Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 48: Mở phong ấn


Điện thoại của Trần Ngư để quên trong phòng, cân nhắc đến chuyện cái trán của cô bị thương, nếu bị mẹ Trần nhìn thấy cô sẽ chẳng biết giải thích thế nào, thế là Trần Ngư định leo trộm từ cửa sổ vào phòng, cầm điện thoại rồi trở về trường học. Chờ đến khi nghỉ đông thì về nhà, đến lúc đó chắc vết thương cũng khỏi rồi.

Trần Ngư vừa nghĩ, vừa thoăn thoắt từ cây ngô đồng trèo qua cửa sổ,đang định đặt chân lên bệ cửa sổ, ngẩng đầu lên đối mặt với ánh mắt kỳ lạ của anh trai nhà mình.

“anh … anh Hai?” Trần Ngư yên lặng rút bàn chân đặt trên bệ cửa thu về đứng lúng túng trên chạc cây.

“…” Trần Dương nhìn thoáng qua cái trán bị thương của em gái nhà mình, lại liếc nhìn thân cây không to hơn cánh tay anh bao nhiêu, thả cái thước trong tay xuống, bước đến mở cửa sổ “Vào trong trước đã.”

Trần Ngư không ngờ mình bị bắt tại chỗ, vẻ mặt xấu hổ, nhưng vẫn vô cùng thuần thục nhảy vào.

Thấy động tác nhẹ nhàng, linh hoạt mà thuần thục của em gái nhà mình, bỗng nhiên Trần Dương có thể lý giải nguyên nhân em gái mình có thể ‘lén lút’ có quan hệ với Lâu Tam thiếu ngay dưới mí mắt anh màanh không hay biết gì.

“anh, … sao anh lại vào phòng em?” Trần Ngư hơi kinh ngạc, chẳng lẽ là vì chuyện tối qua.

“Cửa sổ phòng em đã bị vỡ, anh lên đo lại kích cỡ rồi tìm người sửa lại cho em.” Trần Dương nói.

“A … Dạ.” Bị anh trai nhắc nhở như thế, lúc này Trần Ngư mới pháthiện, quả nhiên cửa sổ của phòng mình đã bị vỡ vụn một góc, cô nghĩ nghĩ rồi nói “Chắc là hôm qua khi la bàn bay ra đã đụng vỡ cửa sổ.”

La bàn bay ra từ cửa sổ? Đây là không muốn giấu diếm nữa?

Trần Dương nhìn hai tay trống không của em gái “La bàn đâu?”

Đêm qua, khi chiến đấu với quái vật kia, la bàn đã có công rất lớn, vậy mà hôm nay lại không thấy la bàn đâu nên Trần Dương mới tò mò hỏi.

“Em để ở nhà anh Ba rồi.” Trần Ngư đáp

“anh Ba?” Trần Dương hơi sửng sốt “Lâu Tam thiếu?”

“A? Dạ!” Trần Ngư gật đầu.

đã gọi thân thiết như vậy rồi? Trần Dương vừa đo cửa sổ vừa tiếp tục hỏi “Tại sao lại không mang về? Sao lại để ở trong nhà … Tam thiếu?”

“Đêm qua, linh khí trong la bàn đã hết sạch mà linh khí trong nhà anhBa rất dồi dào nên em để la bàn ở đó cho nó hấp thu linh khí.” Trần Ngư giải thích.

“Linh khí …” những từ mà Trần Dương tưởng chỉ trong tiểu thuyết mới nhìn thấy, không ngờ anh lại được nghe thấy trong thế giới thực.

“Dạ, nhà anh Ba là nơi có linh khí đậm nhất trong toàn Đế Đô.” Trần Ngư nói.

“Nên … Em vì chuyện linh khí nên mới quen biết với Lâu Tam thiếu?” Trần Dương suy đoán.

“A? Dạ.” Chuyện tối qua đã bị anh trai phát hiện, Trần Ngư cũng khôngcó ý định giấu diếm nữa.

Trần Dương hít sâu một hơi, anh đặt cây thước xuống, lại liếc mắt nhìn cửa phòng đã bị mình đóng chặt, sau đó mới lên tiếng hỏi “Đêm hôm qua cái vật đó là cái gì?”

“Là Ma Vương, do Kỳ Trường Minh sai đến.” Trần Ngư nói.

“Ma Vương? Kỳ Trường Minh?” Nghe thấy tên Kỳ Trường Minh, trong nháy mắt Trần Dương đã có thể suy đoán đầu đuôi mọi chuyện “Kỳ Trường Minh muốn hại em vì chuyện ở đường Phúc Thanh hôm đó?”

