Vợ trước muốn tái hôn

Chương 22: Giúp cô lau


Anh như thế nào lại tới nữa!

Hạ Nhất Nhiễm hít một hơi khí lạnh!

Quan trọng là trên người cô không mặc quần áo, vội vàng xoay người, đưa lưng về phía anh, hai tay ôm ngực.

"Có thể mời anh ra ngoài sao? Tôi đang tắm!"

Trong phòng tắm gọn gàng sạch sẽ, bên cạnh vòi sen, một cô gái đang đứng, dáng người cao gầy, trên lưng vốn dĩ trắng tuyết hoàn mỹ, hiện tại hơn một khối băng gạc, làn da bên ngoài băng gạc phiếm hồng.

Ánh mắt nóng bỏng của Đường Hạo Nam không hề chớp mắt nhìn chằm chằm lưng cô, không có rời đi, ngược lại đi về phía trước vài bước.

"Y tá nói cô không thể tắm rửa, cô chẳng lẽ nghĩ muốn tìm đường chết?" Vẫn như cũ nói lời ác độc, giọng điệu châm chọc, anh cũng không biết nên lấy giọng điệu như thế nào nói chuyện với cô, sớm thành thói quen châm chọc cùng khinh thường mỗi khi mở miệng đối diện với cô.

"Tôi tính lau mình!"

"Lau? Có nhiều chỗ cô lau được sao?" Đường Hạo Nam đến gần cô, nhẹ giọng nói.

Hạ Nhất Nhiễm kinh hãi, Đường Hạo Nam khom người cầm khăn lông đã thấm nước ấm trong bồn, vắt khô, khăn mặt ấm áp tiếp xúc đến làn da sau cổ, Hạ Nhất Nhiễm như bị điện giựt!

Đường Hạo Nam cũng rõ ràng cảm giác được sự kinh ngạc của cô, lưng cô cứng đờ, rõ ràng cho thấy bài xích.

"Anh tới cùng muốn làm không?" Cô bình tĩnh hỏi, ở trong lòng thở sâu, hai tay gắt gao che ngực, cố gắng bảo trì trấn định, không nghĩ muốn cùng anh cãi nhau, lại càng không muốn chọc giận anh.

"Giúp cô chà xát người..."

"Vì cái gì?"

"Có phần thương xót cô, không cần quật cường, phụ nữ yếu đuối một chút, đáng thương tội nghiệp một chút, đàn ông mới có thể quan tâm chút... Cô trước kia không phải rất thích giả vờ đáng thương sao, như thế nào từ sau khi kết hôn với tôi, ngược lại giống con nhím rồi hả?" Đường Hạo Nam gần như là từ sau lưng cô ôm chặt cô, khom người, cúi đầu, đôi môi ái muội dán lên bên tai cô, thấp giọng nói.

Con nhím...

Anh cũng biết cô bây giờ là con nhím a.

Cô sở dĩ lại biến thành một con nhím, còn không phải nhờ anh ban tặng?

"Tôi một chút cũng không muốn để cho anh quan tâm, giả đáng thương lấy lòng anh có ích lợi gì?" Lòng của anh từ đầu liền không thuộc về em, lại vẫn đối em hận thấu xương, vứt bỏ như ghẻ rách, ở trong lòng anh, em luôn là ác độc như thế.

Đường Hạo Nam cảm giác chính mình lại đang tự rước lấy nhục, người phụ nữ chết tiệt này căn bản không thích anh, cho nên mới không thích thú giả vờ đáng thương!

Anh cầm lấy khăn nóng phủ phía sau cổ cô, thô lỗ lau một phen, liền muốn dời xuống, nhìn đến băng gạc kia dán thành một khối, lòng thắt lại.

Hình ảnh cô bị hắt Axit sunfuric lại vẫn khắc ở trong óc, tiếng la khóc khàn cả giọng kia, tiếng kêu thảm thiết thê lương, bây giờ còn khiến người ta sợ hãi.

Động tác trên tay không khỏi mềm nhẹ hơn.

Hạ Nhất Nhiễm cứng ngắc vẫn không nhúc nhích, khăn mặt ấm áp ở phía sau lưng dao động, có thể cảm giác được động tác của anh rất dịu dàng.

Nghĩ đến Đường Hạo Nam đang giúp cô chà xát người, có cảm giác cực kỳ vi diệu.

