Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 65: Lục lạc


Ông Nghiêm tuy là giận dỗi nói đi tìm Ngô Lễ rồi thì không cần tìm ông, nhưng đến khi Mao đại sư thực sự đi xe suốt đêm đến nhờ ông hỗ trợ, ông vẫn theo Mao đại sư đến xưởng vũ khí.

“Sao rồi?” Mao đại sư chờ ông Nghiêm kiểm tra xong, mong chờ hỏi.

“Trong thân thể của cậu ta có hai nguồn sát khí, trong đó một nguồnnhỏ hơn chắc là hấp thu của con cương thi kia.” Ông Nghiêm nói xong, ngạc nhiên nhìn Lâu Minh “Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người có thể hấp thu sát khí của cương thi.”

Lâu Minh nhìn ông Nghiêm nở nụ cười khổ.

“Vậy ông có cách nào giải quyết không?” Mao đại sư hỏi

“Nguồn sát khí của cương thi chưa hoàn toàn hòa nhập với cậu ấy, để tôi thử làm sạch xem có được không.” Ông Nghiêm nói “Nhưng bản thân cậu ấy có sát khí trong người, tôi cũng bất lực.”

“Sát khí của Lâu Minh tương tự như sát khí của cương thi.” Mao đại sư khó hiểu “Ông có thể làm sạch sát khí của cương thi, vì sao không thể làm sạch sát khí trong cơ thể cậu ấy.”

“Muốn làm sạch cũng được thôi. Nhưng cậu nhóc này đoán chừng làkhông sống được đâu.” Ông Nghiêm trợn trắng mắt.

“Sùng Minh, lúc này không phải là lúc nói đùa.” Mao đại sư vội kêu lên.

“Ai đùa với ông.” Ông Nghiêm chỉ vào Lâu Minh nói “Sát khí trên người cậu ta không phải là cơ thể mang theo mà đến từ linh hồn. Nếu như tôi ép buộc làm sạch sát khí trong cơ thể cậu ấy cũng tương đương với việc giết chết linh hồn của cậu ấy. Với lại, sở dĩ tôi có thể làm sạch sát khí cậu ấy hấp thu từ bên ngoài cũng bởi vì nguồn sát khí đó vẫn còn ở trong mạch máu của cậu ấy. Nếu chậm hơn mấy ngày, cậu ấy đã hấp thu hoàn toàn thì ngay cả nguồn sát khí này tôi cũng không thể làm sạch được.”

“Ngay cả ông cũng không có cách nào sao?” Mao đại sư tuyệt vọng nói.

“Tôi là thầy trừ ma, ông nói tôi giết cương thi thì đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ông muốn tôi làm sạch một cơ thể của cương thi thành cơ thể của người bình thường, thì thật có lỗi, lão già này vẫn không có nổi bản lĩnh như thế.” Ông Nghiêm nói.

“Ngài có ý gì, tôi là một cơ thể của cương thi?” Lâu Minh nghe hai người nói chuyện, kìm không được hỏi.

“Cương thi sống.” Ông Nghiêm nhìn Lâu Minh nói “Ngoại trừ có hô hấp, có nhiệt độ cơ thể ra thì thân thể của cậu không khác gì cương thi. Nếukhông phải Mao Kim Xuyên nói ông ấy đã nhìn cậu từ nhỏ đến lớn, nếu tôi gặp cậu ở giữa đường, không chừng tôi cũng ra tay thu cậu.”

Lâu Minh nghe vậy, bất giác nhớ đến cảnh lúc mới gặp Trần Ngư ở đại học Đế Đô, khóe miệng không nhịn được mà cong lên.

Lông mày ông Nghiêm nhíu lại, cậu ta nghe thấy tin dữ mà còn mỉm cười, thế là lại xem trọng anh thêm mấy phần.

“Vậy thì phiền ngài làm sạch sát khí của con cương thi kia trước đi.”hiện tại đối với Lâu Minh, có thể làm thân thể khôi phục trạng thái như lúc đầu đã là vô cùng may mắn rồi.

