Vu thần kỷ

Chương 1718: Phong bá vũ sư


Thụ tâm của Mộc đạo nhân đã bị Cơ Hạo hấp thu một nửa, pháp lực thánh nhân nửa lượng kiếp ùa vào Thiên Địa Kim Kiều, chỉ nghe một tiếng vang khổng lồ, hư không trước mặt Cơ Hạo nổi lên một mảng lớn gợn sóng, một cái cầu vồng màu vàng ánh vàng rực rỡ rộng tới vạn trượng gào thét lao đi, từ dưới chân hắn trực tiếp đến trước cửa thiên đình.

“Hai vị tiền bối, mời!” Cơ Hạo cũng bị Thiên Địa Kim Kiều đột nhiên dị biến dọa nhảy dựng, cái cầu vồng màu vàng khí thế hùng hồn, khí lành vạn trượng này, muôn hình vạn trạng thật sự có chút dọa người.

Đông công, Tây mỗ ngạc nhiên tương tự nhìn thoáng qua Thiên Địa Kim Kiều dị biến, Tây mỗ không vừa mắt đánh một quyền ở trên ngực Cơ Hạo, cất tiếng cười nói: “Bảo bối tốt, đáng tiếc, không thể trêu vào sư tôn nhà ngươi, bằng không nhất định phải cướp để chơi vài ngày!”

Khẽ nhíu mày, Tây mỗ có chút bực bội nhìn nhìn làn váy chấm đất quá mức rộng thùng thình, hai tay hung tợn xách làn váy, sải bước đi lên cây cầu vàng. Thân thể nàng nhoáng lên một cái, một đạo kim quang lóe lên ở bên người nàng, nàng trực tiếp từ đầu này của cây cầu vàng được đưa đến một đầu khác, từ nơi cực tây của Bàn Cổ mỗ đại lục thuấn di đến trước cửa thiên đình.

“Bảo bối tốt!” Đông công vuốt chòm râu, rất nghiêm túc đánh giá thần phù đạo văn màu sắc rực rỡ trên Thiên Địa Kim Kiều một phen, tán thưởng một tiếng sau đó bước lên kim kiều. Cũng là kim quang chợt lóe, hắn cũng trong chớp mắt đã tới cửa thiên đình.

Cơ Hạo cũng âm thầm tán thưởng một tiếng, Thiên Địa Kim Kiều chí bảo bực này, quả nhiên cần pháp lực mạnh mẽ mới có thể phát huy ra thần hiệu thật sự của nó. Lúc này mới nửa lượng kiếp pháp lực thánh nhân, đã có thể khiến Thiên Địa Kim Kiều hầu như có thể nháy mắt đến bất cứ một chỗ nào của Bàn Cổ mỗ đại lục, nếu có mười lượng kiếp, trăm lượng kiếp pháp lực thánh nhân thì sao?

Xuyên qua hư không, chu du chư thiên... Cơ Hạo âm thầm gật đầu, sải bước đi lên kim kiều. Hư không bên người khẽ động, Cơ Hạo về tới trước cửa thiên đình, Thiên Địa Kim Kiều cũng thu hồi luồng sáng rực rỡ, một lần nữa lùi về thần hồn không gian của hắn.

‘Hây ~ rống’!

Tiếng gầm gừ trầm trầm giống như sấm cuồn cuộn gào thét mà đến, từ phía Lương Chử, lấy cả thảy ba ngàn tòa pháo đài bay dài rộng trăm dặm cầm đầu, mười hai vạn ngọn núi bay theo sát sau đó, có đại khái hơn trăm tòa Hạo Kiếp Chi Thành mở ra cánh hoa kim loại khổng lồ, đông nghịt ở trên không áp trận, đại quân dị tộc lấy hàng trăm ức để tính xếp thành từng cái trận hình hình vuông vạn người dày đặc, dày đặc rậm rạp hướng về phía thiên đình nghiền ép tới.

