Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 30: Suýt nữa quên nhận nhiệm vụ


Vì không để một ngàn vạn phí vất vả kia của mình có cơ hội phân chia, Trần Ngư đã quyết tâm khôngđể hai vị Thiên Sư Lương, Tần này có cơ hội ra tay.

Trần Ngư đem bùa huyền sát hóa thành kiếm sát khí, đâm thẳng về hướng xác sống. Lần này, xác sống không như hai lần trước lao thẳng về phía Đồng Triều đang nằm bất tỉnh trên mặt đất mà trực tiếp bay đến chỗ Trần Ngư.

Mặc dù Điền Phi không nhìn thấy gì nhưng từ động tác mạnh mẽ của Trần Ngư và cảm nhận luồng không khí chấn động, cũng đủ để anh ta thấy tình hình chiến đấu rất căng thẳng.

Mà ba vị Thiên Sư đứng bên cạnh, Tưởng Huy thì không nói, hôm qua cậu ta đã được chứng kiến sức chiến đấu của Trần Ngư, nhưng Tần Phi Minh và Lương Hoa Châu thì là lần đầu tiên thấy. Bọn họ thấy Trần Ngư còn ít tuổi như thế mà có thể hóa bùa chú thành khí, công lực như vậy, năng khiếu trời sinh như thế không phải cứ cố gắng là có thể đạt được. Ngay cả hai người họ cũng có khi không dám sử dụng thuật pháp này.

Hai người đều nhìn thấy trong mắt người kia sự kinh ngạc và khiếp sợ, ánh mắt lại chuyển về hướng sân, thấy xác sống kia hơn tháng nay đã làm mưa làm gió trong giới Thiên Sư ở Đế Đô, ấy vậy mà lại ra sức tránh né Trần Ngư.

Thực ra xác sống không phải là né tránh Trần Ngư, mặc dù pháp thuật và bí kíp của Trần Ngư rất đặc thù nhưng với tu vi của xác sống thì sẽ không bị Trần Ngư áp chế. Nó kiêng kị là thanh kiếm sát khí trêntay Trần Ngư, mà còn là sát khí màu đỏ, cũng không biết là được luyện ra trên thân con cương thi nào, để cho nó nhìn thấy mà sợ chết khiếp. Lần trước, nó không cẩn thận bị đâm một kiếm làm cho nó phải nuốt hai sinh hồi mới miễn cưỡng khôi phục lại.

Thời gian để xác sống sống lại còn có bốn ngày, nó nhìn Đồng Triều nằm té xỉu cách đó không xa, trong mắt hiện lên quyết tâm. Đêm nay, nhất định trong đêm nay nó phải cắn nuốt được sinh hồn kia.

Trong lúc suy tư, xác sống giả bộ không địch lại, cố ý lùi ra sau ba mét, Trần Ngư thấy thế, không chút nghĩ ngợi đuổi theo. Chỉ là cô vừa mới chạy được ba bước thì dừng lại, sắc mặt Trần Ngư thống khổ, che ngực rồi chợt ngã ra đất.

Đối với sự biến hóa đột ngột này, dường như xác sống đã có dự kiến, nó nhìn lên tòa nhà đối diện thấp thoáng tia ánh sáng đỏ, trong mắt lộ ra ý cười.

Hôm qua, rõ ràng ta đã nhắc nhở mi, chính là mi muốn chết.

Xác sống ba mươi năm trùng sinh một lần, không tính lần này, nó đã trùng sinh tổng cộng tám lần, hơn hai trăm năm qua, sao nó không gặp được những vị Thiên Sư lợi hại chứ.

Nhưng dù là Thiên Sư lợi hại cách nào đi nữa cũng không thắng được vũ khí của con người. Tu vi đánh không lại, thì có tiền tài, trong thế giới con người, có tiền là có sức mạnh.

Xác sống thấy Trần Ngư đã mất đi sức chiến đấu, tuy chưa chết ngay nhưng hiển nhiên là không còn hơi sức ngăn cản sức mạnh của nó. Nó nhìn hai Thiên Sư cách đó không xa đang chạy như bay đến, trong mắt lộ ra trào phúng. Đêm nay, nó đã có chuẩn bị mà đến, đương nhiên không thể thất bại được.

Xác sống vung tay, hai luồng ác khí rít lên, xé gió lao đi, hai luồng ác khí này là từ hai con ác ma hai trăm năm mà xác sống đã nuôi dưỡng ra, mặc dù không thể gây tổn thương cho hai Thiên Sư kia nhưng cũng có thể cầm chân trong ít phút, nó cũng chỉ cần một phút đồng hồ để cắn nuốt sinh hồn này thôi.

