Vu thần kỷ

Chương 1366: Toàn bộ con bài chưa lật?


Hiên Viên Kiếm toàn thân ánh vàng, tản mát ra khí tức uy nghiêm khôn cùng làm vô số âm hồn trong sương mù đen xung quanh ùn ùn rút lui.

Vô số luồng kiếm khí màu vàng nhằm vào đầu hạ xuống, Phạm Quỷ lại cười ‘Xùy xùy’, cổ tay khẽ xoay, một ngọc phù màu máu ở đầu ngón tay hắn lóe ra một đạo huyết quang, một mảng khí tức kỳ dị bao bọc toàn thân hắn.

Kiếm khí màu vàng Hiên Viên Kiếm phóng ra chợt đọng lại, nghiêng nghiêng lệch lệch cọ sát thân thể Phạm Quỷ bay qua, chưa có một đạo kiếm khí nào rơi ở trên người hắn.

Khóe miệng Phạm Quỷ hơi nhếch, vạn phần sáng lạn cười lên: “Ồ, thực gạt ta. Hiên Viên Kiếm của nhân tộc Hiên Viên Thánh hoàng, kiếm linh của nó đã theo Hiên Viên Thánh hoàng chẳng biết đi đâu, nay Hiên Viên Kiếm này chỉ có mỗi uy lực, lại là một vật ngu xuẩn không có kiếm linh tọa trấn!”

“Hì hì, Sùng Hầu đại nhân, ngươi biết ngọc phù này lai lịch thế nào không?”

Tự Văn Mệnh toàn thân cứng ngắc nhìn Phạm Quỷ, hắn muốn nói chuyện, lại nói không nên lời dù chỉ một chữ. Hắn rõ ràng thấy được hành vi quỷ dị của Hiên Viên Kiếm——Hiên Viên Kiếm tự hộ chủ, thế mà lại bỏ qua không công kích Phạm Quỷ!

“Ta cũng không biết ngọc phù này rốt cuộc lai lịch thế nào, nhưng người cho ta ngọc phù nói, ngọc phù này là dùng tinh huyết hậu duệ Hiên Viên thuần khiết luyện ra, có nó hộ thân, Hiên Viên Kiếm tuyệt đối sẽ không thương tổn ta một cọng tóc!”

Phạm Quỷ nhe răng trợn mắt cười, nửa bên mặt xương trắng kịch liệt run rẩy, xương trắng ma sát lẫn nhau phát ra tiếng vang thanh thúy ‘Rắc rắc’: “Ta vốn còn chưa tin, cho rằng nhiệm vụ lần này phải mạo hiểm phiêu lưu rất lớn, nhưng không ngờ, Hiên Viên Kiếm này thật sự ngu đến mức sẽ không công kích ta!”

Tự Văn Mệnh ra sức giãy dụa, nhưng âm hồn bốn phương tám hướng lấy ngàn vạn để tính tản mát ra tà lực khủng bố gắt gao giam cầm hắn, linh hồn hắn cũng sắp bị đông lại, hắn thậm chí ngay cả ý niệm ‘liều mạng giãy dụa’ cũng trở nên cực kỳ mỏng manh.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Hiên Viên Kiếm mờ mịt lơ lửng ở giữa không trung, tuy vẫn tản mát ra khôn cùng kim quang uy nghiêm, nhưng không tiếp tục công kích Phạm Quỷ nữa. Một ngọc phù quỷ dị màu máu, thế mà khiến Hiên Viên Kiếm thành một thanh phế vật.

Hiên Viên kiếm linh đã tùy tùng Hiên Viên Thánh hoàng rời khỏi nhân tộc, Tự Văn Mệnh miễn cưỡng rống giận trong lòng, loại chuyện tuyệt đối cơ mật này, là ai tiết lộ ra ngoài? Hơn nữa, dùng tinh huyết hậu duệ Hiên Viên luyện chế ngọc phù, có thể khiến Hiên Viên Kiếm từ bỏ tiến công? Loại bí pháp thủ đoạn này, ngay cả Tự Văn Mệnh cũng chưa từng nghe nói, rốt cuộc là ai có thể có bí pháp như thế?

