Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 51: Nó ghét em


Mặc dù Trần Ngư muốn hiểu rõ chuyện của Trương Tử Dương, nhưng điều kiện tiên quyết là gia đình Trương Văn Văn phải đến nhờ cô giúp đỡ.

Nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi Trần Ngư từ bệnh viện trở về đã hai ngày rồi nhưng Trương Văn Văn không hề đi tìm Trần Ngư, Tần Dật và Thiệu Huy cũng không đến tìm cô. Lúc đầu Trần Ngư còn cảm thấy kì lạ, nhưng rồi ngẫm lại, ngay từ đầu trong chuyện nàycô chỉ là người vô tình dính líu vào. Vốn cô còn nghĩ, cô đã thấy thìkhông thể nhẫn tâm thấy chết mà không cứu, vậy không bằng thử tìm hiểu mọi chuyện cho kĩ xem có biện pháp giải quyết nào tốt hơn không.

Nhưng hai ngày trôi qua, đối phương chẳng có động tĩnh gì, Trần Ngư cũng không phải là người vội vã nóng nảy (nguyên tác là Hoàng Thượng không vội, thái giám đã lo), thế là cũng lười không thèm để ý, còn nghĩ là không chừng nhà người ta đã tìm được Thiên Sư giỏi hơnthì sao.

Thế là Trần Ngư vẫn theo kế hoạch từ trước, sung sướng bôn ba trêntrang web huyền học để nhận nhiệm vụ, nhanh chóng đi trên con đường thăng cấp tài khoản.

Ngày hôm nay, sau khi ăn cơm trưa, Mao đại sư ôm thanh kiếm đồngmột lần nữa xuất hiện trong biệt thự nhỏ nhà họ Lâu, Lâu Minh thấy thế thì hơi ngạc nhiên “Mao đại sư, sao ông phải đích thân đến đây chứ?”

“Đúng dịp tôi muốn đến thăm cậu một chút, người phía trên lại muốn cho người mang thanh kiếm đến cho cậu nên tôi cũng thuận tiện mang đến luôn.” Mao đại sư đặt hộp gỗ đựng kiếm lên bàn, dặn dò “Chẳng mấy khi cậu đề xuất xin cái gì với cấp trên, nên lần này cậu cần thanh kiếm, cấp trên không hề nghĩ ngợi gì mà đồng ý đề xuất. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc cậu, thanh kiếm này để bên người cậu là vô cùng nguy hiểm.”

“Tôi biết.” Lần trước ở phòng nghiên cứu, sát khi bỗng nhiên tăng vọt,sự việc đã được Mao đại sư và nhóm trợ lý che giấu, nếu cấp trên biết vì thanh kiếm này mà dẫn đến việc sát khí tăng vọt thì nhất định sẽ bảo quản thanh kiếm này thật cẩn mật.

“Nếu như lại xảy ra việc đó một lần nữa, tôi sẽ không giúp cậu che giấu nữa đâu.” Mao đại sư nói.

“Tôi biết rồi.” Lâu Minh cười nói “Thi Thi có pháp khí thì khi trừ ma sẽan toàn hơn. Với lại ông cũng đã nói, việc gặp phải ác ma giống như Ma Vương là rất hiếm khi.”

“Điều này cũng đúng, trong giới huyền học, thuật trừ ma của phái Lạc Sơn nằm trong top ba đó, mặc dù Trần tiểu hữu còn nhỏ tuổi nhưng tu vi không thấp chút nào. Lại có thêm thanh kiếm đồng này làm pháp khí chắc là sẽ không gặp nguy hiểm gì.” Đây cũng là nguyên nhân Mao đại sư đồng ý đưa thanh kiếm đồng cho Trần Ngư, chỉ khi Trần Ngư được an toàn thì Lâu Minh mới không hành động thiếu suy nghĩ.

“Đúng rồi.” Nhắc đến Ma Vương, Lâu Minh nhớ đến Kỳ Trường Minh “Thiên Sư lúc trước điều khiển Ma Vương đã bắt được chưa?”

“Bắt được rồi.” Mao đại sư nói đến đây thì nhịn không được cười mộttiếng “Bản lĩnh chạy trốn của Kỳ Trường Minh này cũng rất ghê gớm, tổ Sáu truy hắn ta mất năm ngày, còn để hắn ta trốn lên núi Bạch Sơn.”