Xác sống dùng hai ác ma cầm chân hai Thiên Sư Tần Phi Minh và Lương Hoa Châu, chỉ còn Tưởng Huy hốt hoảng nhào về phía Đồng Triều vừa mới tỉnh dậy sau hôn mê, đang lồm cồm bò dậy.

“Đồng thiếu, chạy mau!” Tưởng Huy không thể thoát khỏi sự kìm hãm của Điền Phi, chỉ có thể kinh hãi hét lên.

“Ừm??” Đồng Triều vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, trước mặt chợt tối đen, cả người cậu ta bị đám khí đen phủ kín.

“Đồng thiếu!!” Tưởng Huy bị dọa mà ngồi bệt xuống đất.

Tần Phi Minh và Lương Hoa Châu định lấy pháp khí ra muốn nhanh chóng giải quyết hai con ác ma để đicứu Đồng Triều, nhưng trong lòng họ cũng hiểu rõ rằng chỉ sợ việc này đã không còn kịp nữa rồi.

“Lên!”

Đúng lúc này, một tiếng quát lanh lảnh vang lên trong bóng đêm, và rồi màn sương đen đang bao lấy Đồng Triều đột ngột bị một luồng ánh áng vàng chói từ bảy lá bùa tạo thành một trận pháp kì lạ bao vây lại. Ánh sáng từ trận pháp lấp láy, sát khí ngút trời, xác sống kêu rên một tiếng, hiện hình từ trong màn sương đen.

“Trận Thất Sát?” Tất nhiên là xác sống đã từng gặp qua, một câu nói rõ về trận pháp.

Lúc này, Trần Ngư không có thời gian nói nhảm cùng nó, bên cạnh, hai vị Thiên Sư cũng đã thu thập xong hai con ác ma, cô phải mau đem xác sống này tiễn đi, không thể để người khác đoạt công. Nghĩ như vậy, động tác trên tay Trần Ngư không tự chủ mà nhanh hơn vài phần, tay phải niệm chú, tay trái ném la bàn ra.

La bàn xoay tròn trong không trung phía trước mặt xác sống, theo chuyển động ngày một nhanh hơn, linh lực không ngừng chảy ra tạo thành một vòng xoáy trong không khí.

“Mi muốn mở cửa âm?” Xác sống phát hiện Trần Ngư định mở cửa âm, lập tức giãy dụa kịch liệt hơn “không có ích gì đâu, trên người ta có sinh khí, cửa âm không thể mở ra được đâu!”

Trần Ngư thấy quỹ đạo của linh khí đã được tạo thành, việc phải làm sau đó chính là khởi động trận pháp để sinh khí nồng đậm trên người xác sống tạm thời biến mất.

Đúng thế, chỉ là tạm thời biến mất mà thôi, bây giờ pháp lực của Trần Ngư của đủ cao thâm để trực tiếp tiêu trừ sinh khí trên người xác sống nên cô phải lợi dụng trận Thất Sát. Để sát khí của trận Thất Sát cắn nuốt hết sinh khí lộ ra trên thân của xác sống, chỉ cần trong nháy mắt là đủ rồi, đủ để cửa âm có thể cảm ứng mà mở ra.

Trần Ngư huy động toàn bộ linh lực, để sát khí của trận Thất Sát phát huy lớn nhất có thể, quầng sáng sát khí chói mắt phóng ra như ngọn lửa đỏ rực cháy, trong nháy mắt cắn nuốt hết sinh khí nồng đậm quanh thân của xác sống.

“Két két …” một tiếng động nặng nề của tiếng mở cửa vang lên, giữa đêm hè, bỗng nhiên xuất hiện mộtbầu âm khí khổng lồ làm xung quanh như rơi vào mùa đông lạnh lẽo.

Lúc này Tần Phi Minh và Lương Hoa Châu đã đánh tan ác ma, hai người nhìn cửa âm bỗng nhiên xuất hiện mà sững người.

trên người xác sống có sinh khí, không phải là không thể mở được cửa âm sao?

Còn Tưởng Huy, được may mắn lần đầu tiên nhìn thấy cửa âm, lúc này đã hoàn toàn ngơ ngác như tên ngốc.

Điền Phi thấy Tưởng Huy không giãy dụa nữa, buông tay ra, xoa xoa cánh tay bởi không khí xung quanh đột nhiên lạnh lẽo mà nổi cả da gà.

Mà lúc này, xác sống đang đối diện với cửa âm, thấy cửa âm thực sự được mở ra, bắt đầu điên cuồng giãy dụa, khí đen quanh thân cuồn cuộn không ngừng, từng luồng, từng luồng ác khí không ngừng đâm vào trận Thất Sát đang bao vây nó.

