Vương gia đại thúc, người thật xấu!

Chương 145: Có chút ngọt ngào



Ân Tử Dương thấy nàng thở dài liền vội vàng nói: “Hạ thần y, ngươi không cần lo lắng, đã có tam ca ở đây rồi, Tiểu Phàm sẽ không có việc gì đâu, hơn nữa lại còn có hoàng thúc, người nhà họ Lý sẽ không dám bắt Tiểu Phàm đâu.”

Hạ Thiên mỉm cười: “Ừ, cảm ơn các người.”

“Đều là người một nhà, không cần khách khí, nhưng mà Hạ thần y này, sao Tiểu Phàm là con trai của hoàng thúc, mà ngươi lại. . .” Ân Tử Dương có chút do dự.

Bảy năm không gặp, lúc trở về, nàng đã thành nữ nhân của hoàng thúc, lại còn có một đứa con trai, điều này khiến hắn có chút kinh ngạc, cũng có chút cảm thán, khoảng thời gian đó, nàng và hoàng thúc đã xảy ra chuyện gì?

“Khụ khụ. . .” Hạ Thiên bị hắn hỏi vấn đề này mà ho sặc sụa, nàng phải trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói với hắn là thật ra nàng cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra sao?

Chẳng lẽ lại nói với hắn là chính mình cũng mơ mơ hồ hồ, ngay cả làm sao mà có con trai cũng không biết? Lời này mà nói ra thì ai tin được chứ?

Nàng tỏ vẻ thoải mái vỗ vỗ bả vai của Ân Tử Dương, cười ha hả nói lảng sang chuyện khác: “Ơ, tiểu tử thúi này, ta nói, đã lâu không gặp, ngươi so với trước kia có vẻ thành thục hơn nhiều nha, đã không còn là một đứa nhóc dễ bị lừa gạt nữa rồi.”

Ân Tử Dương hơi đỏ mặt, nhớ tới những việc lúc trước mà hắn và nàng đã trải qua, lúc đó hắn còn ngây ngốc tin tưởng nàng thật sự là thần y, thật sự có thể trị bệnh cho tam ca, sau khi Hạ Thiên đột nhiên mất tích, hắn còn cảm thấy buồn bã một thời gian dài đấy.

Cho đến khi bản thân dần dần trưởng thành, hắn mới hiểu được, không phải là tam ca không có hứng thú đối với nữ nhân mà chỉ là do huynh ấy chưa gặp được người trong lòng, còn Hạ Thiên cũng chẳng phải là thần y gì cả, đều là do hắn tự mình khẳng định mà thôi.

Nhưng hắn đã có thói quen gọi nàng là Hạ thần y rồi, ngẫm lại những hành động của mình lúc trước, Ân Tử Dương cảm thấy thật sự vô cùng xấu hổ.

“Hạ thần y, chuyện đó, chuyện đó cũng đã qua lâu rồi, đừng có nhắc lại nữa. . .” Hắn lúng túng nói, vẻ mặt có chút mất tự nhiên.

Hạ Thiên bị hắn chọc cười: “Chậc chậc, ngươi vẫn không thay đổi, vẫn luôn ngây thơ như vậy. Haha ——!”

Nàng càng cười càng khiến sắc mặt của Ân Tử Dương đỏ hơn, cuối cùng cũng chẳng còn cách nào khác, hắn đành phải dứt khoát nhấc chân đuổi theo người phía trước: “Tam ca, Tiểu Phàm, chờ ta một chút.”

Hạ Thiên rung đùi đắc ý cảm thán: “Aiz aiz, thiếu niên nha, quả nhiên vẫn còn là một cậu nhóc. . .”

“Mẫu thân, người lại đùa giỡn người khác rồi!” Giọng nói nhẹ nhàng sâu kín của Tiểu Phàm truyền tới.

Bước chân của Hạ Thiên khẽ lảo đảo, suýt chút nữa thì té ngã: “Tiểu tử thúi, con nói bậy bạ cái gì đó, mẹ của con sao có thể làm những chuyện như vậy chứ!”

“Người ta vừa trông thấy mẹ trêu chọc thất ca nha!” Tiểu Phàm không sợ chết nói, nói xong cũng chẳng quay đầu nhìn Ân Tử Dương: “Thất ca, người ta nói có đúng không?”

Ân Tử Dương thật sự chỉ muốn đào một cái lỗ để chui vào, chuyện này, chuyện này. . . sao mình lại trở thành người bị người ta đùa giỡn rồi?

