Vũ khí khiêu gợi: Muốn cả thế giới biết anh yêu em

Chương 19: Lưu Manh Có Văn Hóa


Sáng hôm sau, Liễu Trang Như đích thân lái xe đưa Diệp Vô Tâm quay về khách sạn Rose

"Tôi đi đây, sau này có việc cần tôi làm thì cứ tìm tôi" Nói đến đây Diệp Vô Tâm lấy trong túi xách ra một tấm thẻ, bên trên có ghi số điện thoại của cô. Vì mạng mà Diệp Vô Tâm dùng là mạng quốc tế nên có thể bắt sóng bất kỳ nơi đâu.

"Nè cầm lấy đi" Diệp Vô Tâm đưa cho Liễu Trang Như rồi lại nói tiếp "Họ Diệp tôi tuy không phải dạng người tốt lành gì, nhưng cô đã cứu tôi một mạng thì tôi nhất định sẽ trả"

Liễu Trang Như mỉm cười lắc đầu "Không cần đâu, nếu như cô là bạn của Tiểu Tình thì cũng như bạn tôi. Là bạn thì không nói nhiều đến ân nghĩa"

Diệp Vô Tâm nhếch miệng cười với cô, nụ cười có vài phần trêu chọc "Thôi được rồi, tôi phải đi đây. Vài hôm nữa tôi sẽ về Đế Thành, có nhắn nhủ gì không?"

Liễu Trang Như thầm bái phục Diệp Vô Tâm, làm sao cô ta lại biết rằng cô đang muốn gửi lời hỏi thăm đến Tiểu Tình

"Tiểu Diệp, tôi phát hiện ra cô rất lợi hại nha. Đoán được cả suy nghĩ của tôi. Bạn của Tiểu Tình cũng lợi hại như cậu ấy"

Diệp Vô Tâm cười tán dương "Cũng là chút tài lẻ thôi. Cô nói vậy thì cũng như đang tự khen mình"

Liễu Trang Như không hiểu, mặt có chút thẫn thờ nhìn Diệp Vô Tâm "Ý là sao?"

Diệp Vô Tâm nhoẻn miệng cười "Bạn của Tiểu Tình đều lợi hại, vậy cô cũng không kém, lái xe tốt lắm"

Liễu Trang Như lần này lại linh hoạt hơn, cô mượn lại câu nói vừa rồi của Diệp Vô Tâm để đáp lại "Cũng là chút tài lẻ thôi"

Diệp Vô Tâm chào tạm biệt Liễu Trang Như rồi một thân một mình quay về khách sạn.

Và...

Người đàn ông đó đã ở trước sảnh lớn Khách sạn Rose để đợi cô. Diệp Vô Tâm vốn bước đi rất hiên ngang, cô chưa bị điều gì dọa cho sợ cả, vì vậy khi Vương Minh Hàn thấy Diệp Vô Tâm lướt đi ngang qua mặt mình như không thấy gì thì trong lòng lại rất ư là khó chịu.

"Đứng lại"

Anh gần như nói rất lớn tiếng, những người có mặt tại sảnh lớn khách sạn lúc bấy giờ đều có chút tò mò mà ngoảnh đầu nhìn lại

Diệp Vô Tâm lại có vẻ như đã đoán ra trước chuyện này, cô bình thản đứng lại giữa sảnh, hai tay thẳng thái xếp lại trước mặt

Vương Minh Hàn nhanh chân bước đến giữ lấy tay của Diệp Vô Tâm, lực anh như bị kích động mà siết lại rất chặt

"Em có biết Smith tiên sinh đã đợi chúng ta cả đêm qua không?"

Diệp Vô Tâm nhiết mi tâm, vẻ mặt có chút không được thoải mái "Thật xin lỗi nhưng chúng ta phải làm cho rõ, thứ nhất Smith tiên sinh gì gì đó là ai tôi không quen, thứ hai là Smith tiên sinh đợi tôi hay là Vương lão đại đợi tôi"

Vương Minh Hàn cau mày nhìn chằm chằm vào cô "Là ai đợi thì có gì khác nhau sao Tiểu Diệp?"

Diệp Vô Tâm mỉm cười, ngẩn mặt nhìn anh, nụ cười xuất thần chẳng khác gì một lần tiên nữ phất tay áo, lay động lòng người "Vương lão đại thì làm sao giống như người khác chứ?"

Diệp tiểu thư, cô nói vậy sẽ khiến người khác hiểu lầm về địa vị của anh ấy trong lòng cô đấy

Vương Minh Hàn không kìm chế được mà máy móc đưa tay lên giữ lấy cằm của cô, nhưng lần này lực đạo của anh lại vô cùng dịu dàng "Không sai, là tôi đã đợi em cả đêm"

Diệp Vô Tâm khẽ mỉm cười đắc ý "Vậy thì...."

