Vợ trước muốn tái hôn

Chương 21: Anh hôn cô!


Đôi môi người đàn ông mút lấy đôi má của cô gái trong lòng ngực, nặng nề mà hôn một cái, phát ra âm thanh cực kỳ ái muội.

Đường Hạo Nam bất thình lình hôn, để cho Hạ Nhất Nhiễm cảm thấy cực kỳ "Kinh sợ"!

Cái tên bệnh thần kinh này lại muốn nháo loại nào?!

Hạ Nhất Nhiễm bị Đường Hạo Nam ôm vào trong ngực, Đường Hạo Nam đắc ý nhìn Kha Dịch Thần, ánh mắt hai người đàn ông giao nhau, sóng cuộn bão táp.

Đường Hạo Nam xác định, Kha Dịch Thần đối với Hạ Nhất Nhiễm tuyệt đối còn chưa hết hi vọng!

Kha Dịch Thần lại không xác định, Đường Hạo Nam rốt cuộc là ham muốn chiếm hữu đang nổi lên, hay vẫn lại là đã yêu Hạ Nhất Nhiễm rồi hả?

Không có khả năng!

Anh ta điều tra qua, vài năm nay bọn họ vẫn là trạng thái ở riêng!

"Thuốc giảm đau còn không có hết tác dụng, không đau." Ở trước mặt Kha Dịch Thần, cô đối với Đường Hạo Nam mỉm cười, cũng là hi vọng Kha Dịch Thần thông suốt, cô cùng anh ta, không có bất luận cái khả năng gì!

"Tôi liền không quấy rầy các người, Nhiễm Nhiễm, em nghỉ ngơi cho tốt, Hạo Nam, anh nhớ chăm sóc tốt cho Nhiễm Nhiễm." Kha Dịch Thần nho nhã lễ độ mở miệng.

"Tôi đương nhiên sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt! Cũng không bận Kha tổng lo lắng! Đi thong thả, không tiễn." Đường Hạo Nam lại vẫn ngồi ở mép giường, âm u mà nói, cảm thấy được Kha Dịch Thần cực kỳ dối trá.

Hừ! Cùng anh đấu? Không dễ dàng như vậy!

"A Thần, anh đi thong thả!" Hạ Nhất Nhiễm lễ phép hô một câu, Kha Dịch Thần đã ra khỏi phòng bệnh, để lại cho cô một cái mỉm cười ôn nhu.

Hạ Nhất Nhiễm vẫn nhìn cửa, khóe miệng cũng nhiễm mỉm cười.

"Nhìn, nhìn cái gì vậy?! Tiểu Tam kia đã đi rồi!" Đường Hạo Nam cảm thấy được Hạ Nhất Nhiễm mỉm cười cực kỳ chói mắt, cái người phụ nữ chết tiệt này, sau khi kết hôn cô liền không đối với anh có một cái mỉm cười vui vẻ! Đối với Kha Dịch Thần trái lại không bủn xỉn!

Chẳng qua, ai bảo bọn họ là bạn lâu năm làm chi!

"Tiểu Tam?" Anh chỉ chính là Kha Dịch Thần sao? Hạ Nhất Nhiễm cảm thấy được cực kỳ buồn cười, "Anh thực nhàm chán..." Cô nho nhỏ nói thầm, từ trong ngực anh muốn tránh ra, Đường Hạo Nam lại ôm chặt, không chịu buông ra

"Như thế nào, Kha Dịch Thần có thể đụng chạm cô, hôn cô, tôi liền không thể?" Anh chỉ mới đi lấy cà mèn thức ăn cho cô thôi, cái tên Kha Dịch Thần kia liền xuất hiện, lại vẫn ở trong phòng bệnh cùng cô ái muội!

"Anh nói bậy bạ gì đó?!" Anh có phải hai mắt có vấn đề hay không, vậy mà lại trợn mắt nói lời bịa đặt!

"Như thế nào, dám làm không dám chịu? Đừng cho là tôi không thấy được! Gấp đến nỗi ở trong phòng bệnh liền muốn cho tôi đội nón xanh rồi! Hạ Nhất Nhiễm, đừng tưởng rằng cô đã cứu tôi một lần, tôi đối với cô sẽ thật sự mềm lòng! Lần sau không cho cô lại cùng Kha Dịch Thần nói một câu!"

