Vũ luyện điên phong

Chương 2297: Tửu lâu phong ba


Không chỉ như thế, hắn còn đột nhiên cảm giác được cả người nhẹ một chút, cả người lập tức trở nên thần thanh khí sảng, tinh thần dâng lên thoải mái. Nguyên lực lưu động trong cơ thể càng thêm tấn mãnh.

Đã nhận ra điểm này, Dương Khai thoáng sửng sốt, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, đây hẳn là duyên cớ trên tâm cảnh của mình có một chút đột phá, hắn lập tức hỉ hình vu sắc.

Xem ra lựa chọn ra ngoài đi dạo thật đúng là quyết định sáng suốt. Nếu lúc trước luôn luôn ngồi tu luyện trong Thiên Khôi Lâu, nói không chừng sẽ chui rúc vào sừng trâu gì đó, căn bản sẽ không có cơ duyên như vậy.

Đợi không bao lâu, điếm tiểu nhị liền đưa tới món ngon tốt nhất rượu ngon nhất. Điếm tiểu nhị này tuy có hiềm nghi thổi phồng, nhưng rượu và thức ăn trong tửu lâu này cũng quả thật không tệ. Tất cả nguyên liệu nấu ăn đều không phải là phàm vật, tích chứa năng lượng cực lớn, nếu thật hàng năm phục dùng thì trên lý thuyết có thể tăng tiến tu vi.

Bất quá loại tăng tiến ấy rất nhỏ bé, không bằng khổ sở tu luyện tới xác thật tinh thuần. Cho nên nói, võ giả bình thường sẽ không chọn phương thức này để tăng lên tu vi.

Không nói đến mỗi ngày ở chỗ này cần hao phí đại lượng nguyên tinh, lấy được sự lớn lên cũng vô cùng có hạn, còn không bằng lão lão thật thật ngồi tu luyện đi. Nhưng Dương Khai cũng không muốn có ý tứ cùng điếm tiểu nhị cẩn thận tỷ đấu. Dương Khai khen ngợi hắn mấy câu, thưởng một chút nguyên tinh liền bảo hắn lui xuống, ngồi ở nơi đó uống một mình.

Ba tầng lầu của tửu lâu này cũng đều ngồi đầy khách, hoặc tụm năm tụm ba, hoặc hai người thành cặp, một thân một mình như Dương Khai cũng không có mấy bàn. Những người đó uống vào hưng khởi, đương nhiên cũng cao đàm khoát luận, nói ra nhân tình phong thổ, kỳ văn dị sự các nơi.

Dương Khai nghe vào trong tai, ngược lại cũng cảm thấy có chút ý tứ. Cũng không biết là chuyện gì xảy ra, có lẽ là duyên cớ bản sắc của nam nhân, nói tới đề tài này liền nói đến chuyện người thiếp của thành chủ Lạc Tân chuẩn bị nạp:

- Nói đến thành chủ đại nhân này của chúng ta, hắc hắc, chớ nhìn tuổi ngài lớn, nhưng đã hưởng hết cái phúc của nhân gian rồi!

- Đó là, thành chủ đại nhân đã có 14 phòng thiếp thất. Tính thêm vị ngày mai, chính là có 15 người. Cũng không biết thành chủ đại nhân này tinh lực có thể theo nổi hay không hả? Ha ha ha ha!

- Mỹ nhân độc giữ không khuê nhưng là chuyện cực kỳ tàn nhẫn. Lạc đại nhân nếu không thể cùng tan mưa móc, phủ hậu cung của thành chủ chỉ sợ là phải quấy đảo lật nhào a.

- Thế nào? Nghe ý tứ trong lời nói của huynh đệ như vậy là có ý tứ gì?

- Hắc hắc, không dám không dám, chỉ là thuận miệng nói mà thôi.

- Ta đây nghe khẩu khí của ngươi vô cùng đáng tiếc, còn tưởng rằng ngươi muốn thay thành chủ đại nhân lão nhân gia ngài... Hắc hắc hắc...

