảm của quần chúng nhân dân đối với Lục thị tăng lên gấp bội. Và cũng giống với Vương gia, những người lúc trước không biết Lục thị thì bây giờ cũng đều biết rồi, khác nhau ở chỗ là Vương gia người người kêu gọi đuổi đánh, Lục thị lại giống như được quảng cáo miễn phí.

Trong mấy ngày ngắn ngủi mà cổ phiếu của Lục thị tăng lên không ngừng, thậm chí còn tăng cao hơn cả trước khi gặp chuyện không may. Những người ngày trước bán tháo cổ phiếu Lục thị với giá thấp thì bây giờ đang hối hận không kịp, bây giờ muốn mua lại đã không kịp nữa rồi.

Lúc trước khi cổ phiếu Lục thị bị bán ra thì Lục lão gia đã sai người mua lại, ông vô cùng tự tin đối với cháu trai mình, hôm nay Lục thị quả nhiên như ông dự đoán làm Lục lão gia đắc ý sắp hỏng rồi.

Mà Cát gia dốc sức tìm văn vật về cũng tiến một bước trong giới chính trị.

Cố Hàm Sương gác bút lại, vuốt vuốt trán.

Dì Lưu ở một bên xâu chuỗi, gần đây bà đam mê xâu hạt lúc rảnh rỗi, bụng Cố Hàm Sương ngày một lớn, bà phải để ý bất cứ lúc nào, lúc không có việc gì thì làm để giết thời gian cũng tốt.

Lúc này thấy Cố Hàm Sương vuốt trán liền khuyên nhủ: “Phu nhân mệt mỏi sao? Đứng lên đi lại một chút, ngồi lâu cũng không tốt với đứa trẻ, cũng không tốt cho thắt lưng.”

Thắt lưng có chút nhức mỏi, qua bốn tháng bụng càng ngày càng lớn, hôm nay đã được bảy tháng cho nên sức ép lên lưng cũng không nhỏ.

Cố Hàm Sương gật đầu đứng lên, dì Lưu vội vàng thả chuỗi hạt đang xâu dở xuống đỡ lấy cô.

Cố Hàm Sương đỡ lưng chậm rãi đi trong phòng, cảm giác đỡ hơn lại đi đến bên cạnh bàn.

Dì Lưu nhìn đồng hồ: “Phu nhân, sắp hai tiếng đồng hồ rồi, cô nghỉ ngơi đi ngày mai lại viết tiếp, nếu để tiên sinh biết lại tức giận.”

Buổi sáng, buổi chiều xem mấy tiếng, đây là Lục Văn Tinh quy định. Vốn dĩ hắn cũng không định làm như vậy, vợ hắn có chuyện để làm hắn cũng sẽ không khoa tay múa chân mà còn cảm thấy thật vui mừng huống chi chuyện này trong mắt một tên học tra như hắn là cực kỳ hãnh diện. Thế nhưng trong xương cốt của Cố Hàm Sương là một người khi tập trung làm việc gì đó sẽ quên hết mọi thứ. Lần trước bởi vì viết quá chăm chú, thời gian ngồi khá lâu, phụ nữ có thai vốn dĩ dễ bị tụt huyết áp, lúc đứng dậy thì trước mắt tối sầm lại ngay lập tức ngã xuống. May là Lục Văn Tinh tan làm sớm về nhà nhìn thấy được, chạy nhanh hai ba bước đến đỡ lấy cô. Nếu không như vậy thì cả một người lớn vác theo cái bụng to đùng đã ngã xuống đất, hậu quả thật không thể tưởng tượng được.

Trong nháy mắt Lục Văn Tinh nhìn thấy Cố Hàm Sương ngã xuống tim hắn dường như muốn ngừng đập, đỡ được người thì tức giận đến bốc hỏa, lập tức gọi chuyên gia dinh dưỡng điều chỉnh phương pháp bồi dưỡng.