"Tôi mới vừa nói qua, không phải xuất phát từ cứu anh! Ưm..." Hạ Nhất Nhiễm lớn tiếng phản bác, giây lát, Đường Hạo Nam vậy mà, đột nhiên tay giữ chặt cái ót của cô, bá đạo ngăn chặn môi cô!

Vừa mới là hôn má, lần này là môi!

Hạ Nhất Nhiễm như bị điện giựt, ngu ngơ, thắt lưng bị một cánh tay anh vòng qua ôm lấy, cánh tay giữ chặt cái ót của cô, thâm sâu cuồng dã gặm nhắm môi của cô...

Trong phòng bệnh, đèn điện mờ ảo, người đàn ông ngồi ở mép giường, ôm cô gái, cuồng dã hôn.

Hình ảnh cực kỳ duy mỹ, động lòng người.

Buông ra khi đó, cô phát ra âm thanh ngâm nga ái muội, sắc mặt đỏ lên, hai mắt mê ly, đôi môi sưng đỏ, Đường Hạo Nam đắc ý nhìn cô, tất cả là khí tức đẹp ngọt ngào của cô.

Giống với cái đêm tuyệt mĩ kia, mê hoặc huyễn ảo.

"Hừ... Như thế nào, chỉ là một cái nụ hôn, liền đem cô chinh phục rồi hả? Có phải kỹ thuật hôn của tôi quá tuyệt vời hay không? So với Kha Dịch Thần, như thế nào?" Anh ho nhẹ, che dấu chính mình vừa mới kích thích, hướng cô trêu ghẹo đạo.

Anh cũng không biết chính mình làm sao vậy, lúc nghe cô phản bác cô cứu anh chỉ là về công việc khi đó, trong lòng cực kỳ căm tức, không nguyện tin tưởng, đành phải lấy nụ hôn ngăn chặn miệng của cô!

Dưới ánh sáng mờ nhạt, người đàn ông mặc áo sơmi trắng, duỗi lưỡi liếm liếm môi mỏng, giống như đang nhớ đến nụ hôn vừa rồi, xấu xa như vậy, tà mị không kềm chế được.

Cho dù xem ra xấu xa, cũng là mê người như vậy, làm cho người ta trầm luân, không nào tự thoát khỏi.

Hạ Nhất Nhiễm trái tim tại thình thịch thình thịch cuồng khiêu, lại vẫn đắm chìm trong nụ hôn cuồng dã vừa mới rồi kia, đột nhiên như thế, giống cuồng phong bạo vũ. Răng môi lại vẫn lưu lại hơi thở nam tính thuộc loại đặc trưng của anh. Cũng không biết, anh vì cái gì muốn hôn cô...

Đây là từ khi kết hôn tới nay, anh lần đầu tiên hôn cô...

Cô nói không phải vì cứu anh, anh giống như không chịu tin tưởng.

Nhìn về phía anh khi đó, anh vậy mà đang mở ra cà mèn.

Trên giường bệnh, bàn ăn tự động được mở ra, Đường Hạo Nam đem canh đậu đỏ, canh bánh bao mang lên bàn.

Hạ Nhất Nhiễm sợ sệt nhìn canh đậu đỏ sềnh sệch cùng canh bánh bao trắng trong đặt trên bàn, có một loại cảm giác thụ sủng nhược kinh.

Đường Hạo Nam vì cái gì đột nhiên đối với cô tốt như vậy?

"Đường tổng, tôi nói rồi, tôi là xuất phát từ giữ gìn hình tượng công ty, không phải là thật tâm nghĩ muốn cứu anh! Tôi là cái người phụ nữ lòng dạ rắn rết, tôi không có lòng tốt như vậy!" Cô không cần ôn nhu của anh, không trân trọng, càng không cần!

Cô đột nhiên lại cường điệu một lần, Đường Hạo Nam nghe xong quả thực có chút kích động muốn đánh cô! Anh trừng mắt nhìn cái người phụ nữ chết tiệt không biết tốt xấu, trong lòng rất không là tư vị!

Cô liền như vậy không nghĩ muốn nhận tình cảm của anh?

"Hạ Nhất Nhiễm! Cô thật không biết phân biệt tốt xấu! Mộng Mộng cũng đang ở nơi này, tôi hiện tại liền đi xem cô ấy!" Miệng anh không chút đắn đo, nghiến răng nghiến lợi nói, mang theo tâm lý trả thù, nói xong, nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh.