Cô cố tình kéo dài chữ "thì" như một sự quyến rũ "...Tiểu Diệp có phải đã được Vương lão đại anh xem trọng quá rồi không? Đợi cả đêm...chậc chậc...không dễ dàng nha"

Vương Minh Hàn lại có một hành động vô cùng thân mật với cô trước hàng trăm con mắt, anh kéo Diệp Vô Tâm lại gần mình, trán anh nhẹ nhàng chạm vào trán của cô, cái chạm này khiến nhịp tim của cô đột ngột tăng lên bất thường

"Biết tôi cực khổ đợi em như vậy thì em biết mình nên chuộc tội thế nào rồi chứ?" Vương Minh Hàn nói rất nhẹ nhàng nhưng ngữ khí không khác gì là uy hiếp. Diệp Vô Tâm nghe anh nói vậy thì ruột gan như lộn xộn cả lên.

Cái gì mà chuộc tội? Tôi có tội gì với anh mà phải chuộc

Vừa dứt lời, Vương Minh Hàn lại dùng lực rất mạnh kéo Diệp Vô Tâm xềnh xệch theo sau những bước đi uy vũ của mình "Theo tôi lên phòng"

Họ để lại phía sau là vô số những vẻ mặt kinh ngạc ngơ ngẩn. Smith tiên sinh vốn là đến đây để truy xét chuyện ám sát ngày hôm qua, nhưng đợi cả đêm vẫn chưa gặp được người. Đợi đến khi gặp được nhân vật chính thì họ lại kéo nhau lên phòng riêng, chuyện này khiến Smith có một cảm giác kinh ngạc trái thường. Ông quay sang nhìn Thanh Long ngơ ngác

Thanh Long cũng đáp trả lại Smith bằng một ánh nhìn hư không, vẻ mặt ngượng đến không nói nên lời "Smith tiên sinh, ông chắc cũng biết mà...chuyện này cũng là chuyện thường tình thôi"

Smith có phần xấu hổ cười cười ai oán "À...phải phải...chuyện bình thường thôi. Tôi hiểu mà, cứ để Vương lão đại tự nhiên một chút"

Thanh Long cười bất lương "Phải, cứ để mọi chuyện tự nhiên"

...

Gầm...

Diệp Vô Tâm cô bị người đàn ông ném mạnh xuống giường. Anh vung nhanh cơ thể cởi bỏ áo khoác.

Khi mà đầu óc của cô còn chưa quay về nguyên vị trí thì một lần nữa, thân thể to lớn vạm vỡ của Vương Minh Hàn đổ sầm xuống người cô.

Hai cổ tay của cô bị một bàn tay của anh túm lấy đặt trên đỉnh đầu. Diệp Vô Tâm nhận thấy nguy hiểm phát ra từ người đàn ông này. Cô lách người mạnh cố gắng tránh khỏi phạm vi nhưng cũng chính thời điểm này, cô nhận ra được vẻ giận dữ của anh ta, nhất là ở ánh mắt ấy

Trước kia cô chỉ nhìn thấy ở Vương Minh Hàn một ánh mắt hờ hững, lạnh nhạt, khinh miệt mọi thứ nhưng lần này ánh mắt ấy lại rất khác, khác rất nhiều

"Vương lão đại, anh lại lên cơn gì vậy?"

Vương Minh Hàn cắn chặt răng, đầu lông mày cũng nhíu lại rất chặt "Lên cơn? Phải, tôi lên cơn rồi. Tôi phát điên rồi"

Diệp Vô Tâm tuy biết tâm trạng của anh dường như bất thường, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này, cô tiện miệng hỏi lại

"Anh phát điên chuyện gì? Có liên quan gì đến tôi? Vương lão đại, anh đường đường là một người gia chủ của giới hắc đạo, sao lại có chuyện phi lý đến mức trút giận lên đầu một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi. Nếu như để truyền ra ngoài, người khác sẽ nghĩ Vương lão đại anh cao cao tại thượng lại ép bức một cô gái yếu mềm, như vậy lại ảnh hưởng đến danh tiếng của anh, vì kẻ hèn mọn như tôi không đáng đâu"

Diệp Vô Tâm nói một hơi rất nhanh, rất trôi chảy lại đầy đủ ý tứ bao hàm trong đó. Cô đã tận dụng phương pháp lấy tiến làm lui, không gây hại cho người khác cũng không khiến bản thân gặp chuyện xui xẻo.

Một công đôi việc.

Nghe cô nói vậy, Vương Minh Hàn lại chuyển động tác, anh buông cổ tay Diệp Vô Tâm ra nhưng lại dùng uy lực rất mạnh mà bóp chặt cổ của cô "Nói. Cả đêm qua em đã đi đâu?"

Diệp Vô Tâm có phần kinh ngạc, sao anh ta lại hỏi chuyện này "Tôi...tôi đi dạo cả đêm, không được sao? Đây là lần đầu tiên tôi đến nước M, chỉ vì bản tính hiếu kỳ, có vần đề gì sao?"