“Ta có thể cho mi tiền, ta có rất rất nhiều tiền, một ngàn vạn, hai ngàn vạn, ba ngàn vạn? Mi muốn bao nhiêu cũng được?” Xác sống nhìn về phía Trần Ngư hét to.

Đúng thế, Thiên Sư cũng là người, chỉ cần là người không thể không thích tiền.

Nguy rồi! Biết Trần Ngư là người mê tiền, mặt mũi Tưởng Huy xám như tro tàn, mẹ nó, ma quỷ hiện nay mà có nhiều tiền như vậy?

Trần Ngư nhìn chằm chằm vào xác sống, hai mắt tỏa sáng. Vẻ mặt này, xác sống đã gặp rất nhiều lần, đây là thần thái của con người khi bị tiền tài mê hoặc. Ngay khi xác sống kích động cho là mình có thể đàm phán ‘của đi thay người’, Trần Ngư đột nhiên dùng sức, đem xác sống đang bị bùa của trận Thất Sát bao vây, một đạp đẩy nó vào cửa âm.

Trong nháy mắt, xác sống hoàn toàn biến mất, cửa âm kẽo kẹt đóng lại lần nữa, đồng thời la bàn trong không trung cũng ngừng xoay tròn, bay trở lại tay Trần Ngư, còn cô mặt mũi vô cùng đau khổ nói “Mặc dù ta rất yêu tiền nhưng ta cũng là người có đạo đức đó!”

Điền Phi thấy Trần Ngư thu hồi la bàn, sau đó không có thêm động tác gì nữa. không khí xung quanh cũng dần dần ấm trở lại thì đoán mọi chuyện đã giải quyết xong. anh ta đi đến trước mặt Trần Ngư hỏi “Tiểu thư Trần Ngư, mọi chuyện giải quyết thuận lợi không vậy?”

“Trợ lý Điền …” Trần Ngư-nước mắt ngưng tròng ngẩng đầu.

“Tiểu thư Trần Ngư, cô … cô làm sao thế? cô bị thương ở đâu sao?” Điền Phi thấy bộ dạng của Trần Ngư thì giật nảy mình.

“Tôi vừa mới bỏ qua một ngàn vạn lận đó!” Bắt xác sống thì thu của nhà họ Đồng hai ngàn vạn nhưng vừa rồi xác sống đã đồng ý cho cô ba ngàn vạn, hơn cả một ngàn vạn luôn, cứ như vậy bị cô cho mộtđạp vào cửa âm luôn rồi.

“Ây …” Từ trước đến nay là đồng chí lính đặc chủng quả cảm, lần đầu tiên Điền Phi không biết làm thế nào cho phải.

Mà lúc này, trơ mắt nhìn Trần Ngư đơn giản mà trực tiếp tiễn xác sống đi như vậy, hai vị Thiên Sư Lương Tần mang theo nụ cười ấm áp trên mặt đến bên Trần Ngư hỏi “Trần Tiểu Thiên Sư, xin hỏi vừa rồi cô làm thế nào mà mở được cửa âm?”

“A?” Trần Ngư đang còn trong bi thương vì bỏ lỡ một ngàn vạn, ủ rũ ỉu xìu nói “Ông nội tôi dạy tôi trận Thất Sát?”

“Trận Thất Sát?” Tần Phi Minh nhìn Lương Hoa Châu hỏi “anh Lương có nghe trong giới huyền học có dòng họ Trần nào không?”

Lương Hoa Châu suy tư một lát, lắc đầu.

“Trần Tiểu Thiên Sư, ông nội có hiện giờ có ở Đế Đô không, không biết chúng tôi có thể vinh hạnh được gặp mặt một lần không?” Có thể dạy dỗ một cô cháu gái xuất sắc như thế này, lại còn có pháp thuật cực giỏi mà đặc biệt như thế, Tần Phi Minh vô cùng tò mò đối với ông nội của Trần Ngư.

“Ông nội tôi không ở Đế Đô.” Trần Ngư do dự một chút rồi nói “Khi nào ông tôi đến đây, tôi hỏi giúp các ngài một tiếng.”

“Được, vậy làm phiền Tiểu Thiên Sư.” Tần Phi Minh lấy di động ra nói “Vậy chúng ta trao đổi số liên lạc trước.”

Trần Ngư cũng rất sảng khoái, lấy điện thoại ra thêm số Wechat, hoàn toàn không biết việc mình là mộttrong số ít người ở Đế Đô đồng thời có hai số Wechat của hai người nối nghiệp nhà họ Lương, Tần.

