Vợ trước muốn tái hôn

Chương 23: Gần trong gang tấc, xa tận chân trời


Hạ Nhất Nhiễm cũng cảm giác toàn thân như hỏa thiêu, loại cảm giác này, cô ấn tượng rất sâu khắc, bốn năm trước một đêm kia, cũng là như thế này.

"Không... Uh"m..." Buông ra khi đó, cô phản kháng, trên mặt lại vẫn tràn đầy nước mắt, e lệ cúi đầu, tay Đường Hạo Nam còn đang ở trước ngực cô xao xát nhào nặn, hô hấp nặng nề, bụng dưới căng thẳng đến đau rồi.

"Cho tôi!" Anh thô bạo ra mệnh lệnh, nâng cằm của cô lên, lại cắn môi cô. Dựa vào bản năng thân thể, anh hiện tại cực kỳ muốn cô!

"Đủ rồi! Trên người tôi còn có vết thương. Hơn nữa, anh thật sự bụng đói ăn quàng sao? Anh có nhu cầu sinh lý, có thể đi tìm những tình nhân kia của anh là được rồi." Cô khôi phục lý trí, lãnh đạm nói, chịu đựng đau đớn, xoay người đi, đưa lưng về anh.

"Hạ Nhất Nhiễm! Cô lại cùng tôi tranh cãi! Cô vừa mới rõ ràng tại đáp lại tôi! Chúng ta theo như nhu cầu không phải rất tốt à!" Đường Hạo Nam tức giận nói, không nghĩ muốn đối với cô mềm lòng.

Anh cảm thấy được chính mình thật sự là bụng đói ăn quàng, mới có thể đối với cô có ý định động dục!

"Tôi mới không cần... Miệng vết thương đau..." Cô lãnh đạm nói, từ từ nhắm hai mắt.

Đường Hạo Nam ảo não đứng dậy, xuống giường, đi buồng vệ sinh.

Bận tâm trên người cô còn có vết thương, anh cũng không cầm thú muốn cô!

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy "rào rào", anh đang tắm dội, cô bức ép chính mình khẩn trương ngủ, miệng vết thương đau, không dễ dàng đi vào giấc ngủ như vậy, chỉ có thể giả bộ ngủ.

Đường Hạo Nam từ phòng tắm ra ngoài, bên hông chỉ quấn một cái khăn tắm màu trắng, cầm khăn mặt xoa tóc, đi đến bênh cạnh giường bệnh ngồi xuống.

Một cỗ hương vị sữa tắm thoang thoảng nhẹ nhàng truyền đến, Hạ Nhất Nhiễm nín thở, anh đêm nay chẳng lẽ không đi?

Chỉ chốc lát sau, anh nằm xuống, cô vẫn không nhúc nhích giả bộ ngủ, Đường Hạo Nam đưa lưng về phía cô nằm xuống, kéo chăn.

Đèn cảm ứng trong phòng bệnh tắt, rơi vào trong bóng tối, qua thật lâu, cô mới mở mắt, mơ hồ có thể thấy được Đường Hạo Nam là đưa lưng về phía chính mình ngủ.

Bóng lưng khiến cho người ta chua xót.

Phòng không gối chiếc bốn năm, mỗi khi đêm khuya giật mình tỉnh giấc, nhìn giường lớn một bên vắng vẻ trống không khi đó, đều sẽ xót xa, có đôi khi khát vọng nghĩ anh cho dù chỉ là đưa lưng về phía cô, ngủ ở kia cũng là thật tốt rồi...

Anh, gần trong gang tấc, mà lại xa tận chân trời.

Hạ Nhất Nhiễm lẳng lặng nhìn bóng lưng Đường Hạo Nam, lòng là chua xót, cũng là rung động.

Từ nhỏ đến lớn, cô vĩnh viễn chỉ có thể đi theo bóng lưng anh, xa xa nhìn anh, không cách nào với tới.

Giờ phút này, giống như có một loại ma lực, cô dần dần vươn tay cánh tay, chậm rãi nhẹ nhàng mà đặt ở ngang hông của anh, thật cẩn thận từ phía sau lưng ôm lấy anh, mặt dán lên trên lưng anh...

Đường Hạo Nam thân thể rõ ràng cứng ngắc lại, anh căn bản không ngủ, cảm giác bị cô ôm, trong lòng phức tạp.

Người phụ nữ chết tiệt này, rốt cuộc đối với anh là cái tâm lý gì?!

