Vũ luyện điên phong

Chương 1719: Nô Trùng Trạc


Cả Lăng Tiêu Tông có Diệp Tích Quân chủ trì đại cục, căn bản không cần Dương Khai hao tổn tâm tư quá nhiều, mặc dù Dương Khai không ở đó, tất cả mọi việc cũng đều được xử lý thỏa đáng. Sau khi cùng các trưởng lão tách ra, Dương Khai lại đi gặp tiểu sư tỷ.

Chuyến đi đến U Hồn Đảo lần này, thu hoạch lớn nhất của Dương Khai đương nhiên là hơn mấy ngàn vạn đóa Hồn Thiên Liên màu sắc không giống nhau, nhiều Hồn Thiên Liên như vậy, mặc dù Dương Khai tự mình xuất thủ luyện chế, cũng phải hao phí không ít thời gian. Nhưng đối với Hạ Ngưng Thường mà nói, thời gian không phải là vấn đề. Nàng có thể thông qua luyện đan để tu luyện. Hồn Thiên Liên và Hồn Thiên Đan ở ngoại giới là căn bản không cách nào tìm kiếm được, Hạ Ngưng Thường đối với chuyện này vô cùng hứng thú, sau khi lấy được tất cả dược liệu và đan phương, liền lập tức bế quan, chuyên tâm luyện đan.

Tin rằng không lâu sau đó, Lăng Tiêu Tông sẽ xuất ra một lượng lớn Hồn Thiên Đan, có đan dược này tôi luyện thân thể, toàn thể thực lực Lăng Tiêu Tông không nghi ngờ gì lại muốn tăng lên một cấp bậc nữa. Đối với những Hồn Thiên Đan sắp ra lò này, Dương Khai cũng có sắp xếp của mình, tuy rằng hơn vạn đóa Hồn Thiên Liên thoạt nhìn số lượng khổng lồ, nhưng nếu là luyện chế thành đan mà mà nói, nhiều lắm cũng chỉ có bảy tám vạn viên đan dược mà thôi. Giờ này đệ tử Lăng Tiêu Tông hơn vạn, bảy tám vạn viên đan dược này tự nhiên không thể chia đều cho mọi người. Ngoại trừ những cường giả Phản Hư Cảnh có tư cách nhận số lượng Hồn Thiên Đan nhất định dùng để tu luyện thân thể ra, Dương Khai định lấy một phần Hồn Thiên Đan làm phần thưởng, thưởng cho những đệ tử bình thường có cống hiến cho Lăng Tiêu Tông. Dĩ nhiên đây chỉ là ý nghĩ trong lòng Dương Khai, muốn thực hiện được, còn phải chờ đến lúc có thời gian nhất định, hơn nữa, hắn cũng dự định tự mình xử lý việc này,chuẩn bị giao toàn bộ cho Diệp Tích Quân làm. Sau khi đi ra từ Đan Vương Phong của Hạ Ngưng Thường, Dương Khai chạy thẳng tới tầng thứ sáu của Lưu Viêm Sa Địa, Dương Viêm đang ngủ dưới đất. Thản nhiên tiến vào trong lầu các, lên đến tầng hai, Dương Viêm liền phát giác được đem thần hồn linh thể của hắn bay vây trong thức hải. Như tình huống gặp mặt lần trước, thần hồn linh thể hai người đối diện ngồi xếp bằng, phía dưới là Dương Viêm phi nhanh gào thét, thức hải vô cùng nóng rực. -Ta nghe Diệp Tích Quân nói, huynh truy sát Trùng Đế rồi? Tình hình thế nào? Dương Viêm mở miệng hỏi. -Hiện nay ta là chủ của U Ám Tinh, muội nói kết quả của hắn ra sao? Dương Khai hắc hắc cười. -Xem ra là chết. Dương Viêm nhẹ nhàng gật đâu, Lại khẽ thở dài một cái nói:

