Vợ tôi là quý nữ cổ đại

Chương 42: Dạy con từ thuở còn thơ


Editor: huyetsacthiensu

Buổi tối hai vợ chồng tắm rửa xong, Cố Hàm Sương ngồi ở đầu giường, Lục Văn Tinh khoác áo choàng tắm ngồi trên giường cắt móng chân cho cô.

Đời trước những nha hoàn đều là được bồi dưỡng từ nhỏ, được các nàng ấy hầu hạ cũng không cảm thấy xấu hổ.

Đời này người giúp việc không giống nha hoàn, gã sai vặt của đời trước, không có ai là phụ thuộc ai, trừ những hộ sĩ trừ chăm sóc bệnh nhân đã không còn cách nói phục vụ thiếp thân nữa. Thời gian không thuận tiện, có những chuyện riêng tư cũng chỉ có thể là người thân cận nhất làm.

Lúc đầu Cố Hàm Sương cũng có chút không quen, thứ nhất là trong ấn tượng của cô đàn ông cho dù ở ngoài có như thế nào thì trước mặt phụ nữ nhất định phải kiêu ngạo và giữ thể diện. Lục Văn Tinh đã phá bỏ những suy nghĩ này của cô. hắn ở bên ngoài vừa ổn trọng lại khéo léo nhưng về đến nhà sẽ lộ nguyên hình, uể oải lười biếng lại xấu xa, thỉnh thoảng còn toát ra tính tình trẻ con. Nhưng mà Cố Hàm Sương rất thích, không rõ lý do vì sao. Thứ hai là vì phụ nữ lúc mang thai thân thể mập mạp, hành động bất tiện, trên mặt còn có mấy vết nám, tám chín phần mười đều trở nên xấu xí, sợ để lại ấn tượng xấu cho đàn ông nên cố gắng trốn tránh, chờ khuôn mặt khôi phục như cũ mới lại đi lại trước mặt hắn.

Giống như Nhạc di nương lúc đầu, bình thường tranh giành tình nhân rất lợi hại, các thủ đoạn không dứt, đến lúc mang thai thì lại hiền lành bất ngờ, chủ động để cho Lâm Trọng ngủ lại ở chỗ những người khác, những trường hợp không thể tránh được thì cũng đánh chút phấn son trên mặt. Nếu để cho Lâm Trọng nhìn đôi chân sưng vù của nàng ta thì có lẽ nàng ta sẽ không nhịn được mà nhảy xuống ao sen mất.

không ai muốn để cho người mình yêu nhìn thấy dáng vẻ xấu xí, nhục nhã của mình. Lúc đầu Cố Hàm Sương cũng có chút lo lắng nhưng Lục Văn Tinh đối với những thay đổi của cô cũng tiếp thu như một lẽ đương nhiên. Có lẽ trong mắt người tình hóa Tây Thi, nhìn cô như thế nào cũng thấy xinh đẹp, điều hắn quan tâm duy nhất là thân thể cô có khỏe không, có khó chịu không.

Dù sao đây là một người đàn ông ngay cả quần trong của vợ cũng đã tự tay giặt rồi.

Thái độ của đối phương quá tự nhiên cho nên Cố Hàm Sương cũng quen dần.

cô nhìn ánh đèn chiếu lên người Lục Văn Tinh đang chăm chú cắt móng tay cho mình.

Lông mi hắn rất dài nhưng không cong, khi hắn hạ mắt tạo thành một bóng râm dưới mí mắt.

Lòng Cố Hàm Sương mềm mại “Văn Tinh.”

“Ừ?” Lục Văn Tinh lên tiếng, động tác vẫn chuyên chú như trước.

“Đợi sau này anh già đi em cũng sẽ cắt móng tay cho anh.”

Vốn dĩ là một lời hứa hẹn ấm áp, kết quả Lục Văn Tinh lại hiểu sai ý “Ghét bỏ anh già sao?”