Cơ Hạo mở ra mi tâm đ*o mâu, hắn rõ ràng nhìn thấy nơi đại quân dị tộc đi qua, chiến sĩ các bộ lạc nhân tộc đều co rút lại binh lực, vô cùng hoảng sợ, bối rối phái ra tín sứ cầu viện khắp nơi.

Hắn càng nhìn thấy, ở trên không Bồ Phản, từng đám đông tộc nhân sơ vu nhất mạch hóa ma đang ‘Hi hi ha ha’ trò chuyện với Đế Úc thật vui, từng đại đội chiến sĩ tinh nhuệ của Công Tôn thị cùng sơ vu nhất mạch đang chỉnh quân chờ phân phó. Càng có một số thủ lĩnh các bộ tộc trên người mơ hồ có hắc khí quanh quẩn quay quanh Đế Úc, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía thiên đình.

Ở Bồ Phản, tuy không nhiều lắm, nhưng cũng có binh sĩ của mấy ngàn bộ tộc lớn nhỏ đang chỉnh quân chuẩn bị chiến tranh. Phòng kho Bồ Phản được mở ra, vô số đồ quân nhu lương thảo được khuân vác ra, nhiều vu sư niệm tụng chú ngữ, xua Tinh Không Cự Quy thể tích khổng lồ chạy tới, đem các đồ quân nhu lương thảo đó lần lượt xếp ở trên lưng Tinh Không Cự Quy.

Khi đại quân dị tộc đông nghìn nghịt từ trên không Bồ Phản đi ngang qua, Đế Úc bừng bừng hứng thú mang theo thủ lĩnh các bộ lạc nghênh đón.

Phân thân Ngu Hoặc xâm chiếm thân thể Da Ma Thiên và Đồ Linh tôn chủ đứng ở trên một pháo đài bay, nhiệt tình tiếp đãi thủ lĩnh các bộ lạc nhân tộc lấy Đế Úc cầm đầu. Bọn họ thoáng trao đổi vài câu, liên quân bộ lạc nhân tộc bay lên trời, ùn ùn vào trú đóng ở pháo đài bay dị tộc, hai bên hợp thành liên quân, khí thế hùng hổ hướng bầu trời lao đi.

Ngao Bạch, Thanh Tường cũng đi ra khỏi cổng thiên đình, đứng ở mép đài mây nhìn hướng phía dưới. Khi bọn họ thấy liên quân dị tộc rợp trời rợp đất đánh tới, Ngao Bạch, Thanh Tường đồng thời nhíu mày.

Cơ Hạo cười hướng Ngao Bạch gật gật đầu: “Ngao Bạch trưởng lão... Không, Ngao Bạch đại đế, đây là cơ hội các ngươi tích góp công đức đến rồi. Nếu có thể tiêu diệt đám dị tộc này, vô lượng công đức như thế nào cũng sẽ đủ, ngài sẽ không nợ thiên đạo cái gì nữa.”

Ngao Bạch hung tợn trừng mắt nhìn Cơ Hạo một cái, hắn chép miệng, mang theo một tia bực bội nhìn nhìn đại quân dị tộc phía dưới, mặt âm trầm lạnh lùng nói: “Tộc nhân long tộc, phượng tộc ta muốn đến nơi đây, cho dù sử dụng truyền tống trận mấy năm nay bố trí, ít nhất cũng cần nửa tháng, chủ lực hai tộc mới có thể đến.”

Quay đầu nhìn nhìn trong thiên đình chiến sĩ các tộc dần dần hội tụ chạy tới, Ngao Bạch dang hai tay, bất đắc dĩ nói: “Trong nửa tháng, dưới trướng ta và Thanh Tường, cũng chỉ có một ít nhân mã lúc trước mang đến.”