- Trùng Đế cũng là anh hùng một đời, Không ngời cuối cùng lại chết trên tay huynh, chuyện này mà để cho kẻ thù của hắn biết, sợ là không dám tin đi. Dương Khai không cho là đúng, Trùng Đế mặc dù thế nào đi nữa cũng rất đột phá. Đó cũng là chuyện mấy vạn năm trước, trước đó hắn tu vi đại điệt. Ngay cả Hư Vương Cảnh cũng không phải, hơn nữa lại cùng Dương Khai tranh đấu trên U Ám Tinh, căn bản không có đường sống. Nhưng lần này có thể truy sát Trùng Đế nguyên nhân lớn nhất là bởi vì Dương Viêm đem căn nguyên của U Ám Tinh tặng cho Dương Khai, nếu không, với bản lĩnh hiện tại của Dương Khai, cũng không có biện pháp bắt được Trùng Đế. Bản lĩnh chạy trốn của hắn quả thật rất cao, cho dù là Hư Vương Cảnh bình thường muốn đuổi giết hắn, cũng sẽ hết đường xoay xở. -Thu hoạch không nhỏ? Dương Viêm hé miệng mỉm cười. -Thứ tốt trên người Trùng Đế cũng không ít.

- Không gặp thứ gì tốt, chỉ có một cái Trảm Hồn Đao và một bí bảo giống như vòng tay. Trảm Hồn Đao cùng với bí bảo hình vòng tay kia không thể nghi ngờ đều là cấp bậc Đế Bảo, cùng một dạng với Tịch Diệt Lôi Châu, Huyền Giới Châu và Tam Viêm Hỏa Hoàn, tác dụng của Trảm Hồn Đao Dương Khai đại khái hiểu được, có thể chém chết thần hồn, uy năng khó lường, chỉ là cấp bậc Đế bảo quá cao, Dương Khai không thể vận dụng, chỉ có thể tạm thời ôn dưỡng luyện hóa, mong đợi một ngày có thể phát huy được tác dụng của nó. Nhưng bí bảo hình vòng tay kia, Dương Khai có chút mơ hồ, căn bản ngay cả sử dụng nó đều không rõ ràng. -Nô Trùng Trạc? Dương Viêm chân mày giương lên, một lời vạch trần tên bí bảo kia. -Đồ là Nô Trùng Trạc? Dương Khai kinh ngạc.

- Không sai. Bí bảo trên tay Trùng Đế, đều là thứ tốt tiếng tăm lẫy lừng, Trảm Hồn Đao đương nhiên không cần phải nói, Nô Trùng Trạc mới là gốc rễ chỗ dựa của hắn! -A? Thứ này có gì tốt nàng nói thử xem. Dương Khai lập tức hào hứng. -Tác dụng của Nô Trùng Trạc khá lớn. Dương Viêm mím môi khẽ cười, -Không nói đến bí bảo này trời sinh liền có thể khắc chế với những thứ Kỳ Trùng Dị Trĩ kia, thậm chí cũng có một chút tác dụng uy hiếp đối với những yêu thú có hình thể nhỏ bé, nghĩa là Trùng Đế nuôi những thứ bé nhỏ kia trong Nô Trùng Trạc, một khi giải phóng ra, hủy diệt một cái tinh vực là hoàn toàn không thành vấn đề. Dương Khai thần sắc ngưng trọng, ngạc nhiên nói: -Bên trong Nô Trùng Trạc còn có cái gì? Dương Viêm cười khanh khách”

- Ngươi cho là Trùng Đế đem những thứ nhỏ bé kia nuôi dưỡng ở nơi nào? Không phải là nuôi dưỡng trên người mình đi? Nô Trùng Trạc chính là nơi để hắn nuôi dưỡng Kỳ Trùng Dị Trĩ, trên tay Trùng Đế nắm giữ hàng trăm thượng cổ dị trùng sớm đã diệt tuyệt, mỗi một loại đều vô cùng hung tàn, năm đó ta nhưng là chịu không ít thua thiệt bởi Nô Trùng Trạc. Dương Khai càng nghe ánh mắt lại càng sáng, thật giống như phát hiện ra một bí tàng kinh thiên. -Động tâm? Dương Viêm trêu nói. -Nói thực ra, có một chút. Dương Khai từ từ thu liễm hưng phấn của mình, -Nhưng ra vẫn cảm thấy tu luyện là phải lấy người làm gốc, cái loại thủ đoạn nô trùng này chỉ có thể làm phụ trợ thôi, quả thật nếu muốn hao tổn tâm trí vào nó, chỉ sợ có chút bỏ gốc lấy ngọn.