“Con nhìn lầm rồi, mẫu thân đang ôn lại chuyện cũ với thất ca của con thôi!” Hạ Thiên kiên quyết không chịu thừa nhận vừa rồi mình mới nói người ta chỉ là một cậu nhóc.

Tiểu Phàm bĩu môi, quên đi, mẫu thân của bé chính là như vậy, có gan làm mà lại không có gan thừa nhận, mẫu thân của bé chính là không có can đảm như vậy đấy! Bé khinh bỉ liếc nhìn mẫu thân, sau đó lại quay sang an ủi Ân Tử Dương: “Thất ca, huynh yên tâm, đệ sẽ bảo vệ huynh, không để cho mẫu thân hung ác hủy hoại huynh đâu.”

Khóe môi Hạ Thiên giật giật, trên trán xuất hiện ba vạch đen, tên nhóc thúi đáng chết này. . . lại dám ăn cây táo rào cây sung!

Khóe môi Ân Dã Thần khẽ cong lên, không khỏi lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, nụ cười này có chút vui vẻ, dường như đây là điều mà trong lòng hắn mong đợi bấy lâu, khiến cho giờ phút này hắn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Nếu như. . . đứa bé này là con của hắn.

Nếu như. . . nàng là thê tử của hắn.

“Tam ca đang cười cái gì vậy?” Đầu nhỏ của Tiểu Phàm đột nhiên tiến tới trước mặt Ân Dã Thần, nhìn nụ cười bên môi hắn, bé cất tiếng hỏi.

Đêm nay Ân Dã Thần chịu vì mình mà xuất đầu lộ diện, khiến cho địch ý của mình đối với hắn lúc trước giảm đi không ít, trông thấy cái vị tam ca lúc nào cũng lạnh lùng thất thường này lại biết cười, trong lòng bé cảm thấy có chút kinh ngạc.

Nghe vậy, Hạ Thiên cùng Ân Tử Dương theo bản năng cũng nhìn về phía Ân Dã Thần.

Thế nhưng Ân Dã Thần đã khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng, bọn họ chỉ kịp nhìn thấy ở nơi sâu nhất trong đôi mắt hắn còn sót lại một chút vui vẻ.

“Không có gì.” Hắn thản nhiên nói, ôm Tiểu Phàm vào trong ngực lâu thêm một chút: “Tâm tình đang rất tốt.”

Tâm tình tốt? Trong đầu Ân Tử Dương và Tiểu Phàm đồng thời hiện lên một dấu chấm hỏi thật to, sắc mặt Hạ Thiên thì có chút cứng lại, nàng hơi do dự, đấu tranh một lúc rồi mới nhẹ nhàng nói: “Vừa rồi. . . cám ơn ngươi.”

Ân Dã Thần liếc nhìn nàng một cái thật sâu: “Không cần nói lời cám ơn với ta.”

Hạ Thiên cúi đầu: “Cho dù thế nào thì cũng nên nói một tiếng cám ơn chứ.”

Ân Dã Thần nhíu mày, khuôn mặt xẹt qua một tia bất đắc dĩ: “Nếu nàng thật sự muốn cám ơn, vậy thì hãy. . . mời ta ăn một bữa đi.”

“Hả?” Hạ Thiên bị cái yêu cầu này làm cho thẫn thờ một hồi lâu, mời hắn ăn một bữa sao? Hắn là hoàng tử nha, lại còn muốn nàng mời dùng bữa?

Tiểu Phàm lập tức nói: “Tam ca, hai mẹ con đệ nghèo lắm.”

Ân Tử Dương không nhịn được cười phá lên: “Các người mà nghèo thì trên đời này sẽ chẳng còn ai giàu nữa.” Rõ ràng chính là keo kiệt không muốn mời nha, hắn đem câu này nói thầm ở trong lòng.

Đương nhiên, bọn họ bây giờ đã là người của Ly vương phủ, đường đường là thế tử và mẫu thân của thế tử, bảo mình nghèo thì ai mà tin?

Tiểu Phàm quẹt miệng, nhạt nhẽo nói: “Thật sự là rất nghèo mà. . .”

Bảo bé bỏ tiền mời người khác dùng bữa, hic hic, bé thật sự là không nỡ nha.

Hạ Thiên cũng bị dáng vẻ này của Tiểu Phàm chọc cho dở khóc dở cười, đứa con trai này của nàng cái gì cũng tốt, chỉ có mỗi tội quá yêu tiền, có khi ngay cả nàng bé còn không muốn cho, bây giờ lại bảo bé bỏ tiền ra mời người khác, chậc, chắc chắn là không có cửa đâu.