Cô buồn khổ ngồi ở kia, nháy mắt, khục khịch cái mũi.

Hạ Nhất Nhiễm, mày hà tất phải quật cường như thế?! Mày rõ ràng muốn ôn nhu của anh ấy!

Vì cái gì muốn đẩy anh ấy ra?

Vì cái gì không thể dũng cảm tranh thủ một lần? Dù cho tan xương nát thịt...

Nhìn bát canh đậu đỏ bốc lên hơi nóng, món đồ ăn ngọt cô yêu nhất, nước mắt không khỏi tự mình rơi xuống

Anh đi nhìn Đồng Y Mộng rồi...

Anh là đang đối với cô nhấn mạnh, Đồng Y Mộng tồn tại, nghĩ muốn đối với cô nói, Đồng Y Mộng ở trong lòng anh mới đúng là quan trọng nhất, đúng không?

Anh có lòng từ bi cho cô chút ơn huệ nhỏ, chẳng qua là vì hôm nay cô giúp anh cản Axit sunfuric, bày tỏ một phen cảm kích mà thôi!

Nhưng mà, cuồng dã kích cuồng kia, để cho cô khó có thể chống đỡ nụ hôn của anh thì lại tính là cái gì?

Tay trái cầm lấy thìa, múc một muỗng canh đậu đỏ nấu cực kỳ nhừ, vào miệng là tan, hương vị ngọt lành tràn đầy tất cả khoang miệng, vị giác được kích thích.

Cảm giác nóng hầm hập dọc theo thực quản, chậm rãi đi xuống, rót vào trong bụng.

Cảm giác thật ấm áp, thấm vào lòng người, rõ ràng là ấm áp, nước mắt lại im lặng rơi xuống, có dọc theo cằm ngã chảy trong cổ, trút vào trong cổ áo, phỏng làn da.

Nội tâm là vùng vẫy, mâu thuẫn.

Cô có thể rõ ràng cảm giác được, tình yêu đối Đường Hạo Nam bị chính mình chôn dấu dưới đáy lòng sâu thẳm, đang ở kêu gào.

Cô cũng không hiểu, anh cặn bã như thế, vô tình như thế, cô vì cái gì liền là đối với anh nhớ mãi không quên...

Cửa phòng bệnh lại có động tĩnh, cô vội vã lau nước mắt.

Tô Tiểu Quả là từ trên tin tức biết Hạ Nhất Nhiễm bị hắt Axit sunfuric, sau khi tan tầm liền vội vàng tìm đến bệnh viện, tìm thật lâu, mới ở khu phòng bệnh VIP tìm được phòng bện Hạ Nhất Nhiễm.

Vào cửa liền nhìn đến trên mặt đất một mảnh bừa bãi, tiếc thương nhìn những cái đóa xoa xinh đẹp cùng đất đá rơi rụng đầy ở trên mặt đất.

Hạ Nhất Nhiễm vội vàng ấn chuông, kêu lao công đến dọn sạch đi.

Nhìn Tô Tiểu Quả thân mặc quần bò, áo sơ mi, chân mang giày vải, lưng đeo ba lô, tóc búi lên, thất thần ở cạnh giường bệnh, gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Nhất Nhiễm.

"Hạ Nhất Nhiễm! Chị nghĩ muốn hù chết em sao?!" Tô Tiểu Quả tức giận rống, giây lát hốc mắt liền đỏ lên.

"Tiểu Quả! Chị không sao! Chỉ là phía sau lưng bị thương ngoài da một chút thôi!" Hạ Nhất Nhiễm biết, Tô Tiểu Quả là lo lắng cho cô. Mấy năm nay, có thể cùng cô chân chính thật sự thổ lộ tâm tình, người bạn thân chân chính đối với cô cũng chỉ có Tô Tiểu Quả rồi.

Cái cô bé cùng cô hùn vốn mở tiệm bánh ngọt này.

"Chị không có việc gì chị không có việc gì, chị luôn thích nói ba chữ kia! Hạ Nhất Nhiễm, chị thực nghĩ chính mình là đức mẹ Maria sao?! Em xem tin tức, trong tin tức nói, chị là cứu Đường Hạo Nam tên cặn bã kia, mới bị hắt đến! Hạ Nhất Nhiễm! Chị đầu óc bị úng nước sao?! Tên cặn bã kia liền xứng đáng bị hắt trúng, hắn chết rồi, mới là vì dân trừ hại!" Tô Tiểu Quả liền không rõ, cái tên Đường Hạo Nam ba ngày hai bữa lại cho Hạ Nhất Nhiễm đội nón xanh, vậy mà cô gái này lại vẫn quyết một lòng thích hắn!

