Vũ cực thiên hạ

Chương 504: Tôi Tủy đại thành


Bởi vì luôn luôn bị ngọn lửa thiêu đốt, dịch vàng này nhiệt độ cực cao, sau khi Lâm Minh nhảy vào trong đó, chỉ cảm thấy như đặt mình vào trong lò, làn da đều bị nướng chín, nhưng mà bởi vì đã có kinh nghiệm dùng lửa luyện thể, nhiệt độ như vậy đối với Lâm Minh mà nói cũng không tính là gì.

Hương khí chất lỏng màu vàng tràn ngập miệng mũi, dường như quỳnh tương ngọc lộ lâu năm, ngọt ngào thơm ngát, uống vào một ngụm, chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu từ trong miệng một đường đi xuống, khiến dạ dày ấm áp, năng lượng cuồn cuộn chảy khắp tứ chi bách hải, gân cốt cả người đều giãn ra, phát ra tiếng nổ lốp đốp, đồm độp.

Lỗ chân lông toàn thân Lâm Minh đều thư thái mở ra, từng luồng năng lượng tinh thuần dọc theo lỗ chân lông rót vào trong cơ thể Lâm Minh, theo cỗ nhiệt lưu này rót vào, Lâm Minh cảm giác lỗ chân lông đau đớn giống như bị kim đâm, nhưng mà không biết vì sao, loại đau đớn này lại mang cho hắn cảm giác hưng phấn.

Phạm Thiên Long Căn vạn năm này nước thuốc chưng cất ra, bên trong ẩn chứa năng lượng vô cùng tinh thuần, năng lượng rót vào trong xương cốt toàn thân Lâm Minh, không ngừng tích lũy ở bên trong cốt tủy.

- Xuy xuy xuy!

Năng lượng tiến vào cốt tủy khiến cho Lâm Minh cực kỳ đau đớn nhưng mà thời điểm này, Lâm Minh lại cảm thấy cả người sảng khoái, trong đầu cũng vô cùng thư thái. Cũng không thống khổ như lúc trước dùng Ma Tâm Toái Tinh để Tôi Tủy.

Lâm Minh ở trong chất lỏng màu vàng, tứ chi thả lỏng, miệng nuốt vào từng ngụm từng ngụm hương khí.

Những nước bọt này sau khi chảy vào kinh mạch toàn thân Lâm Minh, lại tiếp tục từ lỗ chân lông quanh người tiết ra. Năng lượng không ngừng tích lũy, tuy rằng đau đớn, nhưng mà cảm giác tuyệt vời đến cực điểm, giống như bay trên thiên đàng vậy (phê, lên tiên).

Mà cảm giác nhẹ nhàng bay bổng như tiên này cũng không kéo dài được lâu lắm. Khi Lâm Minh bắt đầu dựa theo pháp quyết Hỗn Độn Cương Đấu kinh, khống chế năng lượng thối luyện cốt tủy, cảm giác đau đớn lại càng ngày càng mạnh, càng ngày càng rõ ràng, Lâm Minh chỉ cảm thấy thân thể mình giống như khí cầu bị thổi căng lên, càng lúc càng căng, giống như muốn nổ tung ra.

Năng lượng mãnh liệt không ngừng ở trong kinh mạch tung hoành, mặc dù thân thể Lâm Minh đã được rèn luyện nhiều lần, nhưng mà cũng không chịu nổi.

- Tiểu tử, nhanh đóng lại lỗ chân lông, đem năng lượng dư thừa dồn hết vào trong thương chiêu, đánh một bộ thương chiêu sẽ giúp ngươi hoàn thành Tôi Tủy.

Ngay lúc Lâm Minh cảm giác không khống chế được, thanh âm Ma Quang lại vang vọng bên tai.

Lâm Minh giật mình hiểu ra, tay phải run lên, tử thương xuất hiện, đánh ra một bộ Đại Hoang kích quyết, tử thương ở trong chất dịch màu vàng liên tục múa may, mỗi một chiêu đều được thêm lực, xương cốt toàn thân Lâm Minh trong lúc phát chiêu phát ra tiếng kêu đôm đốp như tiếng đậu rang, cốt tủy vốn đỏ hồng đột nhiên trở nên đỏ rực, sau đó lại ở trong màu đỏ, lại hiện ra nhiều sợi hoa văn màu vàng.

Sợi hoa văn càng ngày càng dày đặc, tới tận khi toàn bộ cốt tủy đều biến thành màu vàng ròng.

Từng thương từng thương đâm ra, chất lỏng màu vàng nồng đậm bị tử thương phá vỡ, chân nguyên như lợi kiếm bắn ra bốn phía.

Lâm Minh không biết múa bao nhiêu thương, múa bao nhiêu canh giờ, nhưng mà cả người hắn khí huyết sôi trào, chân nguyên không ngừng sinh sôi, dường như như không cạn hết sức lực, không hề biết mệt mỏi.

