Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 113: Hạn Bạt bị bất ngờ


Trần Ngư giãy dụa bò dậy từ trên mặt đất, không để ý đến vết thương của mình, vẻ mặt lo lắng nhìn về hướng Lâu Minh. cô nhìn thấy Lâu Minh cầm kiếm đồng, ra tay liên tục ép Hạn Bạt phải lui xuống.

“Nhóc con, con không sao chứ?” Lúc này, ông Ngô đuổi đến, đầu tiên ông nhìn lướt qua về hướng Lâu Minh, sau đó lo lắng kiểm tra vết thương của Trần Ngư.

“Con không sao.” Trần Ngư lắc đầu.

Ông Ngô quan sát kĩ càng một lần, thấy hai tay Trần Ngư chỉ bị trầy sơ sơ, ngoài ra không còn vết thương nào khác thì mới yên lòng, sau đó quan tâm hỏi chuyện về Lâu Minh “Sao Lâu Minh lại tới đây?”

“Con cũng không biết.” Trần Ngư nhìn thấy sát khí trên người Lâu Minh càng ngày càng nặng, thì lo lắng nói “Ông nội, sát khí trên người anh Ba càng ngày càng nặng, sẽ không có chuyện gì chứ?”

Tất nhiên là ông Ngô cũng nhận ra tình trạng không ổn của Lâu Minh, bây giờ Lâu Minh vẫn còn lý trí, có thể giúp bọn họ áp chế Hạn Bạt, nhưng đến khi Lâu Minh bị mất lý trí thì hậu quả lúc đó không có cách nào tưởng tượng được.

Lúc này, các vị đại lão cũng chạy đến, bọn họ nhìn thấy một người thường đang chiến đấu với Hạn Bạt thì vô cùng nghi ngờ bàn luận.

“Đó là người nào vậy?”

“Sát khí nặng quá, chẳng lẽ đó là một Hạn Bạt khác nữa?”

“không đúng, trên người cậu ta có linh lực, linh lực đó đã bao trùm lên sát khí của cậu ta.”

Trần Ngư nghe vậy, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trên người Lâu Minh được bao phủ bởi một quầng linh khí nhàn nhạt, linh khí bên ngoài rồi mới đến sát khí đỏ như máu.

“Lâu Minh?” Chỉ có Mao đại sư có thể mơ hồ suy đoán tại sao Lâu Minh lại như thế, đây là ký ức kiếp trước của Lâu Minh đã thức tỉnh.

“Ầm!”

Trường đao của Hạn Bạt và kiếm đồng của Lâu Minh va chạm vào nhau, hai món pháp khí cổ bọc sát khí va chạm làm bắn ra xung lực to lớn ra bốn phía, cát vàng bị gió cuốn tung lên, bay đầy mặt những người đứng xung quanh.

“Rút lui thôi.” Khí tức của hai người càng ngày càng mạnh, ông Ngô cố gắng kéo Trần Ngư ra xa khỏi vòng chiến đấu.

“Nhưng mà … anh Ba.” Trần Ngư rối rắm không muốn nhúc nhích.

“Tình trạng bây giờ của cậu ta không ai có thể đến gần được đâu.” Ông Ngô nói xong, kéo Trần Ngư lùi về sau.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Hạn Bạt lùi về sau mấy bước, múa trường đao trong tay, hướng về phía Lâu Minh bổ xuống liên tiếp ba bốn đao, mỗi vết đao chém đều để lại vết tích thật sâu dưới lòng đất.

Lâu Minh lùi nhanh về sau, lộn vòng tránh đợt công kích liên hoàn của Hạn Bạt, sau đó chống kiếm để giữ vững thân mình.

“Mày là ai?” Hạn Bạt không ngờ rằng trên đời này còn có người có thể ngang hàng đấu với hắn, lúc nãy khi mới bị người này tập kích, trong chốc lát hắn không phản ứng kịp nên đã để người này chiếm ưu thế.

Lâu Minh không trả lời, anh vừa phải điều khiển linh khí trong cơ thể chống lại sự ăn mòn lí trí của sát khí vừa phải vận dụng sát khí để chống lại Hạn Bạt, tâm sức đã huy động toàn bộ.

Đợt tấn công dữ dội lúc nãy không thể gây bất cứ thương tổn thực chất gì cho Hạn Bạt, Lâu Minh hiểu rõ bản thân anh đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để tiêu diệt Hạn Bạt.

