Vũ luyện điên phong

Chương 2006: Trọng thổ


Tinh Giới rộng lớn, hiểm địa vô số.

Không nói Tinh Giới, ngay cả trong Tinh Vực, cũng có loại môi trường trọng lực thiên nhiên này.

Tại một nơi nào đó, trọng lực là gấp mấy lần, mười mấy lần nơi bình thường, thường thường khiến người khác bất ngờ không kịp đề phòng chịu thiệt thòi rất nhiều.

Nhưng là môi trường trọng lực thiên nhiên ở đây càng thêm khiếp người, ngay cả Dương Khai tu vi Hư Vương tam tầng cảnh cũng bị dính tại chỗ không thể động đậy, có thể tưởng tượng được lực lượng của nó cường đại biết bao.

Đây tuyết đối là trọng lực gấp ngàn lần vạn lần so với nơi khác.

Môi trường trọng lực thiên nhiên vô cùng thưa thớt, tạo thành điều kiện vô cùng hà khắc, trước đây Dương Khai tuy rằng đã gặp qua, nhưng những môi trường trọng lực đó hắn chỉ cần vận chuyển lực lượng thoáng qua là có thể tránh thoát, nhưng lần này…

Sắc mặt hắn từ từ trở nên ngưng trọng, không ngừng thúc giục lực lượng trong cơ thể, lại chỉ có thể chậm rãi di động bước chân, hoàn toàn không có khả năng bay lên được.

Ngẩng đầu nhìn lên, ở vị trí không biết cao bao nhiêu kia, có hình bóng đường bầu trời, Khoảng cách cao như vậy, không thể bay lên, căn bản không có khả năng bay lên được.

Lại quan sát bốn phía một phen, mi mắt Dương Khai hơi co rút.

Cái khe núi này, thật ra cũng không quá dài, ước chừng chỉ có trăm trượng mà thôi, nhưng chính là phía dưới khe núi trăm trượng này, lại chất đống xương trắng như tuyết, có xương cốt hình thể yêu thú, cũng có hình người, đại đa số đều sớm đã vứt bỏ chia năm xẻ bảy, tan trên mặt đất, chỉ có số rất ít còn có thể miễn cưỡng duy trì hình dáng cũ.

Thậm chí còn có một cỗ thi thể hiển nhiên là mới chết không lâu, ngay cả máu tươi ở xung quanh còn chưa khô, thịt nát đầy đất, nội tạng bắn tung tóe ra thật xa, thoạt nhìn thê thảm không dám nhìn.

Người này hiển nhiên là võ giả đi vào Phong Lâm Thành Ngũ Sắc Bảo Tháp, giống như Dương Khai. Lúc bay qua bên trên khe núi này không cẩn thận bị hút xuống, kết quả lại không có thủ đoạn như Dương Khai, cuối cùng vừa rơi xuống kết quả nát thành phấn vụn.

Người này trước khi chết, khẳng định rất không cam lòng…

Dương Khai trong lòng âm thầm nghĩ, dù sao đều đã tu luyện đến cấp bậc Hư Vương Cảnh, ai có thể nghĩ tới bản thân một ngày kia lại ngã chết ở một nơi nào đó? Chết kiểu này lan truyền ra ngoài chỉ sợ khiến người khác cười đến rụng răng.

Chỉ là trọng lực trong này lại kinh khủng như vậy? Dương Khai không sao hiểu được, môi trường trọng lực thiên nhiên hắn gặp phải trước đây, cũng không có nơi nào có thể so sánh được với nơi này.

Bất đắc dĩ, hắn thi triển ra Ngũ Hành Bất Diệt Kiếm, hào quang năm màu bao phủ bản thân. Một lát sau, hắn lại thi triển ra long hóa bí thuật, cuối cùng cũng có thể làm cho mình đi lại với tốc độ chậm như rùa ở dưới hẻm núi này.

Sau nửa chén trà nhỏ, Dương Khai tán đi Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm và long hóa bí thuật, thở hồng hộc. Đặt mông ngã ngồi dưới đất.

