Vương phi hai mặt độc sủng của Vương

Chương 76: Chứng minh


Lời nói cuối cùng của Uyển Ca được nàng cố ý nhấn mạnh, tất cả mọi người có mặt ở đây đều có thể biết rằng bản thân không hề nghe nhầm, Uyển Ca thật sự có gan dám nhận lời thách thức của Phùng Nhàm ư? Tuy nói Phùng Nhàm ít nhiều cũng vì địa vị của nàng mà không gây ra thương tích nặng cho nàng, nhưng nếu nàng thua há không phải càng chứng minh khả năng yếu đuối của bản thân sao? Đây là một quyết định không hề sáng suốt tý nào cả của Uyển Ca.

Nhanh chóng những người ờ đây lại bàn tán qua lại với nhau, xì xầm nói nhỏ.

"Thật không ngờ nàng ta dám làm như thế."

"Không làm cũng không được, nếu nàng ta thua thì ít nhất cũng lưu lại tí gan dạ, nếu cứ trốn tránh thì chẳng khác con rùa rụt cổ."

"Gia Yến năm nay đúng là thú vị a."

"Để ta xem nha đầu này liệu có thể làm ra trò gì."

"..."

Hầu như những người ở đây đều chắc chắn rằng Uyển Ca trận này nhất định sẽ thua, những người ghét nàng thì tất nhiên rất trông ngóng kết quả, những kẻ trung lập thì vẫn ngồi đó hóng đợi kịch hay, còn những người quan tâm tới nàng thì bất ngờ trước quyết định ấy của nàng, rồi lại tự trách nàng quá háo thắng. Diệp Hách quý phi, thái hậu, Lục Phong, Thanh Trọng và Thanh Lâm Thần đều hết sức lo lắng cho nàng, Lục Phong không thể ngồi yên được nữa, y lập tức đứng dậy nắm lấy tay của nàng kéo nàng qua một bên nói nhỏ.

"Uyển Ca, Phùng Nhàm này không hề giống với Lệ Như Tâm đâu, ông ta là Ngự Thủy sư - lục phẩm, sức mạnh có thể nói là cao cấp ở Đông Tế quốc ta, nàng hãy nghĩ kỹ lại đi, ta có thể xin phụ hoàng hủy đi trận đấu này và lôi Phùng Nhàm ra xử tử."

Uyển Ca hơi bị ngơ ngác một chút trước thái độ quá quan tâm nàng này của Lục Phong, tất nhiên nàng không hề kinh thường đối thủ cũng không ảo tưởng sức mạnh, nàng nếu như có thể chống được thì sẽ nhất định sẽ chống tới cùng.

"Huynh an tâm đi, ta nhất định sẽ đánh thắng hắn ta, huynh đừng quên bản thân ta là Dược Sĩ sư - trung phẩm đó, nếu vạn bất đắc dĩ thì phần còn lại giao cho huynh."

Lục Phong nhìn biểu cảm chắc như đinh đóng cột này của nàng, biết rằng lại một lần nữa không thể ngăn cản được quyết định của nàng, đành phải tạm thời an tâm để nàng ra trận, nếu như tên Phùng Nhàm đó dám đụng tới một sợi tóc của nàng, thì đảm bảo hắn ta sẽ không nhìn thấy mặt trời sáng mai.

Thái hậu và Thanh Trọng thay nhau lên tiếng.

"Uyển Ca, con sao có thể đánh bại được Phùng Nhàm kia chứ, nghe lời ai gia nhanh chóng từ bỏ quyết định này đi."

"Uyển Ca con không nên làm như thế, nghe lời đi."

Một mặt khác Uyển Ngọc và Uyển Tâm cùng với Thanh Lâm Tân thì lại cực kỳ muốn nàng thi đấu, nếu thua thảm bại thì càng tốt thêm nữa, hoàng hậu cũng muốn vậy, nếu nàng vẫn chấp nhận thi đấu thì kế hoạch ban đầu của bà ta sẽ viên mãn, chưa kể theo như lời nói của Thủy thánh, Phùng Nhàm sẽ được tha cho tội bất kính.

"Thái hậu và Cảnh vương nói như thế là không xem trọng lời nói của Uyển Ca rồi, cứ để cho con bé thi đấu đi, cọ sát nhiều một chút mới biết được thực lực của mình nằm ở đâu, để không còn ngông cuồng ngạo mạn nữa."

Diệp Hách quý phi nhanh chóng đáp lời.

