Vương Phi đa tài đa nghệ

CHƯƠNG 111: PHẠT TRƯỢNG THÁI TỬ



 

Mọi người đều nhìn Mộ Dung Khanh, rõ ràng lời nói khiêu khích của Thái tử đã có hàm ý nổi giận, mặc dù hắn là Nhiếp Chính Vương chủ chánh giám quốc, có thể quát mắng dạy bảo Thái tử, nhưng câu nói vị trí Thái tử có thể ngồi được bao lâu thì hơi đi quá giới hạn, dù gì cũng chỉ có Hoàng thượng mới có thể nói câu này.

 

Hắn chỉ là người sử dụng quyền lực của Hoàng thượng để lo việc chính sự, chứ không phải Hoàng thượng.

 

Mộ Dung Khanh cũng không tức giận, chỉ sai người truyền Bao công công hầu hạ Hoàng thượng tới đây, Bao công công đã hầu hạ trong ngự tiền nhiêu năm, hơn nữa còn từng hầu hạ tiên đế, là bậc lão làng trong cung, ngay cả Hoàng thái hậu cũng phải nể mặt ông ta.

 

Bao công công đi tới cúi người chào: “Tham kiến Hoàng hậu nương nương, tham kiến Vương gia.”

 

“Bình thân!” Hoàng hậu bất mãn nhìn Mộ Dung Khanh: “Bao công công đang hầu hạ Hoàng thượng, ngươi gọi ông ta tới đây làm gì?”

 

Mộ Dung Khanh không đáp lại lời của Hoàng hậu, mà chỉ hỏi: “Bao công công, mời ông truyền thánh chỉ thứ hai của Hoàng thượng.”

 

Bao công công như đã sớm chuẩn bị, nên đáp lại một tiếng rồi hô: “Thánh chỉ thứ hai của Hoàng thượng tới.”

 

Thánh chỉ thứ nhất mà Hoàng thượng để lại, là tuyên bố Mộ Dung Khanh làm chủ chánh giám quốc, hơn nữa còn ủy thác một số công việc, không ai biết đến sự tồn tại của thánh chỉ thứ hai.

 

Mọi người đều liếc nhìn nhau, ngay cả Lương thái phó cũng vô thức nhìn về phía Hoàng hậu, mặt bà ta nhất thời hoang mang, rồi hỏi Mộ Dung Khanh: “Thánh chỉ thứ hai gì chứ? Hoàng thượng còn để lại thánh chỉ thứ hai ư?”

  

Mộ Dung Khanh lạnh nhạt nói: “Đâu chỉ có thứ hai?”

 

Hắn vừa dứt lời, sắc mặt Hoàng hậu đã nhất thời trắng bệch, bà bắt đầu cảm thấy bất an, gân như đã đoán ra, thánh chỉ này sẽ nói điều gì.

 

Đúng như dự đoán, Bao công công tuyên đọc thánh chỉ: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, trẫm bệnh nặng đã lâu, chưa thấy khởi sắc, nên ủy thác việc triều chính cho hoàng đệ Mộ Dung Khanh, phong làm Nhiếp Chính giám quốc, tạm thời xử lý việc triều chính, nếu trẫm gặp đại nạn thì Nhiếp Chính Vương sẽ nâng đỡ Thái tử đăng cơ. Trâm chỉ lo lắng một điều là Thái tử còn nhỏ hay bồng bột, không chịu nghe lời dạy bảo, hơn nữa trẫm cũng ít quản giáo, đã dẫn đến tính cách ngang bướng tùy tiện, vì giang sơn Đại Chu, hiểu dụ bá quan, nếu Thái tử làm chuyện hổ thẹn, trái với quốc pháp, dạy mãi không sửa, trẫm cũng sẽ không nuông chiêu, Nhiếp Chính Vương có thể sử dụng quyền lực phế bỏ Thái tử...”

 

Thái tử ngã xuống ghế lẩm bẩm: “Không thể nào, phụ hoàng không thể hạ thánh chỉ như vậy được.”

 

Vẻ mặt Mộ Dung Khanh lạnh nhạt, sau khi Bao công công đọc xong thánh chỉ thứ hai thì mời ông ta về.