Cái gọi là tổ Sáu, là tổ chức của huyền học được thành lập để chuyên bắt những Thiên Sư xấu lợi dụng thuật pháp của huyền học để hại người khác, có thể xem như cảnh sát của giới huyền học.

Lâu Minh kinh ngạc nói “Trốn về núi Bạch Sơn?”

“Núi Bạch Sơn có môn phái Bạch Sơn, Kỳ Trường Minh chính là đệ tử ở đó, phái Bạch Sơn là một môn phái tương đối cực đoan.” Mao đại sưnói “Tổ sư sáng lập môn phái là một Thiên Sư có tính cách cực đoan, trong thời kì chiến loạn, dựa vào tình trạng dân chúng lầm than, oán khí trên trần gian nặng nề mà đã luyện chế ra không ít ác ma, sau những năm tháng dài tu luyện mà hóa thành Ma Vương.”

“Vì Ma Vương có thực lực vô cùng hung mãnh, những Thiên Sư bình thường đều không phải là đối thủ nên môn phái Bạch Sơn cũng dần dần lớn mạnh. Sau khi chiến loạn kết thúc, oán khí trên trần gian cũng vơi đi rất nhiều, rất nhiều ác ma phải về dưới âm phủ, Ma Vương càng ngày càng khó luyện chế, phái Bạch Sơn cũng từ từ xuống dốc.” Mao đại sư giải thích “Kỳ Trường Minh là đệ tử cuối cùng của môn chủ phái Bạch Sơn, vì có năng lực khá lại được sư phụ hắn ta yêu thích nên đãđược sư phụ hắn ta truyền lại cho một con Ma Vương.”

“Truyền cho hắn một con? Vậy chắc chắn là phái Bạch Sơn này khôngchỉ có một con Ma Vương, hắn ta trốn về Bạch Sơn chắc là muốn tìm sựche chở của sư phụ hắn ta chứ gì.” Lâu Minh nghi ngờ hỏi “Vậy làm sao tổ Sáu bắt được hắn ta?”

“Lúc đó, khi đuổi đến Bạch Sơn, người phụ trách tổ Sáu cũng tính đến điều này, mặc dù phái Bạch Sơn đã xuống dốc nhưng có khả năngkhông phải chỉ có một con Ma Vương. Khi đang còn do dự có nên lên núi bắt người không, thì phái Bạch Sơn nghe được tiếng gió đã tự mình đưa người đến.” Mao đại sư nói đến đây lại cười một tiếng nữa.

“không ngờ Cố môn chủ của phái Bạch Sơn lại là người chí công vô tư như vậy.” Lâu Minh cũng bất ngờ, phái Bạch Sơn có đệ tử như Kỳ Trường Minh, xem như là ‘trúc tốt mà mọc măng xấu’ sao?

“Cũng không phải.” Mao đại sư lắc đầu “Có người nói rằng, trước hai ngày Kỳ Trường Minh chạy về Bạch Sơn, có người đã tìm đến cửa phái Bạch Sơn diệt mấy con Ma Vương, phái Bạch Sơn sợ chọc phải họa diệt môn nên không dám che chở Kỳ Trường Minh.”

“Có người giỏi như vậy sao?” Lâu Minh kinh ngạc nói.

“Nghe nói vị cao nhân đó đi báo thù cho đệ tử nhà mình.” Mao đại sư nhắc nhở.

“Ông nội của Thi Thi?”

“Như tôi đã nói, đệ tử của phái Bạch Sơn đi ra ngoài rèn luyện chỉ có Kỳ Trường Minh, mà người hắn đắc tội gần đây nhất trong giới huyền học chính là Trần tiểu hữu.” Lời nói của Mao đại sư đã là câu trả lời chắc chắn cho Lâu Minh.

“không ngờ ông nội của Thi Thi lại là người giỏi như vậy.” Lâu Minh thở dài nói.

“Nên … cậu nhất định phải mau chóng gặp được ông nội của Trần tiểu hữu.” Mao đại sư nói “Có lẽ ông ấy sẽ có biện pháp gì đấy.”

“Vâng.” Lâu Minh gật đầu.

Mao đại sư thấy Lâu Minh đồng ý thì cũng an tâm, sau đó lấy trong áo dài ba vòng tay được bện bằng sợi dây màu đỏ, phía trên gắn mộtmiếng ngọc to bằng đồng xu, nói “Đây là bùa hộ mệnh Trần tiểu hữu nhờ tôi luyện chế ra, cậu đưa cho cô bé giúp tôi.”

