Vợ trước muốn tái hôn

Chương 57: Mộng Mộng, anh nên có cuộc sống mới


Chiếc ô tô BMW màu đen biển số 6x-66666 cô không biết, bản số 666, không phải loại xe người bình thường có thể lái được. Cô kết luận này không phải xe Hạ gia, Hạ gia hiện tại cũng chỉ còn lại một chiếc xe có rèm che để đi lại thôi.

Cho nên, Cố Tú Vân là ra ngoài ăn vụn!

Khó trách vừa nãy đang mua áo mưa!

Hạ Nhất Nhiễm nín thở, vỗ ngực, một hồi lâu mới đem chuyện thực ghê tởm này tạm thời tiêu hóa đi.

Chiếc xe BMW còn không có rời đi, cô khởi động xe, nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ xe dưới đất tối như mực này.

Trong xe rộng rãi, tràn ngập mùi vị ái muội gay mùi, người đàn ông ngồi ở vị trí lái mang kính râm, khuôn mặt chữ điền, gầy yếu, làn da hơi chút đen, nhìn không ra tuổi tác, ngoại hình là dáng vẻ thô kệch rắn rỏi. Hắn đốt điếu thuốc, hãy còn nuốt mây nhả khói.

Không nói được một lời, có vẻ hắn rất lãnh khốc.

Cố Tú Vân ngồi bên cạnh ghế lái, chính đang chỉnh lại quần áo lăng loạn uốn nếp, sắc mặt ửng hồng, dư vị hoan ái còn không có từ trên mặt của bà ta hoàn toàn rút đi.

Người đàn bà không tới năm mươi tuổi, kỳ thật, đang tuổi hồi xuân.

"A... Nóng muốn chết, đem điều hòa điều thấp một chút nha!" Giọng Cố Tú Vân làm nũng nói, trong giọng nói lộ ra cường thế, hướng người đàn ông ra lệnh.

Nhưng người đàn ông kia cũng không nghe theo lời bà ta, vẫn không nhúc nhích.

"Anh chết rồi à!" Cố Tú Vân sẳng giọng, tức giận vỗ xuống mu bàn tay hắn, chính mình điều độ ấm thấp.

"Mộng Mộng hiện tại như thế nào?" Người đàn ông mở miệng nói, khô khốc hỏi.

Cố Tú Vân thở dài, "Haizzz... Lại vẫn là dáng vẻ hồi trước, không biết nó có thể tỉnh lại hay không. Trước mắt Hạ Nhất Nhiễm cái tiểu tiện nhân kia cùng Đường Hạo Nam tình cảm càng ngày càng tốt, em lo..."

Cố Tú Vân càng nói càng tức giận, vẻ mặt ác độc.

Người đàn ông hạ cửa kính xe xuống, đem tàn thuốc hướng ngoài cửa sổ vứt, khóe miệng nhếch lên, "Chỉ cần Mộng Mộng tỉnh lại, không sợ bọn họ tình cảm bao sâu!"

"Đó là đương nhiên, chỉ cần Mộng Mộng tỉnh, Hạ Nhất Nhiễm cái con tiểu tiện nhân kia chỉ có thể xách giày cho Mộng Mộng! Nhưng mà, Mộng Mộng nó tới cùng..." Cố Tú Vân nói xong, cúi đầu, bụm mặt.

"Cũng đều trách em..." Cố Tú Vân bả vai sập xuống, thì thào nói.

Người đàn ông vẫn như cũ lãnh khốc, không một câu nói an ủi, khởi động BMW, nghênh ngang mà đi.

...

Đường Hạo Nam đứng ở mép giường Đồng Y Mộng, một câu chưa nói, mặt không chút thay đổi nhìn.

Đồng Y Mộng cũng mặt không chút thay đổi, yên tĩnh giống nhủ ngủ thiếp đi không khác nhau cái gì.

Đồng Y Mộng sớm liền biết Đường Hạo Nam muốn tới, giả bộ ngủ, dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh của anh.

Anh tại sao không nói một tiếng, không giống như trước kia, mỗi lần đi công tác trở về như vậy, nói với cô ta một đống lời tâm tình, cũng chưa nói mang bất luận cái lễ vật gì.

Đường Hạo Nam, anh thay lòng đổi dạ rồi đúng không?

Yêu Hạ Nhất Nhiễm rồi hả?

Hừ hừ...

Đồng Y Mộng ở trong lòng cười lạnh, đối với Hạ Nhất Nhiễm hận ý, như dây, quấn quanh cả trái tim cô ta.