 

Hạ Oanh Nhiễm sửng sốt một lát, rồi lo lắng nắm chặt tay Phu nhân Nguyệt Nhung: “Chuyện này là sao? Hắn muốn phế bỏ Thái tử ư?  Không, không thể nào.”

 

Nếu phế bỏ Thái tử, nàng ta cũng không còn là Thái tử phi nữa, hôm nay nàng ta còn với Thái tử...

 

Hạ thừa tướng nghe vậy thì hung hăng lườm Hạ Oanh Nhiễm, rồi tức giận quát: “Câm miệng!”

 

Thánh chỉ này vừa được tuyên bố, trong lòng Hạ thừa tướng cũng hoảng hốt, Mộ Dung Khanh nắm giữ quyền lực phế bỏ Thái tử, điều này cũng có nghĩa là, cho dù Hoàng thượng băng hà, thì chưa chắc gì Thái tử đã là người được chọn để kế thừa ngồi vị Hoàng đế.

Sau khi chột dạ, Thái tử mới mạnh miệng nói: “Trong thánh chỉ phụ hoàng đã nói nếu bản cung làm trái quốc pháp, dạy mãi không sửa mới có thể phế bỏ, giờ hoàng thúc lấy thánh chỉ này ra cũng vô ích, mặc dù bản cung bất tài, nhưng cũng không trái quốc pháp.”

 

Mộ Dung Khanh nói với vẻ mặt vô cảm: “Ngươi và Bạch Diệp tự ý điều động binh mã, là vi phạm quân pháp, niệm tình ngươi không phải người trong quân doanh, bản vương chỉ phạt ngươi ba mươi trượng, còn Bạch Diệp..."

 

Hắn từ từ ngẩng đầu nhìn Lương thái phó, đáy mắt bắn ra một tia sáng lạnh lẽo: “Giết không tha!”

 

Tô Thanh luôn đứng tại chỗ nhận lệnh rồi đi.

 

Lương thái phó mấp máy môi mấy lần, cuối cùng không nói ra được điều gì, chỉ lùi vê sau với sắc mặt vô cùng u ám.

 

Tối nay ông thật sự tính sai rôi, không lường trước sự mưu hại của Nam Hoài Vương, càng không ngờ tới sự xuất hiện của Mộ Dung Khanh, nhưng điêu ông không ngờ nhất là hắn còn có thánh chỉ thứ hai của Hoàng thượng, chính thánh chỉ này đã hoàn toàn đảo lộn kế hoạch của ông.

 

Thái tử tự ý điều động quân đội, đã là phạm pháp, hơn nữa có thể nói cách thức phạt trượng này là dạy mãi không sửa, Thái tử cũng không có nhiều cơ hội, đợi tới lần thứ hai và lần thứ ba, Mộ Dung Khanh có thể danh chính ngôn thuận phế bỏ Thái tử.

 

Ông không thể vì Bạch Diệp mà giằng co với Mộ Dung Khanh, thà bỏ một cánh tay để đổi lấy mạng sống và thời gian rồi lên kế hoạch tiếp theo.

 

Thương Mai vẫn không hiểu, rõ ràng Mộ Dung Khanh có cơ hội tốt hơn để đả kích Thái tử và Lương thái phó, chỉ cân công khai lá thư đó là được, tại sao phải tốn tâm tư đi giết Bạch Diệp rôi mời thánh chỉ Hoàng thượng tới?

 

Nhân lúc bên dưới đang xôn xao bàn tán, cô lặng lẽ hỏi Mộ Dung Khanh: “Chẳng phải Vương gia đang từ bỏ một cơ hội tốt à?”

 

Mộ Dung Khanh liếc nhìn cô nói: “Nàng tự xưng là người thông minh, vậy mà lại không biết dụng ý của bản vương?”

 

Thương Mai sửng sốt, thấy tia sáng lạnh lẽo trong đáy mắt hắn, trong đầu nhất thời hiểu rõ, đúng rồi, hắn không thể công khai, bởi vì giờ hắn vẫn chưa thể phế Thái tử, có thể nói giờ vẫn chưa phải lúc để phế Thái tử, nếu công khai lá thư đó vào lúc này, Lương thái phó sẽ không còn đường lui, đành phải buông tay phản kích, như vậy Hoàng thượng sẽ gặp nguy hiểm, bởi vì một khi Hoàng thượng băng hà, Thái tử sẽ lên ngồi.