Đường Phúc Thanh chính là địa điểm Trần Ngư đã đánh nhau với Kỳ Trường Minh.

“Vâng.” Trần Ngư nói “Hôm đó, em đang đi thi, đang thi được một nửathì phát hiện có người thông qua bùa chú ám hại em.”

“Ám hại??” Vẻ mặt Trần Dương lo lắng nhìn Trần Ngư.

“Em không sao, nhưng chắc là môn thi toán cao cấp sẽ không được tốt, toán cao cấp lại khó như vậy, không biết là có qua được hay khôngnữa.” Trần Ngư nhân cơ hội nói rõ khả năng không qua môn toán cao cấp luôn.

“anh Hai, chắc là anh không biết đâu, trong giới huyền học chúng em việc lợi dụng thuật pháp và bùa chú để ám hại người khác là điều tối kỵ, giống như … người thường vi phạm pháp luật á, chỉ có điều Thiên Sư dùng thuật pháp để ám hại thì không để lại chứng cứ mà thôi.”

‘Trong giới huyền học chúng em’?? Quả nhiên chúng ta không phải là người trong cùng một thế giới!

“Lúc đó, em tức muốn chết, em vẫn còn đang thi đó, thế mà hắn ta dám ám hại em, mà em đã hứa với anh là thi cho thật tốt nên mới kích động chạy đi tìm hắn ta báo thù.” nói đến đây, Trần Ngư hơi chột dạ nhìn về phía anh trai nhà mình nói “Ngày hôm đó, khi bị anh và cảnh sát Khâu phát hiện, đúng là lúc em đang tính sổ với hắn ta. Em khôngcố ý giấu anh, chỉ tại chuyện này nói ra thì người bình thường đềukhông tin tưởng.”

“Trong mắt em, anh … chỉ là người thường?” Lý trí nói với anh, Trần Ngư không sai, anh chỉ là người bình thường nhưng tâm lý Trần Dương vẫn không thoải mái.

“Em … em không có ý này.” Trần Ngư ấp úng giải thích “Dù sao thì mọi người đâu nhìn thấy ma, với lại chính phủ không phải là có chủ trươngkhông được truyền bá mê tín dị đoan sao?”

“Nếu như đêm qua anh không đuổi theo bắt gặp, thì có phải là em vẫn định giấu diếm anh với cả nhà không?” nói đến đây, Trần Dương chợt nhớ đến cái đêm anh gặp Trần Ngư ngoài đường “Đêm hôm anh gặp em, thực ra em không phải là đi quán net, cũng không phải là ham mê trò chơi, em đang đi làm cái chuyện mà em gọi là chuyện của giới huyền học, chính là đi trừ ma, đúng không?”

“Vâng.” Trần Ngư thành thật gật đầu.

“Mấy tháng nay, trong khi anh và ba mẹ không biết gì, em đi xử lý … em đi bắt ma bao nhiêu lần?” Trần Dương hỏi.

“không … em không nhớ rõ nữa.”

“không nhớ rõ, nhiều đến mức không nhớ nổi?” Trần Dương càng nóicàng tức giận “Là em chủ động đi tìm ma đúng không hay là ma quái ở Đế Đô nhiều đến mức đi đến đâu em cũng gặp được?”

“Là em chủ động.” Trần Ngư chột dạ nói.

“Tại sao em lại muốn đi làm những việc này, chẳng lẽ chính phủ cũng bố trí cho những Thiên Sư như các em đi làm những loại nhiệm vụ này sao?” Trần Dương quát.

“Em … em muốn xây đường.” Trần Ngư không hiểu tại sao anh trai mình lại tức giận như vậy.

“Cái gì?” Trần Dương nghe không hiểu.

“Em muốn xây đường, em muốn xây một con đường vòng qua núi lớn cho thôn Đại Mộc, khi em rời khỏi thôn Đại Mộc đã hứa với ông nội và trưởng thôn rồi.” Trần Ngư tủi thân nhìn Trần Dương “Em đã nói vớianh và ba mẹ rồi mà.”

Trần Dương hơi giật mình, Trần Ngư nói đúng, đúng là cô đã nói qua,nói từ rất lâu rồi. Lúc đó, cô còn hỏi bọn họ muốn xây một con đường vòng qua núi lớn thì hết bao nhiêu tiền. Cha đã đồng ý với em gái sẽtìm bạn ở tỉnh Thanh Sơn hỏi thăm giùm chuyện xây sửa đường, nhưng mà đến nay vẫn chưa có tin tức chính xác.

