Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 53: Đưa bọn họ đi luân hồi


“Đạo hữu, cô đừng đi, con ác ma này có âm khí rất mạnh, một mình bần đạo sợ là đối phó không nổi.” Hỏa Mục Chân nhân thấy người đồng nghiệp trên người tràn đầy linh khí mà lại bỏ đi không nói tiếng nào, vội vàng kêu lên.

“Đạo trưởng, ông nói gì vậy?” Vẻ mặt Trần Ngư ngơ ngác nhìn Hỏa Mục Chân nhân.

“A, thì ra chỉ là cô gái nhỏ.” Hỏa Mục Chân nhân thấy đối phương xoay người lại, phát hiện đối phương chỉ là cô gái còn rất trẻ, chắc vẫn còn là học sinh, thế là vội vàng kêu “Bạn học, cô nhanh đi khỏi đây đi, chỗ cômới đứng có ba con ác ma đó.”

“…” Trần Ngư sững người, không nghĩ là người đạo trưởng này lại đơn thuần như thế, lập tức cảm thấy lương tâm có chút bất an.

“Ác ma, không được hại người, để ta đưa các người đi đầu thai.” Hỏa Mục Chân nhân vung kiếm gỗ đào xông tới.

Sau lưng, Trần Ngư nghe tiếng hô vang không ngừng “Lập tức nghe lệnh!”, vô cùng bình tĩnh đi ra ngoài. Trận đấu giữa ma và người này, kết cục như thế nào đã rõ như ban ngày.

Nhưng vì phòng ngừa Hướng Nam ra tay quá nặng mà làm bị thương vị đạo trưởng kia, Trần Ngư cũng không rời khỏi công viên mà ngồi trênbăng ghế phía trước cổng công viên. Thời gian rảnh rỗi không có gì làmthì lấy điện thoại di động ra gõ một đoạn văn bản báo cáo nguyên nhân phát sinh âm khí dày đặc ở khu vực này, sau khi soạn tương đối, đangđịnh nhấn nút gửi thì thấy đạo trưởng vô cùng chật vật chạy ra.

“Đạo trưởng, ông sao thế?” Xuất phát từ việc áy náy lương tâm vì lừa gạt đạo trưởng ngây thơ, Trần Ngư quan tâm hỏi.

“Bạn học, sao cô còn chưa đi?” Đạo trưởng thấy Trần Ngư còn ngồi trong công viên thì vô cùng lo lắng hỏi.

“Tôi … tôi ở đây phơi nắng mà.” Trần Ngư đáp.

“Bạn học, trên người cô có linh khí vô cùng dồi dào, chính là linh hồn mà ác ma thích cắn nuốt nhất, cô rời khỏi đây mau lên đi.” Đạo trưởngđã hoàn toàn coi linh khí trên người cô là linh khí của người bình thường.

“Ác … ma ư.” Trần Ngư liếc nhìn sau lưng đạo trưởng, Hướng Nam mang theo sắc ma nữ và Tiểu Khang đang nấp sau gốc cây nhìn về bên này.

“Bạn học, bần đạo chính là Thiên Hỏa Quan Hỏa Mục Chân Nhân, lúc nãy trong rừng cây có ba con ác ma, nếu tôi không có mặt kịp thời, có thể cô đã bị bọn chúng làm hại.” Ánh mắt Hỏa Mục Chân nhân chân thành nói “Nên cô mau mau rời khỏi đây đi.”

“Ấy …” Ai nói là người thành phố lạnh tình, vị đạo trưởng này chính là người tốt nè.

“Tôi nhất định phải báo việc này lên Văn phòng huyền học, để họ nhanh chóng tuyên bố nhiệm vụ, phái Thiên Sư giỏi đến đây xử lý mới được.” Hỏa Mục Chân nhân vừa nói vừa lấy điện thoại ra bấm số của Văn phòng huyền học.

Điện thoại? Báo cáo nhanh cho Văn phòng huyền học, đây là báo cáo nguyên nhân khí âm ở đây tăng đột biến hay sao, vậy sao cô có thể lấy tiền thưởng được??

không được!! Trần Ngư cầm điện thoại di động, đem tin nhắn đã đánh sẵn lập tức gửi đến trang web huyền học.

