Vụng trộm không thể giấu

Chương 52: Trêu chọc lại



Tang Trĩ cảm thấy biệt khuất, cũng không thể hành động vô liêm sỉ lại giống ai đó. Cô dùng mu bàn tay cọ sát gương mặt, xụ mặt hỏi: “Anh vừa làm gì?”

Đoàn Gia Hứa giống như là không hiểu, hỏi lại: “Sao thế?”

Tang Trĩ nhìn anh chằm chằm, cưỡng ép không để mình mất bình tĩnh, ra vẻ uyển chuyển ám chỉ: “Em không ngủ, anh làm gì cả hai chúng ta đều biết.”

Đoàn Gia Hứa cười đến sáng lạn: “Vậy anh vừa làm gì cơ?”

Nhìn bộ dạng cực kì không đứng đắn nhưng lại vô cùng quân tử của anh, Tang Trĩ chỉ muốn 1 chưởng xé nát. Thời điểm này, cô đột nhiên nhớ đến câu mấy bạn cùng phòng nói với mình. “Anh ta trêu đùa cậu, cậu liền trêu đùa lại anh ta.”

Trên mặt cô nhiệt độ không ngừng tăng cao, phảng phất như muốn hun hỏng đầu óc.

Tang Trĩ có một ý nghĩ cực kì xúc động, cô giương mắt, nhạt giọng nói: “Anh qua đây.”

Thấy cô khí thế hung hăng, giống như là chỉ 1s sau có thể bẻ gãy tay anh. Đoàn Gia Hứa không có nửa điểm chống cự rất nghe lời đầu hàng: “Làm sao?”

Tang Trĩ: “Lại gần đây.”

Đoàn Gia Hứa: “Muốn thì thầm bí mật a?”

Tang Trĩ không đáp lại anh.

Nhất thời khoảng cách giữa hai người ước chừng chỉ còn 10cm

Tang Trĩ ngửa đầu, khí khái vò mẻ không sợ vỡ, nhanh chóng hôn lên má anh, nụ hôn nhanh chóng nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước. Sau đó cô nhìn anh chằm chằm, vì chính bản thân cô cũng hoàn toàn không dự liệu được hành động của mình, mà cử chỉ của Tang Trĩ nháy mắt trở nên cứng ngắc, xấu hổ cùng tức giận, Tang Trĩ không biểu cảm nói: “Anh vừa rồi chính là làm cái này.”

“…”

Dúng lúc chuông báo vào học, giảng viên đã lên bục giảng mở máy chiếu, mấy vị trí trống bên cạnh Tang Trĩ và Đoàn Gia Hứa cũng đã có người ngồi vào. Tang Trĩ thu tầm mắt.

Lúc này nhịp tim cô đập nhanh như muốn nảy khỏi lồng ngực. Lý trí bỗng chốc lượm lại về, so với hối hận thì nhiều hơn chính là cảm giác thống khoái vì trả đũa lại anh được một ván.

Dùng cảm nhận có thể biết được, ánh mắt Đoàn Gia Hứa vẫn còn dán trên người cô không có ý định rời đi.

Tang Trĩ cố làm ra vẻ không có việc gì mở bình nước uống một ngụm.

Qua một hồi lâu, Đoàn Gia Hứa mỉm cười, nói chuyện mang theo nhàn nhàn ý cười, tâm tình dường như vô cùng tốt, lại có chút cảm thấy không thể tin được, phối hợp nói: “Còn có loại chuyện tốt này.”

“…”

Lời này giống như thái độ cô đang cố tỏ ra, Tang Trĩ bỗng nhiên quay đầu, tận lực nói: “Em vừa làm hành động kia không có nghĩa là em có ý kia.”

“Cái này còn không có nghĩa gì á?” Đoàn Gia Hứa nhíu mày, “Vậy không phải em đang lưu manh trêu chọc đàn ông trong sáng sao?”

Tang Trĩ lý lẽ hùng dũng đáp: “Là anh bắt đầu trước.”

“Vậy sau này đều như vậy nhé?” Biết cô bị lừa, Đoàn Gia Hứa cũng không có ý định giải thích, giọng điệu vui vẻ: “Anh đùa nghịch lưu manh, em cũng đùa nghịch lưu manh lại?”