“Thi Thi nhìn thấy thì sẽ vui lắm đây.” Lâu Minh cười nói “Cám ơn ông.”

Mao đại sư nói sang chuyện khác “Gần đây cậu cảm thấy thế nào? Sau khi mở mắt âm dương thấy khó chịu chỗ nào không?”

“Tôi vẫn bình thường, hai hôm trước trên đường đến Viện khoa học quốc gia tôi còn nhìn thấy mấy hồn ma.” Lâu Minh cười nói “Giờ tôi mới biết, ban đêm ở Đế Đô vẫn đông đúc ồn ào như xưa.”

Mao đại sư cười ha ha, lại cùng Lâu Minh hàn huyên một lúc rồi mới rờiđi.

Khi Mao đại sư đi rồi, Lâu Minh định cầm mấy bùa hộ mệnh trên bàn lên, tay vừa giơ lên liền thu về, anh gọi Điền Phi tới.

Điền Phi tìm một cái hộp bỏ mấy bùa hộ mệnh vào, rồi nói “Tam thiếu, lúc nãy Xí nghiệp công nghệ quốc phòng có gọi điện đến.”

“Có chuyện gì không? Hàng mẫu không đạt hiệu quả như mong muốn?” Vào tháng năm năm nay, Lâu Minh đã gửi bản thảo mẫu thiết kế mộtloại vũ khí tân tiến có trí thông minh nhân tạo đến Xí nghiệp công nghệ quốc phòng để họ sản xuất hàng mẫu. Để sản xuất mẫu vũ khí này, chính phủ đã đầu tư nguồn vốn rất lớn, nhưng không ngờ lô hàng mẫu đầu tiên sản xuất ra lại phát hiện có 10% khả năng vũ khí đó tự nổ.”

Nguy hiểm ngầm lớn như thế, tất nhiên là chính phủ sẽ không cấp phát cho lực lượng quân đội, sau khi nhận được thông tin phản hồi, Lâu Minh đã nghiên cứu đề xuất cải tiến nhiều lần nhưng vẫn chưa có hiệu quả rõ rệt.

“Vâng, trưởng khoa Vương nói đã quay lại toàn bộ quá trình chế tác ra lô vũ khí gần đây nhất, ông ấy sẽ gửi cho anh để anh nghiên cứu xem có gì cần thay đổi không.” Điền Phi nói “Tập tin video tôi đã tải xuống và lưu trên máy vi tính trong phòng sách.”

“Được rồi, tôi phải đi xem một chút.” Khi bản thảo thiết kế giao cho xí nghiệp công nghệ, Lâu Minh đã tự tay đánh giá tất cả các số liệu, mọi số liệu đều ổn định nhưng không hiểu tại sao khi sản xuất thành thành phẩm lại xảy ra vấn đề liên tiếp như thế.

Là một người nghiên cứu khoa học, khi công tác mà không ăn khôngngủ là điều bình thường, Lâu Minh cũng không ngoại lệ, anh bắt đầu tập trung nghiên cứu là nghiên cứu đến khuya. Cho đến khi Trần Ngư chờ người nhà ngủ say nhảy cửa sổ chạy đến nhà anh, Lâu Minh vẫn chưa rời khỏi phòng sách.

“anh Ba đâu ạ?” Trần Ngư đưa mấy tấm bùa huyền sát hôm nay cô vừa vẽ xong cho Điền Phi, hỏi.

“Tam thiếu đang làm việc trong phòng sách.” Điền Phi vừa nói vừa lấy chiếc hộp dưới bàn sô pha đưa cho Trần Ngư “Đây là của Tam thiếu gửi cho cô.”

Trần Ngư tò mò mở ra, phát hiện là ba vòng bùa hộ mệnh tràn đầy linh khí, xem hơi thở thì chính là của môn phái chính tông, so với bùa bình an mà cô vẽ thì mạnh hơn nhiều. Vẻ mặt Trần Ngư vui cười hớn hở “Là bùa hộ mệnh do Mao đại sư luyện chế sao, Mao đại sư thật là lợi hại.”