(Đinh, nhiệm vụ đã được xác nhận, xin vui lòng chờ xác minh, sau ba ngày làm việc, tiền thưởng nhiệm vụ sẽ được chuyển đến tài khoản của bạn.)

Nhìn thấy tin nhắn hệ thống, Trần Ngư thở phào nhẹ nhõm.

“Văn phòng huyền học phải không ạ? Tôi là Thiên Hỏa Quan Hỏa Mục Chân Nhân, tôi muốn …”

Trần Ngư không còn quan tâm Hỏa Mục Chân nhân nói gì nữa, cô cònđang cảm thấy may mắn vì đã kịp thời ‘đoạt’ lại được một vạn tiền thưởng đây, cũng may là từ trước đến giờ, mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ cô đều xác nhận ngay. Người ta nói ‘vai ác chết vì hay nói nhiều, tiền tài biến mất là do chần chừ’, quả nhiên là chí lí.

“Bạn học, sao cô vẫn chưa đi?” Hỏa Mục Chân nhân nói chuyện điện thoại xong thấy Trần Ngư vẫn đứng nguyên chỗ cũ thì la lên “cô mau rời khỏi đây đi, cô chỉ có linh khí lại không hiểu thuật pháp, rất dễ chọc phải ác ma.”

“Híc, tôi … tôi đi bây giờ đây.” Trần Ngư làm bộ như muốn rời đi.

“Chờ một chút.” Hỏa Mục Chân nhân rút trong túi một tấm danh thiếp đưa cho Trần Ngư nói “Nếu cảm thấy có gì đó bất thường thì hãy gọi cho tôi.”

“…”

“Bạn học, tư chất của cô không tệ, cô có muốn học thuật pháp không, để tôi giới thiệu cho mấy môn phái.” Hỏa Mục Chân nhân nói “Dù saothì thể chất của cô dễ thu hút hồn ma như thế, nhờ người không bằng nhờ mình.”

“…” Vẻ mặt Trần Ngư phức tạp, nói “Tôi sẽ suy nghĩ.”

Hai người cùng nhau ra khỏi công viên, sau đó tách ra, Hỏa Mục Chân nhân vừa đi vừa cảm thán: giới huyền học bây giờ yếu quá, hạt giống tốt như cô bé kia không còn nhiều lắm.

Trần Ngư lề mề năm phút, đoán là Hỏa Mục Chân nhân đã đi xa, mới quay lại rừng cây trong công viên.

“Sao thế, cậu có chuyện muốn nói với tôi?” Lúc ở cổng công viên, từ xa Hướng Nam đã nháy mắt ra hiệu cho Trần Ngư, chắc là có chuyện muốn tìm cô.

“Tôi muốn xin cô một chuyện.” Hướng Nam nhìn ánh mắt nghi ngờ của Trần Ngư “Đưa Duy Duy và Tiểu Khang đi đầu thai.”

Tiểu Khang hình như đã biết trước điều này, nghe Hướng Nam nói vậythì chỉ ôm chặt lấy đùi cậu ta, chỉ có sắc ma nữ thì phản ứng dữ dội hơn.

“Hướng Nam, anh muốn bội tình bạc nghĩa với em sao!!” Sắc ma nữ gào khóc thật to.

“…” Hướng Nam giật giật khóe môi, không nói gì.

“Cậu đã làm gì với người ta?” Trần Ngư buôn dưa lê.

“Tôi không làm gì cả!” Hướng Nam kìm chế cơn giận.

“anh có, rõ ràng là anh có mà, anh hôn em, Tiểu Khang cũng thấy mà.” Sắc ma nữ nói.

“Lúc đó là tình hình đặc biệt.” nói đến hôn, hồn ma có tư tưởng truyền thống sáu trăm năm ngượng ngùng đỏ mặt.

“Chỉ hôn một chút mà thôi, việc này có tính gì đâu, chính cô không phải là đi khắp nơi hôn soái ca sao?” Trần Ngư khó hiểu.

“Làm sao giống nhau được.” Sắc ma nữ nói “Tôi hôn những người kia, họ không thấy tôi, không biết là tôi hôn họ. Nhưng Hướng Nam thìkhông giống mà, anh ấy hôn tôi tôi biết, mà tôi cũng rất thích anh ấy hôn tôi.” Sắc ma nữ nói đến phần sau, vẻ mặt hiện lên vẻ e thẹn.