Trong người tràn đầy năng lượng, lại đóng lại lỗ chân lông, năng lượng lại không ngừng bị từng chiêu từng chiêu thương hấp thu. Năng lượng hấp thu xong, lỗ chân lông lại mở ra hấp thu năng lượng bốn phía, cứ như vậy, theo thời gian trôi qua, chất lỏng màu vàng màu sắc càng lúc càng nhạt, trong lúc vô tình đã nhạt đi hơn nửa.

Mà đúng lúc này, Lâm Minh đột nhiên cảm giác sau lưng đau rát, giống như có người dùng một cái dùi nóng nhọn đâm vào trong cột sống của mình.

Trong nháy mắt kia, Lâm Minh đau tới mồ hôi lạnh trào ra, nhưng mà hắn không những không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, xương sống đau đớn có nghĩa là năng lượng đã vào tủy sống.

Tủy sống khác cốt tủy, đập nát bên trong là trung khu thần ki cực kỳ yếu ớt (ý nói là đập nát xương sống), nếu không thể rèn luyện tủy sống, như vậy cả lưng sẽ trở thành nhược điểm, không chịu được áp lực cường đại.

Rèn luyện tủy sống là bước cuối cùng trong Tôi Tủy, cũng là bước khó khăn nhất, thậm chí có một số đệ tử Thần Vực đều bởi vì thiếu dược liệu quý báu, mà không thể rèn luyện tủy sống hoàn toàn, cho nên cơ sở không hoàn mỹ, thân thể vẫn còn nhược điểm.

Mà dược liệu Lâm Minh sử dụng là Phạm Thiên Long Căn mấy vạn năm, tự nhiên không tồn tại vấn đề này.

Một bộ Đại Hoang kích quyết, Lâm Minh không biết đánh bao nhiêu lần, mãi cho đến khi nước bên trong quả bóng nước hoàn toàn trong suốt, nước dịch màu vàng bị hấp thu không còn.

Mà ngay lúc chất lỏng màu vàng hoàn toàn trong suốt, vốn chân nguyên tán loạn trong đan điền tự động hình thành một cơn lốc xoáy, như tinh vân chậm rãi xoay tròn.

Trạng thái vốn đang hỗn loạn đột nhiên trở nên gọn gàng ngăn nắp.

Cảnh giới Tiên Thiên!

Dấu hiệu Ngưng Mạch kỳ là kinh mạch thông suốt, dấu hiệu Hậu Thiên kỳ là chân nguyên ngưng tụ đan điền, mà dấu hiệu Tiên Thiên kỳ là ngưng tụ chân nguyên đan điền thành một hệ thống đâu vào đấy.

Hệ thống chân nguyên của Lâm Minh chính là... Lốc xoáy.

Mở phừng hai mắt, ánh mắt Lâm Minh lóe lên tia chớp.

- Xoạt!

Không bị chân nguyên trói buộc, quả bóng nước vỡ tung, vọt nước bắn ra bốn phía. Lâm Minh cả người trần truồng rơi trên mặt đất, ánh mắt tràn đầy hưng phấn.

Tu vi đột phá Tiên Thiên, Tôi Tủy một hơi đạt tới mười thành!

Sau khi Tôi Tủy mười thành, Lâm Minh có thể nói là thoát thai hoán cốt, da hắn càng thêm mịn màng, cơ thể cũng càng thêm cân xứng tuấn mỹ, góc cạnh và đường cong giống như tác phẩm điêu khắc vậy.

Dung mạo Lâm Minh cũng trở nên càng thêm thành thục, vốn ánh mắt phát ra khí thế sắc bén đã thu liễm hoàn toàn, không cẩn thận quan sát, căn bản rất khó phát hiện.

Lâm Minh như vậy nhìn qua khiến người taó cảm giác như đón gió xuân, lại có cảm giác phản phác quy chân.

- Tiên Thiên?

Chó xù gật gù cái đầu chó nhỏ, nhìn Lâm Minh từ trên xuống dưới miệng không ngừng phát ra tiếng chậc chậc:

- Ngươi đúng là vận cứt chó nghịch thiên, Tiên Thiên, ngươi còn không tới mười tám tuổi nha!

Vận cứt chó nghịch thiên? Lâm Minh nghe lời chó này có chút dở khóc dở cười, nghe một con chó nói vận cứt chó, tổng thể vẫn khiến người ta có cảm giác là lạ.

- Dựa vào dược lực đột phá Tiên Thiên mà thôi, cơ sở chưa xong, còn cần củng cố.

Tu luyện tụ nguyên chú ý tiến hành theo chất lượng, cũng may Phạm Thiên Long Căn đã sinh trưởng mấy vạn năm, bên trong rất ít tạp chất, luyện hóa cũng không phải quá khó khăn.

Cảnh giới Tiên Thiên, cộng thêm Tôi Tủy mười thành!

Lâm Minh theo bản năng siết chặt nắm đấm, đốt ngón tay vang lên lẹt xẹt, giống như tiếng lôi điện lóe ra.

Tùy ý đánh ra một quyền, tiếng gió gào thét, lúc này hắn cảm giác cả người tràn ngập lực lượng, cảnh giới Tiên Thiên đã có thể sinh ra Lôi Đình tích dịch, khí huyết toàn thân đã ngưng thực giống như thủy ngân vậy.