"Tỷ nói như vậy là có ý gì? Thái hậu và Cảnh vương là lo lắng cho con bé mới nói thế, quyết định thế nào còn tùy thuộc vào nó, còn nữa cọ sát nhiều một chút? Chẳng lẽ tỷ riết rồi muốn đem công chúa, quận chúa của Đông Tề quốc ta đi thi đấu luôn hay sao vậy? Uyển Ca là quận chúa của cả hai nước Đông - Bắc Tề sao có thể để cho nó chịu bất kỳ tổn thương nào được, nếu lỡ Phùng Nhàm ra tay quá mạnh tổn thương đến con bé thì mười cái đầu của hắn cũng chịu không nổi đâu."

Lời này khiến cho hoàng hậu hơi bị khựng lại, quả thật nếu Phùng Nhàm lỡ tay làm Uyển Ca bị thương thì đừng nói là được tha tội, hắn ta còn sẽ bị phán tội nặng thêm nữa, hoàng hậu nghĩ ngợi một hồi không biết phải làm sao mới có thể vẹn cả đôi đường thì bỗng người trong cuộc lên tiếng.

"Diệp Hách quý phi quá lo xa rồi, thần là một Ngự Thủy sư, mà thủy thuật thì bản tính vô cùng ôn hòa sẽ không thể nào gây ra sát thương quá mạnh cho đối thủ được, hơn nữa ở nơi này cũng chỉ có không khí và mấy ly rượu để tạo ra nước, thần sẽ không ngu ngốc tới mức triệu hồi cả sóng thần để đánh nhau với quận chúa đâu, vẫn như lời ban nãy đã nói, thần chỉ cần dùng một chiêu thôi cũng đủ thắng quận chúa rồi, nếu quận chúa có thiệt hại gì thần cam tâm chịu mọi hình phạt..."

Chưa để Phùng Nhàm nói hết câu, Uyển Ca lại cắt ngang nói xen vào, giọng nói lạnh như băng cất lên.

"Không cần... cứ theo như lệ thường, dù có giết chết đối thủ cũng không bị truy tố hình sự, ta không muốn trận đấu này biến thành trò cười, thái hậu - phụ thân không cần phải nói nữa đâu, trận này con quyết phải tham gia."

Thủy thánh cũng phải bị sốc bởi quyết định này của Uyển Ca, thái hậu và Thanh Trọng tỏ ra sầu não vì biết rằng dẫu có nói thêm thì Uyển Ca vẫn sẽ không nghe theo, cái tính này rất giống với mẹ ruột của nàng a. Thái hậu thở dài lắc đầu đáp.

"Nếu như con đã quyết định chắc chắn như thế, vậy thì cứ làm theo ý con đi, Phùng Nhàm ta hy vọng bản thân ngươi biết chọn lựa."

Nghe thái hậu đã quyết như thế, Uyển Ca và Phùng Nhàm đều hết sức mừng rỡ, tất nhiên có cả hoàng hậu và những kẻ đang ghét cay ghét đắng nàng nữa, tất cả đều hy vọng Uyển Ca sẽ bị đánh bại trong một chiêu của Phùng công công kia.

Hoàng đế lúc này cảm thấy đại cuộc đã định liền lên tiếng chốt hạ.

"Được rồi, nếu mọi người đã không còn ý kiến gì nữa, vậy thì trận đấu này sẽ được bắt đầu, Uyển Ca trận này dù con thắng hay là thua, phần thưởng ban đầu vẫn sẽ là của con."

Uyển Ca mỉm cười cúi đầu tạ ân của hoàng đế, Thủy thánh không quên nhắc nhở Phùng Nhàm và Uyển Ca trước khi trận đấu bắt đầu.

"Các ngươi nên nhớ cho kỹ, trận đấu thì chỉ có một người thắng mà thôi, các ngươi thi đấu là đã cược cả tính mạng và sĩ diện của mình vào đó, được rồi bắt đầu đi!"

Một câu hô "Bắt đầu" của Thủy thánh làm cho đại tiệc trở nàng im ru hóng chờ xem Uyển Ca trụ được bao lâu. Trận đấu này sẽ được diễn ra ngay tại đại sảnh này, tất cả mọi người đều trở về vị trí của mình nhường mọi sự chú ý về hai nhân vật chính ở giữa đại sảnh, tất cả đều hy vọng Uyển Ca thua sẽ không quá mất mặt cũng như không bị thương tích gì quá nhiều.

Lúc này Uyển Ca nhìn Phùng Nhàm cười nhạt, đứng ngay một chỗ xem xem hắn ta sẽ giở ra được trò gì. Một bên Phùng Nhàm cười khinh bỉ, trong bụng thầm nghĩ.