"Duỗi cánh tay ra!"

"Không cần!"

"Thẹn thùng cái gì mà thẹn thùng! Leo lên giường tôi thời điểm, phóng túng như vậy mà!" Đường Hạo Nam châm chọc nói.

"Đây không phải do tôi nguyện ý!" Hạ Nhất Nhiễm kích động phản bác, Đường Hạo Nam hơi sũng người.

"Không phải cô nguyện ý? Đó là tôi nguyện ý? Nếu không phải cô hạ thuốc tôi, tôi đụng chạm cô mới là lạ!" Anh nói xong, thô lỗ kéo cánh tay của cô ra một cái. Nhũ hoa bật ra run rẩy, trên cặp đào nảy nở không dính chút nước.

Đường Hạo Nam bức ép chính mình giống thánh nhân một dạng, lôi kéo cánh tay của cô lau, không xem cảnh xuân trước ngực cô.

"Mời anh bây giờ cũng đừng đụng chạm tôi!" Rất không quen với chuyện anh đột nhiên ôn nhu, cũng không hiểu anh vì cái gì đột nhiên như vậy, cô biết như vậy phát triển tiếp xuống là không đúng!

Đường Hạo Nam không để ý tới cô, giặt sạch khăn mặt tiếp tục xoa xát, khi anh lại thay nước lần nữa, Hạ Nhất Nhiễm rốt cục nhân cơ hội trốn ra buồng vệ sinh, tìm bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ, vội vàng mặc vào, Đường Hạo Nam buồn bực đuổi tới.

Cửa phòng bệnh vừa lúc bị gõ vang, Đường Hạo Nam đi tới, mở cửa, chỉ thấy Chu Giai Ngưng toàn thân mặt váy dài trễ ngực đầy gợi cảm đứng ở cửa.

"Hạo Nam... Người ta ở cửa bệnh viện chờ anh thật lâu, như thế nào vẫn không đi xuống a..." Chu Giai Ngưng tiến vào, hai tay ôm cánh tay Đường Hạo Nam, bộ ngực khổng lồ của cô ta ở trên cánh tay anh cọ sát, làm nũng nói.

Hạ Nhất Nhiễm ngồi ở cạnh giường bệnh, lãnh đạm nhìn một màn này.

"Chờ không kịp rồi hả? Tiểu yêu tinh! Mới cả đêm không muốn em!" Đường Hạo Nam tà tứ nói, âm thanh phát ra cực kỳ lớn, giống như sợ Hạ Nhất Nhiễm nghe không được vậy.

Hạ Nhất Nhiễm nghe được rõ ràng.

Cô mở chăn ra liền lên giường, đưa lưng về phía bọn họ nằm nghiêng xuống, kéo chăn, che kín đầu không muốn nghe đến đoạn đối thoại hạ lưu vô sỉ của bọn họ.

Đường Hạo Nam đi toilet, để cho Chu Giai Ngưng chờ anh, anh mới đi vào, Chu Giai Ngưng vụng trộm nhìn cửa toilet, hướng giường bệnh Hạ Nhất Nhiễm đi đến.

"Hạ tổng, nghe nói cô là vì giúp Hạo Nam, mới bị hắt Axit sunfuric Thật sự là may nhờ có cô nha..." Chu Giai Ngưng khom người, ghé sát vào chăn, nhẹ giọng nói, một vẻ cảm kích hành động của cô.

Hạ Nhất Nhiễm mở chăn, lộ ra mặt, "Chu tiểu thư, tôi cứu là chồng của tôi, đâu đến phiên cái thứ Tiểu Tam như cô cảm kích tôi." Cô không khách khí, nhẹ giọng châm chọc.

"Tiểu Tam? A... Hạ tổng giám, Đường tổng từ sau khi kết hôn liền không chạm qua một đầu ngón tay của cô, các người trường kỳ ở riêng ít nhất ba năm, hôn nhân của các người đã là không có hiệu quả rồi. Hơn nữa, không có cảm tình mới tính kẻ thứ ba..." Chu Giai Ngưng sâu xa châm chọc nói.

"Nghe Hạo Nam nói, cô là chen ngang giữa anh ấy cùng mối tình đầu của mình, nói như vậy, ai mới là tiểu tam a?"