Vì vậy, nàng đành phải tự móc tiền túi ra rồi: “Đi thôi, mời thì mời.”

Nàng không muốn thiếu nợ ân tình của người khác, hắn đã nói chỉ cần mời hắn ăn một bữa là được, vậy thì hà cớ gì mà nàng không mời chứ? Huống chi, hắn chỉ nói là mời ăn một bữa, cũng không có nói là ăn cái gì, ăn ở đâu nha.

Tửu lâu này cũng là quán ăn, quán ven đường cũng là quán ăn, nàng sẽ chọn nơi nào phù hợp với mình một chút.

Bởi vậy, Hạ Thiên dừng lại ở một quán ăn bên đường, nói: “Ăn ở đây đi.” Lúc này, Tiểu Phàm đối với mẫu thân của mình lại cảm thấy khâm phục.

Quán ăn nhỏ như vậy. . . Không tốn bao nhiêu bạc. Mẫu thân quả nhiên là rất lợi hại, lại có thể nghĩ ra cách này!

Ánh mắt của Ân Tử Dương đột nhiên ngây ra: “Ta nói này Hạ thần y, những thứ này. . . có thể ăn sao?” Ân Tử Dương đã luôn nhìn quen sơn hào hải vị, ăn đủ loại những món ăn ngon, bây giờ lại đột nhiên bảo hắn đến quán ăn nơi đầu đường, người người qua lại như vậy, hắn có chút. . . không thích ứng được.

Sắc mặt của Hạ Thiên trắng không còn giọt máu: “Không thể ăn thì ta đưa ngươi tới đây làm gì? Ngươi không ăn thì thôi, coi như xong!” Nói xong, nàng dứt khoát ngồi xuống, cất giọng nói: “Ông chủ, cho ba tô sủi cảo!”

Đúng vậy, sủi cảo ở đây là ngon nhất.

“Được được, các vị đợi một lát!” Ông chủ nhìn thấy có khách tới, tâm tình rất tốt, hôm nay buôn bán có vẻ rất thuận lợi khiến cho nụ cười nhiệt tình của hắn thoạt nhìn có vẻ thật thà phúc hậu hơn nhiều.

Sau đó, hắn loay hoay, hai tay nhào nắn bột mì một cách điêu luyện, đem nhân sủi cảo đã chuẩn bị trước đó bỏ vào rồi nắn nắn một hồi, sau đó lại bỏ vào trong nồi, mớ sủi cảo vừa bỏ vào trong nồi còn bắn lên vài giọt nước lèo nóng hổi, cũng giống như mấy giọt mồ hôi lạnh đang túa ra trên trán Ân Tử Dương vậy.

Bàn tay kinh khủng kia vừa nhào nặn cái thứ gì đó. . .

Thật sự có thể ăn được sao?

Sắc mặt hắn trắng bệch quay đầu lại nhìn Ân Dã Thần, lại phát hiện trong đôi mắt Ân Dã Thần ngoại trừ nhìn thêm đây đó một chút thì tất cả đều rất bình thường.

Tam ca thật đúng là. . . mặt không đổi sắc mà.

Hắn không khỏi có chút bội phục Ân Dã Thần, có trời mới biết bọn họ thân là hoàng tử, có bao giờ nếm qua mấy loại đồ ăn hạ đẳng này đâu.

“Oa! Là sủi cảo! Ta thích nhất là sủi cảo đó!” Tiểu Phàm hoan hô một tiếng, từ trên người Ân Dã Thần nhảy xuống, vọt đến bên cạnh bàn ngồi, mở miệng hô to: “Ông chủ, một tô bỏ nhiều dấm chua, một tô bỏ nhiều hành lá, còn một tô. . .” Bé dừng lại một chút, quay sang nhìn Ân Dã Thần: “Tam ca, huynh muốn ăn thêm cái gì?”

Ân Dã Thần khẽ nhếch môi: “Ta chưa từng ăn. . . đệ thêm đi, cái nào ăn ngon thì thêm vào.”

Suy cho cùng thì trong lòng hắn vẫn có chút sợ hãi, ý nghĩ của hắn kỳ thực cũng giống Ân Tử Dương, những thứ này có thể ăn sao? Hắn thật sự rất hoài nghi.

“Ồ! Vậy ông chủ, tô của tam ca thêm chút vị chua cay nha!” Tiểu Phàm vô cùng vui vẻ nói.