Duy trì hai loại bí thuật này thời gian dài. Đối với hắn tiêu hao rất lớn. Hiệu quả đạt được lại cực kì bé nhỏ, căn bản mất nhiều hơn được, hắn dứt khoát không lãng phí lực lượng nữa.

- Sẽ không bị vây chết ở nơi quỷ quái này đi? Dương Khai trong lòng nổi lên ý niệm làm người khác bi thương.

Một lát sau. Hắn lại nhíu mày, trên mặt nổi lên thần sắc cực kỳ kinh ngạc.

- Không đúng a, linh khi ở đây…

Hắn chợt phát hiện, linh khi thiên địa ở đây, lại vô cùng nồng đậm.

Trong Tinh Giới, bồng lai tiên ccanhr tốt nhất có linh khí thiên địa nồng đậm ra sao, hắn cũng không biết, dù sao hắn mới đến Tinh Giới không bao lâu, cũng không có đi qua tổng đà tông môn nào.

Nhưng linh khí thiên địa ở đây, lại căn bản không phải là tổng đà Bích Vũ Tông có thể so sánh được, cũng không phải động phụ mình mướn ở Phong Lâm Thành có thể so sánh được.

Linh khí thiên địa ở đây nồng đậm, gần như vượt khỏi sức tưởng tượng của Dương Khai.

Ngồi ở chỗ này, không cần vận công, linh khí bốn phía liền tự chủ hướng cơ thể chui vào, không lâu công phu, lực lượng Dương Khai tiêu hao lúc trước liền khôi phục như lúc ban đầu.

Sự việc bất thường tất có yêu ma a! Dương Khai từ lúc đi vào Ngũ Sắc Bảo Tháp tới nay, luôn cảm thấy linh khí thiên địa xung quanh vô cùng mỏng manh, bất kể là tình huống ở tầng thứ nhất hay tầng thứ hai này, bỗng nhiên xuất hiện một khối linh khí có phạm vi nồng đậm như vậy, khiến người khác không thèm để ý cũng khó.

Hơn nữa, bởi vì nơi này có môi trường trọng lực thiên nhiên kinh khủng, tất cả linh khí thiên địa đều bị dính chặt vào nơi cách mặt đất không đủ ba xích, căn bản không thể khuếch tán ra.

Điều này tạo thành một màn kỳ quan, ở phía dưới khe nuos này, trong khoảng không gian cách mặt đất ba xích, linh khí nồng đậm giống như sương mù thật dày, thậm chí có dấu hiệu linh khí hóa.

Trước đây Dương Khai mới vừa trải qua biến cố, còn không có quá để ý, lúc này cẩn thận quan sát, lập tức thất kinh.

Dưới đất này…chẳng lẽ có bảo vật gì?

Một ý niệm không thể ức chế nổi lên trong đầu Dương Khai. Cũng chỉ có cái suy đoán này, mới có thể giải thích nơi quỷ dị này.

Nghĩ tới đây, Dương Khai không khỏi có chút kích động.

Hắn mạnh mẽ chống thân mình đứng dậy, thúc giục lực lượng trong cơ thể, năm ngón tay khéo lại phía dưới, mấy chục đạo Kim Huyết Ti thản nhiên nổi lên, những Kim Huyết Ti kia uốn lượn ở cùng một chỗ, từ từ biến thành hình dáng một cái mũi khoan.

Trong lúc Dương Khai quát nhẹ một tiếng, Kim Huyết Ti biến thành mũi khoan xoay tròn, hướng mặt đất khoan xuống.

Ngay sau đó, tiếng nổ truyền ra.

Ánh sáng vàng bốn phía…

Mấy chục đạo Kim Huyết Ti chợt tán loạn, lần nữa hiển lộ diện mục ban đầu, mà nơi nào đó ở mặt đất, lại là ánh lửa óng ảnh, tia lửa văng khắp nơi.

Một lát sau, Dương Khai trợn tròn mắt nhìn một vết lõm to bằng hạt gạo trên mặt đất, thất thanh la lên: -Cứng thế sao?