“Em vì muốn kiếm tiền?” Trần Dương hiểu được.

“Dạ.” Trần Ngư gật đầu.

“Em có biết xây một con đường vòng quanh núi lớn hết bao nhiêu tiềnkhông? một mình em kiếm nổi không?” Tuy hiểu được nhưng trong bụng Trần Dương vẫn đầy lửa vì Trần Ngư không biết tự lượng sức mình.

“Em không biết hết bao nhiêu tiền, nhưng em nghĩ kiếm được nhiêu tiền thì cứ kiếm thôi.” Trần Ngư nói “Mấy năm trước, trưởng thôn đãnói với em, lúc đầu chính phủ đã nói sẽ giúp thôn chúng em xây đường, dự kiến khoảng 200 triệu nên vẫn chưa đủ tài chính chi, dự án vẫn còn treo ở đó, nên em định kiếm khoảng trên dưới 200 triệu gì đó là được.”

Trần Ngư nói xong, quay người mở ngăn kéo lấy ra một thẻ ngân hàng, vui vẻ nói “Em đã kiếm được 40 triệu rồi đó, theo tốc độ này thì trước khi tốt nghiệp đại học thì em sẽ kiếm đủ.”

Trần Dương bị tốc độ kiếm tiền của em gái nhà mình mà vô cùng khiếp sợ, nhưng năng lực kiếm tiền cao như vậy cũng tương đương với việc gặp nguy hiểm rất lớn.

Trần Dương nhìn băng gạc trắng trên trán em gái nhà mình, nghĩ đến cảnh tối qua, cô bị Ma Vương dí lên núi giả, bóp cổ nâng lên giữa khôngtrung. Tưởng tượng đến cảnh Trần Ngư ở những nơi mà anh khôngnhìn thấy, cùng những thứ yêu ma quỷ quái đánh nhau, chịu thương tích trên người cũng không dám nói với người nhà thì cảm thấy vô cùng căm hận, hận sự bất lực của mình.

Trần Dương lớn hơn Trần Ngư sáu tuổi, khi Trần Ngư mất tích, Trần Dương đã là đứa nhỏ hiểu chuyện. Mười mấy năm qua, chỉ cần nghĩ đến người em gái này là anh lại cảm thấy khó chịu, sau đó anh luôn tự nhủ với bản thân, sau nay nếu em gái trở về, nhất định anh sẽ bảo vệcô thật tốt, không cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương cô.

hiện giờ, em gái đã trở về, nhưng chính mình lại chỉ có thể trơ mắt nhìn em gái mình bị thương nhưng lại chẳng làm được điều gì. Bỗng nhiên, Trần Dương nhận ra, thực ra anh chẳng có tư cách gì mà nổi giận với Trần Ngư, vì anh chẳng làm được bất cứ điều gì.

“Có phải Lâu tam thiếu thường xuyên giúp em không?” Trần Dương đột nhiên hỏi.

“Vâng, anh Ba đã cứu em rất nhiều lần.” Trần Ngư không nghĩ ngợi gì đáp.

“Nhiều lần?” Quả nhiên là thường xuyên bị thương sao?

Trần Dương nhếch môi, trong lòng tràn đầy thất bại, anh chăm chú nhìn Trần Ngư một cái, cầm cái thước trên bàn rồi quay người ra khỏi phòng Trần Ngư.

Việc bắt ma anh không làm được, nhưng nhìn chằm chằm Kỳ Trường Minh thì đối với anh không phải là việc gì khó.

Trần Ngư thấy anh trai mới còn bừng bừng tức giận đã đứng lên đimất, nhịn không được mà nghi ngờ chớp chớp mắt.

Nhưng rất nhanh, cô ném nghi ngờ này ra sau đầu, Trần Ngư tìm được điện thoại di động, rồi lấy túi vải đựng bùa chú, nghĩ nghĩ rồi mở điện thoại nhắn cho ông nội.

Tôi muốn xây đường: Ông lão, hôm qua con gặp Ma Vương, suýt chút nữa thì tiêu đời. Sau này con gặp phải Ma Vương thì phải làm thế nào?

Ảnh đại diện của ông Ngô vẫn còn là màu xám, tất nhiên là đangoffline, nhưng Trần Ngư cũng chẳng lạ gì nữa. cô nhét di động vài túi, vô cùng quen thuộc từ cửa sổ nhảy ra ngoài, rồi cẩn thận từ cửa chínhđi ra đường.