Cũng có đối với Đường Hạo Nam không cam lòng.

Cực kỳ hoài nghi anh có phải hay không đã sớm thay lòng đổi dạ, đã sớm yêu Hạ Nhất Nhiễm rồi!

"Mộng Mộng... Anh nên có cuộc sống mới, không nên sa vào quá khứ, nó quá đau khổ." Đường Hạo Nam vẫn không nói chuyện, cuối cùng mở miệng, giọng điệu thâm trầm.

Những lời này, để cho lòng Đồng Y Mộng, từng chút một lạnh đi.

Cuộc sống mới, chỉ chính là cái gì?

Anh, thật sự yêu Hạ Nhất Nhiễm rồi sao?!

"Mộng Mộng... Em hảo hảo nghỉ ngơi... Anh đi về trước rồi." Đường Hạo Nam nhẹ giọng nói câu, xoay người đi.

Đồng Y Mộng gắt gao nắm chặt tay, khóe miệng hơi hơi dương lên.

Đường Hạo Nam, nếu tôi tỉnh dậy, anh lại lựa chọn như thế nào đây?!

...

Hạ Nhất Nhiễm về đến nhà bắt đầu bận rộn làm bữa tối, chuyện của Cố Tú Vân, cô lại vẫn cảm giác cực kỳ ghê tởm.

Không gọi điện thoại hướng cha mình cáo trạng, sợ ông tức giận đến bệnh tim tái phát, chẳng qua, nếu là trước kia, cô đã sớm nói cho ông rồi.

Coi như là báo ứng của Hạ Dụ Kỳ đi.

Cô không khỏi nghĩ đến người mẹ nhảy lầu tự sát của mình, thở dài.

Thu lại tâm tình, chuyên tâm nấu cơm, đều là món Đường Hạo Nam thích ăn

Anh cái người này kỳ thật không kén ăn, ngoại trừ không thích ăn rau cần cùng cà rốt, cái khác không kén chọn.

Khẩu vị cũng cực kỳ bình thường.

Cô rất ít nấu cơm, ngoài trừ xem sách hướng dẫn dạy nấu ăn, lại vẫn gọi điện thoại thỉnh giáo Tô Tiểu Quả.

Tô Tiểu Quả nghe nói cô đang nấu một bữa cơm đàng hoàng, kinh ngạc tại chỗ, giây lát nghĩ đến là làm cho Đường Hạo Nam ăn, cô "Hừ hừ" hai tiếng, "Bột ớt cho một chén mới được!"

"Tô Tiểu Quả! Em cố ý phải hay không? Tin Đường tiên sinh sáng mai liền đem cửa hàng đồ ngọt thu mua, cho em lập tức thất nghiệp hay không?" Nha đầu kia, cho tới bây giờ không thích Đường Hạo Nam qua, trái lại vẫn luôn ở trước mặt cô khen ngợi Kha Dịch Thần.

"Dừng! Bên trong có một nửa cổ phần của chị đó nhá, em thất nghiệp, chị cũng thất nghiệp đó! Hạ Nhất Nhiễm tiểu thư, em chỉ là cảm thấy được chị đối với tên cặn bã kia... Thôi! Em khuyên không được chị! Em đương nhiên cũng hi vọng chị có thể hạnh phúc thôi, nhưng mà cái tên Đường Hạo Nam kia từ đầu không phải một người chồng đáng để chị trân trọng!" Tô Tiểu Quả biết, lời cô nói, khẳng định Hạ Nhất Nhiễm có lẽ không thích, nhưng mà, lời thật thì khó nghe, các cô lại là chị em tốt.

"Chị vẫn là câu nói kia, em không hiểu biết anh ấy..."

"Em không biết, chị hiểu biết sao? Được, em bận rồi!" Tô Tiểu Quả dứt lời, cúp điện thoại.

Không một hồi, cô từ trong ngăn kéo lấy ra danh thiếp Đường Hạo Nam.

"Xin hỏi ai vậy?"

"Tôi! Tô Tiểu Quả! Bạn Hạ Nhất Nhiễm!" Tô Tiểu Quả đứng ở bên cạnh quầy thu ngân, gọi điện thoại, khẩu khí không tốt.

Đường Hạo Nam đương nhiên nhận ra cô, "Xin chào, Tô tiểu thư."