Sau đó hắn quy định thời gian ngồi máy của cô, cưỡng chế cô ngồi một lúc phải đứng lên đi lại, còn muốn dì Lưu luôn luôn nhìn vào cô.

“Em ngã xuống đất thì muốn anh sống sao hả?”

Cố Hàm Sương không có bất mãn gì, ngược lại rất nghe lời, trên thực tế là chính cô cũng bị dọa sợ. Những tư liệu kia rất có lực hấp dẫn đối với cô nhưng cũng không thể so sánh với đứa con trong bụng mình được.

cô nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, thu dọn một chút giấy tờ trên bàn rồi đi ra khỏi thư phòng.

“Phu nhân muốn ăn anh đào không? Mới được vận chuyển từ Chi Lê về, nghe nói không có hóa chất, rất tươi ngon?” dì Lưu hỏi.

Cố Hàm Sương gật đầu, cô rất thích ăn trái cây tươi ngon nhưng triều Đại Kim không nhiều loại trái cây lắm, bình thường bọn họ cũng chỉ ăn những trái cây mà thôn trang nhà mình trồng được.

không nói đến những loại triều Đại Kim nhập từ nước ngoài vào, chỉ đơn giản nói những loại triều Đại Kim có thì cũng có rất nhiều loại không thích hợp với khí hậu Kinh thành nên không trồng được, phải vận chuyển từ những huyện thành khác vào Kinh thành nhưng đường xá xa xôi, mặc dù trên đường vận chuyện có dùng băng bảo quản nhưng khi đến được Kinh thành thì cũng không còn tươi mới nữa, có mùi vị lạ.

Sau khi cô sống ở đời này mới được mở rộng tầm mắt, rất nhiều trái cây trước đây cô còn chưa được nghe thấy bao giờ.

Lục Văn Tinh sao lại không phát hiện cô thích ăn hoa quả chứ, cho nên trong nhà chưa bao giờ không có hoa quả. hắn còn tìm cách vận chuyển qua đường hàng không, chất lượng hay mùi vị đều tuyệt vời, không có những thứ thuốc kích thích giống như trong thành phố, mùi vị nhạt nhẽo cũng không có giá trị dinh dưỡng gì.

Trái cây nước ngoài tốt, giá cả cũng vô cùng đẹp, nhưng Lục Văn Tinh cũng không để ý đến những cái này, chỉ cố gắng để vợ mình được ăn thoải mái.

Dì Lưu đi xuống nhà bếp, lúc đi ra thì trên tay bê một cái đĩa thủy tinh hình vỏ ốc. Bên trong cái đĩa ngập tràn quả anh đào đỏ tươi, ngọt ngào mọng nước, nhìn rất đẹp mắt.

anh đào lần này vận chuyển đến không ít, Cố Hàm Sương chia cho dì Lưu một ít. cô ngồi trên ghế salon vừa ăn quả vừa nghĩ lại nội dung đã đọc được buổi chiều nay.

Kim Phượng nữ đế sinh sau khi cô chết được ba mươi năm, ba mươi hai tuổi kế vị.

Những điển tịch kia trừ ở giữa cách nhau vài chục năm thì những thứ còn lại cơ bản cô đều từng đọc qua rồi.

Giống như những gì cô đoán, trong mộ Nữ đế không chỉ có những bản khắc gỗ mà còn có những bản viết tay trên giấy. Những bản giấy này đã được xử lý đặc biệt, không bị sâu mọt cũng không bị ăn mòn nhưng dù sao cũng đã trải qua hàng nghìn năm nên vô cùng dễ bị tàn phá cho nên những nhà khảo cổ đào bới đều phải hết sức cẩn thận.

Điều duy nhất là Cố Hàm Sương và những người dân trong nước kinh ngạc chính là trong mộ của Nữ đế trừ thư tịch và một số dụng cụ cơ bản thì không có đồ bồi táng gì cả, giản dị đến mức không giống mộ của một Nữ đế chút nào cả.