Trần Dương mới từ nhà lái xe đi cục cảnh sát, nhìn thấy dáng người quen thuộc của em gái mình, anh nhớ rõ là không thấy Trần Ngư dưới lầu một, đoán chắc cô nhóc này lại nhảy cửa sổ đi rồi.

Trần Dương cảm thấy nỗi bất lực thật sâu, thở dài một hơi, ấn còi xe, rồi dừng xe cạnh Trần Ngư “”Lên xe đi, anh đưa em về trường.”

“Cám ơn anh Hai.” Trần Ngư vui vẻ ngồi vào xe, được anh trai quan tâm thế này thật là tốt.

==

Mao đại sư kiểm tra thân thể của Lâu Minh, xác nhận sát khí trong cơ thể Lâu Minh đã khôi phục bình thường như trước, không có gì bất thường. Hà Thất cũng mang theo đoàn bác sĩ đến biệt thự nhỏ kiểm tra toàn thân cho Lâu Minh, kết quả kiểm tra cho thấy Lâu Minh vô cùng khỏe mạnh.

“Xem ra Trần tiểu hữu đúng là có vài phần đặc biệt.” Mao đại sư hỏi “Ông nội của Trần tiểu hữu có liên lạc được không?”

“đã liên lạc rồi.” Lâu Minh nói “Thi Thi đã kể chuyện của tôi cho ông nộicô ấy rồi, nhưng hình như ông ấy cũng không có biện pháp giải quyết. Nhưng Thi Thi đã nói đợi ông nội cô ấy đến Đế Đô, cô ấy sẽ nói ông nội đến gặp tôi để xem lại một lần nữa.”

“Vậy cũng chỉ có thể chờ mà thôi.” Mao đại sư thở dài nói.

“Mao đại sư, pháp khí của Thiên Sư như các ngài, có gì đáng chú ýkhông?” Đột nhiên Lâu Minh hỏi.

“Pháp khí? Sao cậu lại quan tâm đến vấn đề này?” Mao đại sư kinh ngạc hỏi.

“trên người Thi Thi chỉ có bùa chú và la bàn, ngoài ra không còn pháp khí gì khác.” Lâu Minh nói “Mà công dụng của la bàn chủ yếu là để phòng ngự và tính toán, tính tấn công của bùa chú thì có hạn, nên tôi muốn nhanh chóng tìm một món pháp khí nào đó có khả năng tấn công cho Thi Thi.”

Chỉ cần Lâu Minh vừa nghĩ đến hôm qua Trần Ngư không mang bùa chú trong người, chỉ có thể bị động tránh né sự tấn công của Ma Vươngthì nhíu mày lại.

“Pháp khí tấn công?” Mao đại sư trầm ngâm một lát “Các môn phái khác nhau sẽ có pháp khí đặc thù khác nhau nhưng mà thông thường nhất chính là kiếm gỗ đào và kiếm đồng, pháp khí có niên đại càng lâuthì linh lực càng mạnh, uy lực càng lớn.”

“Kiếm đồng?” Lâu Minh nghĩ đến thanh kiếm có thể là pháp khí kiếp trước của mình.

“Cậu muốn đưa thanh kiếm đồng kia cho Trần tiểu hữu?” Mao đại sư nhìn dáng vẻ của Lâu Minh thì biết anh đang suy nghĩ gì.

“Nếu tôi làm báo cáo lên trên xin thì chắc là sẽ có được thanh kiếm đồng này.” Lâu Minh nói.

“Cậu …” Mao đại sư nhớ đến lúc sáng Lâu Minh đã nói với ông ‘tôi quan tâm cô ấy’, câu nói đến miệng lại thay đổi “trên lý thuyết thì có thể, lần trước Trần tiểu hữu không phải đã mượn một lần rồi sao?”

“Đúng thế.” Lâu Minh gật đầu, lại hỏi “Đúng rồi, Mao đại sư, còn mộtchuyện tôi muốn hỏi ngài?”

“Nhiều năm qua chưa thấy cậu đưa ra yêu cầu gì với tôi, vậy mà hôm nay hết lần này đến lần khác lại vì Trần tiểu hữu?” Mao đại sư nói.

“không phải …” Lâu Minh cười “Lần này là vì tôi, tôi muốn ngài mở phong ấn mắt tôi.”

“Cậu muốn khôi phục mắt âm dương?” Vì Lâu Minh có sát khí trời sinh trong người nên từ nhỏ đã nhìn thấy hồn ma. Lúc nhỏ, sát khí của Lâu Minh không lớn như bây giờ, rất nhiều hồn ma đều thích dán lên người Lâu Minh làm anh bị dọa không nhẹ, Mao đại sư bèn dùng thuật pháp phong ấn mắt âm dương của Lâu Minh.