Điền Phi cười cười, quay người định đi hâm nóng cơm tối lần nữa, đề phòng Tam thiếu đói bụng muốn ăn. Nhưng cậu ta vừa muốn xoay người, ánh mắt chợt sáng lên, lại quay về phía Trần Ngư, khách sáo nói“Tiểu thư Trần Ngư, Tam thiếu làm việc đến giờ vẫn chưa ăn tối nữa, tôi đi hâm lại thức ăn, cô lên lầu giúp tôi gọi Tam thiếu xuống ăn đượckhông?”

“Sao anh Ba còn chưa ăn cơm nữa chứ, các anh không nhắc anh ấy à.” Trần Ngư đứng ngay lên “anh nhanh đi hâm đồ ăn đi, tôi đi gọi anh Ba giờ nè.”

nói xong, Trần Ngư lật đật chạy lên lầu.

Điền Phi lộ ra nụ cười vừa lòng, đi thật nhanh xuống bếp.

Chờ Lâu Minh xoa hai mắt mỏi mệt được Trần Ngư kéo từ trên lầu xuống, Điền Phi đã đem đồ ăn được hâm nóng bày sẵn lên bàn.

“anh Ba, dù công việc bận rộn đến đâu, anh cũng phải nhớ ăn cơm đầy đủ nha. Khi mà em không được ăn no, ngay cả một cộng một bằng mấy em cũng không tính ra nữa là, thật không hiểu anh lấy đâu sức mà nghiên cứu khoa học chứ.” Trần Ngư nói.

“Em xạo quá đi.” Lâu Minh cười to “một cộng một bằng mấy mà cũngkhông biết.”

“Ấy … Hồi đó em còn học tiểu học, có lần không ăn sáng mà vào học, thầy giáo dạy toán hỏi em một cộng một bằng mấy, em suy nghĩ cả buổi trời luôn đó.” Trần Ngư nói.

“Tại sao lại không ăn sáng?” Lâu Minh tò mò hỏi

“Lúc đó em còn nhỏ, mới học lớp một, đi học phải đi đường núi mà đường thì không dễ đi, lần đó đi được nửa đường thì không cẩn thận em bị té, làm rơi mất tiền ông nội cho em mua đồ ăn sáng.” Trần Ngưnói “Vì thế em không có tiền mua bánh bao.”

Đây là lần đầu tiên Trần Ngư kể chuyện cho Lâu Minh nghe về chuyệncô lúc còn bé, qua lời kể của Trần Ngư, Lâu Minh có thể tưởng tượng ramột cô nhóc nhỏ bé, bởi vì té ngã mà rơi mất tiền xuống sườn núi, đau lòng mà khóc thút thít, trong lòng anh chợt thấy nhói đau. anh cũng có thể hiểu được bây giờ cô nhóc này lại yêu tiền như vậy.

“anh Ba, anh ăn cơm đi nha.” Trần Ngư thấy Lâu Minh ngồi sững ngườithì lại nhắc.

“Ừ.” Lâu Minh cầm chén đũa lên, chậm rãi ăn, Trần Ngư ngồi bên cạnh ngắm nghía mấy tấm bùa hộ mệnh.

“Mao đại sư quả là người lợi hại, bùa hộ mệnh này rất mạnh đó mà nhìn cũng rất đẹp nữa.” Trần Ngư vui mừng, ngạc nhiên nói “Em cònđang lo là khối ngọc bội lớn như vậy thì làm sao đem theo bên người nữa.”

Người xưa thích đeo ngọc bội bên hông nên mấy cái ngọc bội lấy của Hướng Nam đều rất lớn. Thời đại bây giờ thì không còn phong tục đó nữa, nếu làm ngọc bội đeo lên cổ thì rất khó nhìn. Nên khi chọn ngọc bội đưa cho Mao đại sư, Trần Ngư đã chọn mấy cái nhỏ nhất để thuận tiện cho người nhà có thể mang trên người. Nhưng cô không ngờ là khi chế luyện, Mao đại sư còn lưu tâm giúp cô làm thành chiếc vòng rất thích hợp đeo trên người thế này.

Chẳng lẽ ông ấy cảm thấy lấy một cái ngọc bội chia nhỏ thành nhiều phần có thể tiết kiệm làm thêm được nhiều bùa hộ mệnh nữa? Dù saothì sức mạnh của bùa hộ mệnh không phụ thuộc vào việc miếng ngọc lớn hay nhỏ. Trần Ngư càng nghĩ càng cảm thấy mình đoán đúng, thì ra Mao đại sư không chỉ là người giàu lòng nhân ái mà còn là người tiết kiệm như thế.