Sát khí trên người Lâu Minh nếu thực sự bùng nổ hoàn toàn chưa chắc đã yếu hơn so với Hạn Bạt, hoặc nếu trên người anh không có sát khí, với ký ức kiếp trước của anh đã được khôi phục, kết hợp với linh lực của chín vị Thiên Sư cùng nhau phong ấn Hạn Bạt thì sẽ vô cùng hiệu quả. Nhưng mà anh lại đang ở tình trạng nửa vời.

anh không thể làm sát khí hoàn toàn bùng nổ, bởi vì sau khi sát khí bùng nổ, anh sẽ mất đi lí trí, không thể khống chế hành vi của bản thân mình.

anh cũng không thể thanh trừ hoàn toàn sát khí, bởi vì thời gian không còn kịp nữa rồi, hơn nữa …

“Hừ!” Linh khí trên người Lâu Minh chợt lóe, cùng với sự lập lòa của linh khí, hai mắt của Lâu Minh cũng đỏ vằn lên, tuy chỉ là trong nháy mắt nhưng hai mắt vằn đỏ của Lâu Minh không thể tránh được đôi mắt của Hạn Bạt.

“Mày là Hạn Bạt sống sao?” Hạn Bạt cười ha ha “không thể tưởng tượng được là Thiên Sư cũng hóa thành Hạn Bạt. Đúng thế, làm Thiên Sư làm gì? Biến thành Hạn Bạt, mày sẽ có năng lực bất tử, có được sức mạnh có thể phá hủy tất cả.”

“Câm miệng!” Giọng nói của Hạn Bạt quá lớn, Lâu Minh sợ Trần Ngư sẽ nghe thấy, anh bất chấp việc sát khí trên người đã có dấu hiệu bất ổn mất khống chế, múa thanh kiếm đồng tiếp tục tấn công.

“Xoẹt! xoẹt, xoẹt!”

Hạn Bạt vừa dùng trường đao chống đỡ đợt tấn công của Lâu Minh, vừa cười cợt nói “Mày vẫn chưa hoàn toàn thành Hạn Bạt, căn bản không phải là đối thủ của tao. Tao nể mặt mày là đồng bọn duy nhất trên đời này, có thể tao sẽ không giết mày.”

Đương nhiên là Lâu Minh cũng hiểu rõ điều này, với sức của anh bây giờ thì không phải là đối thủ của Hạn Bạt, Hạn Bạt căn bản chẳng cần phải làm gì, hắn chỉ cần giữ cường độ tấn công như này thì sát khí trong cơ thể Lâu Minh sẽ bị kích thích phát ra.

“Tam thiếu?” Điền Phi mang theo một cái cặp, vội vàng chạy lên sườn núi, khi cậu ta nhìn thấy hình dáng của người nào đó đang nhanh nhẹn, mạnh mẽ di chuyển, chiến đấu ác liệt với cương thi thì trong khoảng khắc cậu ta không dám nhận.

không, phải nói là từ khi Lâu Minh bỗng nhiên ra lệnh ngừng xe, chạy ra phía sau xe cầm thanh kiếm đồng chạy nhanh như bay đến ô tô cũng không đuổi kịp thì Điền Phi đã cảm thấy Tam thiếu nhà cậu ta có gì đó khác lạ.

“Trợ lý Điền.” Trần Ngư nhìn thấy Điền Phi thì nhịn không được hỏi “anh cùng với anh Ba ra sân bay rồi mà? Sao mọi người lại quay trở lại?”

“Tiểu thư Trần Ngư, cô không sao chứ.” Điền Phi thấy cả người Trần Ngư tơi tả thì quan tâm hỏi.

“Tôi không sao.” Trần Ngư lắc đầu “anh Ba đuổi tới đúng lúc cứu tôi.”

Điền Phi sửng sốt rồi trong nháy mắt nhận ra, tại sao lúc nãy Tam thiếu lại muốn xuống xe chạy lên núi “Khi chúng tôi đi được nửa đường thì Tam thiếu bỗng ra lệnh quay xe lại.”

“Kiếm Linh Cơ!” một giọng nữ bỗng vang lên trong đầu Trần Ngư.

“Cái gì?” một đoạn ký ức của công chúa Linh Cơ vẫn tồn tại trong đầu Trần Ngư, chỉ trong điều kiện đặc biệt, nàng ấy mới xuất hiện. Nên tuy là thỉnh thoảng Trần Ngư vẫn cảm thấy trong đầu mình có nhiều hơn một thứ gì đó nhưng đây là lần đầu tiên cô đang ở trong trạng thái tinh thần tỉnh táo mà công chúa Linh Cơ nói chuyện với cô.

“Tôi nói là đi được nửa đường thì Tam thiếu ra lệnh cho mọi người quay lại.” Điền Phi tưởng Trần Ngư không nghe rõ nên nhắc lại lần nữa.