“Với lại người xưa rất truyền thống, chạm tay con gái một chút thôi cũng muốn chịu trách nhiệm, mà đây còn là hôn người ta nữa đó, cho nên tôi muốn chịu trách nhiệm với Hướng Nam.” Sắc ma nữ đỏ mặt nói.

“…” Hướng Nam cảm thấy cho dù cậu ta nhảy xuống sống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.

“Với lại … nụ hôn với Hướng Nam là nụ hôn đầu của anh ấy đó, hi hi …thật là ngại quá đi à.” Sắc ma nữ nói xong, hai tay che mặt vô cùng vui vẻ.

“…” Hướng Nam bực bội, khí âm quanh người tăng lên gấp đôi.

“Tôi nói này, cô có phải là bổ não quá mức không.” Trần Ngư khôngnhịn được mà đập tan ảo tưởng của cô nàng “Người xưa đều kết hôn sớm, cô đừng tưởng nhìn Hướng Nam còn trẻ, không chừng người tađã kết hôn có vợ có con rồi đó.”

“không thể nào!” Sắc ma nữ không nghĩ ngợi gì mà phản đối ngay.

Trần Ngư nhìn về Hướng Nam.

Chẳng biết tại sao, vẻ mặt của Hướng Nam trở nên u ám “Lúc tôi qua đời là mười tám tuổi, cùng thê tử ‘chỉ phúc vi hôn’ được nửa năm.”

Thê tử: vợ theo ngôn ngữ của thời xưa.

Chỉ phúc vi hôn: (Chỉ bụng mà nói chuyện cưới xin) ý nói cha mẹ đôi bên hứa gả con cho nhau từ khi cô dâu chú rể còn trong bụng mẹ.

“cô xem …” Vẻ mặt Trần Ngư ‘tôi nói không sai chứ’

Sắc ma nữ như bị sét đánh, đau lòng năm giây, sau đó nói “không sao, em không ngại anh cưới hai lần.”

“…” âm khí quanh người Hướng Nam lại tăng vọt.

“Tôi nói này, thời tiết bây giờ đã lạnh lắm rồi, cậu có thể đừng hạ nhiệt độ xuống nữa không.” Cảm nhận không khí càng ngày càng lạnh, Trần Ngư không nhịn được mà oán trách.

Hướng Nam sững người, hơi thở quanh người thu lại.

“Được rồi, việc chịu trách nhiệm hay không chịu trách nhiệm là chuyện của hai người, tôi không xen vào, hiện giờ chỉ cần nói với tôi muốn điđầu thai hay không là được.” Trần Ngư nói “Nhưng mà tôi nói trước, tôiđã ra tay thì phải thu lệ phí đó, lúc trước cậu đưa cho tôi hết đồ cổ rồithì giờ còn tiền nữa không.”

“Chị gái Thiên Sư, ba mẹ Tiểu Khang có tiền.” Tiểu Khang bỗng nhiên lên tiếng.

“Em?” Trần Ngư sửng sốt một chút rồi hỏi “Em định báo mộng cho ba mẹ em sao?”

“Dạ.” Tiểu Khang gật đầu.

“Ba năm trước tôi gặp được Tiểu Khang trong ngõ hẻm, lúc đó nhócđang bị một ác ma truy sát, hồn phách không ổn định, suýt nữa thì bị ‘hồn bay phách lạc’, tôi nuôi nhóc hai năm mới ổn định lại được.” Hướng Nam nói “Vốn là định chờ cậu nhóc dưỡng hồn phách cho tốt mới đi đầu thai.”

“Được, vậy cô ấy có muốn đi cùng luôn không?” Trần Ngư chỉ vào sắc ma nữ đứng một bên nói “Nếu hai người muốn đi cùng một lúc, tôi chỉ cần mở cửa âm một lần, tiết kiệm chi phí.”

“Tôi không muốn!” Sắc ma nữ vẫn không tình nguyện.

“Câm miệng.” Hướng Nam không nhịn được nữa quát “Bây giờ em đã là ác ma, nếu như vẫn còn lưu lạc ở trần gian quá lâu, coi như là may mắn không bị Thiên Sư bắt đi thì sau này cũng không còn cơ hội được đầu thai nữa.”