Đợt làm sạch này, chính là ròng rã suốt ba ngày, bộ trưởng Lâu mỗi ngày đều đến một lần. Khi ông biết việc mình đã trăm cay ngàn đắng mới tìm được Nghiêm đại sư nhưng vẫn không giải quyết được sát khítrên người Lâu Minh thì một nỗi bất lực lại nổi lên trong lòng.

Cả đời bộ trưởng Lâu thuận buồm xuôi gió, chỉ có chuyện Lâu Minh là liên tục gặp bất lợi.

Khi ông Nghiêm mỏi mệt từ trong phòng đi ra, bộ trưởng Lâu đã cho người chuẩn bị trước trà, ân cần đưa lên.

“Hai vị vất vả quá.” Bộ trưởng Lâu mời hai người ngồi.

Ông Nghiêm nhận ly trà uống một ngụm, linh lực bị tiêu hao làm thân thể ông vô cùng không thoải mái.

“Bộ trưởng Lâu, tình hình của Lâu Minh đã được khống chế rồi.” Mao đại sư nói “Nhưng vì thời gian làm sạch hơi dài nên cơ thể Lâu Minh vẫn hấp thu một phần sát khí của cương thi, tuy nhiên vẫn còn trong tầm khống chế.”

“Vậy có ảnh hưởng gì đến tuổi thọ của nó không?” Mao đại sư đã từng khẳng định, nếu sát khí trong cơ thể Lâu Minh tích lũy đến một mức nhất định sẽ làm thân thể nó không chịu được phụ tải mà sụp đổ.

“Ai …” Động tác uống trà của Mao đại sư cứng đờ, nhịn không được thở dài. Mặc dù ông không nói rõ ra nhưng từ thái độ của Mao đại sư, Lâu Tân Thành vẫn đoán được câu trả lời. sự kiện cương thi lần này vẫn có ảnh hưởng đến tuổi thọ của Lâu Minh.

“Nó còn bao lâu?” Lâu Tân Thành nhìn thẳng Lâu Minh.

Mao đại sư cầm chén trà, mấy lần định mở miệng nhưng cuối cùng vẫnkhông thể thốt nên lời.

một bên Nghiêm đại sư thấy thế thì nói thay “Theo cơ thể con người mà nói, thân thể của Lâu Minh đã có sức chịu đựng vô cùng siêu việt rồi.”

Lâu Tân Thành đưa mắt nhìn ông Nghiêm.

“Mỗi khi sát khí trên người cậu ấy bùng phát một lần thì tổn thương đối với cơ thể sẽ lớn hơn một phần, nếu không phải được linh lực bồi dưỡng trong thời gian dài như thế thì chắc chắn cậu ấy đã sớm rời khỏi trần gian rồi.” Ông Nghiêm đề nghị “Cơ thể của cậu ấy như vậy, cơ bản là không thể tùy ý rời khỏi vùng có linh lực bồi dưỡng.”

“Ý của ngài nói là?”

“Nếu cậu ấy vẫn luôn ở nơi có linh khí dồi dào, chắc là sẽ sống được từ ba đến năm năm, nếu không, khi sát khí bùng phát lần nữa, nếu khôngcó linh lực bồi dưỡng thì thân thể cậu ấy lúc nào cũng sẽ bị sụp đổ.” Ông Nghiêm nghĩ nghĩ một lúc rồi nhắc nhở “Sát khí trên người cậu ấy đến từ linh hồn, tuy rằng người ta hay nói, người sau khi chết, linh hồnsẽ về âm phủ, nhưng tình huống của Lâu Minh cũng rất có thể sau khi chết sẽ bị ‘thi hóa’”

“’Thi hóa’?” Lâu Tân Thành lần đầu tiên nghe được từ này.

