Vu thần kỷ

Chương 1448: Lựa chọn lưỡng nan


“Đầu hàng? Quy thuận? Các ngươi sao?” Sắc mặt Đế Thuấn chợt biến thành một mảng xanh mét: “Các ngươi nỡ từ bỏ?”

“Khi mạng cũng không bảo đảm, có cái gì không bỏ được?” Da Ma La Gia cười rất quyến rũ, nàng lại hướng Đế Thuấn đá lông nheo: “Ngu tộc chúng ta, cột sống không cứng như đám dân bản xứ các ngươi, khi cần thiết, cột sống chúng ta một ngày cong trăm tám mươi lần không tính là gì.”

“Hơn nữa, vị đại nhân kia thân phận cỡ nào, quy thuận hắn... Lợi ích của Bàn Cổ thế giới chúng ta là giữ nổi, nhưng gia tộc của chúng ta ít nhất bảo tồn được.” Da Ma La Gia khẽ thở dài: “Các gia tộc lớn nhỏ của Ngu triều chúng ta sinh sản phát triển nhiều năm như vậy, coi như là có chút phân lượng, bán rẻ bản thân đầu nhập mà nói, vị đại nhân kia nghĩ hẳn sẽ không từ chối.”

Da Ma La Gia cười, vẻ mặt chấp chính đại đế khác cũng quỷ dị thần bí cười.

Bọn họ đem một cái lựa chọn khó khăn bày ở trước mặt Đế Thuấn —— hoặc là nhân tộc làm lá chắn, vì lợi ích của bọn họ đi đọ sức vị đại năng Ngu tộc mới tới kia; hoặc là mười hai chấp chính gia tộc Ngu triều sẽ không chút do dự đầu hàng, quy thuận, bọn họ sẽ làm người dẫn đường, liên hợp đại năng Ngu tộc mới tới tiêu diệt nhân tộc.

Lời chưa nói toạc ra, nhưng ý tứ trong lời nói của Da Ma La Gia, Đế Thuấn nghe rõ, trong lòng hắn cũng dị thường rõ ràng.

Thân thể Thần Nông thị ngồi ở bên người Đế Thuấn khẽ giật giật, ngữ khí hắn rất ngưng trọng: “Các ngươi đã cân nhắc kỹ hay chưa?”

Da Ma La Gia nghiêm túc gật gật đầu: “Ngu tộc chúng ta khác với nhân tộc các ngươi, đối mặt áp lực không thể kháng cự, chúng ta chưa bao giờ cứng rắn đối đầu... Nghĩ hẳn các ngươi cũng có thể hiểu, chúng ta đi guốc trong bụng đối với các ngươi nhân tộc, nếu chúng ta đầu phục vị đại nhân kia đảm đương tiên phong công kích nhân tộc các ngươi, ngẫm xem đó là hậu quả gì?”

Đế Thuấn không hé răng, Thần Nông thị cũng không hé răng.

Ngu triều và nhân tộc dây dưa nhiều năm như vậy, bọn họ quen thuộc địa hình địa lý Bàn Cổ thế giới, hạm đội tuần tra của bọn họ hàng năm lui tới xuyên qua ở trong hư không Bàn Cổ thế giới, bọn họ quen thuộc cấu thành thế lực nhân tộc, bọn họ thậm chí âm thầm có hợp tác thương mậu rất tốt cùng lợi ích khúc mắc khác với một số bộ tộc nhân tộc.

Nếu đám dị tộc Ngu triều lấy mười hai chấp chính gia tộc làm đại biểu, thật sự toàn tâm toàn ý hợp tác cùng đại năng Ngu tộc mới tới, toàn lực tiến công lãnh địa nhân tộc, nhân tộc có lẽ sẽ đối mặt thế cục càng thêm ác liệt hơn gấp trăm lần so với năm đó Ngu tộc lần đầu xâm nhập Bàn Cổ thế giới.

Có lẽ thật sự sẽ đối mặt tai ương ngập đầu nhỉ?

Diễn Nguyệt đại đế Bà La Già ngồi ở bên người Da Ma La Gia nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Chúng ta có rất nhiều loại lựa chọn, mà nhân tộc các ngươi không có lựa chọn nào khác. Hoặc bùng lên phản kích, hoặc toàn bộ tộc đàn rơi xuống làm nô lệ... thậm chí, nếu các ngươi phản kích cường độ quá lớn, khiến thủ hạ của vị đại nhân kia tổn hại quá đáng, vị đại nhân đó có lẽ sẽ ban phát ‘lệnh diệt tộc’!”

Hai tay Bà La Già đặt ở trên bàn dài, mười ngón nhảy lên như động kinh: “Thân phận vị đại nhân kia, chúng ta đã xác định chín thành. Ở trong cuộc đời dài đằng đẵng của hắn, hắn từng ban phát lệnh diệt tộc đối với tộc đàn dân bản xứ của ba mươi lăm thế giới, diệt thêm tộc đàn dân bản xứ một cái thế giới, đối với hắn mà nói cũng không phải lựa chọn gì khó khăn.”

Trầm mặc chốc lát, Bà La Già tiếp tục nói: “Ở thế giới quê hương chúng ta, tôn hiệu của vị đại nhân đó là ‘Huyết Miện’! Vương miện chí cao vô thượng của hắn, là dùng máu tươi của vô số thế giới, vô số tộc đàn nhuộm đỏ.”

Sắc mặt Đế Thuấn càng thêm khó coi.

Mười hai chấp chính gia tộc nếu dùng bạo lực uy hiếp nhân tộc, cưỡng bức quân đội nhân tộc dẫn đầu, thay bọn họ ngăn cản kẻ địch tương lai, Đế Thuấn có thể đại biểu nhân tộc quyết đoán từ chối bọn họ vũ lực sách nhiễu.