Gần đây thần kinh hắn vô cùng mẫn cảm đối với chủ đề này.

Có lẽ là mấy tháng nay hắn suy nghĩ quá nhiều, buổi sáng hôm trước soi gương thấy trên đầu mọc lên mấy sợi tóc bạc làm cho hắn sợ hãi. Dù sao vợ hắn tài hoa phong nhã, nghĩ lại người đứng bên cạnh là một tên cả đầu đầy tóc bạc như hắn, hắn thở phì phò một hơi, nhân lúc Cố Hàm Sương vẫn chưa thức dậy thì lén lút nhổ vứt vào sọt rác.

Cố Hàm Sương không biết một màn này, chỉ nghĩ cái gì với cái gì vậy? Nhưng nhìn vẻ mặt không vui của hắn thì vội vã tỏ thái độ “Già chỗ nào chứ? anh còn rất trẻ, như em vừa mới nói, cho dù anh có thế nào cũng là Văn Tinh của em, hơn nữa, chúng ta cũng không cách nhau quá nhiều tuổi, anh già rồi chẳng phải em cũng vậy sao.”

Lục Văn Tinh hài lòng “Vợ anh già cũng vẫn xinh đẹp.” Dừng một chút lại bổ sung một câu “Cho dù anh gì thì em cũng là vợ của anh.”

hắn cắt nốt một móng cuối cùng, dùng dũa nhẹ nhàng duỗi, xoa bóp chân của cô, nhíu mày “Có chút sưng lên.”

“Khó tránh được, đã tốt hơn nhiều rồi.” Cố Hàm Sương động động chân, có người đặc biệt thiết kế sơ đồ các món ăn, lại luyện tập yoga dành cho phụ nữ có thai mỗi ngày, bởi vậy cũng không phải là sưng to lắm, đã tốt hơn nhiều phụ nữ có thai khác nhiều rồi.

“Tiểu tử thối nhanh ra đời đỡ để em phải chịu khổ.” Lục Văn Tinh lầm bầm một câu, nhét chân của cô vào trong chăn, bản thân hắn cũng ngồi vào, ôm người vào trong ngực, hai người nói chuyện phiếm.

“Ban ngày Cát lão cho em một thứ.” Cố Hàm Sương nói.

“Thứ gì vậy?” Lục Văn Tinh nhướn mi.

Cố Hàm Sương đưa điện thoại di động sang, giở ra một bức ảnh cho hắn xem.

Lục Văn Tinh nhận lấy nhìn, là một đồ thị tiêu thụ. Loại đồ thị này hắn vừa nhìn là hiểu ngay.

Tỉ lệ này của bốn quyển sách, ba quyển trước là do Cố Hàm Sương phiên dịch, học viên viện Học thuật biên soạn lại, một quyển “Dạy con”, một quyển “Cấu tứ Lỗ thị” (Cấu tứ: suy nghĩ, xác định và tổ chức về cả hai mặt nội dung và nghệ thuật trong quá trình chuẩn bị sáng tác một tác phẩm.Gốc: 鲁氏文思. Ai biết dịch như thế nào thì góp ý để mình hoàn thiện hơn nhé.), một quyển “Phượng Đế sử”. Quyển cuối cùng là hậu nhân của Kim Phượng biên soạn “Khuyên răn đệ tử”.

Số lượng bán ra của “Phượng Đế sử” vượt lên dẫn đầu, cách rất xa so với ba quyển còn lại. “Cấu tứ Lỗ thị” vẫn tốt hơn so với “Dạy con”, “Dạy con” là thảm nhất, gần như là không có người quan tấm đến, “Khuyên răn đệ tử” gần như là không nhường một bước nào so với nó.