Tang Trĩ ngừng lời, nhìn anh mấy giây. Không muốn anh phát hiện, nhưng lại cảm thấy hẳn là mình cũng đang chiếm tiện nghi người ta, cô suy nghĩ một lát lạnh lùng nói: “Anh nếu còn dám như vậy, em liền xui anh hai.”

Đoàn Gia Hứa: “Bảo Tang Diên đến đánh anh à?”

Tang Trĩ: “Ừm.”

ĐOàn Gia Hứa không để ý lắm nói: “Được, em gọi cậu ta đến đi.”

Tang Trĩ: “?”

Đoàn Gia Hứa: “Hai ta sớm công khai với gia đình.”

Tang Trĩ: “…”

Đoàn Gia Hứa: “Đằng nào cũng cần, chi bằng sớm một chút cũng tốt.”

Tang Trĩ nhịn không được nói: “Nè quan hệ của em với anh cũng không phải là người yêu.”

“Anh biết,” Đoàn Gia Hứa lo lắng nói, “Nên không phải anh đang tẩy não em đây sao?”

“…”

Tang Trĩ không để ý đến anh nữa, giả bộ như đang chăm chú nghe giảng bài. Gương mặt cùng vành tai cô đều rất nóng, thật sự rất muốn soi gương xem bộ dạng mình giờ ra sao nhưng ngại anh đang ngồi cạnh, cô cảm thấy hành động đó có chút mất mặt.

Không bao lâu sau, Đoàn Gia Hứa mở miệng: “Hai chúng ta bàn chuyện một chút, khi nãy em mới gọi cả họ cả tên đầy đủ của anh.”

“Anh không cho em gọi vậy anh cũng đừng gọi tên em.” Tang Trĩ cứng đầu cãi, hoàn toàn không có ý nhượng bộ, gằn từng chữ: “Em cũng cảm thấy không quá phù hợp.”

Đoàn Gia Hứa: “Đúng.”

Tang Trĩ hừ nhẹ.

Đoàn Gia Hứa dựa vào thành ghế, khẽ cười nói: “Em không gọi anh là ca ca, liền đại biểu quan hệ chúng ta đã gần thêm một bước, vậy có thể coi như quan hệ giữa chúng ta là đang tán tỉnh nhau?”

Tang Trĩ sửng sốt một chút, cảm thấy hoang đường: “Em gọi tên anh liền biến thành cùng anh tán tỉnh lẫn nhau rồi?”

“Ừm.” Đoàn Gia Hứa nói, “Anh tự mình đa tình.”

“…”

Tiết học sau, Tang Trĩ nhìn xuống thời khóa biểu trong điện thoại, dẫn Đoàn Gia Hứa đến một phòng học khác. Đây là môn chuyên ngành, lúc này trong phòng hầu hết là bạn cùng lớp của Tang Trĩ.

Ninh Vi và Uông Nhược Lan cũng đã đến, đang ngồi ở hàng thứ hai, đã nhận chỗ cho cô và Ngu Tâm.

Nhìn thấy Đoàn Gia Hứa đi sau Tang Trĩ, các cô nháy mắt hiểu rõ, đá lông nheo với Tang Trĩ một cái.

Tang Trĩ không thấy được, nhìn qua thấy còn hai vị trí, cô cũng không muốn đem Đoàn Gia Hứa ngồi cùng với mọi người vì vậy dứt khoát chuyển đến chỗ khác phía cuối lớp.

Chưa đầy một lát sau, một nam sinh ngồi xuống cạnh Đoàn Gia Hứa, hình như có quan hệ không tệ với Tang Trĩ. Nhìn thấy Đoàn Gia Hứa anh thuận miệng hỏi: “Tang Trĩ, cậu dẫn theo bạn trai cùng đến lớp à?”

Tang Trĩ nhìn Đoàn Gia Hứa một chút không giải thích cũng không phủ nhận.

Nam sinh ngầm thừa nhận quan hệ của hai người, tựa như rất quen thuộc hỏi: “Cậu học hệ nào?”

Đoàn Gia Hứa: “Lập trình.”

Nam sinh: “Cũng học năm nhất à?”