Con dao găm màu đen hình dạng bọ cạp nhẹ nhàng đâm phá áo ở ngực Tự Văn Mệnh, một tiếng ‘Ông’ vang lên, một cái ấn tỳ màu vàng đất từ trong cơ thể Tự Văn Mệnh dâng trào ra, ấn tỳ phóng ra các quầng sáng dày nặng màu vàng, đem Tự Văn Mệnh bao bọc gắt gao ở bên trong.

Dao găm trong tay Phạm Quỷ bị quầng sáng ấn tỳ phát ra chấn động, cổ tay hắn run lên, thân thể chợt vội lui lại mấy chục bước, trên năm ngón tay hằn lên các sợi gân xanh, hiển nhiên lực phản chấn của ấn tỳ này cực kỳ cương mãnh bá đạo.

“Ừm, ‘Thổ Hành Thần Ấn’, đỉnh cấp linh bảo thiên địa ngũ hành chi khí Bàn Cổ thế giới hậu thiên thai nghén thành, trấn tộc thần khí nhiều thế hệ Sùng Hầu nhất mạch tương truyền!” Phạm Quỷ kinh hỉ vạn phần nhìn ấn tỳ màu vàng đất tản mát ra khí tức dày nặng bức người, vui sướng kêu lên: “Aha, lần này ta thật sự là đến đúng rồi, người thuê ta nói với ta, chỉ cần ta giết chết ngươi, tất cả bảo bối trên thân ngươi đều là của ta!”

Cười ‘Hắc hắc’ vài tiếng, Phạm Quỷ nhẹ nhàng bâng quơ lấy ra một khối vu phù to bằng bàn tay, dùng mộc tâm màu xanh trong suốt điêu khắc thành: “Ngũ hành chi lực mộc khắc thổ, đây là đạo lý năng lượng sinh khắc của đám dân bản xứ các ngươi... hy vọng khối mộc phù này hữu dụng. Chỉ cần cho ta một chút thời gian là được rồi!”

Thật cẩn thận đem mộc phù trong suốt màu xanh kích phát, vô số luồng sáng nhỏ bé màu xanh như pháo hoa rơi xuống, ùn ùn rơi ở trên quầng sáng màu vàng đất Thổ Hành Thần Ấn phát ra. Từng luồng vu lực mộc thuộc tính cường đại dị thường ầm ầm bùng nổ, vô số thần văn mộc thuộc tính cực kỳ nhỏ bé, tổ hợp tinh vi xâm nhập quầng sáng, khiến quầng sáng màu vàng đất nhanh chóng tan rã.

Thổ Hành Thần Ấn bị một tầng lục quang nhàn nhạt bao vây, trong lúc nhất thời mất đi toàn bộ lực lượng phòng ngự.

Phạm Quỷ cẩn thận đến gần Tự Văn Mệnh. Hắn mỉm cười nói: “Xem, người muốn giết ngươi, hiểu biết vô cùng thấu triệt đối với con bài chưa lật của ngươi. Dùng vạn quỷ âm hồn khiến ngươi mất đi toàn bộ lực lượng phản kháng, ngươi không thể khống chế các loại bảo bối hộ thân của mình, chỉ có thể nhìn ta đem vật bảo mệnh của ngươi lần lượt bài trừ.”

Tay chân nhẹ nhàng đem Thổ Hành Thần Ấn lục quang bao bọc dời đến một bên, Phạm Quỷ cười đem dao găm hung hăng đâm về phía ngực Tự Văn Mệnh: “Như vậy, ngươi còn có bảo bối bảo mệnh gì đây? Xem xem con bài chưa lật bọn hắn cho ta, có phải...”

‘Ông’ một tiếng vang lớn, theo một tiếng rồng gầm trầm thấp, một tấm khiên hình lục lăng tản ra khí vàng, dùng mấy vạn miếng vảy rồng khảm thành từ trong cơ thể Tự Văn Mệnh phun ra. Chính giữa tấm khiên vảy rồng một cái đầu rồng trông rất sống động gầm khàn cả giọng, không ngừng phun ra các luồng khí màu vàng bao bọc toàn thân Tự Văn Mệnh.