Từ góc độ của Lục Văn Tinh, phản xạ có điều kiện của hắn nghĩ ngay đến chính là in thêm “Phượng Đế sử”. Ba quyển còn lại in ít lại hoặc là dừng in, nhưng nếu chỉ đơn giản như vậy thì Cố Hàm Sương cũng sẽ không đặc biệt đưa cho hắn xem.

hắn thông minh không nói ý kiến của mình ra mà hỏi ngược lại “Làm sao vậy?”

“Những đứa trẻ thời nay cũng không đọc những cái này sao?” Cố Hàm Sương không sao hiểu được, quyển “Khuyên răn đệ tử” cô đã đọc rồi, có vài điểm mạnh, là quyển sách dạy trẻ nhỏ không tồi.

Thời đại của cô, dạy trẻ rất quan trọng, những đứa trẻ mới học chữ bước đầu tiên cần học chính là những cái này, những thầy dạy học ở những vùng quê xa xôi đều có một quyển.

Sau đó là đến “Cấu tứ Lỗ thị”.

Ngược lại những quyển sách dạng “XX sử” thì chỉ có những người rảnh rỗi mới mua về đọc.

Sao ở đây lại trái ngược hoàn toàn vậy.

Đây đúng là hỏi khó Lục Văn Tinh rồi, hắn nào quan tâm những đứa trẻ khác đâu, hơn nữa còn là quan sát xem bọn chúng đọc loại sách gì, ấn tượng duy nhất của hắn chính là mấy người cháu trai nhà bác cả bác hai, mấy ngày lễ tết bị dẫn theo ở trong nhà hắn mấy ngày.

hắn nhớ lại một chút “Có lẽ là đều chơi điện thoại hết rồi.”

“Mọi người ngồi trên bàn ăn, nó một tay cầm đúa để trên bàn, một tay cầm di động, hai hàng nước mui chảy dài sắp chảy xuống đến màn hình điện thoại thì bị nó hít vào một hơi.” “Bác cả anh ngồi bên cạnh cầm bát dỗ ‘Cháu ngoan~ăn cơm nào’, nó giống như bị điếc rồi, không thèm trả lời cũng không thèm quan tâm.”

Lần đầu tiên sắc mặt Cố Hàm Sương xanh ngắt.

“Cái này cũng quá là vô lễ.” không những vô lễ còn mất đi lễ nghi. “Hơn nữa tục ngữ nói rất đúng, quân thần phụ tử, chỉ từng nghe con trai hiếu thảo cầm bát đút cơm cho mẹ ăn nào có chuyện bà nội hầu hạ cháu trai ăn cơm chứ?”

“Thằng nhóc đó chính là bị bác cả anh dạy hư. Bác cả anh ít con trai.” Sau đó thằng nhóc kia chọc đến hắn, chạy vào thư phòng hắn vẽ bậy lên văn kiện của hắn, bị hắn dạy dỗ cho một trận, sau đó cũng không muốn đến nhà hắn nữa, có thể thấy được là một gia đình ngang ngược.

“Hơn nữa tình huống như vậy ở thời đại này cũng không ít. Có khi là được nuông chiều quen, có khi là do bố mẹ bận làm việc không có thời gian dạy dỗ, cũng có khi là do gia đình lười quan tâm.”

Lục Văn Tinh nói “Thời gian anh lên cấp hai, bố anh có vài người bạn chơi bài, vợ chồng bọn họ cùng đến nhà anh chơi mạt chược, dẫn theo một thằng con hai ba tuổi, đứa con muốn đi vệ sinh mà bố mẹ nó cũng không quan tâm, mặc kệ nó đại tiện ngay dưới sàn. Sau khi nó đại tiện cũng không dọn dẹp gì, lau qua loa mông nó hai ba cái rồi coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn tiếp tục chơi. Làm như bọn họ không ngửi được mùi gì cả.”

Lục Văn Tinh không chịu được nữa, cũng không thèm quan tâm mặt mũi của bố hắn, trực tiếp đi đến hất bàn mạt chược lên, đuổi bọn họ về.