"Chu tiểu thư là đang theo tôi so với trộm phải không? Cho dù là trộm, tôi cũng so với cô trộm cao minh, tôi ít nhất chiếm được danh hiệu Đường phu nhân, mà có chút người, chỉ sợ chịu đến đầu bạc cũng không thể chuyển chính thức a!" Hạ Nhất Nhiễm sâu xa châm chọc.

"Cô...!" Chu Giai Ngưng khó thở, cô ta biết, Đường Hạo Nam đối với cô ta chỉ là gặp dịp thì chơi, không có khả năng có kết quả, nhưng mà, cô ta thật là có chút dã tâm, lần này bị Hạ Nhất Nhiễm giẫm lên đến chỗ giấu đầu lòi đuôi, trong lòng đương nhiên khó chịu!

Đường Hạo Nam lúc này từ phòng vệ sinh đi ra, vẻ mặt Chu Giai Ngưng kia nháy mắt từ phẫn nộ biến thành ủy khuất, "Đường phu nhân, tôi chỉ là hảo ý hỏi chăm cô một tiếng, cô hà tất nhục nhã tôi như vậy..."

"Giai Giai! Đi thôi!" Ai ngờ Đường Hạo Nam nghiêm túc kêu cô ta, Chu Giai Ngưng lập tức chạy tới bên cạnh anh, "Hạo Nam... em..."

Giọng Chu Giai Ngưng ủy khuất biến mất dần, Hạ Nhất Nhiễm nghe được tiếng đóng cửa.

Cô nằm ở trên giường ngủ, vết thương phía sau lưng cùng trên đùi, khiến toàn thân đau, rõ ràng là trời đang mùa hè, lại cảm giác rất lạnh, cô quấn chặt chăn mỏng, từ từ nhắm hai mắt, nước mắt nóng bỏng rốt cục nhịn không được tuôn ra.

Cho rằng sớm đã bách độc bất xâm, nhưng mà, nghe được người khác nói cô là Tiểu Tam phá hoại tình cảm của Đường Hạo Nam cùng Đồng Y Mộng khi đó, cô vẫn lại là bị kích thích đến chỗ.

Anh ở bên ngoài hẳn đều nói với mọi người biết cô cái người vợ này chính chỉ là con rối đi?

Không biết là vết thương còn đau, hay vẫn lại là lòng đang đau, cô cuộn mình ở trong chăn, liếm liếm miệng vết thương, rất muốn một lần khóc thật thoải mái.

Cô chẳng qua là người bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm cực kỳ yếu ớt.

Cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra, người đàn ông lén lút đã đi tới, tinh tường nghe được tiếngnức nở cực kỳ bi thương của cô gái dưới chăn.

Nhìn cô thống khổ, anh không phải nên vui mừng à?

Vì cái gì giờ phút này lại một chút đều đã vui mừng không nổi, ngược lại cực kỳ đau lòng.

Bề ngoài lạnh lùng, tới cùng là lớp bảo hộ bản thân của cô, hay vẫn lại là bản tính?

Hiện tại cuộn mình ở trong chăn, thương tâm khóc, mới là Hạ Nhất Nhiễm chân chính đi?

Hạ Nhất Nhiễm khóc đến thương tâm, căn bản không chú ý tới Đường Hạo Nam vào được, mà còn, anh đã ở bên giường lén lút ngồi xuống, "Khóc cái gì? Thấy tôi cùng Chu Giai Ngưng đi cùng nhau, khó chịu sao?" Anh nhẹ giọng hỏi.

Tiếng khóc của Hạ Nhất Nhiễm lập tức ngừng, toàn thân cứng ngắc, còn tưởng rằng nghe được quỷ đang nói chuyện rồi!

Cô nín thở, đầu óc ông ông choáng váng, Đường Hạo Nam kéo chăn ra, nghiêng tựa vào trên giường, nhìn mặt cô.

Cả mặt cô đỏ bừng, nước mắt đầy mặt, lại cũng không phải là người phụ nữ nghiêm túc giỏi giang lãnh tính trong công việc thường ngày kia, mà giống một cô gái nhỏ bất lực chọc người thương yêu.

"Khóc đến thương tâm như vậy, nhất định là..."

"Tôi, tôi chỉ là miệng vết thương đau quá thôi!" Cô lập tức cắt ngang lời của anh nói, quật cường phản bác, không thừa nhận là vì anh khổ sở!