Sau này, Lâu Minh trưởng thành, sát khí càng ngày càng mạnh, hồn ma bình thường không dám đến gần Lâu Minh nhưng anh cũng không có ý định mở phong ấn, dù sao thì phong ấn này không ảnh hưởng gì đến sinh hoạt của anh. Nhưng hôm nay, tại sao anh lại nghĩ đến chuyện mở phong ấn này.

“Cậu vẫn là vì Trần tiểu hữu đi, vì muốn bảo vệ cô ấy tốt hơn khi cô ấy gặp nguy hiểm.” Mao đại sư chắc chắn nói.

“Mao đại sư.” Giọng Lâu Minh nghiêm túc “Lúc trước, tôi luôn nghĩ đến việc rời xa người nhà vì chỉ có như vậy mới không làm tổn thương họ. Chỉ có Thi Thi là người duy nhất tôi muốn bảo vệ đồng thời cũng là người tôi có khả năng bảo vệ.”

“Ai!”

Mao đại sư thở dài thật sâu, không ngờ ngay cả người như Lâu Minh cũng sẽ rơi vào lưới tình, tình yêu nam nữ quả là thứ phức tạp nhấttrên thế gian, may mà ông đã xuất gia từ sớm.

==

Ăn cơm tối xong, đang ở thư viện ôn tập, cuối cùng Trần Ngư đã nhận được hồi âm của ông lão.

Ta là đại hào: Con gặp Ma Vương rồi? Vận khí của con tốt vậy, còn có thể gặp được Ma Vương dưới âm phủ lên đây đi dạo?

Tôi muốn xây đường: không phải từ âm phủ lên mà là Ma Vương do Thiên Sư luyện thành, chắc là phải cắn nuốt không ít hồn phách rồi đó.

Ta là đại hào: Ma Vương luyện thành, có phải là Thiên Sư phái Bạch Tông?

Tôi muốn xây đường: Con không biết, chỉ biết hắn ta tên Kỳ Trường Minh, hắn ta còn dùng bùa chú ám hại con.

Ta là đại hào: Dùng bùa chú ám hại?

Tôi muốn xây đường: Đúng ạ. Nhưng mà không ám hại được con, còn bị con đánh cho một trận tơi bời. Vì thế nên hắn ta mới sai Ma Vương đến giết con, may mà có anh Ba, không thì con tiêu đời luôn rồi.

Ta là đại hào: Ai bảo con không học cho tốt để một con Ma Vương luyện thành mà cũng làm khó được.

Trần Ngư liếc mắt, nhưng nghĩ đến việc đúng là trước đây khi ông lão dạy các loại thuật pháp, cô không thèm học, thế là đành phải gõ chữ: Vậy bây giờ ông dạy cho con đi, con hứa sẽ cố gắng thật chăm chỉ mà.

Ta là đại hào: Để ông tìm thuật pháp triệu hồi Ma Vương chân chính rồi gửi mail cho con, chỉ cần một là có thể đánh mười loại hàng giả cũngkhông có vấn đề gì.

Trần Ngư vô cùng vui mừng, còn muốn hỏi thêm mấy việc thì hình đại diện của ông lão đã lại biến xám rồi.

“Lại offline, đệ tử yêu quý của ông là mình đây suýt nữa tiêu đời mà cũng không biết an ủi được mấy câu.” Trần Ngư buồn bực ném điện thoại lên bàn.

Trong quán internet của một tòa nhà nào đó ở một thành phố nào đó, ông lão từ phòng bao đi ra.

“A, ông nội, ông lại muốn đặt cơm bên ngoài sao?” Nhân viên quản lý tiệm net thấy ông thì ân cần hỏi han.

“không, cậu đặt giúp tôi một vé máy bay, đến Tề Dương.” Ông Ngô đáp.

“Ông phải đi rồi sao? Hai ngày nữa là giải đấu quốc gia mở rồi, ông có tham gia không?” Nhân viên quản lý hỏi.

“Đánh chứ, hai ngày nữa tôi về.” đi một chuyến đến Tề Dương, hủymột phái Bạch Sơn, hai ngày là đủ rồi.

Dám khi dễ cháu gái ta hả, xem ra là ông rời giang hồ quá lâu rồi!!

Tác giả có lời muốn nói:

Kỳ Trường Minh: Ai làm người nấy chịu!

Ông Ngô: Nghĩ hay lắm!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như cac buoc dinh khoan ke toan, y nghia kinh te dac diem va kha nang phat trien chan nuoi gia cam chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.