Hạ Nhất Nhiễm thấy Đường Hạo Nam không phản kháng, cho rằng anh thật sự ngủ thiếp đi, nhịn không được lại xê dịch thân thể, càng đến gần lưng của anh hơn, cánh tay càng vòng sang ôm eo anh chặt hơn, mặt càng dán thêm trên lưng anh, nhẹ nhàng hít vào, từ mùi thơm đến hơi thở tất cả đều là khí tức nam tính trên người anh!

Cái loại hương thơm này càng ngửi càng khiến cho người ta cảm thấy được kiên định, hương vị làm cô yên ổn, ôm thân thể của anh, càng cảm thấy kiên định, từ từ nhắm hai mắt, vết thương sau lưng cùng trên đùi giống như không đau, cơn buồn ngủ cũng đến đây, dần dần, cô ngủ thiếp đi.

Đường Hạo Nam một cử động nhỏ cũng không dám, thân thể cứng ngắc dần dần trầm tĩnh lại, nghe được tiếng ngáy rất nhỏ của cô, anh nhẹ nhàng thở ra.

Mà lại cảm thấy được chính mình cực kỳ không hiểu nổi cảm xúc trong lòng, không phải cực kỳ chán ghét cô sao? Như thế nào lại vẫn để cho cô ôm ngủ?!

Anh thật sự là điên rồi!

Nhất định là vậy!

Nhưng loại cảm giác bị cô ôm, bị cô ỷ lại, chết tiệt thật đúng là thật tốt mà!

Dần dần, anh cũng ngủ thiếp đi.

"Ưm... Đau... Đau quá... Anh Hạo Nam... Cứu em..." Đường Hạo Nam là bị tiếng nức nở của Hạ Nhất Nhiễm đánh thức, anh bỗng dưng mở mắt ra, mở đèn, thân thể bị cô từ phía sau lưng gắt gao ôm chặt, anh miễn cưỡng xoay người đi.

Cô gái trong lòng, hai gò má mặt đỏ hồng, đôi môi trắng xanh, khô nứt, cánh tay của cô ôm chặt eo của anh, giống như tóm được cọng rơm cứu mạng một dạng, dùng lực mặt hướng trong lòng anh cọ.

Đường Hạo Nam phát hiện Hạ Nhất Nhiễm khác thường, lập tức sờ trán của cô!

Nhiệt độ có phần nóng hơn người!

Cô phát sốt rồi!

Khó trách nói mê sảng!

Ở trong mắt Đường Hạo Nam, Hạ Nhất Nhiễm từ sau khi cùng anh kết hôn, chỉ có nói mê sảng, mới có thể gọi anh: Anh Hạo Nam.

"Người phụ nữ chết tiệt này, dứt khoác cho sốt chết đi!" Ngoài miệng mắng một câu, lại vội vàng ấn chuông gọi nơi đầu giường!

"Em cũng rất muốn chết..." Cho dù phát sốt, Hạ Nhất Nhiễm cũng nghe được lời Đường Hạo Nam nói, trong mơ màng, tim thắt lại, giống như bị kim đâu vào, rất đau, rất đau.

Đường Hạo Nam lại sửng sốt, đang phân biệt rốt cục cô là đang nói lời là thật hay giả.

"Phát sốt cũng giả vờ đáng thương! Hạ Nhất Nhiễm, tôi sẽ không thương tiếc cô đâu!" Anh buồn bực nói, không chịu thừa nhận nội tâm đối với cô mềm lòng cùng thương tiếc, vẫn như cũ miệng tiện châm chọc cô.

Kiêu ngạo mà ngụy trang sự thương tiếc đối với cô, sợ cô là giả vờ, như vậy, anh liền lại giống như tên ngốc một dạng, bị mắc mưu.

Ở trước mặt tình yêu, bọn họ, đều là người nhát gan.

"Em không có giả vờ...Anh Hạo Nam, thực xin lỗi, em không phải cố ý, em cũng là bị hại..." Phát sốt đến mơ mơ màng màng Hạ Nhất Nhiễm, than thở nói, âm thanh nhỏ như muỗi kêu, Đường Hạo Nam cẩn thận nghe cô nói mỗi một chữ, còn không có nghe xong, y tá đã gõ cửa tiến vào.

"Cô ấy phát sốt rồi!" Đường Hạo Nam ôm Hạ Nhất Nhiễm, ý đồ đẩy cô ra, đối với y tá trầm giọng nói.

"Tôi đi kêu bác sĩ điều trị!" Y tá vội vàng nói, thừa dịp y tá ra ngoài, Đường Hạo Nam đẩy cô ra, đi mặc áo ngủ.

