Vợ yêu, đừng chạy trốn

Chương 7: Selly, sao lãnh phong không cưới cô?



Khi vệ sĩ đưa đám phóng viên kia đi khỏi thì Tiểu Vy vẫn chưa hết bàng hoàng về câu nói của Lãnh Phong. Nàng vốn nghĩ hắn chỉ đùa thôi mà. Đâu ngờ hắn làm thật chứ?

- Vy Vy... - Lãnh Phong khẽ gọi nàng

- Vâng?

- Anh đã nói là sẽ làm. Anh chưa bao giờ nuốt lời! - Hắn nhìn nàng khẳng định

- ... - Im bặt. Người đàn ông này thật thần nha. Nàng không hề hé răng mà vẫn đoán được ý nghĩ trong đầu nàng mà nói ra. >"<

- Lãnh Phong...- Khải Bình gọi hắn, đồng thời nhếch cằm về phía nhóm người đàn ông đằng sau. Ý nói hắn ra tiếp.

Hắn hiểu ý. Xoay Tiểu Vy lại, hôn lên trán nàng nói:

- Vy Vy, anh có việc chút. Em ở đây ăn chút gì nhé?

- Vâng! Anh đi đi! - Nàng nhìn đám tư nhân kia. Tiệc lớn như vậy, tất nhiên không tránh khỏi việc Lãnh Phong phải đi tiếp khách. Nàng cũng không dám cản hắn.

Hắn cùng Khải Bình đi rồi. Nàng ngồi xuống ghế sa lông, khẽ thở dài. Một người mặc y phục đầu bếp, y phục này dành riêng cho bếp trưởng, nên nàng rất dễ nhận ra

- Bạch tiểu thư! Đây là bánh tiramisu hảo hạng, Lạc thiếu có dặn chúng tôi làm riêng cho tiểu thư. Chúc tiểu thư ngon miệng! - Đầu bếp trưởng đặt đĩa bánh xuống bàn, mỉm cười với Tiểu Vy.

- Cảm ơn ngài! - Nhận đĩa bánh từ tay bếp trưởng, nàng mỉm cười.

Vừa ăn nàng vừa nhìn về phía Lãnh Phong. Hắn đang bàn với đám tư nhân điều gì đó, bỗng chốc lại nhìn nàng mỉm cười.

Một người đi đến trước mặt nàng, giọng nói đầy chế giễu tra hỏi:

- Cô là Bạch Tiểu Vy?

Nàng theo phản xạ nhìn người đối diện. Nữ nhân này cao bằng mang tai Lãnh Phong, rất là cao a. Trong khi Tiểu Vy chỉ cao bằng vai hắn, hơn nữa lúc này nàng đang ngồi nên rất khó nhìn người phụ nữ kia.

- Vâng! Cô là...

- Hừm! Selly, tôi nổi tiếng như vậy cô không biết sao? - Nữ nhân kia nhìn nàng, giọng vẫn đầy vẻ khinh bỉ.

Nàng nhìn nữ nhân kia, cô ta có làn da hơi ngăm đen, khuôn mặt phủ lớp phấn dày, mùi nước hoa nồng nặc khiến nàng rất khó chịu, nàng ném cho cô nàng kia một câu không nể nang gì:

- Tôi biết! Nhưng là trong ảnh cô đẹp hơn nhiều!

Selly tức tím mặt, nàng nói vậy không phải là nói ảnh cô chụp là có chỉnh sửa sao? Cười lạnh, cô lại nói:

- Hừm! Hay chăng Bạch tiểu thư chỉ là tình một đêm của Lạc thiếu, sao lại ăn nói hồ đồ vậy?

- Ừm! - Nàng trả lời bâng quơ

- Ha! Cô nghĩ rằng Lạc thiếu sẽ yêu cô sao?

- Tôi nói tôi nghĩ vậy ư? Nực cười!

- Chát!!! - Tiếng động này, khiến ai trong phòng cũng phải nhìn nàng và Selly

Cô cho nàng một cái tát, rất mạnh. Nhưng nàng vẫn ngồi đó, đưa mắt nhìn nàng. Selly hét lớn:

- Tôi nói cho cô biết! Đừng hòng bước chân vào nhà Lạc thiếu! Cô xem đi! Cô nghĩ lúc này Lạc thiếu sẽ bảo vệ cô ư? Lạc thiếu của tôi, cô đừng nghĩ mình có cơ hội!

- Bạch tiểu thư... - Vài người ra nói nhỏ với nàng, họ muốn giúp nàng.

Nàng vẫn im lặng. Đôi mắt toát ra một tia khinh bỉ nhìn Selly, cười lạnh:

- Không cần!

Selly lúc này, nụ cười đông cứng trên mặt. Nhìn nàng buông dĩa ra, đứng dậy đi về phía cô

- Chát!!!!

Một cái tát, lực đạo của nàng còn mạnh hơn Selly tát nàng lúc trước, khiến cho mặt cô lệch hẳn đi, lớp phấn phai đi, hiện rõ ràng. Mọi người trong phòng không ai nói cũng không ngăn cản, kể cả hai vị trưởng lão và Lãnh Phong. Họ đều nghĩ rằng Selly là đáng bị vậy, ngang nhiên đến gây chuyện với nàng, còn tát nàng nữa.