Đoàn Gia Hứa: “Ừ.”

Tang TRĩ: “…”

Anh thật sự giả bộ nai tơ thành nghiện rồi.

Nam sinh kia cũng không có nửa điểm hoài nghi, về sau liền quay đầu nói chuyện cùng các bạn khác.

Đoàn Gia Hứa quay đầu nhìn Tang Trĩ, chồng cằm nói: “Hai chúng ta cùng niên khóa.”

Tang Trĩ: “Anh giữ mặt mũi chút đi.”

Đoàn Gia Hứa dường như có chút buồn ngủ. Sau đó anh gác hai tay lên bàn, lười biếng gục xuống: “Anh muốn ngủ, em hảo hảo nghe giảng. Môn chuyên ngành không thể qua loa được.”

Tang Trĩ nga một tiếng.

“Nếu em muốn,” Đoàn Gia Hứa nín cười, bổ sung thêm một câu, “Có thể trộm thân.”

“…”

Tang Trĩ nhịn không được, cầm quyển sách đắp lên mặt của anh: “Anh nghĩ hay lắm.”

Hai người ngồi chỗ khá cao, lại chính giữa phòng học mà phòng học này lại không quá lớn cho nên hành động lười biếng ngủ trong giờ của bạn học Đoàn đâm thẳng vào mắt giáo sư, không ngoài dự đoán thành cái gai trong mắt ông.

Giáo sư niên kỷ thật ra cũng không quá lớn, cười đến hòa ái: “Bạn học đang ngủ bên kia có thể trả lời một vấn đề được không?”

Đoàn Gia Hứa không có động tĩnh, Tang Trĩ cũng vờ như không quen biết người nằm bên cạnh.

Giảng viên lại nói: “Bạn học bên cạnh hỗ trợ gọi cậu ta dậy một chút.”

Tang Trĩ không thể giả bộ không có việc gì được nữa đành đẩy đẩy anh: “Gia Hứa ca!”

Đoàn Gia Hứa giương mắt: “Ừm?”

Tang Trĩ kiên trì: “Giảng viên bảo anh trả lời câu hỏi.”

Đoàn Gia Hứa nhíu đôi mắt nhập nhèm, đứng lên, vô cùng trấn định thần nhàn, không hề có nửa điểm bối rối. Nghe câu hỏi của giảng viên, anh trầm ngâm 1 lát, rất nhanh cũng trấn định trả lời, còn nêu ra vài luận điểm thú vị để trao đổi cùng giảng viên.

Tang Trĩ cảm thấy thật thần kì, chờ anh ngồi xuống nhịn không được hỏi: “Làm sao anh biết mà trả lời hay vậy?”

Đoàn Gia Hứa chỉ chỉ sách của cô: “Tùy tiện nhìn lướt qua vài đầu mục.”

“…”

Tang Trĩ nhìn hồi lâu cũng không thấy đáp án cho câu hỏi vừa rồi ở trên sách.

Nam sinh cùng lớp với Tang Trĩ khi nãy cũng bu lại, nhỏ giọng hỏi: “Người anh em, cậu không phải chỉ theo bạn gái lên lớp học thôi sao? Tại sao biết câu trả lời hay vậy? Mình ngồi nghe nãy giờ mà cũng không biết trả lời câu đó đâu?”

“Học qua chút.” Đoàn Gia Hứa thản nhiên nói, “Về sau còn bồi bạn gái học tập.”

Nam sinh kia giơ ngón tay cái với anh. Tang Trĩ cũng tiến tới nhỏ giọng hỏi: “Anh thật sự đã học qua ư?”

“Không có.” Đoàn Gia Hứa cười khẽ, cà lơ, cà phất nói: “Anh không ngủ, vừa nãy có nghe giảng.”

“…”

Sau khi hết tiết thì đã là giờ ăn trưa. Vì muốn để anh lần nữa trải nghiệm sinh hoạt của sinh viên đại học, hai người không có ra ngoài ăn cơm mà trực tiếp đi đến phòng ăn của nhà trường.

Nhà ăn của đại học Nghi Hà chỉ phục vụ sinh viên trong trường, vì vậy Đoàn Gia Hứa muốn chọn đồ ăn chỉ có thể dùng phiếu ăn của Tang Trĩ. Hai người cũng không phải kiểu kén ăn vì vậy trực tiếp chọn vài món rồi tìm chỗ ngồi.