“Bảo bối tốt, dùng ba vạn sáu ngàn miếng vảy của long vương chế thành tấm khiên. Nghe nói Sùng Hầu nhất mạch giao hảo với long tộc, quả nhiên không sai, vảy rồng đại năng cấp long vương này bóc ra, người thường sao có thể thu thập được nhiều như vậy?” Phạm Quỷ cười vô cùng sáng lạn, lại dùng ba khối vu phù uy lực cực lớn, nhẹ nhàng đem tấm khiên vảy rồng tự bảo vệ áp chế xuống.

Trong mười mấy nhịp thở ngắn ngủn, trên người Tự Văn Mệnh có chín món dị bảo xông ra hộ chủ, nhưng người phía sau Phạm Quỷ hiển nhiên rõ như lòng bàn tay đối với tất cả con bài chưa lật của Tự Văn Mệnh, đối với toàn bộ chí bảo của Sùng Hầu nhất mạch hắn đều rất quen thuộc trong lòng. Chín món dị bảo uy lực cường đại ở dưới tình huống không có Tự Văn Mệnh tự mình vận dụng, bị Phạm Quỷ lấy ra vu phù lần lượt phá giải giam cầm.

“Hết rồi?” Phạm Quỷ tham lam nhìn chín món dị bảo lơ lửng ở bên người Tự Văn Mệnh: “Thật sự là Sùng Hầu nhất mạch giàu nứt đố đổ vách mà! Trên người ngươi thậm chí có chí bảo hộ thân của thiên đế thượng cổ thiên đình! Ô, ta phát tài rồi, ta phát tài rồi, thật sự là một lần nhiệm vụ may mắn!”

Phạm Quỷ đắc ý huýt gió một tiếng, chậm rãi đem dao găm đuôi bọ cạp đen sì đâm về phía chỗ yếu hại của Tự Văn Mệnh.

“Như vậy, dựa theo tình báo của ta, trên thân ngài không có bất cứ bảo bối nào có thể bảo vệ ngài, có lẽ có một ít vu phù tự động thúc giục? Nhưng những món đồ chơi đó có ích lợi gì đâu? Ngay cả cây ‘Câu Hồn Chủy Thủ’ này của ta, bọn chúng cũng không ngăn được!”

“Tin tưởng ta, linh hồn nhân vật anh hùng xuất chúng như ngài, ta sẽ đem linh hồn ngài hoàn mỹ không tỳ vết rút ra, sau đó rót vào trong cơ thể một con rối kim loại, để ngài trở thành người hầu của ta, ở trong con rối kim loại kêu rên suốt một vạn năm!”

Phạm Quỷ hưng phấn tới mức phát run: “Có thể nô dịch nhân vật anh hùng như ngài, đây là ta... oa ác, gặp quỷ rồi!”

Hai đạo linh quang một đen một trắng từ trong cơ thể Tự Văn Mệnh thổi quét ra, ở lúc Câu Hồn Chủy Thủ cách làn da Tự Văn Mệnh chỉ có khoảng cách không đến một sợi tơ tóc, linh quang hai màu đen trắng hóa thành một cái Thái Cực bát quái đồ đen trắng, đem Tự Văn Mệnh bao bọc chặt chẽ ở bên trong.

Một lực hút dinh dính cường đại tới mức đáng sợ gắt gao bao lấy Câu Hồn Chủy Thủ, ở trong tiếng kinh hô thê lương của Phạm Quỷ, linh quang hai màu đen trắng như cối xay nhẹ nhàng cuốn một cái, đem Câu Hồn Chủy Thủ xay thành vô số hạt bụi nhỏ bé.

Linh quang hai màu đen trắng cấp tốc hướng bốn phương tám hướng bành trướng, trong chớp mắt đã tràn ngập toàn bộ doanh trướng, âm hồn lấy ngàn vạn để tính ùn ùn kêu lên quái dị, bị linh quang hai màu đen trắng một hơi cuốn hết vào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như những câu nói hay, cong duc tao tuong phat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.