“Cũng chính là biến thành cương thi.” Ông Nghiêm nói “Sát khí trong cơ thể cậu ấy mạnh hơn bất kì con cương thi nào mà tôi từng biết, cho nên tôi đề nghị mọi người nên sớm tìm ra biện pháp thôi. Nếu như thựcsự hóa thành cương thi, không nói đến chuyện sẽ làm hại đến nhân gian mà cơ hội đầu thai của cậu ấy sẽ chẳng còn.”

Ba đến năm năm?

Lâu Minh đã cống hiến cho quốc gia nhiều như vậy, sau khi chết đến cơ hội đầu thai cũng không có? Đây là đạo lý chó má gì vậy?

“Rắc rắc.”

Vẻ mặt Lâu Tân Thành không có nhiều biến hóa, chỉ có chén trà vỡ vụn trong tay ông mới cho thấy sự chấn động trong lòng ông.

Ông Nghiêm thu tầm mắt không nói gì thêm, vẻ mặt Mao đại sư tràn đầy bi thương.

==

Phố cổ thành phố Bình

Đêm qua, Trần Ngư vô tình đi dạo trên mạng thấy có người nói, khi thiếu tiền thì nên đi dạo chợ bán đồ cũ, có thể tìm được thứ thứ tốt. Mua mấy đồ có sát khí nặng, âm khí nặng, linh khí nặng gì đó thì tám phần sẽ là đồ cổ có giá trị.

Trần Ngư cảm thấy chuyện này rất có lý, thường thường một đồ vật cóâm khí, sát khí nặng đều đến từ các phần mộ, âm khí càng nặng thì có niên đại càng xa.

Ngược lại với âm khí và sát khí, một vật có linh khí nặng thì tỉ lệ là đồ cổ nhỏ hơn một chút, chỉ có thể nói rằng, vật đó có phong thủy tương đối tốt.

Nhưng mà gặp được đồ tốt không có dễ dàng như vậy, cô đi dạo phố cổ đến trưa mà vẫn chưa gặp được vật nào có âm khí và sát khí.

Khi Trần Ngư đang định đi nốt con đường này rồi quay về, thì trongmột cửa hàng đồ cổ cách cô đứng không xa có ba thanh niên nam nữ.

Trong đó, một nam một nữ chính là anh em nhà họ Nghiêm, hai ngườiđang đứng cạnh một thanh niên mặt mũi thanh tú mang khí chất cổ điển.

“anh Lục Ninh, dì Lâm mà thấy món quà này chắc là vui lắm đó.” Đôi mắt ngập nước của Nghiêm Hân luôn dính chặt lên người mỹ nam.

Lục Ninh nhìn hộp ngọc trong tay, cười nói “May mà em và Nghiêm Uy dẫn anh đến đây mới có thể mua được vòng ngọc tốt như này, còn tốt hơn mấy cái anh nhìn thấy ở Đế Đô nhiều.”

“Cậu đừng coi thường thành phố Bình nhỏ chứ, đồ tốt không ít đâu đó.” Nghiêm Uy cười nói.

“Hi vọng tối nay đi chợ ma tôi có thể tìm được thứ đang cần.” Lục Ninhnói

“Nhất định là tìm được mà.” Nghiêm Hân nói xong thì ảo não “Nếu hôm đó em và anh đuổi kịp được con cương thi kia thì anh Lục Ninh đãkhông phải đi chợ ma tìm rồi.”

“thì ra hôm đó em nhất quyết kéo anh đi bắt cương thi là vì Lục Ninh?” Nghiêm Uy trêu chọc.

“anh!” Nghiêm Hân bị anh trai trêu thì gương mặt xinh đẹp ửng hồng, tức giận nhéo tay anh trai mình một cái.

“Đừng nhéo, đừng nhéo … đau quá nha.” Nghiêm Uy vội xin tha.

Lục Ninh nghe anh em họ Nghiêm nói chuyện thì có chút không vui nói“Em nghe bác gái nói, hai người trộm la bàn của ông nội Nghiêm ra ngoài bắt cương thi, suýt nữa thì xảy ra chuyện, thì ra là vì em sao.”

“Ấy …” anh em họ Nghiêm có chút xấu hổ.