Trần Ngư tập trung lại nhưng không nghe thấy công chúa Linh Cơ lên tiếng lần nữa, cô do dự một chút, ánh mắt rơi lên chiếc cặp Điền Phi mang lên theo.

“Roẹt!”

một âm thanh vang lên, tay phải của Lâu Minh bị khí đao quét trúng làm bị thương, máu tươi đỏ thẫm rất nhanh nhuộm đỏ bộ quần áo màu trắng của anh.

“Máu tươi à, lâu lắm rồi tao không thấy máu tươi.” Hạn Bạt bỗng nhiên có chút hưng phấn “Để tao giúp mày một chút, rất nhanh là mày sẽ không chảy máu nữa, dù có bị thương cũng không cảm thấy đau đớn gì.”

Hạn Bạt cười ha hả, lập tức bầu sát khí đang bao phủ nặng nề cả vùng rừng núi Thanh Mang bị giọng cười mang này làm rung lên một cái, sau đó lấy một tốc độ không thể tưởng tượng được mà rút hết vào thân thể Hạn Bạt.

“Sát khí biến mất rồi?” Nghiêm Sùng Minh nhìn trời nói.

“Chuyện gì xảy ra vậy kìa?” Thẩm Thanh Trúc nghi ngờ nói.

Ông Ngô vẫn chăm chú nhìn chằm chằm về phương hướng Lâu Minh và Hạn Bạt đang chiến đấu. Ông phát hiện khi sát khí trong người Hạn Bạt tăng lên thì sát khí trong cơ thể Lâu Minh cũng tăng theo. một ý nghĩ lóe lên, ông kêu lên kinh hãi “không được rồi, Hạn Bạt muốn kích thích sát khí trong người Lâu Minh bộc phát.”

“Cái gì?” Mặt Mao đại sư trắng bệch, vội vàng kiểm tra sát khí trên người Lâu Minh, quả nhiên phát hiện sát khí trong người Lâu Minh đang tăng lên với tốc độ không tưởng, hơn nữa cường độ sát khí đã sớm vượt qua cường độ lúc anh bộc phát sát khí mấy lần trước.

Đồng thời với sự phát hiện của mấy người ông Ngô, Lâu Minh cũng nhận ra biến đổi của cơ thể mình. không phải, phải nói là chính anh đã bỏ qua việc áp chế sát khí trong cơ thể mình, bởi vì anh hiểu rõ, nếu như anh bị Hạn Bạt đánh bại thì những người còn lại căn bản không phải là đối thủ của hắn.

Ánh mắt Lâu Minh sắc bén lên, thanh kiếm đồng đâm về phía Hạn Bạt, Hạn Bạt lập tức vung trường đao đỡ lại, hai nguồn sát khí cực đại lại va chạm với nhau, không ai nhường ai.

“Ha ha ha … Mắt của mày đang dần dần đỏ lên rồi.” Hạn Bạt hưng phấn cười vang, rất nhanh thôi, người Thiên Sư đang vô cùng muốn giết chết hắn này cũng sẽ trở thành giống hắn.

“Mày có biết … Sát khí của tao từ đâu mà có không?” Lần đầu tiên Lâu Minh mở miệng nói chuyện với Hạn Bạt.

“Sao?” hắn có thể trở thành Hạn Bạt, đầu tiên là trải qua một cái chết vô cùng thê thảm, sau đó lợi dụng oán khí để hóa thành cương thi, rồi lại mượn ‘thiên thời địa lợi’ để tu luyện thành Hạn Bạt. Nếu hắn biết phương pháp biến người sống thành Hạn Bạt thì làm gì mà lãng phí nhiều thời gian như vậy, thế gian này đã sớm bị hủy hoại trong tay hắn.

“Sát khí trên người tao … là do hấp thu từ người một Hạn Bạt khác đó.” Lâu Minh nói, đồng thời đưa tay trái lên cầm lấy tay Hạn Bạt.

“Mày đang làm cái gì thế?” Nhận thấy sát khí trên người mình đang không ngừng không ngừng chảy vào trong cơ thể người đàn ông trước mắt này, Hạn Bạt hoảng sợ muốn vùng ra thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương. Thế nhưng, Lâu Minh – đã hoàn toàn buông lỏng mình, làm cho sát khí hoàn toàn bùng nổ bỗng nhiên có sức lực vô cùng to lớn, anh giữ thật chặt cánh tay của Hạn Bạt làm hắn không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

“Buông tay, mày mau buông tay tao ra!” hắn đã trải qua không biết bao nhiêu năm tháng tu luyện mới thành Hạn Bạt được, kết quả vừa mới tỉnh dậy đã bị con nhóc ở kia phong ấn dưới nền đất mấy trăm năm. hiện giờ vất vả lắm mới thức tỉnh lại lần nữa, chẳng lẽ lần này là bị người ta giết chết.