Bác sĩ kiểm tra nhiệt độ cơ thể cho Hạ Nhất Nhiễm, truyền dịch, để cho Đường Hạo Nam canh chừng cô.

Sau khi bác sĩ cùng y tá rời đi, Đường Hạo Nam trừng mắt nhìn Hạ Nhất Nhiễm đang nằm trên giường, cực kỳ ảo não!

Anh sinh ra là đại thiếu gia ngậm thìa vàng lớn lên, từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ Đồng Y Mộng, còn không có chăm sóc qua cô gái khác! (Hứ chắc ko? Trước lúc chưa có con quỷ Mộng kia, là ai chăm sóc cho bà Nhiễm thế >"<)

Nhìn Hạ Nhất Nhiễm xoay người, anh lập tức đè chặt cô, sợ cô nằm, đụng tới vết thương sau lưng cùng trên đùi!

"Thật là phiền toái!" Buồn bực nói, anh lại lên giường, nằm nghiêng, cùng cô mặt đối mặt ngủ, cẩn thận ôm eo của cô, ôm chặt cô...

Nếu không phải nể tình cô hôm nay cứu anh, anh mới không có lòng tốt như vậy!

Buồn bực chính mình đối với cô thật tốt quá, anh ở trong lòng ngây thơ tìm cho chính mình lý do như vậy.

Sau nửa đêm, Đường Hạo Nam một cử động nhỏ cũng không dám, ôm Hạ Nhất Nhiễm tùy ý lại phát sốt, mãi đến bình minh, mãi đến khi cơn sốt của cô qua đi.

Hạ Nhất Nhiễm tỉnh lại khi đó, cho rằng chính mình có một cái giấc mơ ngọt ngào, trong mộng, Đường Hạo Nam tỉ mỉ, ôn nhu, chăm sóc cô một đêm.

Nhưng trên giường bệnh chỉ có cô một người.

"Đường phu nhân, người thực hạnh phúc, tối hôm qua người phát sốt, đều là Đường tiên sinh luôn chắm sóc cho người a." Y tá kiểm tra phòng, đối với cô cười nói, vẻ mặt tràn đầy hâm mộ cực kỳ.

Hạ Nhất Nhiễm có phần khó có thể tin, nhớ rõ cô vốn là ôm anh ngủ, về sau liền không nhớ rõ rồi.

Cô lễ phép đối với y tá mỉm cười, cật lực xuống giường, đi toilet, trong lòng vẫn đang đánh trống.

Không thể tin được Đường Hạo Nam sẽ đối với chính mình tốt như vậy, vẫn cũng không hy vọng xa vời.

Cho tới trưa, Đường Hạo Nam không lại xuất hiện, trái lại người Đường gia, như ong vỡ tổ đều đã tới, mẹ chồng còn mang theo đồ ăn cho cô.

"Như thế nào đưa đến bệnh viện này? Hạo Nam đây là cố ý sao?" Mẹ chồng Lục Uyển Thu có điều ngụ ý nói.

Hạ Nhất Nhiễm tim thắt lại, hiểu rõ được ý tứ của mẹ chồng mình, Đồng Y Mộng quanh năm ở tại cái bệnh viện này, nghe nói đây là bệnh viện nổi tiếng toàn bộ Sùng Xuyên, thậm chí cả nước.

"Mẹ, điều này chứng minh trong lòng anh con, chị Mộng Mộng là quan trọng nhất!" Đường Hạo Duyệt phụ họa nói.

Hạ Nhất Nhiễm không nghĩ người Đường gia lại tưởng tượng nhiều như vậy, lúng túng vô cùng, "Các người đại khái là đã quên, ngày hôm qua chúng tôi liền là đến cái bệnh viện này thăm hỏi vị công nhân nhảy lầu kia." Cô khẽ cười nói, giọng điệu không nhanh không chậm, đem tưởng tượng của mẹ con Lục Uyển Thu hất đổ rồi.

Lục Uyển Thu sắc mặt cứng ngắc, Đường Hạo Duyệt cũng buồn bực.

Hạ Nhất Nhiễm mỉm cười khó khăn nuốt cháo không khác cơm ngâm nước một dạng trước mặt.