Dương Viêm chậm rãi lắc đầu: -Đại đạo ba ngàn, nô trùng cũng là một trong đó, nếu không Trùng Đế cũng không thể có thành tựu như ngày đó, chỉ có thể nói, đạo của ngươi và Trùng Đế không giống nhau. -Đạo không giống nhau… Dương Khai như có điều suy nghĩ. Dương Viêm khẽ cười: -Những thứ này đối với ngươi mà nói, còn là hơi quá sớm, ngươi nên sớm một chút tấn thăng Hư Vương Cảnh đi, sau Hư Vương Cảnh, ngươi sẽ thấy, thấy được xa hơn. -Trên Hư Vương Cảnh, có cảnh giới cao thâm hơn? Dương Khai đột nhiên hỏi. -Đương nhiên là có. -Còn ngươi?

Dương Khai ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Viêm. -Ta đã vượt lên trên cảnh giới kia! Dương Viêm nhàn nhạt đáp. Dương Khai trầm mặc, từ tin tức Dương Viêm tiết lộ ra, hắn không khó suy đoán ra, trên Hư Vương Cảnh quả thật còn có cảnh giới cao thâm hơn, mà ở cảnh giới cao thâm này, còn có tồn tại mạnh hơn, Dương Viêm liền ở trong nhóm này. Khi chưa biết những tin tức này, Dương Khai cũng không cảm thấy có cái gì, nhưng là sau khi biết, hắn mới phát giác được, tự mình giống như đứng ở chỗ chân núi, nhìn lên núi cao nguy nga kia, giữa núi mây mù tràn ngập, khiến người ta không thấy rõ phong cảnh phía trước. Con đường phía trước vô hạn, võ đạo không đỉnh cao. Dương Viêm cũng không nói gì thêm, mà là đánh giá phản ứng của Dương Khai, phát hiện hắn cũng không có vì vậy mà bị đả kích, ngược lại sau một hồi trầm mặc, nhẹ nhàng thở ra một hơi, biểu tình càng trở nên dễ dàng hơn, mà đôi mắt như ngọn lửa thiêu đốt kia, lại hiển lộ rõ ràng kích động sâu trong nội tâm của hắn. Dương Viêm mím môi cười, tán thưởng nói: -Tâm thái của ngươi rất tốt. Dương Khai ung dung nói: -Tự mình tu luyện, cho tới mấy chục năm nay, từng bước từng bước từ tầng thấp nhất khó khăn gian khổ đi lên, giờ đây cũng coi như có chút thành tựu nhỏ, con đường phía trước ngay cả gai góc hiểm trở, ta cũng chỉ tiếp tục khó khăn gian khổ một lần nữa, sớm muộn gì cũng có một ngày, có thể đứng trên cao như ngươi, nhìn xa như ngươi. Dương Viêm lấy bàn tay nhỏ bé che đôi môi đỏ, mặt mày mỉm cười: -Ta có thể nói trẻ nhỏ dễ dạy sao? -Tùy muội! Dương Khai nhún vai, chế nhạo nói: -Chỉ cần muội không sợ nói mình già là được.

Dương Viêm không nhịn được trừng mắt liếc nhìn hắn một cái. -Đúng rồi, Nô Trùng Trạc kia, bây giờ ta có thể không vận dụng? Dương Khai hỏi. -Tốt nhất vẫn là không nên. Dương Viêm thần tình nghiêm nghị -Trong Nô Trùng Trạc nuôi dưỡng những thứ Kỳ Trùng Dị Trĩ cực kì hung hãn, với tu vi bây giờ của huynh, mặc dù đem chúng thả ra, cũng không thể chỉ huy sử dụng, chỉ có khả năng bị cắn trả. Huynh có thể thấy được Trùng Đế sử dụng Nô Trùng Trạc để đối phó với huynh? Dương Khai lắc lắc đầu: -Hắn từ đầu đến cuối chỉ dùng qua Vạn Độc Tà Cổ, để khống chế thủ hạ của mình, thuận tiện lợi dụng Vạn Độc Xà Cổ để đoạt xá. -Đúng vậy, ngay cả Trùng Đế cũng không dám tùy tiện sử dụng, huống chi là huynh, hay là chờ đến khi huynh đạt đến Hư Vương Cảnh hãy nói sau.