Thanh Tường chỉ kiêu ngạo gật gật đầu, khinh miệt hướng đại quân dị tộc nhìn lướt qua. Nàng tựa như khinh thường đại quân dị tộc, căn bản không muốn nói một câu nào, nhưng nhìn nhìn Đông công và Tây mỗ, nàng mới miễn cưỡng mở miệng nói: “Chủ lực phượng tộc ta nếu chạy tới, lũ ác quỷ dị tộc cũng chỉ là lật bàn tay có thể diệt, chỉ là trong nửa tháng, chúng ta không có biện pháp.”

Đông công và Tây mỗ càng buông thỏng đôi tay, hướng các nam nữ đạo nhân trong thiên đình đi ra nhìn một cái.

Ý tứ bọn họ rất rõ ràng —— dưới trướng Đông công cũng chỉ có mấy trăm nam tu, bên người Tây mỗ cũng chỉ có gần ngàn nữ tu, các nam nữ tu sĩ này còn nuôi dưỡng một ít thần thú thần cầm cổ quái làm vật cưng, nhưng cũng đừng hy vọng vẻn vẹn mấy ngàn thần thú thần cầm đó có thể có tác dụng lớn bao nhiêu.

Các nam nữ tu sĩ này tuy đều là người pháp lực cao thâm, nhưng nhân số bọn họ quá ít, vẻn vẹn hơn ngàn người đặt ở trên chiến trường đương lượng chục tỷ này...

Cơ Hạo cũng cảm thấy, nếu cứng đầu ép họ xuất chiến mà nói, cái này thật sự là một loại tội nghiệt.

“Như vậy, chúng ta phải nghĩ cách chặn bọn chúng một chút, ít nhất chặn bọn chúng nửa tháng nhỉ?” Cơ Hạo như có chút đăm chiêu nhíu mày.

Giữa không trung một làn gió xoáy chảy xiết hạ xuống, sau đó mưa phùn từ trên không trung rơi xuống, Phong Hành, Vũ Mục tách ra đám người, đi tới bên cạnh Cơ Hạo. Vũ Mục cười ha ha vỗ bụng một phát, vui sướng hài lòng cười nói: “Nếu chính diện chống lại, chúng ta thật sự không dám cứng đối cứng với nhiều ác quỷ dị tộc như vậy. Nhưng thêm chút phiền toái cho bọn hắn sao... Chúng ta nơi này là thiên đình, chúng ta chưởng quản chính là thiên địa lực, tạo chút phiền toái cho bọn hắn, quá dễ dàng.”

Cơ Hạo khẽ nhíu mày, hắn còn chưa mở miệng, Phong Hành đã vung tay lên, chỉ nghe trong tiếng ‘Vù vù’, trên bầu trời từng tầng cương phong dày tới vạn dặm chậm rãi hướng phía dưới đè ép.

Tầng cương phong dày nặng kéo dài ức vạn dặm, cái này vốn là vách ngăn trời sinh ngăn cách nhân gian cùng thiên đình của Bàn Cổ thế giới, giờ phút này bị Phong Hành tân tấn ‘phong bá’ này hiệu lệnh, từng tầng cương phong giống như núi lớn áp đỉnh, nháy mắt đến đỉnh đầu đám đại quân dị tộc.

Vũ Mục thì cười một tiếng, hai tay hắn ép hướng phía dưới, trên không toàn bộ Bàn Cổ mỗ đại lục bắt đầu có mưa nhỏ tí tách rơi.

Mưa nhỏ nhẹ nhàng bao phủ vạn vật, nhưng mưa nhỏ rơi ở trên thân con dân nhân tộc quả thật là mưa nhỏ bình thường, mà mưa nhỏ rơi ở trên thân đại quân dị tộc, thì trong mỗi một giọt mưa đều trộn lẫn một bông tuyết nho nhỏ, mỗi một giọt mưa đều âm hàn thấu xương, hàn ý chui thẳng vào trong lục phủ ngũ tạng cùng linh hồn người ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như loi ich cua niem phat, niem phat sam phap Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.