- Nếu có cơ hội đó, trái lại cũng không hẳn không phải thử một lần. Câu ca dao, chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu a! Hai người các ngươi uống nhiều rồi hả? Nói chuyện ngoài miệng không có cửa, cẩn thận tai vách mạch rừng, họa là từ ở miệng mà ra! Có người bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, âm thầm nhắc nhở.

Hai người đang cao đàm khoát luận nghe vậy biến sắc, đều ngượng ngùng nói: - Quả thật uống nhiều rồi, lúc trước ta có nói qua cái gì không? - Không có chắc. Ta cũng không nói gì. Tới tới tới đây, uống rượu uống rượu! Trong lúc nhất thời, đề tài bỗng nhiên bị dời đi chỗ khác.

Tuy nhiên trong chốc lát, lại có người nói: - Nói tới đây, 14 vị phu nhân của thành chủ đại nhân dường như mỗi người đều là quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành a, làm người làm đến Lạc đại nhân phân thượng này, thật là cuộc đời này không uổng.

- Ai bảo người ta là thành chủ đại nhân chứ? Nhưng nghe ý tứ trong lời nói của các hạ dường như là đã từng thấy qua những vị phu nhân của thành chủ hả?

- Không sai, thành chủ đại nhân giấu những vị phu nhân đó trong phủ thành chủ. Mặc dù đi ra ngoài cũng là hắc sa che mặt, ngăn cách dung nhan, hộ vệ khai đạo, bằng hữu làm sao gặp được?

Người kia mỉm cười, đáp: - Hắc hắc, tại hạ dĩ nhiên là không có cái nhãn phúc đó, chỉ là tại hạ có một cháu gái, làm nô tỳ trong phủ thành chủ, thiếp thân hầu hạ những vị phu nhân đó của thành chủ. Nghe lời nói của nó, những thành chủ phu nhân đó không ai không có vẻ đẹp điên đảo chúng sinh. Nhất là vị thành chủ phu nhân mới tới, dường như càng xuất chúng, rất được thành chủ đại nhân yêu thích a.

- Hả? Ngay cả tư liệu của vị thành chủ phu nhân mới đó cũng có sao? Mau tới nói nói nghe xem, nàng là bộ dạng gì?

- Phải phải, bọn ta cũng tò mò đấy. Người nọ mỉm cười, nói: - Nói một câu dĩ nhiên là không có quan hệ, chỉ có điều tại hạ một bàn rượu này...

- Ta bao ngươi. Tiểu nhị, mang lên mấy bầu rượu tốt nhất! Có người bỗng nhiên hét lớn.

Người nọ mỉm cười ôm quyền, nói: - Bằng hữu sảng khoái, nếu như thế, vậy tại hạ cứ tùy tiện nói một chút. Lúc nói chuyện, hắn lau miệng, miêu tả một phen dung mạo của thành chủ phu nhân mới tới đó. Tài ăn nói của người này ngược lại cũng cực tốt.

Vừa thông suốt giảng thuật, mọi người dường như có thể thấy được một người con gái lượn lờ phinh phinh, thướt tha nhiều vẻ, mị thái tràn đầy, cố làm ra vẻ phong tình từ từ đi tới từ trong hư không. Trong lúc nhất thời bọn họ đều toát ra biểu tình thấy sắc đẹp thần hồn điên đảo, cũng có mấy người suýt nữa chảy xuống nước miếng.

- Hừ! Đúng lúc này, chợt có một tiếng hừ lạnh nặng nề, vứt ly rượu nặng nề trên tay đặt ở trên bàn, phát ra một tiếng vang thật lớn. Mọi người mơ mộng bị cắt đứt, đều có chút tức giận quay lại nhìn người nọ. Dương Khai cũng đang nghe thoải mái, đã nhận ra động tĩnh kia vội vàng nhìn tới nơi phát ra thanh âm, bất ngờ gặp được một tráng hán ngồi một mình một bàn, cả người tửu khí, gương mặt vẻ kiệt ngạo hung ác.

Thần niệm quét qua, Dương Khai phát hiện người này chỉ có Hư Vương tam tầng cảnh tu vi mà thôi, hơn nữa dường như gần nhất mới bị thương, trong cơ thể khí tức không ổn.