Trước đó, vì cứu cậu ta mà sắc ma nữ không tiếc biến mình thành ác ma, nếu như cô ở bên cạnh cậu ta quá lâu thì có khả năng không thể đầu thai được nữa.

“Em …” Sắc ma nữ nghe thấy có thể không đầu thai được thì hơi sợ hãi,nói “Vậy … em ở bên anh thêm một thời gian nữa.”

“Xem ra là em thật sự không muốn đi đầu thai?” Hướng Nam tức giận “Em đã muốn chết như vậy, thì để Trần Thiên Sư thu em luôn đi.”

“không có ai trả tiền thì Trần Thiên Sư sẽ không thu em đâu.” đã tiếp xúc mấy lần, sắc ma nữ vô cùng hiểu tính mê tiền của Trần Ngư.

“Khụ …” Trần Ngư nhịn không được mà ho khan, mặc dù nói không sai, nhưng mà nghe cứ là lạ thế nào ấy.

“Em cho rằng Thiên Sư nào cũng giống như … sao, nếu như gặp đạo trưởng như lúc nãy thì sao?” Hướng Nam nói.

Giống như … là muốn nói gì? Sao phải dùng ba chấm thế kia, có can đảm thì cậu nói ra coi, tôi cam đoan không đánh cậu đâu.

“anh sẽ bảo vệ em, đúng không.” Sắc ma nữ vô cùng sùng bái nhìn Hướng Nam “Vừa rồi người đạo trưởng kia không phải là đối thủ củaanh.”

“anh không thể lúc nào cũng bảo vệ em được.” Vẻ mặt Hướng Nam khó coi “Đưa hai người đi đầu thai, anh còn có chuyện phải làm.”

“anh đã bị nhốt sáu trăm năm rồi, những người anh quen biết chắc chắn là chết từ lâu rồi, anh còn có chuyện gì phải làm.” Sắc ma nữ hỏi “Với lại, người chết là hết, những chuyện khi còn sống chúng ta nên quên hết đi, chúng ta nên …”

“anh không quên được!” Ánh mắt Hướng Nam trở nên lạnh lẽo “anhmuốn đi nhìn xem con cháu của những kẻ đã nhốt anh sáu trăm năm nay hiện nay sống thế nào.”

Nãy giờ vẫn còn đang không yên lòng, Trần Ngư đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Hướng Nam.

“cô muốn thu tôi?” Hướng Nam nhìn thẳng Trần Ngư.

“hiện tại thì không, nhưng nếu cậu hại người khác, tự nhiên sẽ có Thiên Sư đến thu cậu.” Trần Ngư nói “Nếu lúc đó nhiệm vụ do tôi tiếp nhận,thì tôi sẽ ra tay.”

“Vậy đến lúc đó nói sau.” Hướng Nam nói “Làm phiền Trần Thiên Sư tiễn họ đi trước đã.”

Trần Ngư nhìn thoáng qua sắc ma nữ dường như đã bị dọa, sau đó nói“Vậy đêm nay mọi người báo mộng đi, để ba mẹ Tiểu Khang lấy danh nghĩa Tiểu Khang quyên góp vào một quỹ từ thiện nào cũng được số tiền năm mươi vạn trở lên. Sau khi quyên tiền xong, hồn phách của Tiểu Khang sẽ có ánh sáng công đức, lúc đó tôi nhìn thấy sẽ biết.”

“Được, vậy phiền cô tối mai lại đến.” Hướng Nam nói.

“Tôi đi đây.” Sau đó Trần Ngư quay người, rời khỏi công viên.

==

Bệnh viện Đế Đô, phòng 2206.

Lúc đầu chỉ có một mình Trương Tử Du trong phòng bệnh, bây giờ có thêm một giường bệnh nữa bên cạnh. trên đó, một cô gái có gương mặt thanh tú, xinh đẹp đang nằm, cô gái khoảng hai mươi tuổi, mái tóc dài đen nhánh được vuốt qua một bên. Mặc dù cô đang hôn mê nhưng vẫn có thể nhận ra khí chất dịu dàng, cổ điển của cô gái, làm bất cứ ai nhìn cũng không nhịn được mà đau lòng.