Lâu Minh cười nhẹ một tiếng, không nói đến việc anh đã cho người chế lại mấy miếng ngọc này trước rồi mới đưa cho Mao đại sư.

“Vù vù vù!” Chiếc la bàn trên người cô bỗng nhiên rung động một cách mãnh liệt. Đồng thời, Trần Ngư cũng cảm nhận được nguồn khí đối địch với cô, cô quay đầu nhìn thì thấy Điền Phi đang cầm một hộp gỗ nhỏ điđến.

“Trợ lý Điền, anh cầm cái gì vậy?” Nguồn khí đối địch là từ chiếc hộp gỗ truyền đến.

“Thanh kiếm đồng …” Điền Phi vừa dứt lời, dường như để đáp lại Điền Phi, thanh kiếm trong hộp gỗ cũng không đứng yên mà rung động. Điền Phi suýt nữa thì làm rớt cái hộp, cậu ta giật mình cầm chắc cái hộp lại.

“anh đừng đến đây, lùi lại đi.” Trần Ngư nói xong thì lùi ra sau hai mét.

“Sao thế?” Điền Phi cũng bị dọa sợ mà lùi ra ngoài thật xa.

“Thanh kiếm đồng này sao thù dai quá vậy, lần sau còn hung dữ hơn lần trước nữa.” Trần Ngư tủi thân nói.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lâu Minh cũng cảm nhận được cảm xúc tức giận của thanh kiếm đồng, ngạc nhiên hỏi.

“Chắc là lúc ở phòng nghiên cứu em với nó đã đấu với nhau, nó liền ghi hận lên người em, lần nào gặp em nó đều muốn tấn công em hết trơn.” Trần Ngư nói “Lần trước, khi em mượn nó chặt khóa xích hồn, nó còn cắt sượt qua ngón tay em, lần này còn quá đáng hơn, đứng cách nó cả mấy mét thế mà nó đã phát ra sát khí rồi.”

“Thanh kiếm đồng sẽ tấn công em sao?” Lâu Minh nói.

“Ừm, đây là thanh kiếm rất hẹp hòi.” Trần Ngư nói rồi đi về phía Lâu Minh vài bước, khi Trần Ngư sắp đến gần Lâu Minh, thanh kiếm vừa mới an tĩnh được một lúc lại bắt đầu rung động mãnh liệt.

Điền Phi kéo ôm hộp gỗ thật chặt, nhưng lần này thanh kiếm đồng rung động quá mãnh liệt, Điền Phi cố hết sức mới giữ được.

“Trợ lý Điền, anh mau đem nó đi đi, đừng để nó thoát được ra ngoài.” Trần Ngư vẫn không hiểu tại sao thanh kiếm này lại nhìn cô không vừa mắt.

“A … À.” Điền Phi hơi sửng sốt, đang muốn ôm đi thì bị Lâu Minh gọi lại.

“Đợi một chút.” Lâu Minh lên tiếng cản Điền Phi lại, sải bước đi đến bên thanh kiếm đồng, càng tới gần, vẻ mặt Lâu Minh càng phức tạp. Lâu Minh thực sự cảm nhận được cảm xúc của thanh kiếm, từ phẫn nộ chuyển sang vui mừng.

“Bộp bộp bộp …” Lâu Minh do dự rồi tới gần, thanh kiếm đồng vui vẻ gõ gõ lên hộp gỗ, dường như muốn chào hỏi anh.

“Yên lặng.” Lâu Minh trầm giọng nói.

“…” Rung động trong hộp gỗ ngay tức khắc trở nên yên ắng.

Trần Ngư kinh ngạc há to miệng “Chẳng lẽ là nó ghét em vì đã sàm sỡanh Ba?”

Lâu Minh lảo đảo một cái, tí nữa thì ngã sấp xuống.

Tác giả có lời muốn nói:

Tam thiếu: Cho dù lúc nãy cậu nghe được cái gì, không được nói ra ngoài, nghe chưa?

Điền Phi: rõ! (A a a, có chuyện buôn dưa lê mà không thể nói ra ngoài,thật con mẹ nó khó chịu)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như lam trai cho dang con trai, ngoc trinh kho thoat danh chan dai oc ngan rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.