"Đường Hạo Nam tôi cảnh cáo anh! Anh nếu là dám ức hiếp chị ấy, phụ lòng chị ấy, Tô Tiểu Quả tôi là người đầu tiên không buông tha cho anh! Anh không thích chị ấy liền cách chị ấy xa một chút, nếu trêu chọc chị ấy, liền hảo hảo yêu chị ấy!" Giọng điệu của Tô Tiểu Quả cực kỳ bén nhọn, là cô không biết lượng sức đi, vậy mà dám gọi điện thoại cảnh cáo Đường Hạo Nam.

Nhưng mà, nếu Đường Hạo Nam phàm là có phần thích Hạ Nhất Nhiễm mà nói, anh cũng sẽ lắng nghe lời của cô.

"Bốn năm trước, chị ấy uống rượu uống đến dạ dày xuất huyết, nằm viện hôn mê thời điểm, miệng không ngừng nhắc tới tên của anh! Đúng là anh ở đâu?!" Tô Tiểu Quả tức giận trách cứ.

"Tôi cùng chị ấy quen biết cũng hơn bốn năm, nhưng mà các người biết nhau gần hai mươi năm! Chị ấy là cái dạng người gì, anh thật sự không biết sao?!" Tô Tiểu Quả nói tiếp, Đường Hạo Nam vậy mà cũng không cúp điện thoại.

Ở trong lòng âm thầm hâm mộ Hạ Nhất Nhiễm có người bạn nghĩa khí, trọng tình nghĩa, thiệt tình vì tốt cho cô như thế.

"Tôi nói những thứ này, anh có thích nghe hay không, thích tin hay không, tôi cũng phải nhắc nhở anh một câu, đàn ông thích Hạ Nhất Nhiễm cố rất nhiều, so với anh ưu tú, chung tình cũng nhiều! Nếu anh không quý trọng chị ấy, có đàn ông xếp hàng chờ cưới chị ấy! Đến lúc đó anh cũng đừng hối hận!" Tô Tiểu Quả một hơi nói xong lời cần nói, lập tức, nặng nề mà cúp điện thoại.

Đường Hạo Nam cong môi, nhìn đồng hồ trên tay một chút, đứng lên.

Anh tan làm sớm.

...

Bốn mặn một canh, toàn bộ là những món ăn thường ngày trong bữa cơm gia đình ở Sùng Xuyên.

Bó hoa Lavender tím kia, tuy rằng anh nói là mỗi người đều có phần, vẫn lại là được cô đặt ở trong phòng ngủ, cắm vào trong bình thủy tinh.

Buổi chiều sáu giờ, Đường Hạo Nam đúng giờ trở về.

Hạ Nhất Nhiễm mặc áo sơmi trắng cùng quần bò, cách ăn mặc rất đơn giản, nhìn anh vào cửa, bình tĩnh gật gật đầu

Đường Hạo Nam đặt cặp công văn, cởi áo khoác Tây phục, đã đi tới.

Tầm mắt người đàn ông quét qua đồ ăn trên bàn, lại nhanh chóng nhìn về phía cô, ánh mắt sáng quắc.

"Nhanh đi rửa tay rồi ăn cơm đi, em đi múc canh!" Cô nói xong, vội vàng xoay người.

Đường Hạo Nam bước dài tiến lên, theo phía sau cô, ôm chặt cô, rồi sau đó, từ trong tay phải buông rơi xuống sợi dây chuyền, kim cương tản mát ra ánh sáng chói mắt.

"Em nói anh là quỷ keo kiệt, vừa lúc xế chiều đi thị sát quầy trang sức, cầm sợi dây chuyền, năm Carat, lần này, không tính keo kiệt đi?" Đường Hạo Nam đem sợi dây chuyền kim cương vòng trước cổ, u u mà nói.

Hạ Nhất Nhiễm vốn là bị sợi dây chuyền kim cương này kinh diễm đến chỗ, nhưng mà, nghe xong lời của anh nói, không có chút cảm động nào, cũng bất giác cảm thấy được này vòng trang sức chói mắt kinh diễm.

Đường Hạo Nam nói xong, định đeo lên cho cô, bị Hạ Nhất Nhiễm ngăn cản, "Cái này quá quý trọng, em bình thường nếu là mang ra ngoài, không bị cướp rồi giết luôn chứ?" Cô cười nói, từ trong ngực anh tránh ra, vội vàng chạy đi.

Đường Hạo Nam lần này giận sôi máu!

Cô vậy mà một chút vui sướng đều không có!