Khi kết cấu ngôi mộ bị bại lộ trước mặt mọi người thì không ai dám tin tưởng, thậm chí còn có sự nghi ngờ đối với thân phận của chủ nhân ngôi mộ.

“Chữ viết Kim Phượng triều lại không có ai biết, hay là đã đoán sai rồi, hoặc là Vương gia dã lừa gạt mọi người? Ngôi mộ này căn bản không phải mộ của Nữ đế gì cả mà chỉ là của một quý tộc thông thường.”

“Lầu trên có thấy mình ngốc không, Vương gia lừa gạt mọi người để làm gì? Bọn họ đã bị phán tội, lúc này thân phận của chủ nhân ngôi mộ không phải càng thấp càng tốt sao, dù sao thân phận càng cao thì tội càng nặng! Đầu óc cũng không hỏng tại sao lại phải tự tìm khổ chứ?”

“Đúng vậy, nhiều chuyên gia như vậy, Vương gia có thể lừa được một vài người làm sao có thể lừa được toàn bộ chứ?”



Cũng có người cảm động sâu sắc.

“Đây mới thật sự là Đế vương nghìn xưa. Hãy nhìn tấm lòng này, tầm nhìn này, khí độ này!”

“Chuyện xưa nói đúng, trong sách tất có bảo vật, cổ nhân đều hiểu được tầm quan trọng của sách vở. So với những lý thuyết suông ra vẻ đạo mạo và những ví dụ giả dối thì đây mới thật sự là chấn động, không trách nàng có thể làm Hoàng đế, cho nên chúng ta vẫn nên đọc nhiều sách.”

“Đúng vậy, mua thật nhiều sách chuẩn bị bồi dưỡng từ bên trong, không mong làm Hoàng đế, tốt xấu gì cũng làm một tiểu tiên nữ đương thời có học thức.”

“Các người đã là gì? Tôi đã đem ảnh chụp trong mộ Nữ đế in ra dán đầy bàn học rồi, thời thời khắc khắc đều nhắc nhở mình học hành cho giỏi!”

“Cách hay.”

“Trâu bò.”



So với lượng người xem trong nước không cao về sự phát triển kinh tế thần tốc thì mộ Nữ đế lại dấy lên một cơn sốt đọc sách cho người trong nước. Đây là chuyện mọi người không nghĩ đến nhưng dù sao cũng là chuyện tốt, phía Chính phủ vui mừng, ngược lại còn cho tuyên truyền thêm.

Tinh thần và thể lực của Cố Hàm Sương lại có hạn, mỗi ngày chỉ có thể phiên dịch mấy giờ đồng hồ, mỗi tuần phiên dịch bốn ngày. Ba ngày còn lại để dạy chữ Kim Phượng triều cho những người được Học viện Văn hóa Trung ương phái đến, ngày tháng trôi qua rất phong phú.

Cũng may tất cả mọi người biết tình huống của cô đặc biệt, cũng không thúc giục, ngược lại còn khuyên cô lấy thân thể làm trọng.

Bởi vì bản khắc gỗ cơ bản không bị tổn hại cho nên cô phiên dịch bản khắc gỗ trước, mấy ngày nay cũng phát hiện một quy luật.

Những gì được điêu khắc bằng sắt lạnh trên gỗ đều là những thư tịch ảnh hưởng rất sâu đến Nữ đế, còn có tư tưởng trị quốc của nàng, cùng với một số nhật ký tùy bút của nàng ấy. Đáng tin hơn nhiều so với những truyền thuyết kia.

Thông qua những thứ này Cố Hàm Sương thấy được một người con gái nữ tính, trưởng thành. Từ một thiếu nữ bị vây trong chốn khuê phòng đến một Nữ đế ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh.