- Cũng được! Dương Khai thờ ơ gật gật đầu, dù sao hắn có rất nhiều thủ đoạn đối địch, cũng không thiếu hụt trợ lực trong Nô Trùng Trạc Kế tiếp, Dương Khai lại đem chuyện ở U Hồn Đảo nói lại với Dương Viêm, đối với U Hồn Đảo, Dương Viêm cũng không phủ nhận trong đó có quan hệ với mình, đồng thời nói với Dương Khai, U Hồn Đảo là nàng thi triển thủ đoạn phong ấn. Chỉ có điều rốt cuộc bên trong ẩn tàng cái gì, Dương Viêm không có giải thích. -Ta chỉ có thể nói cho huynh biết, U Hồn Đảo là một cánh cửa lớn! Huynh nếu quả thật muốn mở nó ra, liền đem tất cả Tinh Đế Lệnh toàn bộ gom đủ, đến lúc đó tự nhiên sẽ biết được. Sau khi đi ra từ chỗ Dương Viêm, Dương Khai lại đi Băng Tuyết Phong. Băng Tuyết Phong là một trong 80 đỉnh núi của Lăng Tiêu Tông, một trong 72 phụ phong, linh khí không tầm thường, phong cảnh ưu mỹ. Khó có được chính là, dưới ngọn núi có một băng hệ địa mạch, cho nên trong phạm vi mấy trăm dặm phương viên Băng Phong, hàng năm khí hậu rét lạnh, nhiệt độ cực thấp, ngẫu nhiên còn có tuyết rơi nhiều như lông ngỗng, đem cả ngọn núi biến thành màu trắng bạc. Loại tình hình như vậy sau khi Tô Nhan vào trong Băng Tuyết Phong, liền càng trở nên rõ ràng hơn. Từ khi Tô Nhan trở thành phong chủ Băng Tuyết Phong, toàn bộ linh khí băng hàn của Băng Tuyết Phong cơ hồ đã nồng đậm đến mức hóa không ra, võ giả thực lực hơi thấp một chút, căn bản đến gần Băng Tuyết Phong cũng không thể làm được, mặc dù võ giả thực lực cao hơn một chút, sau khi đi vào Băng Tuyết Phong, cũng phải vận chuyển thánh nguyên, chống đỡ giá lạnh. Nhưng hoàn cảnh này đối với Tô Nhan mà nói, lại vô cùng thoải mái. Trên Băng Tuyết Phong không có người, chỉ có mấy người Băng Tông tu luyện ở chỗ này, ngoại trừ Tô Nhan ra, chỉ có Thanh Nhã, Thiên Nguyệt, Thiên Hạo huynh muội hai người.

Dương Khai đi thẳng đến góc tây nam của Băng Tuyết Phong. Trên mặt đất, lớp băng rất dày, quang khả giám nhân, bước chân của Dương Khai vô cùng nhẹ. Ở góc tây nam đó, dưới một cây đại thụ tuyết trắng bao phủ, Tô Nhan khoanh chân ngồi trên bàn Băng Ngọc vạn năm, sau lưng đôi cánh thánh nguyên trắng nõn giang rộng, gương mặt xinh đẹp thần sắc đoan trang lại thần thánh, nghiêm trang không thể xâm phạm, hai tay nàng kháp kỳ ấn quyết, ba thước phía trước mặt, Huyền Sương Thần Kiếm chiếm được ở Băng Tâm Cốc lẳng lặng trôi lơ lửng giữa không trung, theo hô hấp thổ nạp của nàng, linh khí băng hệ trong thiên địa hướng về phía cơ thể nàng chen chúc mà vào, như vạn khê thuộc về biển, sau lưng đôi cánh trắng nõn cũng phe phẩy với biên độ hơi nhỏ. Lấy Tô Nhan làm trung tâm, trong phạm vi phương viên trăm trượng, có một cỗ ý cảnh kỳ lạ tràn ngập, dường như có thể đem vạn vật thiên địa đóng băng trong đó. Gần như đại thành thế tràng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang hàng hay chẳng hạn như tint tot nhat, mua do tinh duc rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.