Rốt cuộc muốn như thế nào?!

Tiện nghi, không thích, đắt tiền, lại không cần!

Không biết thể hiểu nổi!

Cũng chỉ có mấy chữ này có thể hình dung cô rồi!

Tiện tay đem sợi dây chuyền kim cương quý giá vứt ở trên bàn cơm, anh đi buồng vệ sinh rửa tay.

Hạ Nhất Nhiễm mới vừa múc xong bát canh, điện thoại vang, là An Lạp gọi tới.

An Lạp nói, cô ấy hiện tại được điều sang làm trợ lý cho Diêu Lộ, là Đường Hạo Nam tự mình ra lệnh cho tổng giám nhân sự.

Lần này, Hạ Nhất Nhiễm lại lờ mờ rồi.

Cái tên Đường Hạo Nam này, lòng của anh rốt cuộc là như thế nào?!

Luôn luôn để cho cô cảm thấy được anh không cần khi đó, lại làm chút việc, chứng minh anh là để ý đến cô.

Mà lúc cô cảm thấy được anh để ý đến mình khi đó, biểu hiện làm cho người ta cực kỳ thất vọng, buồn bực.

Cô bưng bát canh, trở lại bàn ăn, Đường Hạo Nam đã ngồi xuống, không nói được một lời, cầm chiếc đũa, gắp một miếng thịt gà.

Gà hầm bát bảo, là một món ăn nổi tiếng ở Sùng Xuyên.

Hương vị rất đủ tiêu chuẩn, cực kỳ ngon miệng, thịt rất mềm, ăn rất vừa miệng.

"Cho anh nước canh..." Hai tay cô bưng bát canh, đặt ở trước mặt anh, ân cần cười nói, tầm mắt rơi vào sợi dây chuyền kim cương kia.

Vội vàng lấy lại, "Kỳ thật, quà tặng không cần phải quý giá, quan trọng là tâm ý." Nói xong, đem vòng cổ cầm lên, đem vào phòng ngủ.

Tâm ý...

Đường Hạo Nam cong môi, không biết cô vì sao thay đổi nhanh như thế.

Hạ Nhất Nhiễm đem sợi dây chuyền kim cương quý giá kia cất kỹ, sau khi ra ngoài, cùng anh cùng nhau ăn cơm.

Hai người ăn cơm khi đó không nói cái gì, Hạ Nhất Nhiễm trong lòng nhớ lại chuyện của Cố Tú Vân, cho nên không có khẩu vị gì.

Đường Hạo Nam nhưng lại vừa ăn vừa quan sát cô đang im lặng không nói được một lời, tò mò cô đang suy nghĩ cái gì, nghĩ đến xuất thần như thế.

Chiếc đũa bị đặt xuống, phát ra âm thanh nặng nề, Hạ Nhất Nhiễm sửng sốt, "Anh còn muốn ăn thêm cơm hay không?" Vội vàng hỏi, bát của anh đã trống không rồi.

Đường Hạo Nam không nói, cô coi như im lặng là đồng ý, vì anh xới cơm.

"Em đang suy nghĩ cái gì? Dáng vẻ xuất thần như vậy, chẳng lẽ ở bên ngoài nuôi "tiểu bạch kiểm"?" Sâu xa hỏi, đây là cách nói chuyện từ trước đến nay của anh đối với Hạ Nhất Nhiễm, không châm chọc cô hai ba câu, không biết nên như thế nào tìm được đề tài nói chuyện.

Hạ Nhất Nhiễm xem thường anh, " tiểu bạch kiểm " để cho cô lại nghĩ đến Cố Tú Vân.

Do dự có muốn nói cho Đường Hạo Nam hay không, chuyện này dù sao cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.

"Cũng không phải em nuôi, là Cố Tú Vân. Buổi chiều ở bãi đỗ xe dưới đất của siêu thị em nhìn đến..." Thuận miệng liền nói ra, cô cúi đầu, kiên trì nói.

"Nhìn đến cái gì rồi hả?"

"Bà ta cùng đàn ông, ở trong xe..." Cô xấu hổ trả lời sự truy vấn của anh.

Đường Hạo Nam nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, vẻ mặt trở nên ái muội, "Ở trong xe làm gì?" Tà ác trêu ghẹo cô, hỏi.

Đầu tháng hơi bận, nên không hứa ra đều nha mọi người
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 1 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai ket bai tu ay hay nhat, giao an bo cua xi mong ngu van 9 chi tiet nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status