Chờ cơ hội đâm thọt Hạ Nhất Nhiễm, Đường Hạo Hâm, lúc này rốt cục đợi được cơ hội, "Bác gái, con sợ người hiểu lầm, ở nhà đã quên với người nói ra một chuyện khiến con nghi ngờ. Con cũng buồn bực, tại sao Hạo Nam mới vừa xuống xe, đã có người tới hắt Axit sunfurit vào người nó chứ. Mà còn, con nghe nói Hạo Nam từ đầu cực kỳ không muốn tới, là Nhất Nhiễm không ngừng khuyên nó tới..."

Đường Hạo Hâm có điều ngụ ý nói.

Hạ Nhất Nhiễm trong lòng rùng mình, thật sự là hảo tâm bị trở thành lòng lang dạ thú, người Đường gia bọn họ không cảm kích cô cứu Đường Hạo Nam không nói, lại vẫn trả đũa!

Nhìn ánh mắt hung tợn của mẹ chồng, Hạ Nhất Nhiễm vẫn như cũ không sợ không lùi ngang nhiên như cũ không thèm ừ hử.

"Bác gái, con còn nghe nói, năm đó cùng Nhất Nhiễm bỏ trốn cái người tên Kha Dịch Thần kia trở lại, là đối thủ cạnh tranh với Đường thị chúng ta trên rất nhiều nghiệp vụ a!" Đường Hạo Hâm tiếp tục châm ngòi, Lục Uyển Thu sắc mặt càng lúc càng đen!

Hạ Nhất Nhiễm buông bát, chậm rãi lau khóe miệng một chút, mỉm cười nhìn về phía mọi người.

"Chị họ, chị cũng quá coi trọng tôi rồi! Hạo Nam khi nào thì nghe theo lời của tôi nói rồi hả? Tôi gọi anh ấy đến đây, anh ấy sẽ tới sao? Hạo Nam là tổng giám đốc Đường thị, anh ấy làm bất luận cái quyết sách gì, đều có nguyên tắc của chính anh ấy. Anh ấy đồng ý đến thăm công nhân, khẳng định là từ việc đối với công ty có lợi ích! Còn có, nếu là tôi nhớ không lầm, Kha Dịch Thần là khách hàng lớn của bộ phận marketing các người, chị ở sau lưng phỏng đoán người ta như vậy, vị khách hàng này lại vẫn muốn hay không nữa rồi?" Giọng Hạ Nhất Nhiễm không lớn không nhỏ, khẽ cười nói.

Trong lời nói không mang theo một cái chữ thô tục, lại đem Đường Hạo Hâm nói được mặt đỏ tai hồng.

Thứ nhất, Hạ Nhất Nhiễm đang châm chọc Đường Hạo Hâm không đem Đường Hạo Nam cái vị tổng giám đốc này để vào mắt.

Thứ hai, châm chọc Đường Hạo Hâm vì nói có sướng miệng nhất thời, không có đem khách hàng cùng lợi ích công ty để vào mắt.

Thứ ba, nếu lời này truyền vào trong tai Kha Dịch Thần, Đường Hạo Hâm khẳng định sẽ đánh làm mất lòng vị khách hàng lớn này!

Những người khác thấy được đến Hạ Nhất Nhiễm lợi hại ra sao, tất cả đều ngậm miệng.

"Cô là cái thứ ăn cây táo, rào cây sung! Ỷ vào quan hệ cùng cái tên Kha gì gì đó, có kẻ chống lưng vững chắc, nói chuyện với chúng tôi đều đã cầm thương mang côn rồi!" Lục Uyển Thu cũng không sợ Hạ Nhất Nhiễm, bắt lấy chuyện Hạ Nhất Nhiễm cùng Kha Dịch Thần là tình cũ không chịu buông tha.

Người một nhà này là không thể nói lý.

"Chính trực không sợ gian tà, người đang làm, trời đang nhìn, ngẩng đầu ba thước có thần linh, tôi không thẹn với lương tâm." Hạ Nhất Nhiễm nhìn bọn họ, bình tĩnh nói.

"Cô nói như vậy, liền là trách chúng tôi tại oan uổng cô rồi hả?!"

"Hôm nay tôi cần phải giáo huấn cô một trận!" Lục Uyển Thu nói xong, nâng lên tay phải, liền muốn đánh Hạ Nhất Nhiễm.

"Dừng tay!" Từ cửa phòng bệnh truyền đến một tiếng quát khẽ đầy vẻ không vui, tay Lục Uyển Thu tạm dừng ở giữa không trung, mọi người nhao nhao ngó về phía ngưỡng cửa.

Mọi người ngủ ngon ~!~

Đố cả nhà biết là ai ^^
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.
loading...