Vương Minh Hàn tức giận nhíu mày "Em nói dối"

Diệp Vô Tâm trong đầu chỉ nghĩ được một chữ "hả", sao anh ta lại biết cô đang nói dối "Tôi...tôi không việc gì phải nói dối"

Vương Minh Hàn trông nét mặt dường như có phần mất kiên nhẫn, anh giận đến mức muốn một tay bóp chết cô

"Tôi nói cho em biết, để có được chức vị gia chủ hắc đạo như ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có, em nghĩ rằng qua mặt tôi là chuyện chỉ đơn giản bằng một, hai câu nói là xong sao"

Diệp Vô Tâm xem ra có vẻ yếu thế hơn, nhưng người đàn ông này đúng thật không thể xem thường. Kẻ dám công khai đối đầu với Ngụy Hồng chỉ có mình anh ta thì đương nhiên bản lĩnh anh ta không nhỏ.

Tiểu Diệp ơi là Tiểu Diệp, em cho rằng bản thân có chút tài cán thì muốn làm gì thì làm sao. Nếu em ngang nhiên dở trò, tôi sẽ cho em biết thế nào là đau khổ.

Cô có phần đắn đo, nhưng sau cái đảo mắt liền thay đổi thái độ với Vương Minh Hàn, cử chỉ đột nhiên nũng nịu hẳn ra

"Vương lão đại, anh hiểu lầm gì rồi phải không? Hay là chúng ta từ từ ngồi xuống bàn bạc một chút trước đã"

Giọng điệu dịu dàng như nước mùa thu này của Diệp Vô Tâm lại có tác dụng thật, cơn lửa đang bốc cháy bên trong lại từ từ bỏ vặn nhỏ lại, lực tay siết vào cổ của cô cũng dần dần thả lỏng ra.

"Được thôi, tôi cho em một cơ hội. Em sao lại có liên quan đến người của Đàm gia"

Hai từ "Đàm gia" đành boong boong vào đầu của Diệp Vô Tâm. Hóa ra là Vương Minh Hàn biết chuyện này, biết cô đi ám sát Đàm Tôn Khải....

Vậy không phải anh ta cũng biết chuyện cô phải chui lỗ chó để tẩu thoát đấy chứ...

Diệp Vô Tâm "..."

Vương Minh Hàn nhìn vào nét mặt trăm phần chột dạ của cô rồi lẳng lặng cười khẩy

"Chột dạ rồi?"

Diệp Vô Tâm lại vô ý làm ra một hành động ngây thơ vô thức, tay cô lắc lắc cố gắng phủ nhận "Nào có"

Đến lúc này, mối lo mà Diệp Vô Tâm hướng đến không phải là chuyện ám sát Đàm Tôn Khải hay là chuyện nối dối Vương Minh Hàn nữa, mà chính là vấn đề Vương Minh Hàn có biết cô trốn bằng con đường muôn thuở đó không?

Diệp Vô Tâm đảo mặt ngượng ngùng nhìn anh, vẻ mặt không còn một chút tự tin nào, khác hẳn với thái độ ban đầu. Cô nói lắp bắp không thành nổi một câu trọn vẹn

"Vương... Lão đại... Tôi tôi... Có thể hỏi anh một vấn đề không?"

Vương Minh Hàn nhướng mày nhìn cô, từ cử chỉ cho thấy ý tứ người đàn ông chính là cho phép hỏi

Diệp Vô Tâm vẫn vậy, nói chuyện cứ ấp a ấp úng "Là chuyện... Chuyện đó... Anh anh anh có nhìn thấy... Thấy... Gì không?"

Vương Minh Hàn có chút ngớ người, đây là lần đầu tiên anh phát hiện Diệp Vô Tâm mất đi vẻ tự kiêu cao ngạo nhưng lại mang một thái độ ngớ ngẩn đáng yêu mà nói chuyện với anh.

"Chuyện đó? Chuyện gì?"

Diệp Vô Tâm nói trong uất hận "Thì là chuyện tôi với Đàm gia ngày hôm qua.... ý tôi muốn hỏi là anh biết chuyện đó rồi có nhìn thấy quá trình tôi rời khỏi khu nghỉ mát hay không?"

Vương Minh Hàn chợt "à" lên một tiếng, vẻ mặt giả vờ lạnh lùng nhưng trong thâm tâm đã cười đến mức suýt ngất rồi

Hóa ra Tiểu Diệp cô lại vô cùng sĩ diện

Nhìn thấy vẻ mặt buồn cười của Diệp Vô Tâm, Vương Minh Hàn cố gắng nhịn lại một chút

"Không"

Diệo Vô Tâm đưa tay lên vuốt ngực "May quá"

Nhưng cái may mà cô nói chưa đến được bao lâu thì anh lại nói tiếp

"Không nhìn thấy Tiểu Diệp chui ra từ cái lỗ đó"

Diệp Vô Tâm vừa nghe thấy toàn thân thể lập tức bất động, khóe môi lại giật giật bất ổn

"..."

"..."

"..."

Đúng là hạ lưu mà, chọc phá người khác là niềm vui của anh ta sao? Đồ lưu manh có văn hóa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như tang truong va chuyen dich co cau kinh te cua ha noi, cac tieu chuan len chuong trinh tiep thi cua doanh nghiep chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.