Một con mắt bên phải cũng không biết tại sao bị người chọc mù, không có con ngươi đen, chỉ có nhân trắng, phối hợp với tướng mạo dữ tợn thô cuồng của hắn khiến người nhìn không rét mà run.

Cũng không biết là nguyên nhân gì, giờ phút này độc nhãn tráng hán gương mặt vẻ giận dữ, ly rượu ở trên tay cũng bị bóp nát. Rượu ngon thơm ngào ngạt theo ngón tay rơi xuống:

- Ta còn nói là ai, thì ra là Hạ Sơn Hổ Sài huynh a.

Người nói chuyện lúc trước khẽ cười một tiếng, sau khi nói xong lại vỗ vỗ miệng mình, nói: - Không đúng không đúng, hẳn là... Độc Nhãn Hổ mới đúng! Ha ha ha ha! Hắn không chút nào che giấu ý châm chọc cùng đùa cợt của mình. Những người khác cũng đều cười theo ha hả, dường như nam nhân họ Sài này cũng không làm cho người ta thích.

- Sài huynh, ta rất tò mò, con mắt của ngươi rốt cuộc là người nào chọc mù? Người nọ sau khi cười còn hỏi một câu. Sài Hổ kêu lên một tiếng đau đớn, cũng không có ý tứ trả lời, chỉ ngồi ở chỗ kia, thần tình dữ tợn, ngược lại xem thường trừng mắt người nọ nói:

- Không nên ở chỗ này ăn nói bừa bãi, nếu không ta xé rách miệng của ngươi! Người kia biến sắc, nạt nhỏ:

- Cái gì ăn nói bừa bãi? Ngươi lời này là có ý gì? Sài Hổ đáp:

- Vị cô nương kia... Cũng không phải là như ngươi nói như vậy!

- Vị cô nương nào? Người kia nhướng mày, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, hí mắt nói:

- Sài Hổ, ngươi không phải là nói... thành chủ phu nhân mới tới chứ? Sài Hổ hừ lạnh một tiếng, bưng lên chén rượu trên bàn, uống một hơi cạn sạch. Người kia vẫn không buông tha hỏi:

- Xem ý tứ này của ngươi, ngươi chẳng lẽ thấy qua vị thành chủ phu nhân rồi sao? Động tác trên tay của Sài Hổ chợt ngừng, trong một con mắt còn sót lại lộ ra thần sắc nhớ lại, bất quá nhoáng lên một cái rồi biến mất, lạnh lùng đáp:

- Không cần hỏi nhiều. Người nọ ngẩn ra, bỗng nhiên lại cười vỗ tay nói:

- Ta biết con mắt của ngươi vì sao mù rồi! Hắn dừng một chút, làm bộ làm tịch, sau đó cười to nói:

- Nhất định là nhìn lén thành chủ phu nhân mới tới đó tắm, bị nàng chọc mù mắt! Một lời ra, cười vang. Sài Hổ lại đứng mạnh dậy, trực tiếp nhấc bàn, thân hình lắc lư như mãnh hổ xuống núi vọt tới trước mặt người nọ. Trên tay Sài Hổ bỗng nhiên xuất hiện một thanh khảm đao, trực tiếp bổ tới người nọ. Cũng không biết lời này có phải xúc động Sài Hổ vảy ngược hay không, thời khắc này Sài Hổ một thân sát khí nồng đậm như thực chất vậy, sợ tới mức người nọ giật mình một cái, vội vàng vận công ngăn cản.

Hai người đều là Hư Vương tam tầng cảnh tu vi, liều mạng như vậy tạo thành uy thế trái lại cũng không nhỏ, chỉ thấy khí lãng đó xoay chuyển. Trong lúc thánh nguyên bắt đầu khởi động, cái bàn của cả 3 lầu lập tức tất cả đều xốc bay ra ngoài.

Thậm chí ngay cả tửu lâu đều một trận lắc lư, thiếu chút nữa sụp đổ. Tửu lâu chưởng quỹ nghe được động tĩnh, vội vã chui lên, đúng lúc gặp được hai người liều chết cận chiến, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, một cái sức lực ở bên cạnh cầu khẩn để hai người đi ngoài thành quyết tử đánh một trận.