Hai loại người phía trên, con cái và bố mẹ Lục Văn Tinh cũng không thích.

Cố Hàm Sương càng không thích, cô thật sự không chấp nhận được.

Đức hạnh dáng vẻ làm đầu, nghe nói giáo dục trong nước đã được phổ cập, đáng lẽ phải làm mạnh mẽ hơn thời của cô mới đúng chứ, sao lại trở nên như vậy rồi.

Hơn nữa cho dù là vài chục năm trước, có thể có mối quan hệ với Lục gia thì ít nhất cũng là gia đình tiểu phú, quy củ như này còn không bằng những nhà nghèo triều Đại Kim.

cô nắm tay Lục Văn Tinh “Con chúng ta sau này nhất định phải được dạy dỗ thật tốt, không thể để cho nó trở thành như vậy được.”

Điều này thì Lục Văn Tinh không có chút lo lắng nào cả, dù sao hắn vô cùng tự tin với bản thân mình, bây giờ lại càng có tự tin với vợ mình.

“Được, phải dạy dỗ thật tốt, nó không học hành cẩn thận anh sẽ đánh nó.”

Cố Hàm Sương hài lòng.

nói chuyện phiếm một lúc thời gian đã không còn sớm nữa, Cố Hàm Sương bắt đầu buồn nghĩ, Lục Văn Tinh ôm cô ngủ.

Gần đây hai người mới ngủ cùng nhau.

Mấy tháng trước thời tiết nóng bức, phụ nữ có thai nhiệt độ vốn cao, lại không dám bật điều hòa quá lạnh. Dùng lời nói của dì Lưu chính là “khí lạnh ngấm vào xương khớp, sau này mới lãnh hậu quả.”

Hơn nữa phụ nữ có thai mà bị cảm thì ảnh hướng rất lớn đến cái thai, uống thuốc càng có hại.

Thân nhiệt của Lục Văn Tinh cũng cao, mùa đông ôm thì vô cùng thoải mái nhưng mùa hè nằm hơi gần chút là có cảm giác như gần một lò lửa, Cố Hàm Sương không chịu nổi, chỉ có thể để hắn tủi thân nằm ở phòng bên cạnh.

hiện tại thời tiết đã mát mẻ, cuối cùng cũng được ông vợ ngủ, thật là mỹ mãn.



Tập tài liệu thứ hai Cố Hàm Sương nhận được là chuyển phát nhanh.

cô mở ra, là một tập tài liệu dạy trẻ, một phần báo cáo điều tra, còn kèm thêm một ít hàng mẫu.

Cố Hàm Sương nhìn một chút hàng mẫu này, màu sắc rực rỡ nhưng không có nội dung gì, trong đó có một mẫu gây được sự chú ý của Cố Hàm Sương.

Nghe nói là thầy giáo ép buộc mua một bộ tài liệu, năm trăm đồng một bộ, trong đó có năm cái hộp. Trong bọc hàng chuyển phát nhanh chính là hàng mẫu, là một cái hộp màu đỏ.

cô mở hộp ra, bên trong là hai tờ bìa cứng. một tờ vẽ một dòng suối chảy qua một khu rừng rậm, một tờ vẽ một con khỉ và một con hươu cao cổ.

Cố Hàm Sương đọc hướng dẫn sử dụng, kéo cổ con khỉ và hươu cao cổ xuống, đặt con khỉ trên quyển sách, hươu cao cổ đặt ở bờ sông.

Hoàn thành.

Cố Hàm Sương nhìn chằm chằm hai tờ bìa trước mặt, mặt không cảm xúc gì.

Hai tờ bìa như này, trung bình mỗi tờ một trăm đồng, thầy giáo yêu cầu phải mua, phụ huynh trả tiền rất thoải mái, mà một quyển “Dạy con”, một quyển “Khuyên răn đệ tử” chỉ mười hai đồng lại không có ai quan tâm.