Chốc lát sau, Đồng Triều tỉnh dậy, cậu ta được Tưởng Huy thông báo việc xác sống đã bị diệt trừ, kích động chạy đến bên hai người Lương, Tần hỏi lại “Chú Lương, chú Tần, con quái vật kia đã bị tiễn đi thậtrồi sao? Sau này cháu không còn gặp nguy hiểm nữa đúng không ạ?

“Đúng thế, Đồng Triều, lần này cháu phải vô cùng biết ơn Trần Tiểu Thiên Sư đó.” Tần Phi Minh cười nói.

“cô nhóc, không ngờ cô đúng là có bản lĩnh.” đã được thả lỏng tinh thần, Đồng thiếu tự tin nói “cô yên tâm, cô đã cứu tôi thì nhất định tôi sẽ không đối xử tệ với cô. Mặc dù cô còn hơi đen một chút, nhưng tổng thể thì nhìn cũng được, để ngày mai tôi sẽ cải tạo thật tốt ….”

Trần Ngư thấy thằng oắt này lại bắt đầu oán việc cô đen, đang rối rắm là nên lấy tiền rồi đánh người hay là cứ đánh người rồi lấy tiền sau, chợt nghe Lương Hoa Châu nói với Tần Phi Minh “Vậy là xác sống đã bị diệt trừ, vậy để tôi cho người xóa nhiệm vụ trên trang web huyền học đi.”

“Đợi một chút!”

đang nói chuyện, Tần Phi Minh bị tiếng gào to của Trần Ngư làm giật mình, ông kinh ngạc nhìn Trần Ngư, chỉ thấy Trần Ngư lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng ở trước mặt ông mở trang web huyền học, lật đến giao diện các nhiệm vụ, nhanh chóng nhận nhiệm vụ, rồi nhanh chóng xác nhận đã hoàn thành, tất cả thao tác tổng cộng chưa cần đến một phút.

Reng reng reng …

đang trợn mắt há mồm, Tần Phi Minh nhận điện thoại “Tần Thiên Sư, buổi sáng nay, ngài đăng lên nhiệm vụ cấp độ A về xác sống, lúc nãy đã có người nhận nhiệm vụ và báo cáo hoàn thành, xin ngài xác nhận một chút, nếu như nhiệm vụ xác nhận hoàn thành, chúng ta cần thanh toán cho người nhận năm trăm vạn nhân dân tệ.”

Mặc dù Tần Phi Minh đã tận mắt nhìn thấy, nhưng không tự chủ được mà hỏi một câu “Người nhận nhiệm vụ là ai?”

“ID của người đó là Tây Thi trừ ma?”

Tần Phi Minh cúp điện thoại, vẻ mặt kỳ quái nhìn Trần Ngư đang còn đắc chí, cô nhóc này thật sự là …. Tiền này nên trả hay là không nên trả đây?

“Mặc dù phí thủ tục hơi đắt một chút, nhưng vẫn còn mấy trăm vạn đó, ha ha …” Trần Ngư thấy Lương Hoa Châu nhìn mình, thì vô cùng cảm kích nói “Lương Thiên Sư, lúc nãy may mà ngài kịp thời nhắc tôi, không thì suýt nữa là tôi quên nhận nhiệm vụ rồi.”

“…”

Chẳng lẽ cô không nghe thấy, nhiệm vụ đó là do tôi và Tần Phi Minh đưa ra sao?

Điền Phi cũng bị sự “vô sỉ” của Trần Ngư mà khiếp sợ, nhưng mà người nhà và người ngoài vẫn còn biết phân biệt rõ ràng, đồng chí Điền Phi chỉ bình tĩnh lấy điện thoại di động ra thông báo với các anh em đang mai phục bên ngoài “Giải quyết xong rồi, thu quân!”

Trong chốc lát, sáu người đàn ông cao to vạm vỡ bỗng nhiên cùng xuất hiện trong sân biệt thự, cùng Trần Ngư thanh toán phí vất vả xong rồi mới rời đi.

Khi Trần Ngư rời đi, Tưởng Huy vô cùng may mắn nói ra “Cũng may, thẻ còn tiền để trả đủ!”

Tác giả có lời muốn nói:

Điền Phi trở về kí túc xá, cùng nhóm trợ lý báo cáo tình hình chiến đấu hôm nay.

Điền Phi: Trần Ngư tiểu thư chỉ ấn ấn lên điện thoại mấy cái mà thu được năm trăm vạn.

Nhóm trợ lý: thật lợi hại, đúng là tướng vượng phu mà!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá công ty chẳng hạn như review cong ty domain com, review khoa hoc dung hinh sketchup 2021 tu co ban den nang cao tren unica rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiacongty.vn