Nhưng hai người làm gì nghe lọt? Dương Khai lắc đầu, gương mặt bộ dáng bất đắc dĩ, đưa tay lấy ra chén rượu trên bàn, uống sạch chén rượu ngon, bỏ lại một ít nguyên tinh, thân hình thoắt một cái liền rời đi tửu lâu, xuyên qua trong đám người.

Giữa các võ giả đánh nhau là chuyện cực kỳ thường gặp, mỗi một võ giả đều là một người liếm máu trên vết đao. Hôm nay Sài Hổ cùng một trong số những người đó nói không chừng sẽ vì lần này đánh nhau mà chết, nhưng đây cũng là số mệnh của bọn họ.

Dương Khai cũng không chuẩn bị đi để ý tới. Hắn vốn định quay thẳng trở về Thiên Khôi Lâu, nhưng khi đi ngang qua một tiệm thuốc, bỗng nhiên dừng lại thân hình, sau đó thi thi nhiên đi vào.

Tiệm thuốc này hẳn là sản nghiệp của Tử Nguyên Thương Hội.

Bởi vì trên chiêu bài của cửa hàng có dấu hiệu của Tử Nguyên Thương Hội. Hắn muốn thừa cơ hội này mua sắm một chút thảo dược. Khoảng thời gian gần nhất, trên tay hắn đan dược tiêu hao không ít.

Tuy nói vật liệu trong nhẫn không gian còn thật nhiều, nhưng nếu muốn luyện đan còn cần bám vào một chút vật liệu khác nữa. Mà những vật liệu này cũng chỉ có thể mua. Tiệm thuốc của Tử Nguyên Thương Hội trong Thiên Hạc Thành có quy mô lớn không ít so với Phong Lâm Thành Linh Đan Phường, hàng hóa cũng rất đầy đủ.

Dương Khai cùng đi với một người điếm tiểu nhị, chọn mua không ít dược liệu mà mình cho rằng cần dùng. Điều này khiến điếm tiểu nhị kia vui mừng lộ ra mặt, âm thầm cảm thấy đụng phải tài thần gia, càng thêm cung kính cùng đi, đi theo làm tùy tùng, vô cùng chu đáo.

Tìm kiếm một canh giờ, Dương Khai mới chọn mua hoàn tất, bảo điếm tiểu nhị gói sửa sang xong tất cả hàng hóa, đi tới chỗ quầy kết toán. Chưởng quỹ dường như cũng biết đụng phải kim chủ, nụ cười rất là thân thiết hòa ái, đang coi giá cả, đã thấy nơi cửa ánh sáng ảm đạm, có người đi đến.

Chưởng quỹ ngẩng đầu nhìn lên, lập tức kinh ngạc nói: - Thì ra là Lạc tiểu thư đại giá quang lâm, tiểu nhân thất lễ.

Được nghe lời ấy, Dương Khai bỗng nhiên biến đổi sắc mặt, âm thầm cảm thấy Lạc tiểu thư trong miệng của chưởng quỹ có khả năng chính là con gái của Thiên Hạc Thành thành chủ Lạc Tân.

Bởi vì hai người cùng họ, hơn nữa có thể được chưởng quỹ coi trọng như vậy, cũng chỉ có người của phủ thành chủ.

Chưởng quỹ dầu gì cũng là người của Tử Nguyên Thương Hội, khách nhân không có chút thân phận không có khả năng khiến chưởng quỹ đối đãi trịnh trọng như vậy..

Hắn tò mò quay đầu nhìn lại, một chút liền gặp được một thiếu nữ có vóc người nhanh nhẹn có hứng thú, mặc một cách tinh quái, cười hì hì từ bên ngoài vào, nghe vậy phất tay nói:

- Chưởng quỹ ngươi bận rộn, bổn tiểu thư chỉ tới tùy tiện đi dạo một chút!

- Lạc tiểu thư xin cứ tự nhiên! Chưởng quỹ mỉm cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như duyen no va loi phat day trong tinh yeu dang suy ngam, thuan dao troi thi hung nghich dao troi thi vong sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.