Trong báo cáo điều tra còn có phần phỏng vấn mấy phụ huynh.

“Ông/bà đã từng nghe đến quyển sách “Khuyên răn đệ tử” chưa?”

“Có nghe nói.” Người nọ chắp tay ra phía sau.

“Có thể nhận xét vài lời được không?”

Người nọ khoát tay “không nhận xét được, tôi còn chưa đọc quyển sách đó.”

“Vậy ông/bà đã từng nghe nói đến quyển “Dạy con”chưa?”

“Chưa nghe nói đến.”

“Vậy vì sao ông/bà lại mua cho con tập tài liệu này?” Chỉ vào cái hộp.

“Giáo viên yêu cầu phải mua.”

“Vậy sao ông/bà không mua cho con một quyển “Khuyên răn đệ tử”?”

“Giáo viên không dạy quyển đấy, mua về nó cũng sẽ không đọc đâu.”

sẽ không đọc, sẽ không đọc nên không mua sao? Vậy những học sinh trong trường học trước đây không học thuộc bài bị thầy giáo đánh lòng bàn tay thì tính là cái gì?

Cho đến bây giờ học tập cũng đều không phải là một quá trình sung sướng, niềm vui của việc học đến từ việc sau khi trải qua vất vả mà trở nên mạnh mẽ. Loại cảm giác vui sướng này vượt xa cảm giác khổ cực của quá trình học tập. Nếu ngay từ đầu đã bỏ qua cảm giác khổ cực của việc học thì vĩnh viễn sẽ không cảm nhận được cảm giác sung sướng khi lớn mạnh. Chỉ biết quanh quẩn giữa ranh giới tự đại và tự ti, suốt đời tầm thường.

Cuối cùng Cố Hàm Sương cũng hiểu vì sao những bản đơn lẻ trong Đế mộ bị các thế gia tranh nhau cất giấu, tuyệt đối không để lưu lạc bên ngoài thì Cát lão lại có thể yên tâm để chúng lưu hành trên thị trường, thậm chí quảng bá rộng rãi.

Trừ lo lắng vì đại cục, vì đất nước thì còn một nguyên nhân không thể không thừa nhận, người biết nội tình bên trong sẽ hao tâm tổn trí nghiên cứu, càng ngày càng xuất sắc, còn đại đa số người dân đọc cũng không muốn đọc đừng nói đến việc nghiên cứu.

Người thông suốt càng trở nên thông suốt, người bình thường càng trở nên bình thường.

cô cầm mấy quyển sách bên cạnh lên lật vài trang, trừ tài liệu học tập còn có mấy quyển sách báo nhi đồng.

Diễn đạt không lưu loát, khó có thể chấp nhận được.

Lời Cát lão như phảng phất bên tai.

“Đây là một nhà trẻ bình thường ở thành phố nhưng quyết không chỉ là một nhà trẻ.”

"Các nhà nghiên cứu giáo dục có trình độ học vấn cao tập trung vào nghiên cứu của chính họ, không thể dạy học được, càng nhiều hơn là những người chỉ cần đào tạo thêm một chút là có thể dạy được những đứa trẻ mẫu giáo.”

“Những nhà xuất bản sách báo nhi đồng nhỏ lẻ đầy rẫy chợ, rất nhiều loại sách báo còn không có nhà xuất bản, người biên tập, chỉ cần bọn trẻ thích thì phụ huynh đồng ý bỏ tiền ra mua. Còn những tác phẩm kinh điển, sách được các học giả biên soạn lại không có mấy ai quan tâm.”

“Đất nước càng lúc càng lớn, không chỉ có sự chênh lệch giàu nghèo còn có cả sự chênh lệch trình độ học vấn mà nhiều người không nhìn thấy được.”

“Chúng ta, còn một đoạn đường dài phải đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 3 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như chi phí loại trừ khi tính thuế tndn, lương cơ bản những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status