Đoàn Gia Hứa cầm đũa, tự nhiên nói: “Hôm nào anh sẽ mời lại em.”

“…”

Chỉ có mấy đồng thôi mà.

Tang Trĩ: “Không cần đâu.”

Đoàn Gia Hứa giương mắt: “Miễn phí?”

Tang Trĩ được anh mời ăn cũng không ít, cũng muốn mời lại anh: “Ừm, mời anh mà.”

“Được.” Đoàn Gia Hứa đoan chính, nhã nhặn khách khí nói, “Vậy lần sau lại tới tiếp.”

“…”

Vì cái cớ này mà sau này Đoàn Gia Hứa cũng đến tìm cô nhiều hơn. Nhưng anh phải đi làm, nên đa phần là tối ghé qua.

Cũng có thời điểm, cô tan học sớm sẽ nhắn tin báo trước với anh.

Ngoại trừ lên lớp Tang Trĩ cũng bận bịu việc tranh tài. Bởi vì chuyện này, Tang Trĩ cũng thường xuyên trao đổi với thầy hướng dẫn của họ là Lưu Miểu, vì vậy cũng có chút thân thiết.

Nháy mắt, mồng một tháng năm đã đến.

Tang Trĩ tham gia hoạt động câu lạc bộ, ban đêm trở về ký túc xá đúng lúc nghe thấy mấy cô bạn cùng phòng bàn về việc nghỉ hè có về nhà không.

“Mình cũng không định về, muốn tìm một công ty nào đó để thực tập.” Ninh Vi nói, “Về nhà chắc mình không thể đi làm thêm, mà về cũng nhàn rỗi chẳng làm gì, chi bằng ở lại đây chăm chỉ làm thêm để có kiến thức.”

Ngu Tâm: “A? Năm nhất mà cậu đã muốn đi thực tập rồi sao?”

Tang Trĩ cũng có chút kinh ngạc.

“Mình tính toán như vậy.” Ninh Vi cười nói, “Trưởng ban câu lạc bộ mình tham gia cũng năm nhất xin đi thực tập luôn, mình nghe thấy thế cũng không muốn lười biếng. Mà bạn trai mình cũng không có ý định về nghỉ hè.”

Tang Trĩ bị lời nói của Ninh Vi làm động tâm.

Nhưng cô cảm thấy nếu nói chuyện này với ba, mẹ hẳn là sẽ bị phản đối. Nói không chừng còn phái anh hai đến lôi cổ cô về.

Tang Trĩ nhắn tin We chat thăm dò ông anh trai đầu sai của cha mẹ: [Anh hai.]

Ca ca: [?]

Tang Trĩ: [Nghỉ hè em định không về nhà.]

Ca ca: [?]

Tang Trĩ chậm chạp nửa ngày mới dám nhắn tiếp, dùng hết tâm sức nhắn một đoạn thật dài trình bày nỗi khổ tâm: [Em định ở lại trường xin đi thực tập để phong phú hơn cuộc đời đại học. Em không muốn lãng phí thanh xuân, nhân lúc còn trẻ muốn tự mình trải nghiệm khó khăn và thách thức. Cho nên, anh có thể nói chuyện này với bố mẹ giúp em được không? Chuyện sau tết mẹ thúc giục anh kết hôn, em sẽ nói chuyện khéo léo giúp anh.]

Tang Diên không có kiên nhẫn soạn tin nhắn, trực tiếp gửi một tin nhắn thoại qua, ngữ khí rõ ràng không tin cô một xíu nào: “Cái tên bạn trai nghiên cứu sinh của mày cũng không về nhà đúng không?”

Tang Trĩ: “…”

Tang Diên cười lạnh: “Nghỉ hè liền cút về nhà cho anh mày, đừng lấy mấy cái lý do vớ vẩn ra lòe anh mày.”

“…”

Tang Diên: “Cách màn hình anh thay mày đỏ mặt đấy.”

“…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như de thi song theo huong moi nam 2019, phan tich nhan vat chien trong nhung dua con trong gia dinh sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.