Từ Tu Di giới trong lấy ra một kiện bảo đao địa giai hạ phẩm, Lâm Minh một tay cầm chuôi đao, tay kia vuốt lưỡi đao, đợi khi ngón tay chạm tới mũi đao, hai tay Lâm Minh đột nhiên trầm xuống!

Chỉ nghe ră rắc một tiếng, thanh bảo đao địa giai hạ phẩm cứ như vậy bị Lâm Minh dùng tay không gập lại thành hai đoạn.

- Sau khi Tôi Tủy mười thành, lực lượng của ta chỉ sợ đã đạt tới hai mươi vạn cân!

Lúc đầu nhận được trí nhớ của vị đại năng Thần Vực, biết được lực lượng cơ thể cường giả luyện thể Thần Vực có thể đạt tới mấy chục vạn cân, trên trăm vạn cân, Lâm Minh cảm thấy không thể tin, nhưng bây giờ, trong lúc vô tình mình lại có lực lượng cường đại như vậy.

- Ma Quang, ta Tôi Tủy mất bao lâu?

- Đại khái hơn hai mươi canh giờ.

Chó xù thoáng suy nghĩ một chút, nói.

- Hơn hai mươi canh giờ, vậy là hai ngày... Hai ngày, những cường giả Mệnh Vẫn trong Ma Thần đế cung kia vẫn chưa đi ra, ta còn đủ thời gian đi kết thúc một chuyện.

Sau khi lấy Càn Khôn Dung Nhật lô, Lâm Minh chỉ biết Nam Thiên Vực hắn không ở được, trừ phi hắn mai danh ẩn tích, ẩn cư thâm sơn, không tới lúc có thể chống lại được võ giả cảnh giới Mệnh Vẫn tầng ba thì tuyệt không ra ngoài, nếu không sẽ gây ra tai họa, không riêng gì hắn, Thần Hoàng đảo cũng sẽ gặp điều không hay.

Nhưng mà nếu hắn cứ vậy bế quan tu luyện, không ra ngoài lịch lãm thì hiệu suất đột phá cảnh giới cũng rất thấp, cho nên Lâm Minh chỉ có thể lựa chọn tạm thời rời khỏi Nam Thiên Vực, đến một nơi cực kỳ xa xôi.

Mà trước khi đi, Lâm Minh còn một sự việc muốn giải quyết.

Hoang nguyên màu máu âm u mênh mông vô bờ, trên mặt đất tràn đầy bia đá, trên tấm bia đá có khắc phù triện màu đỏ tươi, nhìn qua giống như bia mộ táng bị phá hủy.

Ở trong tấm bia đá, mai táng lượng lớn xương khô, nhân loại, dã thú, như đoạn kích chỉ thẳng lên bầu trời mênh mông, chúng ở trong này đã bị chôn cất mấy vạn năm cô tịch.

Nơi này giống như là một bãi tha ma...

Mà lúc này, tại trên bãi tha ma hoang vắng này, lại có một thân ảnh cao gầy, trong gió lạnh thấu xương côi cút mà đứng.

Quần áo màu đỏ, dung mạo hoàn mỹ, nhìn qua không hợp với thế giới u ám này.

Nữ nhân này, đúng là Mục Thiên Vũ, lúc này gương mặt nàng tràn ngập một cỗ bi thương...

Đã sáu ngày rồi...

Mục Thiên Vũ mê man nhìn bầu trời lờ mờ, mấy ngày này trên bầu trời hoang nguyên màu máu đã đọng lại một tầng mây đỏ, gần như đỏ như máu, khiến người ta có cảm giác hít thở không thông.

Mục Thiên Vũ cứ như vậy nhìn bầu trời cực kỳ âm u, mãi không nhúc nhích, dường như biến thành một pho tượng hoàn mỹ vậy.

Ở đó chờ ta...

Trong đầu quanh quẩn những lời này, Mục Thiên Vũ như là mất hồn, khi nàng còn sống chưa từng bị như bây giờ, trống trải, bi thương, cô độc, bất lực.

Bầu trời càng ngày càng u ám, tới tận một khắc sau, tia chớp màu máu cắt qua bầu trời, mưa to tầm tã mãnh liệt rơi xuống.

Từng hạt từng hạt mưa to rơi lên người, nhưng lại không có chút cảm giác đau. Mưa, thế giới này cũng có mưa sao?

Mục Thiên Vũ kinh ngạc tới xuất thần.

Cơ mưa này lớn tới khủng bố, nước mưa chát vô cùng, màn mưa khiến tầm nhìn chỉ còn lại xa mấy trượng, dường như trời sập vậy, nước biển Nam Hải chảy ngược mà vào.

Toàn bộ hoang nguyên màu máu bị bao phủ trong màn mưa vô hạn.

Mục Thiên Vũ vẫn không nhúc nhích, mặc cho nước mưa theo thân thể chảy xuống, dường như đối với tất cả đều không biết, giờ phút này nàng tưởng niệm Lâm Minh tới mức như hóa đá.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như may ep trai cay toc do cham nao tot, am dun nuoc sieu toc rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.