Nhưng khi mười hai chấp chính gia tộc thay đổi một biện pháp khác, bọn họ không bạo lực uy hiếp nữa, mà là rất vô sỉ nói trắng ra cho Đế Thuấn, nếu nhân tộc không làm tấm mộc cho bọn họ, bọn họ sẽ không chút do dự đầu hàng, Đế Thuấn lại lâm vào khốn cảnh lựa chọn cực kỳ gian nan.

“Nếu, ta là nói, hai tộc ngươi ta liên thủ, công bằng hợp tác thì sao?” Qua một hồi lâu, Đế Thuấn rốt cuộc rất gian nan nói ra câu này.

Da mặt Đế Thuấn có chút nóng lên, thật ra khi nói câu này ra khỏi miệng, hắn liền biết, thật ra ở trong lòng hắn, hắn đã chịu thua. Hắn không thể để đám quý tộc Ngu triều gian trá vô sỉ này thật sự đầu nhập vào vị ‘Huyết Miện’ đại năng kia.

Hai bên liên thủ, có lẽ còn có thể chống lại vị đại năng kia.

Nếu các quý tộc Ngu triều trực tiếp đầu hàng, như vậy nhân tộc thật sự sẽ gặp phải cục diện gian nan nhất từ trước tới nay.

“Hợp tác công bằng? Ngươi là nói minh ước ngang hàng sao?” Bà La Già nhẹ nhàng lắc lắc đầu, mang theo một nụ cười mỉm cao cao tại thượng, tất cả đều ở trong sự nắm giữ, Bà La Già nhẹ nhàng nói: “Đế Thuấn, tuy lời này phi thường thất lễ, nhưng ta rất muốn hỏi một câu —— nhân tộc các ngươi, dựa vào cái gì trở thành minh hữu ngang hàng với chúng ta đây? Chúng ta có vô số lựa chọn có thể bảo toàn tài sản tính mạng, mà nhân tộc các ngươi trừ bùng lên phản kháng, các ngươi không có lựa chọn nào khác.”

“Thậm chí, ta có thể nói thẳng cho ngươi.” Bà La Già hít sâu một hơi, rất nghiêm túc Nói: “Nếu các ngươi chiến tranh với vị đại nhân kia, các ngươi chiếm ưu thế nhất định, hoặc là nói các ngươi cũng chưa rơi vào thế yếu quá nhiều, chờ sau khi chúng ta bình định phiêu lưu, quân đội của chúng ta mới có thể đầu nhập chiến trường.”

“Nếu nhân tộc các ngươi không thể tiêu hao hữu hiệu quân lực của vị đại nhân kia, các ngươi không thể ngăn cản vị đại nhân đó tiến công, như vậy cho dù chúng ta ký kết minh ước, chúng ta cũng sẽ không chút do dự xuống tay với các ngươi, sau đó... chúng ta sẽ đầu nhập cả tộc vào.”

Lời của Bà La Già đem sự vô sỉ của quý tộc Ngu tộc lộ rõ.

Nhân tộc phải đảm đương tấm mộc liều chết tới cùng với quân đội của vị ‘Huyết Miện’ kia, nếu nhân tộc chiếm ưu thế nhất định, hoặc là nhân tộc chưa rơi xuống thế yếu quá nhiều, mười hai chấp chính gia tộc sẽ biết thời biết thế, đem quân đội bọn họ đầu nhập chiến trường, dốc hết toàn lực đánh tan quân đội của ‘Huyết Miện’.

Nếu lúc ấy chấp chính gia tộc cảm thấy nhân tộc rơi vào thế yếu quá nhiều, cho dù sau khi bọn họ toàn lực đầu nhập cũng không thể thắng lợi, như vậy bọn họ không lưu tình chút nào quay giáo, dốc hết toàn lực tiêu diệt nhân tộc, sau đó quỳ gối dưới chân vị ‘Huyết Miện’ kia, khóc trời kêu đất bán mình cầu vinh.

“Nói đến cùng, các ngươi không có lựa chọn nào khác, các ngươi phải dựa theo kế hoạch chúng ta chế định cho các ngươi đi làm.” Bà La Già dang hai tay, thản nhiên nói: “Thật ra, nói tới đây, cá nhân ta cũng cảm thấy, quả thật quá mức không biết xấu hổ. Nhưng ai bảo các ngươi vừa mới bắt đầu, đã không đáp ứng điều kiện của chúng ta chứ?”

“Ta cũng cảm thấy, cách làm của chúng ta rất vô sỉ.” Bà La Già cười rất sáng lạn: “Nhưng Đế Thuấn à, còn có các ngươi, các ngươi nhất định phải nhớ, vô sỉ là quyền lực cường giả mới có! Kẻ yếu, như nhân tộc các ngươi kẻ yếu như vậy, các ngươi ngay cả tư cách vô sỉ cũng không có!”

‘Ông’ một tiếng, một khối ruby to bằng nắm tay trên cổ tay một quyền lực trưởng lão ngồi ở phía sau Bà La Già đột nhiên sáng lên, không ngừng phát ra tiếng cảnh báo dồn dập.

Quyền lực trưởng lão này mờ mịt ngẩng đầu: “Chuyện gì vậy? Tháng này, là tới lượt tộc ta trực Đại Nghị Chính sảnh... Vì sao, hệ thống phòng ngự cuối cùng bên dưới Đại Nghị Chính sảnh mở ra? Có người tiến công Lương Chử sao? Nhưng, vì sao mở ra phòng ngự cấm chế cuối cùng này?”

Mười hai chấp chính đại đế đồng loạt biến sắc, hầu như là đồng thời đứng bật dậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như stt hay về cuộc sống, niem phat cau nhat tam bat loan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.