Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 120: Phiên ngoại năm (2)


Ở chỗ khác, chàng thanh niên Ngô rời khỏi phủ Diêm Vương, thăm hỏi một lúc, mặt dày mò đến chỗ ở của Mạnh Bà.

Mạnh Bà đang ở trong phòng nấu canh Mạnh Bà, thấy chàng thanh niên Ngô một thân lấp lánh ánh sáng công đức chạy vào, ngạc nhiên hỏi “Cậu có việc gì mà tìm tôi?”

“Mạnh Bà tiền bối, vãn bối có chuyện muốn nhờ ạ!” (Vãn bối: người nhỏ, người thế hệ sau). Chàng thanh niên Ngô nói xong, vái một vái thật sâu.

“Cậu nhờ tôi thì tôi phải đồng ý à.” Mắt Mạnh Bà không chớp cái nào, tiếp tục cho vào nồi canh những nguyên liệu mà chàng thanh niên Ngô chưa thấy bao giờ.

“Tất nhiên là tôi không thể để Mạnh Bà giúp không rồi ạ.” Chàng thanh niên Ngô rất là thức thời.

“sẽ không để tôi giúp không công?” Mạnh Bà có vẻ hứng thú “nói một chút xem, cậu định có gì trao đổi với tôi?”

Chàng thanh niên Ngô vô cùng hào phóng “Công đức trên người của vãn bối, Mạnh Bà có thể …”

“Ngừng.” Mạnh Bà không có chút hứng thú “Công đức của cậu lúc trước ta đã dùng rồi, tạm thời ta không muốn nữa.”

“…” Nhất thời, chàng thanh niên Ngô ngẩn người, Mạnh Bà không muốn công đức, vậy hắn còn có gì có thể đả động được đối phương?

Tiền? Chàng thanh niên Ngô nhìn nồi canh Mạnh Bà, cảm thán: Mạnh Bà cũng được coi là thương nhân lũng đoạn thị trường âm phủ, sao có thể thiếu tiền được?

Mạnh Bà thêm xong nguyên liệu cuối cùng, cũng không thèm quan tâm chàng thanh niên Ngô còn chưa rời đi, tự mình lấy điện thoại di động ra mở giao diện trò chơi đang hot lên.

Lúc trước, âm phủ mới nhập xuống mấy vị lập trình viên vì thức đêm thiết kế trò chơi mà đột quỵ, vì muốn hoàn thành việc nghiên cứu trò chơi nhưng bọn họ lại ở giai đoạn cuối cùng mà ‘treo’. Vì vậy, sau khi chết, mấy người đó không cam lòng đi đầu thai ngay mà muốn cùng hoàn thành việc thiết kế trò chơi.

Căn cứ vào chủ nghĩa nhân đạo, âm phủ đồng ý yêu cầu của họ, vì vậy mạng lưới âm phủ lại có thêm mấy phần mềm trò chơi. Mạnh Bà cảm thấy thú vị, cũng đăng ký tài khoản chơi vài trò.

“Đệt, thằng SB kia dám giết ta, cứ đợi đấy, để ta biết được cậu là ai, đến lúc cậu đi đầu thai xem ta có cho thêm mấy cân muối vào bát canh của cậu không.”

“Đúng là đồng đội heo mà! Máu ta đã cạn rồi mà còn không bay nhanh vào cứu đi!”

“A a a … lại thua rồi, mất hết điểm rồi, tức chết ta mà.” Mạnh Bà tức giận, lại đổ vào nồi canh Mạnh Bà không sắc không vị một đống muối.

Canh Mạnh Bà có thể nấu tùy ý như vậy sao?

Chàng thanh niên Ngô toát mồ hôi, cẩn thận xích tới, khi thấy tiền bối Mạnh Bà lại bị giết chết một lần nữa, rụt rè đưa ra ý kiến “Tiền bối, có thể mạo muội cho tôi xem trang bị của bà không?”

Mạnh Bà liếc nhìn hắn, nghĩ đến cậu ta muốn sống lại cũng cần một thời gian, vì thế click mở thuộc tính trang bị, chàng thanh niên Ngô chỉ nhìn thoáng qua liền biết vì sao Mạnh Bà lại chết.