Trận này nếu như không phải cần thủ hạ lưu tình thì chắc chắn ta sẽ lấy đi cái mạng nhỏ của ngươi rồi, tưởng rằng một chút võ mèo ba chân đó có thể chống lại thuật ngự thủy của ta ư? Hừ nằm mơ đi, hôm nay ta sẽ khiến cho ngươi thân bại danh liệt, tới lúc đó chỉ sợ Lục Phong tên tiểu tử đó sẽ vì thể diện mà thối hôn nữa kìa, hahaha ta rất hóng được xem tới khi đó a.

Nghĩ tới đây Phùng Nhàm chợt nhớ ra lời bản thân mình đã chắc như đinh đóng cột rằng bản thân chỉ dùng một chiêu cũng có thể thắng được Uyển Ca, hắn nhếch miệng lên cười thầm.

Ngay sau đó tay trái của hắn thành thạo mà tích nước từ không khí ra, số nước được hắn lấy ra được giữ lại ngay trước mặt hắn, lượng nước một ngày một nhiều thêm. Uyển Ca một bên vẫn không hề có chiêu trò phòng ngự gì hết, nàng muốn xem thử sức mạnh của một Ngự Thủy sư là thế nào a.

Tầm nửa phút sau Phùng Nhàm cuối cùng cũng tích đủ lượng nước cần dùng, tầm cả chục lít nước chứ không ít, hai tay đẩy số nước ấy phóng về phía của Uyển Ca, dự là sẽ tạo ra một bong bóng nước nhốt Uyển Ca vào trong đó, đợi đến lúc nàng chịu không nổi nữa mới thả ra, như thế vừa có thể giữ được lời hứa vừa làm nhục được Uyển Ca.

Nhưng hắn nào có ngờ chỗ nước kia khi tới được gần vạt áo của nàng, lại bị nàng dùng một ngọn lửa cực nóng đun sôi làm bốc hơi hết tất cả số nước ấy, Uyển Ca một bên thu lại hỏa thuật lại cười gian xảo. Từ lúc học được hỏa thuật từ chỗ Lục Phong trở về, nàng tuy chưa từng thử dùng để luyện đan chế dược bởi đó là nhiệm vụ của Tinh, nàng không thèm quan tâm tới đan dược cái gì đó, có đều lại cực kỳ hứng thú với hỏa thuật, được Tinh dậy một lần là bản thân liền có thể tạo ra lửa, ban đầu nàng khó lòng mà điều khiển được sức mạnh này, nhưng bây giờ cũng đã thành thục hơn rất nhiều rồi.

Nàng ấy à tuy không thể như Tinh có thể điều khiển được độ to nhỏ của lửa, nhưng ba cái chuyện tạo ra ngọn lửa đủ mạnh để làm bốc hơi nước thì thật sự quá dễ dàng với nàng, nàng còn tính nếu như có kẻ nào dám hỗn láo với mình, nàng sẽ biến nhà của kẻ đó trở thành vật thử lửa của mình, không thể ngờ Phùng Nhàm lại được vinh hạnh trở thành người đầu tiên ăn lửa của mình.

Phùng Nhàm không dám tin vào mắt của mình, nàng ta vậy mà lại có thể ngự hỏa? Không...không thể nào, làm gì có chuyện hoang đường như thế được, nhất định là Thanh Trọng - Cảnh vương ra tay giúp đỡ. Chuyện đã tới nước này rồi vậy thì không cần quan tâm một chiêu hay mấy chiêu nữa, Thanh Uyển Ca ngươi chịu chết đi!

Nghĩ rồi Phùng Nhàm lại dùng tay trái vận nước, trong vòng nửa giây đã tạo hai nhát chém bằng nước dài tầm 15cm và cho hai nhát chém phóng thẳng về phía Uyển Ca với tốc độ cực nhanh.

Uyển Ca chợt nhận ta được nguy hiểm nhanh chóng chuyển người tránh khỏi hai nhát chém bằng nước đang lao tới kia. Bởi nàng biết rõ với tốc độ và uy lực như thế, hai nhát chém này có thể dễ dàng chém bay bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể con người. Uyển Ca thành công né được hai nhát chém đầu tiên, một trong hai nhát chém lại không biết vô tình hay cố ý bay thẳng về phía Thủy thánh, ngay lập tức nhát chém bằng nước nhanh chóng bốc hơi hoàn toàn bởi năng lực của Thủy thánh, nhát còn lại thì đâm vào trong tường thành, kết quả để lại một vết tích lớn trên bức tường.

Phùng Nhàm cau mày bởi hai nhát chém kia Uyển Ca và Thủy thánh đều nhẹ nhàng mà tránh được. Hắn ta tỏ ra căm phẫn, tay trái vẫn tích cực vận nước từ không khí xung quanh, rồi lại tạo thành những vết chém sắc nhẹm với tốc độ siêu thanh mà lao tới chỗ của Uyển Ca. Lần này tốc độ đã được tăng lên cộng thêm chuyện số nhát chém đã được nhân lên, hết cái này tới cái khác, tựa như muốn lấy mạng của nàng.