Mẹ Trương nhìn hai thân hình hôn mê trên giường bệnh, nghĩ, nếu nhưkhông phải cô bé này làm con trai bà hôn mê bất tỉnh, thì mẹ Trương cảm thấy vô cùng hài lòng với việc cô trở thành con dâu bà.

Mẹ Trương thở dài, rời khỏi phòng bệnh đi qua phòng nghỉ cho thân nhân người bệnh, ba Trương đang ngồi cùng một người đàn ông trung niên mặc quần áo vest dáng vẻ là người thành đạt và hai vị đạo trưởngđang bàn luận gì đó.

Người đàn ông trung niên có dáng vẻ thành đạt tên Liễu Tu Thành, là ba của cô gái nằm bên trong – Liễu Mộc Nhã, ông ta nói “Phong ấn trênngười Tử Dương có thể duy trì trong bảy ngày, bây giờ đã qua hai ngày rưỡi, chúng ta còn bốn ngày rưỡi nữa.”

“Liễu tiên sinh, tôi yêu cầu ông dừng ngay việc sử dụng ‘thuật đổi mệnh’ lên người con trai tôi.” Ba Trương là cục trưởng cục cảnh sát vô cùng khí thế nói.

“Cục trưởng Trương, ‘thuật đổi mệnh’ này đã làm được một nửa, nếu tùy tiện ngừng, Nhã Nhã nhất định sẽ chết mà Tử Dương không chắc có thể tỉnh lại.” Liễu Tu Thành nói.

“Ông muốn uy hiếp tôi sao?” Ba Trương vừa nghĩ đến việc con trai mình bị người đàn ông này hại thành như thế này thì hận không thể móc ngay súng ra xử hắn ta ngay tại chỗ.

“Cục trưởng Trương, tôi có thể hiểu tâm trạng của ông, tôi cũng khôngngờ Tử Dương vì cứu Nhã Nhã mà có thể làm như vậy, nếu như tôi mà biết thì nhất định tôi sẽ ngăn cản chúng nó.” Liễu Tu Thành khuyên “Giải pháp hiện nay của chúng ta chỉ có thể là phối hợp với hai vị đạo trưởng, bắt được ác ma đã gây nên chuyện này, chỉ có như thế mới cứu được mạng của hai đứa nhỏ.”

Cũng có thể hoàn toàn hóa giải lời nguyền rủa đối với nhà họ Liễu.

Mặc dù ba Trương rất phẫn nộ nhưng vẫn phân biệt rõ ràng chuyện nặng nhẹ, ông khôi phục cảm xúc, nhìn hai vị đạo trưởng nói ”Đạo trưởng Hà, đạo trưởng Khâu, hai vị có chắc chắn hay không?”

Đạo trưởng Hà trầm ngâm một lát rồi nói “Con ác ma này có đạo hạnh sáu trăm năm, tu vi của nó chúng ta không thể khinh thường, chúng tôi cần chuẩn bị thật kĩ càng.”

“Đúng thế, pháp khí, đàn tế, bùa chú, trận pháp đều cần chuẩn bị thậtkĩ lưỡng.” Đạo trưởng Khâu cũng nói.

“Những thứ này tôi đã cho người chuẩn bị xong hết rồi, tôi muốn hỏi là, hai vị có chắc chắn tiêu diệt được con ác ma kia không?” Liễu Tu Thành hỏi.

“Chúng tôi còn cần phải mượn thêm pháp khí gia truyền của tiên sinh nữa, kiếm Thanh Minh.” Đạo trưởng Hà nói “Kiếm Thanh Minh là pháp khí đã có ngàn năm tuổi, lại được gia tộc Liễu tiên sinh bảo tồn rất kĩ lưỡng, chỉ cần bị thanh kiếm này đâm trúng thì ác ma kia nhất định sẽbị tiêu diệt tan thành tro bụi.”

“Được, chỉ cần tiêu diệt được ác ma kia, kiếm Thanh Minh này tôi xin được dâng làm lễ tạ cho chùa Thiên Hỏa.”

Đạo trưởng Hà và đạo trưởng Khâu nghe thế thì vô cùng vui mừng, âmthầm quyết định, đêm nay nhất định phải dốc hết sức lực ra, tìm thêm mấy người anh em nữa đến giúp đỡ, nhất định phải diệt được con ác ma kia.