- Nói đi...

Selly nhìn nàng, lập tức bị dọa sợ hãi, chỉ mới vài phút, nàng sao có thể thay đổi thái độ nhanh vậy? Ngài Bạch nhìn xuống, thấy cô cười lạnh, đôi mắt lãnh âm nhìn Selly, hô hấp liền cứng ngắc.

- Gì..? - Selly cụp mắt, không dám nhìn cô, giọng nói hơi run run

- Nói.. nếu Lãnh Phong là của cô. Vậy Selly, sao Lãnh Phong không cưới cô?

- Tôi..

- Nếu anh ta yêu cô, chắc cũng không để cô làm nhân tình bên ngoài đâu nhỉ?

Selly im bặt. Cô không thể trả lời được câu hỏi kia. Chỉ còn cách chôn chân tại chỗ, không dám hé một câu. Tiểu Vy ngày càng đến gần cô, cô còn cảm thấy khí lạnh, khẽ rùng mình. Cô đưa ánh mắt lên nhìn nàng, bỗng bị ánh mắt đó dọa sợ:

- Á!!! Đừng động vào tôi!!- Theo bản năng, cô đẩy nàng ra, ôm đầu hét lớn.

- Ahh.. - Tiểu Vy bất ngờ bị Selly đẩy ngã. Thần trí cũng bừng tỉnh.

- Ôi.. Bạch tiểu thư!!

Đám người thấy nàng bị ngã, liền chạy ra đỡ nàng dậy. Vài người còn quay ra nói lớn với Selly:

- Cô đường đường là người của công chúng! Không có phép tắc gì sao?

Lãnh Phong thấy nàng ngã. Lập tức đứng dậy, đi về phía nàng, đám người thấy hắn đến gần, lập tức tách ra cho hắn đi, cúi đầu chào:

- Lạc thiếu!

Hắn bỏ qua, đi về phía nàng ngồi trên ghế. Thấp người xuống kéo nhẹ cánh tay nàng, dịu dàng hỏi:

- Em không sao chứ?

- A. Em ổn...- Thấy nàng khẽ cau mày, hắn lập tức giơ cánh tay nàng lên, một cảnh đập vào mắt hắn, nàng bị chảy máu.

- Lãnh Phong... em ổn mà..- Thấy hắn im lặng vậy, nàng thực sợ.

- Chết tiệt! Em chảy máu này gọi là ổn ư? Khải Bình! Cầm máu đi! - Khải Bình nghe vậy, lập tức lấy chiếc va-li trong tay tên vệ sĩ. Mở va-li mang đồ ra, lập tức tiến hành cầm máu cho nàng.

Nàng vẫn im lặng, nhìn hắn đi về phía Selly

- Cô rảnh lắm phải không?

- Phong... Ả ta chẳng là gì cả!! Phong, em yêu anh mà! Anh không nên giúp ả ta! Kẻ thứ ba như vậy sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp cả! Rồi ả sẽ chết thôi!!

- Rầm!!! - Hắn túm lấy cổ Selly ép vào tường

Mọi người nhất thời cả kinh hét lên. Nhưng rồi cũng lại im bặt, họ biết một điều, Lạc thiếu rất hiếm khi tức giận. Một khi đã tức, hắn có thể cướp đi hàng trăm mạng người mà không hề thương tiếc chút nào. Muốn sống tốt nhất nên im lặng chờ hắn nguôi rồi hãy nói.

Lãnh Phong nhìn Selly, lực đạo mỗi lúc một tăng

- Tôi là của cô? Tôi yêu cô? Tôi có nói cô là kẻ thứ hai trong cuộc tình của tôi? Từ lúc nào vậy?

Selly sắc mặt trắng bệch nhìn hắn sợ sệt, không dám hé răng một câu

- Tôi cảnh cáo cô! Từ lần sau tốt nhất đừng lên dính đến Tiểu Vy của tôi! Không thì tôi khó có thể bảo toàn cho cô được! Nhớ lấy!

Hắn buông cô ra, quay lại phía Tiểu Vy. Selly đằng sau ho sặc sụa, nước mắt cứ vậy làm nhòe hết lớp trang điểm, đầu tóc rối tung, trong cô bây giờ không gì thảm họa hơn.

Lãnh Phong đến bên nàng, nàng nhìn hắn mỉm cười:

- Lãnh Phong, xem này... Á!!! - Hắn bỗng bế nàng lên, nói với nàng:

- Vy Vy, em mệt rồi.. Ta về thôi! - Nói rồi, hắn cùng nàng đi ra ngoài, bỏ lại bao ánh mắt hâm mộ của mọi người.

Hai vị trưởng lão ngồi trên cũng mỉm cười nhìn hắn bế nàng ra về. Một tên vệ sĩ nói:

- Thưa hai ngài, ả Selly làm vậy với Bạch tiểu thư.. Chúng tôi nên làm gì với ả?

Bạch Đỗ và Lạc Hình đưa mắt nhìn nhau, rồi Lạc Hình nói:

- Xử cô ta như thường lệ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.8 /10 từ 3 lượt.

Powered by Excel Ke Toan

loading...
DMCA.com Protection Status