Hạn Bạt vô cùng khủng hoảng và không cam lòng, hắn rít gào, sát khí trong không khí đã bị hấp thu sạch sẽ lại cuồn cuộn nổi lên làm cho các Thiên Sư bốn phía rối rít lùi xuống.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Mọi người thi nhau hỏi.

“Sát khí của Lâu Minh bị mất khống chế rồi.” Mao đại sư kêu lên.

“Lâu Minh đã không áp chế sát khí của mình nữa.” Khi linh khí bao phủ quanh người Lâu Minh biến mất, ông Ngô đã biết Lâu Minh muốn làm gì rồi.

“Lâu Minh …” Mao đại sư không thể tin nhìn về phía Lâu Minh, rất nhanh hiểu rõ vì sao Lâu Minh lại làm như thế, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể giết chết được Hạn Bạt.

Hai mắt Lâu Minh đã hoàn toàn biến thành màu đỏ như máu, sát khí trong người anh đang từng bước từng bước cắn nuốt sát khí trong người Hạn Bạt, đồng thời lý trí của anh cũng từ từ, từ từ tiêu tán.

Lâu Minh muốn quay đầu lại nhìn Trần Ngư, bởi vì anh không thể xác định được, sau khi anh hấp thu sát khí của hai quái vật Hạn Bạt, thì chút công đức của bản thân anh có đủ để anh luân hồi chuyển thế nữa hay không, nếu không có đời sau, vậy thì anh khó có thể gặp lại Trần Ngư.

Nhưng anh lại không dám quay đầu lại, anh sợ khi anh nhìn thấy Trần Ngư thì anh sẽ không còn giữ được tinh thần hi sinh này nữa.

“Mày điên rồi sao?!” Hạn Bạt gầm thét giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi sự kiềm chế của Lâu Minh.

Trong nháy mắt khi lý trí của Lâu Minh hoàn toàn biến mất, sâu trong linh hồn anh, một tia sáng vàng chói lóe lên, Phượng Lạc chậm rãi mở mắt.

Mà ở ngoài vòng chiến đấu, Trần Ngư rút kiếm Linh Cơ trong rương ra.

Xa cách nghìn năm, kiếm Linh Cơ lại lần nữa trở về trong tay chủ nhân, nó vui sướng phát ra từng trận từng trận âm thanh vù vù, uy lực của rồng phát ra phá tan sát khí.

“Long khí?” (Khí của rồng) Ông Ngô cảm nhận được long khí, lập tức quay người lại, phát hiện cháu gái nhà mình cầm một thanh kiếm dài phát ra uy lực của rồng, mũi kiếm dày đặc khí lạnh, phát ra ánh sáng lành lạnh.

“Kiếm Linh Cơ?” Mao đại sư phát hiện Trần Ngư rút kiếm Linh Cơ thì lắp bắp kinh hãi. Phải biết rằng, trước đó ông đã cùng rất nhiều nhà nghiên cứu huyền học đã nghiên cứu và kết luận, trên thân kiếm Linh Cơ này đã bị phong ấn, chỉ có chủ nhân của nó mới có thể rút ra, vì sao Trần Ngư lại rút nó ra một cách dễ dàng như vậy?

Nhận ra kiếm Linh Cơ, ngoài Mao đại sư, còn có Phượng Lạc.

Trần Ngư cảm nhận được nguyện vọng của kiếm Linh Cơ, không tự chủ mà truyền linh lực vào kiếm Linh Cơ, rồi quay đầu nói với ông Ngô “Con đi giúp anh Ba.”

“Vù vù …”

Trong khoảng khắc Trần Ngư truyền linh lực vào kiếm Linh Cơ, cây sáo đang nằm yên tĩnh trong rương cũng run lên một cái rồi bay ra ngoài.

Chiếc xe hơi đang đậu dưới chân núi, trường thương cũng xuyên qua cốp xe bay ra ngoài. trên đỉnh núi, linh châu đã được Trần Ngư đưa xuống lòng đất để củng cố phong ấn cũng từ dưới đất bay vọt lên.

Vẻ mặt Phượng Lạc cứng lại một lát rồi lập tức lộ ra một nụ cười nhẹ: vậy là sáu Linh Khí đã tập hợp đầy đủ rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 10 cong ty du lich uy tin tai can tho, top 8 cong ty xay dung nha uy tin tai binh thuan 2021/cong ty xay dung nha ptcons rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.