"Tiểu Quả! Chị không cho em nói anh ấy như vậy! Anh ấy còn không có hư hỏng đến cái loại trình độ này!" Tô Tiểu Quả nói như vậy đối Đường Hạo Nam cũng không công bằng, anh tuy rằng đối với cô hận thấu xương, tuy là một tên đàn ông cặn bã, cũng là bởi vì không thích cô.

"Aaa! Chị vậy mà lại vẫn giữ gìn hắn! Hôm nay tin tức đều nói, nhà máy của Đường thị là dùng mồ hôi và máu của công nhân, Đường Hạo Nam chính là quỷ hút máu! Cũng khó trách, đối với vợ của chính mình cũng không là người đàn ông tốt, làm sao có thể là người tốt! Vậy mà chị lại vẫn che chở hắn! Em quả thực coi thường chị!" Tô Tiểu Quả lòng đầy căm phẫn nói, cô so với Hạ Nhất Nhiễm nhỏ hơn hai tuổi, tuổi còn nhỏ, tính tình nóng, vẫn lại là thẳng tính, không thích sẽ nói thẳng.

Hạ Nhất Nhiễm sở dĩ thích Tô Tiểu Quả, một phần cũng là bởi vì tính tình ngay thẳng cùng hào khí này, cô cực kỳ hâm mộ.

"Lần này đưa tin là có người cố ý nhằm vào Đường thị, em vậy mà cũng tin." Cô nói xong, tay trái cầm lấy thìa, ăn cháo.

"Chị Nhiễm Nhiễm, chị đừng giận em mà, em nói những lời này, cũng là đau lòng chị, Đường Hạo Nam không đáng để chị trả giá nhiều như vậy!" Tô Tiểu Quả cau mày, thật có lỗi nói.

"Tức cười, chị khi nào thì giận em rồi."

"Đúng mà! Chị Nhiễm Nhiễm là tốt nhất, dịu dàng đáng yêu! Mắng người chỉ mắng yêu! Là thương em nhất!" Tô Tiểu Quả cười nói, y tá tiến vào muốn quét dọn mặt đất bừa bãi, Tô Tiểu Quả cảm thấy được những cái này nhiều đáng yêu liền như vậy bị bỏ đi cực kỳ đáng tiếc, mà còn nhìn ra được đều là hàng nhập khẩu.

Cô nhặt lên, bỏ vào bịch xốp, nói là lấy đi về nuôi sống.

Tô Tiểu Quả ở cùng cô một hồi liền đi trở về, trong phòng bệnh chỉ còn lại có cô một người.

An Lạp cùng các đồng nghiệp bộ phận khác đều đã tới thăm qua, cô phân phó với An Lạp công việc trong hai ngày tới. Cầm Laptop của cô do An Lạp mang đến, nhìn tin tức một hồi, chính mình viết một phần báo cáo nguy cơ quan hệ công chúng của Đường thị lần này.

Đêm khuya yên tĩnh, cô đi buồng vệ sinh, y tá nói, vết thương phía sau lưng cô cùng trên đùi không thể thấm nước, không thể tắm vòi sen, chỉ có thể lau.

Thuốc giảm đau dần mất tác dụng, miệng vết thương bắt đầu đau, cô đứng trong phòng vệ sinh, cật lực cỡi quần áo.

Trong phòng tắm, cô gái không mặt áo trên lưng dán băng gạc, đang muốn khom lưng cởi quần, động tác xem ra cực kỳ khó khăn, Đường Hạo Nam đem cửa nhẹ nhàng kéo ra, bước dài đi vào, Hạ Nhất Nhiễm cảm giác có người tiến vào, lập tức phòng bị che chắn ngực, quay đầu, bóng dáng cao ngất của Đường Hạo Nam kia đã đứng ở trước mặt!

Từ giờ chương nào cũng đều dài ít nhất là gấp đôi mấy chương trước rồi. Làm lâu lâu lắm luôn T~T

Mọi người ngủ ngon ~!~
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.
loading...