Uyển Ca nhờ vào thân hình nhỏ nhắn và linh hoạt, có thể tránh được một số nhưng nàng không có cách để triệt tiêu cái đám lôi thôi này được, dù lửa của nàng có bắt kịp được nhát chém đó đi chăng nữa thì vẫn không đủ thời gian để có thể làm bốc hơi được lượng nước có trong nhát chém ấy.

Uyển Ca vừa nghĩ ra cách đối phó vừa phải tránh né số lượng nhát chém một ngày một tăng của Phùng Nhàm, lần này có tới tận 6 cái phóng tới, Uyển Ca lộn mèo vượt được hai cái, tay trái tạo lửa với đám còn lại nhưng vẫn bất lực, nàng đành phải phóng sang một bên khác, tưởng chừng đã thoát được lần này nào đâu vẫn còn một nhát đang lao tới phần chân của nàng, vào này đây Uyển Ca mới nhận ra rằng bản thân thật sự còn non kém tới mức nào, lần này cái chân này ra đi, âu cũng coi như là nghiệp quật cái tội kêu căng của nàng đi, sau này nếu như còn có cơ hội, nàng phải cố gắng học ngự thuật cho thật tốt a, còn về trận này...có lẽ nàng thua rồi.

Trong cái khoảng khắc mà nhát chém bằng nước kia chạm vào chân trái của nàng, cứ tưởng rằng máu sẽ tuôn ra, Uyển Ca có lẽ sẽ phải mất đi chân trái này vĩnh viễn, nào đâu khi nhát chém ấy vừa chạm vào da thịt của nàng, lập tức đã hóa thành những giọt nước bình thường, chảy xuống đất.

Cả Uyển Ca và Phùng Nhàm đều không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Miệng của Phùng Nhàm không nhịn được mà lẩm bẩm.

"Không thể nào lại như vậy được, là ai đã giúp nha đầu này phá hỏng chiêu thức mạnh nhất của mình, là kẻ nào kia chứ, Thủy thánh hay là Lục Phong?"

Vừa nói hắn ta vừa nhìn qua hai bên trái phải, chú ý tới hành động của Lục Phong và Thủy thánh mà quên mất đối thủ của mình, Uyển Ca nhân lúc này đây mà trả đũa, lòng bàn tay phải của nàng siết chặt lại, bỗng nhiên Phùng Nhàm bốc cháy dữ dội, ngọn lửa không lớn cũng không nhỏ. Phùng Nhàm nhận ra thân thể của mình đang bốc cháy, hắn hét toáng lên.

"Á...!!!Cháy cháy rồi...!!! Dập lửa...phải dập lửa...."

Phùng Nhàn nhanh trí tích nước mong rằng có thể dập được lửa, kỳ lạ thay dẫu y có dùng bao nhiêu nước đi chăng nữa thì lửa vẫn chứ cháy, không thể nào mà dập tắt được cả. Nước mà Phùng Nhàm tạo ra để dậy nước đã được Lục Phong tinh tế mà cho đóng băng lại, bằng không giờ này phút này cả Cảnh An cung này sẽ chìm trong lửa mất. Lửa kia cháy được hai phút thì được Uyển Ca thu lại, cơ thể của Phùng Nhàm lúc này rất giống con trai của Bao thanh thiên a, cũng may là nàng không thật sự muốn thiêu chết hắn, nên chỉ dùng lửa ở mức thấp nhất mà thôi.

Cái lúc mà Uyển Ca thu lại ngọn lửa, đa số tất cả những người có mặt ở đây mới có thể hiểu được chuyện gì đã và đang xảy ra. Ngay cả Thủy thánh và Cầm thanh cũng bị một phen sốc tận óc. Tất cả đều không thể nào ngờ một Bạch lệnh Cường Giả sư như nàng lại có thể ngự hỏa, mà ngọn lửa ấy đến cả Ngự Thủy sư cũng không thể nào dập tắt, thì chỉ có thể là lửa của trung phẩm - Dược Sĩ sư trở lên mà thôi....chẳng lẽ nào?

------Lời Tác Giả----

X.lỗi tất cả mọi người vì không thể ra một chương truyện hoàn hảo được, hôm qua bận quá mà sợ lỡ lịch nên đành phải đăng đỡ Bản Thảo vậy. Chương này đã được sửa lại khá nhiều so với bản thảo, mong rằng mọi người tha thứ cho Miêu vì sự cố này.

-----Hết Chương 76-----
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when. If you're not sure where to begin, read our blog vietnam visits such as vietnamese culture, tourist attractions and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.