Trang bị chẳng có gì …

“Tiền bối, sao bà không mua trang bị?” Chàng thanh niên Ngô ngạc nhiên.

“Ta đường đường là quỷ thần viễn cổ, từ trước đến giờ đánh nhau đều dựa trên kỹ năng, cần trang bị làm gì?” Mạnh Bà khí phách vênh váo nói.

“…” EQ của chàng thanh niên Ngô vẫn được giữ nguyên như trên dương gian, vì thế vô cùng chân chó nói “Nếu đánh nhau thật, đương nhiên chẳng có ai là đối thủ của ngài, nhưng đây là thế giới trò chơi mà. Trong thế giới trò chơi, có trang bị tương đương với có pháp bảo. Người khác đều có pháp bảo trong tay, ngài lại tay trắng thế này thì sẽ chịu thua thiệt đó.”

“Coi như mấy người đó có pháp bảo thì cũng không phải là đối thủ của ta.” Đối với thực lực của mình, Mạnh Bà lúc nào cũng tự tin mười phần.

đã chết mấy lần mà ngài còn mạnh miệng!

“Tiền bối, vì tôn trọng đối thủ, khi chiến đấu chúng ta nên ra sức đánh, đúng không ạ?” Chàng thanh niên Ngô thay đổi cách nói.

“Đúng thế!” Mạnh bà gật đầu thật mạnh.

“Ngài mà không mua trang bị, chính là đang khinh thường đối thủ đó.”

“Thế sao?” Mạnh Bà hơi hơi dao động.

Lúc này, trên diễn đàn, một đối thủ nhắn đến (Em gái, em cởi truồng chạy hả, đa tạ cái đầu của em nhá, ha ha ha …)

Mạnh Bà chợt biến sắc, linh lực quanh thân biến động, không khí toàn âm phủ đều bị ảnh hưởng.

“Đinh!”

Khi chàng thanh niên Ngô đang vô cùng hoảng sợ, điện thoại di động của Mạnh Bà chợt có tin nhắn.

Diêm Vương: Mạnh Bà, bình tĩnh!

Lý trí của Mạnh Bà quay về, nhưng sắc mặt vẫn sa sầm, khí thế hung hăng nhắn lại: Việc của lão nương ông đừng xen vào.

Khí phách!!!

Quả nhiên là Hắc Bạch Vô Thường nói không sai, Mạnh Bà có thể trị được Diêm Vương.

“Tiền bối Mạnh Bà, loại không biết sống chết như thế này, chúng ta phải dạy cho cậu ta biết đối nhân xử thế … à, không đúng, biết làm hồn ma như thế nào.” Chàng thanh niên Ngô nhân cơ hội nói.

“Cần mua trang bị gì?” Cuối cùng Mạnh Bà nói.

Dù sao thì chàng thanh niên Ngô cũng là một cao thủ trò chơi, hơn nữa trò chơi này ở dương gian đã sớm đưa ra thị trường, chàng thanh niên Ngô nhanh chóng giúp Mạnh Bà mua trang bị, sau đó bắt đầu chỉ đạo trực tiếp.

“Nhảy lên, đúng rồi, nhảy qua, khống chế nó trước, xuất chiêu đi.”

“Chạy chỗ, chú ý chạy chỗ.”

“Mai phục, mai phục ở chỗ này.”

“Ta không bao giờ làm cái việc mai phục không chính đại như này.” Mạnh Bà phản đối.

“…”

Nhưng mà cũng may là sức chiến đấu của Mạnh Bà rất mạnh, sau mấy lần nhờ chàng thanh niên Ngô chỉ điểm, trò chơi thông qua thuận lợi, qua năm sáu level mà chưa từng thất bại, Mạnh Bà toàn thân thoải mái, nói “Lúc nãy cậu có việc cần tôi giúp?”

“Tiền bối …” Hai mắt chàng thanh niên Ngô tỏa sáng.

“Cậu thử nói xem sao nào.” Mạnh Bà nói.

“Tôi nhìn trúng con gái Diêm Vương.” Chàng thanh niên Ngô vừa xấu hổ, vừa sợ hãi nói.