==

Đêm hôm sau, ăn tối xong, Trần Ngư mang theo la bàn định đến công viên gần khu Kim Nguyên để tìm mấy người Hướng Nam, khi đi ra tới cửa thì gặp được Thiệu Huy và Tần Dật.

“Thi Thi, em ra ngoài à, có muốn để bọn anh đưa em đi không?” Thiệu Huy nghĩ đến việc sau khi Trần Ngư đi, mẹ Trương nghe nói Trần Ngưkhông chịu ra tay giúp đỡ, ở phòng bệnh mắng to Trần Ngư là đồ máu lạnh vô tình, làm bây giờ cậu ta nhìn thấy Trần Ngư lại hơi chột dạ.

“Chưa chắc là em đã cùng đường với mấy anh đâu.” Trần Ngư khôngđể lắm.

“Em định đi đâu?” Bỗng nhiên Tần Dật lên tiếng hỏi.

“Công viên Phi Mã khu Kim Nguyên.” Trần Ngư nói địa chỉ.

“Tiện đường, tiện đường, bọn anh cũng định đến khu Kim Nguyên.” Thiệu Huy vui vẻ nói, sau đó chân chó giúp Trần Ngư kéo cửa sau xe mời cô vào ngồi.

Trần Ngư cũng không khách khí, nói cám ơn rồi ngồi lên xe.

“Thi Thi, muộn như vậy mà em còn ra công viên làm gì?” Thiệu Huy vừa dùng di động định vị địa chỉ, phát hiện công viên Phi Mã cách địa điểm bọn họ cần đến cũng rất gần, chưa đến một cây số, nhưng mà công viên này rất nhỏ, ban đêm rất vắng người.

“Em đi siêu độ cho oan hồn.” Trần Ngư đáp.

Trong nháy mắt, bên trong xe trở nên thật yên lặng, mặc dù Thiệu Huy và Tần Dật biết Trần Ngư làm gì nhưng bỗng nhiên nghe được vẫn cảm thấy là lạ.

“Ha ha ha … vậy thì em nhớ chú ý an toàn nhé.” Thiệu Huy cười khannói.

“Đúng rồi.” Trần Ngư suy nghĩ một chút rồi quyết định vẫn hỏi “Phong ấn em đặt chỉ có tác dụng trong bảy ngày, bây giờ đã là ngày thứ tư, tình hình của Tử Dương như thế nào rồi.”

Mặc dù Trần Ngư không muốn xen vào nhưng cũng không thể hoàn toàn coi như không biết, mà đúng lúc hôm nay gặp được Thiệu Huy và Tần Dật, cô cảm thấy có duyên nên quyết định vẫn nên hỏi qua mộtchút.

“À à … coi như là vẫn tốt đi.” Thiệu Huy đưa tay sờ sờ mũi, lúng túngnói.

“Vẫn tốt?” Trần Ngư hỏi “anh ta tỉnh lại rồi?”

“Vẫn chưa.” đang lái xe, Tần Dật bỗng lên tiếng “Người nhà chú Trương mời Thiên Sư khác đến, đã tìm được phương pháp giải quyết. Hôm đó, là tụi anh suy nghĩ chưa hết nên đã mang đến phiền phức cho em.”

“Đúng vậy, anh xin lỗi, anh không nên kéo em vào chuyện này.” Thiệu Huy cũng xin lỗi.

“Thiên Sư khác?” Trần Ngư hơi nhíu mày, xem ra là nhà họ Trươngkhông quan tâm đến ý nguyện của Trương Tử Dương mà quyết định cưỡng ép chấm dứt trận pháp này.

Được rồi, nếu như đã tìm Thiên Sư khác, như vậy thì cô không còn quan hệ gì đến chuyện này nữa.

Tác giả có lời muốn nói:

Sắc ma nữ: Người xưa như các anh không phải chỉ nắm tay một cái là muốn chịu trách nhiệm kết hôn với người ta hay sao?

Hướng Nam: Vậy em ra ngoài đường sàm sỡ đầy đàn ông thì tính sao?

Sắc ma nữ: Ôi trời, bây giờ là thời đại nào rồi, mà anh vẫn còn giữ tư tưởng cổ hủ như vậy.

Hướng Nam: Ha ha …
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như 20 font chữ đẹp kiểu script bạn nên biết trong thiết kế, blog seo chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.