Hôm nay cô phiên dịch tùy bút của nàng ấy. Cố Hàm Sương nhắm mắt lại vẫn có thể nhớ lai nội dung đã đọc được.

“Ta và hoàng huynh là long phượng thai, bọn họ đều nói đây là điềm lành, phụ hoàng cũng vì vậy mà yêu thích chúng ta.”

“Ngày hôm nay phụ hoàng dạy chúng ta học xong thì nói với bọn ta một câu “Nếu hai con đổi lại cho nhau thì thật tốt”, sắc mặt hoàng huynh vô cùng không tốt.

“Những ngày tương tự ngày đó không ngừng lặp lại, ta cảm thấy có gì đó đã thay đổi.”

“Ta không thể đến lớp học nữa, mẫu hậu bắt ta học nữ hồng, ta không thích nhưng ta biết ta không giống hoàng huynh, ta phải học.”

“Phụ hoàng qua đời, ta rất khó chịu, hoàng huynh lên ngôi, ta vui mừng thay huynh ấy.”

“Thế gian này thật sự có chuyện số phận sao? Tên môn khách kia đã nói gì với hoàng huynh? Huynh ấy muốn đuổi ta đi, thậm chí ta còn thấy được trong mắt huynh ấy sự kiêng kỵ và sát ý.”

“Phía Bắc trường thành gió thật to, ngôn ngữ bọn họ nói ta không, cử chỉ thô tục lại quái dị nhưng ta biết bọn họ khinh thường ta bởi vì Trung Nguyên không đủ lớn mạnh, bọn họ khinh thường ta.”

“Tên kia nhào về phía ta, trên người hắn nồng nặc mùi thịt dê, hơn nữa còn có mùi vì đã lâu không tắm, ta thậm chí còn có thể thấy tóc thắt và râu mép của hắn, ta buồn nôn nhưng không thể phản kháng vì hắn là trượng phu của ta.”

“Tên đàn ông kia muốn ta hầu hạ dũng sĩ của hắn, ta giết hắn, cũng giết dũng sĩ của hắn, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao mỗi ngày ta đều giấu chủy thủ có độc trong tay áo, hóa ra từ lúc ta không ý thức được đã có dự tính này.”

“Nhân lúc còn chưa có ai phát hiện ra ta chạy thoát, ta rất may mắn, cho dù cả một đường nguy cơ trùng trùng nhưng ta vẫn có thể về được quốc gia của ta, về tới trong lòng mẫu hậu.”

“Trừ mẫu hậu thì không ai chào đón ra trở về, ý kiêng kỵ và sát ý trong mắt hoàng huynh càng nặng hơn, huynh ấy thậm chí còn không thèm che giấu.”

“Ta trốn trong cung của mẫu hậu, bà ấy không có cách nào đối với hoàng huynh, lại muốn bảo vệ mạng sống của ta, chỉ có thể cùng ăn cùng ngủ với ta mỗi ngày, ba năm ta không dám bước ra ngoài một bước.”

“Mẫu hậu không bỏ đượ ta, cũng không bỏ được hoàng huynh, chúng ta đều là con ruột của người, sẽ có một ngày người không bảo vệ được ta, ta nhất định phải dựa vào chính mình.”

“Mẫu hậu mất rồi,ta quỳ trước linh đường, biết thời gian quyết chiến đến rồi.”

“Ta thắng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 3 lượt.

Là một người phụ nữ, bất kể ai cũng mong muốn giữ được nét trẻ đẹp và cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai qua năm tháng. Vậy tại sao không bắt đầu từ hôm nay, từ những bí quyết rất đơn giản được chia sẻ từ trang đẹp là lạ chẳng hạn như man duc nam nen uong thuoc gi, cach tri noi me day tai nha Đầu tư công sức, thời gian để chăm sóc bản thân chính là điều tốt nhất bạn nên làm cho chính mình.

loading...
DMCA.com Protection Status