“Đã biết đã biết, thế vị công tử còn lại không ăn sao?” Ông chủ quay đầu lại hỏi.

“Ơ, thất ca à? Huynh ấy bị đau răng. . .”

Khóe môi Ân Tử Dương co giật, hắn không phải bị đau răng, hắn bây giờ là đang đau bao tử, nhìn những thứ này thì bao tử của hắn cũng bắt đầu quặn lên rồi.

Chỉ chốc lát sau, ông chủ đã đem ba tô sủi cảo để lên bàn, một tô đặt trước mặt Tiểu Phàm, bé hít hít mũi vài cái, thỏa mãn ngửi mùi thơm, sau đó bắt đầu ăn.

Một tô đặt trước mặt Hạ Thiên, nàng xắn cao hai tay áo, dáng vẻ như sắp sửa xông ra chiến trường, cũng bắt đầu chuẩn bị ăn, đối với thứ này, nghe nói là rất thơm, vậy mà ngay cả một chút mùi vị nàng đều không cảm nhận được, quả thật là ăn cơm cũng giống như ra chiến trường mà.

Còn một tô để trước mặt Ân Dã Thần, hắn chỉ lẳng lặng trừng mắt nhìn cái tô sủi cảo này, trừng mắt, trừng mắt, trừng mắt rồi lại trừng mắt. . . .

“Tam ca, rốt cuộc huynh có ăn hay không?” Tiểu Phàm hơi ngừng lại, ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, trong đôi mắt sáng lấp lánh rõ ràng là đang muốn nói ‘lãng phí lương thực là rất đáng xấu hổ’!

“Ta ăn.” Hắn chần chừ cầm thìa lên, quấy quấy một hồi rồi xúc một thìa để lên miệng, thế nhưng vẫn không có cách nào mở miệng ra.

Ân Tử Dương mang theo vẻ mặt tràn ngập đồng tình nhìn tam ca nhà mình, chậc chậc, cũng may là hắn đã có dự kiến trước, nếu không bây giờ hắn cũng khổ thân rồi.

Lúc này, một chiếc xe ngựa ở trên đường nhanh chóng lướt qua đám người, vội vã chạy về hướng ngoài thành, tốc độ xe ngựa rất nhanh khiến cho cát bụi xung quanh cuồn cuộn xộc lên, sặc cả vào trong mũi.

Cái quán sủi cảo này lại nằm ngay ngã tư đường, bởi vậy không ít bụi bặm đã rơi vào trong tô sủi cảo của bọn họ.

Khuôn mặt của Ân Tử Dương đờ ra, bẩn như vậy. . .

Khóe miệng của Ân Dã Thần khẽ cứng lại, dường như là hắn thật sự . . không thể mở miệng được.

Vậy mà hai mẹ con vô lương nào đó vẫn đang ăn rất ngon lành, đặc biệt là Hạ Thiên, rõ ràng là nàng không có vị giác, vậy mà khuôn mặt lại có vẻ như rất hưởng thụ.

Mà Ân Dã Thần thì chỉ một mực cầm thìa đặt ở bên môi, không có cách nào mở miệng ra ăn được, chỉ có thể tiếp tục trừng mắt, trừng mắt, trừng mắt và trừng mắt. . . .

Rốt cuộc, Hạ Thiên cũng không nhìn nổi nữa: “Rốt cuộc là ngươi có muốn ăn hay không?”

Ân Dã Thần nhìn nàng, đôi mắt thâm thúy chứa đựng quá nhiều cảm xúc khó hiểu, hắn nhẹ nhàng lắc đầu: “Không ăn đâu.”

Trên mặt Hạ Thiên đen lại một mảnh, nàng hung hăng đoạt lấy thìa của hắn, mở miệng ra lệnh: “Há mồm!”

Ân Dã Thần ngây ra nhìn nàng, môi mỏng từ từ hé mở, miệng vừa mở ra, thìa sủi cảo đã bị đút vào bên trong, sau đó, hắn vừa nhai vừa nếm nếm hương vị.

Ừm, mằn mặn, chua chua, cay cay.

Lại còn có chút ngọt ngào. . . khi nàng đút hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 4 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và học hỏi những cách làm hay, thủ thuật, mẹo vặt từ trang cách làm chẳng hạn như huong dan cach lam dau phu hap ngan lop sieu ngon, cach lam thon gon bap tay bap chan khoa hoc hieu qua rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status