Hắn lần này rốt cục có thể xác định, trong lòng đất tuyệt đối có bảo vật.

Bởi vì trên mặt đất bùn này, hắn quan sát từ đầu đến cuối, chỉ có điều lại không biết vì nguyên nhân gì, có một tầng lực lượng vô hình khiến bọn chúng trở nên cứng rắn, ngay cả Kim Huyết Ti cũng không thể tạo ra tổn thương quá lớn,toàn lực hạ một kích, chỉ để lại vết lõm to bằng hạt gạo, hơn nữa trong nháy mắt, vết lõm kia liền biến mất không thấy.

Mặt đất lập tức khôi phục bằng phẳng!

Lực lượng vô danh kia lại có năng lực tự chữa trị!

Dương Khai nhìn mặt đất nóng như lửa, lại không thể làm gì.

Bởi vì hắn không thể đem mặt đất đào lên, thì căn bản đừng nghĩ đem bảo vật trong lòng đất lấy đi, cungx không lấy được bảo vật trong lòng đất, với trạng thái bây giờ của hắn, ngay cả mặt đất cũng không thể khai phá…

Điều này hoàn toàn lâm vào cái chết tuần hoàn, cũng như trứng có trước hay gà có trước.

Nếu Tiểu Tiểu ở chỗ này thì tốt biết bao nhiêu a! Dương Khai bỗng nhiên hoài niệm năng lực của Tiểu Tiểu, Thạch Khôi nhất tộc thiên phú thần thông cắn nuốt khoáng vật cường hóa bản thân, nhưng nó cũng có thể tủy ý xuyên dưới lòng đất, không bị chút hạn chế nào.

Nếu là Tiểu Tiểu không cùng mình tách ra, Dương Khai lúc này hoàn toàn có thể mượn lực lượng Tiểu Tiểu, để nó chui xuống mặt đất lấy bảo vật.

Đáng tiếc…lúc này Dương Khai cũng không biết Tiểu Tiểu đang ở phương nào.

Còn như pháp thân trong Huyền Giới Châu, tuy rằng coi như là Thạch Khôi nhất tộc, nhưng là…nó quả thực quá lớn, hơn nữa bản thân nó có tạp chất còn chưa có rèn luyện hoàn toàn, Dương Khai đoán chừng nó cũng không phát huy được năng lực chui xuống đất!

Đnag lúc trong lòng tràn đầy thất vọng, bỗng nhiên Dương Khai trước mắt sáng ngời, nghĩ tới một vật.

Hắn lập tức lấy Huyền Giới Châu ra, thần niệm dò xét vào trong đó, cùng Phi Thiên Độn Địa Bức trao đổi.

Con thú nhỏ tên gọi Phi Thiên Độn Bức này, chui xuống đất như vậy tất nhiên không thành vấn đề, nếu là có thể mượn lực lượng của nó…

Con thú nhỏ là yêu thú bậc mười, mặc dù không thể so sánh với linh trí của loài người, cũng không phải không có chỉ số thông minh, trao đổi đơn giản với Dương Khai không thành vấn đề.

Một lát sau, Dương Khai lúc này mới cẩn thận tỉ mì đưa tay điểm một cái Huyền Giới Châu.

Quang hoa lóe lên, con thú nhỏ bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh Dương Khai.

Dương Khai thần sắc nghiêm nghị, thần niệm luôn bao quanh con thú nhỏ, một khi phát hiện không đúng, sẽ lập tức đem nó thu hồi về, dù sao áp lực trong này quả thực quá kinh khủng, yêu thú bậc mười cũng không biết có thể ngăn cản hay không, vạn nhất nổ tan xác mà chết như vậy, hắn cũng không có cách nào thông báo với Mạc Tiểu Thất.

Cung may tình hình cũng không phải quá tệ, con thú nhỏ sau khi xuất hiện tuy rằng toát ra vẻ mặt cực kỳ gian khổ và thống khổ, cả thân mình tựa hồ thấp một đoạn lớn, trong cơ thể lại truyền ra tiếng xương cốt kẽo kẹt kẽo kẹt, cặp mắt thu nho nhỏ cũng từ từ trở lên đỏ như máu, dường như sấm ra tia máu.