“Diêm Vương có con gái à?” Mạnh Bà nghi ngờ nói.

“Là … là cô gái trên cầu Nại Hà một tháng trước ấy ạ.” Chàng thanh niên Ngô giải thích.

“A, là hoa yêu đó hả.” Mạnh Bà nhớ đến, hai mươi năm trước, một luồng ánh sáng công đức bọc lấy một tàn hồn đưa tới âm phủ, được Diêm Vương thu về, đặt trong ao dưỡng hồn, cuối cùng nuôi thành một hồn phách.

Lão già Diêm Vương này nuôi nuôi rồi có tình cảm, nhận hoa yêu này làm con gái sao?

“Dạ!” Chàng thanh niên Ngô gật gật đầu.

“Rồi sao, Diêm Vương không đồng ý à?” Mạnh Bà đoán.

“Dạ, nên tôi muốn nhờ Mạnh Bà đứng giữa hòa giải giúp tôi với ạ.” Chàng thanh niên Ngô ngượng ngùng nói.

“Ý cậu là cậu muốn tôi đi làm bà mối?” Mạnh Bà híp mắt hỏi.

“Dạ, tôi không dám … Ý của vãn bối là nhờ ngài đi hỏi giùm một chút, làm sao để vãn bối có thể gặp Miêu Miêu.” Chàng thanh niên Ngô nói.

Mạnh Bà gõ ngón tay lên bàn, liếc liếc mắt nhìn chàng thanh niên Ngô đang thành khẩn đứng bên, đột nhiên hỏi “Ta nhớ là cậu có một đồ đệ phải không?”

“Vâng.” Chàng thanh niên Ngô không hiểu nhìn Mạnh Bà.

“Đồ đệ của cậu có một mối tình duyên mấy đời nối tiếp nhau.” một ngàn năm, số lần đầu thai nhiều lắm, Mạnh Bà nhớ kỹ Trần Ngư.

Lâu Minh? Chàng thanh niên Ngô vẫn chưa hiểu rõ gật gật đầu.

“Mối tình duyên của người đồ đệ của cậu có chút quan hệ với Diêm Vương.” Mạnh Bà nói xong, giơ tay lên tắt lửa bếp nấu canh, cầm điện thoại di động ra khỏi phòng bếp.

A … Hôm nay phải thăng mấy cấp mới được!!!

Vì vậy, ban đêm, ông Ngô chạy đến giấc ngủ của Trần Ngư báo mộng “không cho phép con với Lâu Minh ở chung một chỗ!”

“Vì sao ạ?” Trần Ngư không hiểu hỏi.

“Dù sao ta cũng không đồng ý!” Ông Ngô thẳng râu trừng mắt nói.



Sau đó lại chạy đến báo mộng cho Lâu Minh.

“Lâu Minh, ta muốn cậu đồng ý với ta một việc.” Ông Ngô nhìn Lâu Minh.

“Ông nội, ông có việc gì cứ nói đi ạ.” Lâu Minh cung kính nói.

“Chia tay với Thi Thi đi!!!” Ông Ngô ôm ngực nói.

“Vì sao ạ?” Lâu Minh ngơ ngẩn.

“Cậu hỏi chính cậu ấy!!!” Ông Ngô thở phì phì rồi ra khỏi giấc mơ.

Sáng hôm sau, Trần Ngư gặp Lâu Minh, hai người ngơ ngác chẳng hiểu ra sao.

“Nếu không chúng ta đi âm phủ hỏi thăm ông đi.” Tuy là ông Ngô đã chết, nhưng cũng không thể không để ý vì sao ông lại phản đối như thế.

Tuy rằng Lâu Minh chẳng hiểu vì sao, sau khi ông Ngô xuống âm phủ cả tháng trời mà anh lại đắc tội với ông.

Tác giả có lời muốn nói: Chàng thanh niên Ngô: Ta còn đang FA, mấy đứa đừng có mơ tưởng mà ngọt ngào yêu đương a!

Đây là oán niệm đến từ chó độc thân đang cầu mà không được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như tích hợp facebook chat vào website wordpress, cài đặt plugin wordpress chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.