"Không phải đã tiêm thuốc giảm đau sao? Như thế nào lại vẫn đau?" Tuy không đạt được đến đáp án mong muốn, nhưng mà nghe nói miệng vết của cô lại thương đau, anh cũng là khẩn trương.

"Thuốc giảm đau đã tiêm rồi, giờ tan hết thuốc nên sinh đau, hôm nay không thể lại tiêm nữa, tác dụng phụ rất lớn." Cô cố gắng giữ vững bình tĩnh nói.

Đường Hạo Nam nhớ tới cô buổi chiều kêu khóc thảm thiết tê tâm liệt phế, nghĩ thầm,rằng khẳng định rất đau, anh hướng đến một bên khác của giường bệnh, nằm nghiêng xuống, Hạ Nhất Nhiễm cúi đầu, không nghĩ muốn đối mặt anh.

"Đau liền khóc đi!" Anh trầm giọng nói, đem đầu cô ấn vào trong ngực mình.

Hạ Nhất Nhiễm ngửi được hương vị trên người anh, mặt chôn ở trong lòng anh, lòng đang thắt lại...

"Anh tránh ra... Đi!" Cô nói xong nước mắt không thể kiềm chế tuôn rơi, một cánh tay lại khống chế không nổi ôm chặt eo của anh, "Hu hu... Hu..." Chôn ở trong lòng anh, khóc lên thành tiếng.

Để cho cô phóng túng một lần đi, liền một lần, ôm lấy anh, khóc xong là tốt rồi.

Cảm nhận được người con gái trong lòng mình đang run run, tim Đường Hạo Nam cũng đang run rẩy theo, trong đầu tất cả đều là hình ảnh tại cửa bệnh viện, cô xông đi tới bảo hộ chính mình.

Cho dù gặp dịp thì chơi, bây giờ cũng không nhẫn tâm thật sự cùng Chu Giai Ngưng rời đi, lén lút trở về, lén lút nhìn xem phản ứng của cô, nhìn cô một người cô đơn bất lực trốn ở trong chăn khóc, anh liền mềm lòng rồi...

Trong lòng một cái kích thích, Đường Hạo Nam đột nhiên nâng chặt đầu cô, lại một lần nữa giống như phát điên một dạng, không chút do dự ngăn chặn môi của Hạ Nhất Nhiễm.

Hạ Nhất Nhiễm lại một lần sửng sốt, nụ hôn này giống như cuồng phong bạo vũ một dạng cuốn sạch lý trí của cô, cô thất thần, lưỡi người đàn ông nóng rực cạy mở hàm răng của cô, vươn tới cuốn lấy đầu lưỡi của cô, quấy đảo, hút ngọt ngào trong miệng cô.

Đường Hạo Nam đang hôn cô...

Hạ Nhất Nhiễm đã từng mang trong mình tâm tư thiếu nữ, nụ hôn, tượng trưng cho tình yêu, phương thức biểu đạt tình yêu thuần khiết hoàn mỹ nhất.

Đường Hạo Nam mà cô yêu thương chính đang hôn cô, cô làm sao có thể vô tâm vô động?

Nước mắt rơi càng thêm càn rỡ, từ từ nhắm hai mắt, dựa vào bản năng, cô bắt đầu hôn trả anh, mang theo kích động, mang theo chứa chan tình yêu.

Trong phòng bệnh, người đàn ông cùng cô gái trong lồng ngực mặt đối mặt nằm ở trên giường ôm lấy đối phương, nụ hôn nồng nhiệt triền miên quấn lấy nhay cùng một chỗ. Đường Hạo Nam cực kỳ vui sướng khi cảm nhận được cô chủ động, hôn càng sâu hơn, một bàn tay không yên phận mà xoa ngực của cô.

Hạ Nhất Nhiễm buồn bực, bất lực xụi lơ ở trong lòng anh, cảm giác xa lạ mà khác thường lan tran đến mọi ngóc ngách trên thân, dần dần thiêu đốt...

Xúc cảm mềm mại, hương vị say nồng, Đường Hạo Nam yêu chết loại cảm giác này, hận không thể lập tức đem cô khảm nhập vào thân mình!

Bà kon ngủ ngon!!! Dạo này tui bận lém, cả ngày làm ko xong 1c T~T, qua tháng đi công tác 2 tuần chắc ko có truyện. Báo trước để chuẩn bị tinh thần, đợi chờ là hạnh phúc mừ ^~^
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.
loading...