Nhưng sau một lát, nơ lại có vẻ thích ứng nơi đây, hướng về phía Dương Khai xèo xèo kêu hai tiếng.

Dương Khai mừng rỡ, mở miệng nói: -Ngươi hãy nhìn bên kia, nếu cảm thấy tình hình không đúng liền nhanh lên đây, nhất thiết không được miễn cưỡng!

Con thú nhỏ lại xèo xèo đáp lại hai tiếng, ngay sau đó thân mình vừa chuyển, tựa như rơi vào trong nước, hướng lòng đất chìm xuống.

Nhưng tốc độ cảu nó cũng không nhanh, ước chừng sau 10 tức công phu, thân hình mới từ từ biến mất không thấy.

Dương Khai bụng đầy lo lắng ở nguyên tại chỗ chờ đợi, có lòng dùng thần niệm dò xét tình hình con thú nhỏ, nhưng căn bản không thể ra sức, thần thức vừa rời khỏi thức hải, liền bị trọng lực kinh khủng kia lôi kéo thay đổi hoàn toàn, căn bản dò xét không được tình hình trong lòng đất.

Thời gian chừng uống hết một chung trà…

Thời gian một nén nhang trôi qua…

Một canh giờ trôi qua…

Sắc mặt Dương Khai từ từ khó coi.

Đang lúc hắn nghĩ đến con thú nhỏ chuyến này đi chỉ sợ là bánh bao thịt đánh chó có đi không trở lại, bên chân bỗng nhiên nhô lên một cái đầu nhỏ bé, kèm theo tiếng xèo xèo vô cùng gian khổ, con thú nhỏ lần nữa lộ ra thân hình.

Dương Khai vui mừng quá đỗi, vội vàng tiếp ứng.

Vội vàng thúc giục thần thức, nỗ lực đem con thú nhỏ bọc lại, thay nó gánh chịu vô số áp lực.

Đợi đến khi thân thể con thú nhỏ hoàn toàn từ trong lòng đất chui lên, Dương Khai mới đưa tay chộp một cái, đồng thời thân hình thoắt một cái, cả người lẫn thú trực tiếp chui vào trong Huyền Giới Châu.

Nơi nào đó trong Huyền Giới Châu, Dương Khai khoanh chân ngồi dưới đất, con thú nhỏ thở hồng hộc nằm trên đầu gối hắn, dường như đã trải qua một cuộc đại chiến có một không hai, có chút kiệt sức.

- Cực khổ rồi.

Dương Khai nhẹ vuốt lông nó, miệng nói an ủi.

Con thú nhỏ nâng lên mí mắt hư nhược, nhìn hắn một cái, liền không có động tĩnh.

Một lúc lâu sau, nó mới bất ngờ đứng dậy, sau đó mở to cái miệng nhỏ nhắn, từ trong miệng phun ra một vật nhỏ màu vàng to bằng trứng chim bồ câu.

Dương Khai đưa tay đón lấy, mới biết được vật kia thật tinh xảo, nhưng nháy mắt vào trong tay, lại khiến Dương Khai lảo đảo một cái, suýt nữa đập đầu ngã xuống đất, dường như có vật vạn cân rơi vào trong tay vậy.

Dưới sự kinh hãi hắn vội vàng vận chuyển lực lượng ổn định thân hình, cuối cùng cũng không bị bêu xấu.

Con thú nhỏ xèo xèo vừa gọi, phảng phất có chút ý tứ hả hê mà nhìn.

Dương Khai không có đi quản nó, mà là thần sắc ngưng trọng quan sát màu vàng đất trên tay kia, không theo quy tắc gì, thần sắc biến ảo liên tục, cuối cùng la thất thanh: -Trọng Thổ?

Vật mà con thú nhỏ mang về từ trong lòng đất đó, lại là một khối Trọng Thổ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như thay doi van menh, ghen an tuc o muon doi kho Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.