 

Trừ khi Thái tử đã phạm sai lầm nhiều lần, mới có thể dựa theo thánh chỉ thứ hai mà phế bỏ, Mộ Dung Khanh đang đợi Thái tử phạm sai lầm lần nữa.

 

Nên hắn mới công khai thánh chỉ đó trước, một là làm Thái tử khiếp sợ, để hắn ta thu liễm lại, nhưng rõ ràng với tính cách của Thái tử và dã tâm của Lương thái phó, Thái tử sẽ không thể nào thu liễm lại. Hai là để hiểu dụ bá quan, Nhiếp Chính Vương hẳn làm việc không hề chuyên quyền độc đoán, mà những chuyện hắn làm đều do Hoàng thượng trao quyền, vì vậy hắn phải xây dựng địa vị trong lòng bá quan, cũng như địa vị của hắn trong triều.

 

Thái tử bị bắt lại, lúc bị thị vệ trong cung dẫn ra ngoài, hắn ta còn hét vê phía Mộ Dung Khanh: “Ngươi lạm dụng tư hình, đợi phụ hoàng tỉnh lại, chắc chắn bản cung sẽ vạch tội ngươi...”

 

“Mộ Dung Khanh, bản cung là Thái tử, ngươi không quyền phạt trượng với bản cung, các ngươi đều là một đám vô dụng, mau thả bản Cung ra...

 

Hoàng hậu muốn đứng lên câu xin cho hắn ta, nhưng bị Mộ Dung Khanh lạnh lùng liếc nhìn bà ta: “Hoàng hậu đau lòng à? Nếu giờ đau lòng thì sau này sẽ có lúc bà phải khóc đó.”

 

Câu nói này rất cay độc, hơn nữa còn không hề nể mặt, có thể thấy hắn đã định trở mặt, phá vỡ cục diện giả bộ làm hòa với Hoàng hậu.

 

Hoàng hậu không nói gì, chỉ siết chặt nắm đấm, ánh mắt căm hận oán độc của bà dừng trên mặt Mộ Dung Khanh, rồi từ từ rơi trên mặt Thương Mai.

 

Lần này bà vốn không biết chuyện Nhiếp Chính Vương bị mai phục ám sát, nên mới khẩn cầu khi Thương Mai bị Thái phi giữ lại, nhưng không ngờ, Hạ Thương Mai lại cứu Mộ Dung Khanh, phá hỏng đại sự của bà.

 

Nếu không phải Hạ Thương Mai đã chữa trị cho Lương Vương, chỉ sợ Hoàng hậu đã không cho cô sống đến ngày mai.

 

Hoàng hậu có tha thứ cho Thương Mai hay không thì để sau hẵng nói, nhưng giờ trong lòng Hạ thừa tướng, đã khẳng định sẽ không giữ cô lại.

 

Trong lòng cô ôm thù hận với Tướng phủ, hơn nữa ông cũng không cho răng nỗi hận này có thể hóa giải, cô ôm nỗi hận này về cùng với chỗ dựa Nhiếp Chính Vương ở phía sau, nên ông không thể để cho cô sống tiếp.

 

Trong lúc mỗi người một suy nghĩ, thì nghe thấy tiếng hét thảm thương của Thái tử vang lên, mắt Hoàng hậu gân như chảy ra máu, hai tay siết thành nắm đấm, móng tay đâm vào da thịt.

 

Tất nhiên Hạ Oanh Nhiễm cũng rất đau lòng, vừa chạy ra ngoài đã nhìn thấy thị vệ trong cung đang đè Thái tử nằm xuống đánh, nên nhào tới đẩy thị vệ đó ra măng: “Đây là Thái tử, ngươi không thể đánh nhẹ tay một chút à?”

 

Thương Mai thấy thế thì khẽ cười, Hạ Oanh Nhiễm, ngươi còn muốn làm Thái tử phi nữa không, ngay cả Hoàng hậu cũng không thể câu xin, vậy mà ngươi dám đẩy thị vệ đang hành hình ra?

Chẳng khác nào đang khiêu chiến với uy nghiêm của Mộ Dung Khanh!

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 1182 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dân tài chính chẳng hạn như qttncn, mau bieu chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status