“Sau này không được làm vậy nữa nghe. Có thể hóa thành cương thi thìnhững người đó khi còn sống chắc chắn là người vô cùng độc ác, cho nên cương thi còn tàn bạo hơn nhiều so với ác ma. Hai người còn chưa học thành nghề mà dám đi bắt cương thi, rất là nguy hiểm.” Lục Ninh nghiêm túc nói.

“Em … em biết rồi.” Nghiêm Hân hơi xấu hổ cúi đầu.

“Nhưng mà tôi vẫn phải cám ơn hai người.”

Nghiêm Hân nghe anh Lục Ninh thân yêu cám ơn cô thì lập tức lại được hồi máu sống lại, tinh thần lại trở nên hưng phấn.

Đứng một bên, Nghiêm Uy nhìn thấy vậy thì vừa cảm thán trong lòng ‘nuôi con gái lớn không nhờ được gì’, vừa nói “Trưa rồi, chúng ta đi ăn cái gì đi. Rồi về ngủ một giấc, tinh thần tỉnh táo thì đến đêm mới đi chợ ma được.”

“Ừ.” Lục Ninh gật gật đầu, ba người quay đầu đi ra khỏi phố cổ.

Vì là ngày nghỉ nên người đến phố cổ khá đông, khi Trần Ngư và anhem nhà họ Nghiêm đi lướt qua nhau cũng không ai phát hiện ra.

“Đinh linh linh!”

Khi hai bên sắp sửa lướt qua nhau, lục lạc bên hông Lục Ninh bỗng nhiên rung lên. Lục Ninh dừng chân, quay phắt người lại, nhìn về phía sau lưng mình, ánh mắt xuyên qua đám đông đang chen chúc khóa chặt lên hình bóng một thiếu nữ mặc áo khoác lông màu trắng.

“Lục Ninh, sao thế?” Nghiêm Uy thấy Lục Ninh khác thường thì ngạc nhiên hỏi.

“Người kia … có sát khí rất nặng.” Lục Ninh chỉ về phía cô gái mặc áo khoác trắng phía xa.

“Sát khí nặng?” Nghiêm Hân hỏi “Bị ác ma quấn thân?”

“Chúng ta đi xem coi, nếu bị ác ma quấn lấy thì chúng ta giúp đỡ mộtchút.” Nghiêm Uy nói.

“Được.” Lục Ninh cũng nghĩ vậy, thế là ba người quay người, đi theo bóng cô gái mặc áo trắng.

Trần Ngư đang ngồi xổm xem cửa hàng bày bán đồ cổ nhưng vẫn chưa chọn được món nào, đang định đứng dậy rời đi, lúc xoay người thì đối diện với ba cặp mắt đang nhìn mình chăm chăm làm cô bị dọa suýt nữathì đặt mông bịch xuống đám đồ cổ đang được bày dưới đất.

“cô gái nhỏ, cẩn thận một chút, làm hỏng là phải bồi thường cho tôi đó. Đây đều là đồ cổ nha.” Ông chủ cửa tiệm đồ cổ lo lắng nói.

“thật xin lỗi, xin lỗi chú.” Trần Ngư vội vàng đứng lên, quay đầu đối diện với vẻ mặt kỳ lạ của anh em nhà họ Nghiêm, nhíu mày nói “Hai người muốn làm gì, định cướp đồ của tôi nữa hả?”

“Ai muốn cướp đồ của cô.” Vì Trần Ngư mà lần trước Nghiêm Hân bị ông nội trách mắng, sau đó nghe mẹ mình nói Trần Ngư còn báo cảnh sát nữa, cảnh sát suýt nữa thì bắt cô ta đến đồn công an. Nghĩ tới đây, Nghiêm Hân thấy Trần Ngư thì tất nhiên là sắc mặt không được vui vẻ.

“Vậy các người vây quanh tôi làm gì?” Trần Ngư hỏi “Chẳng lẽ các người muốn mua đồ cổ.”

“Cái chỗ toàn bán hàng giả, ai mà thèm mua.” Nghiêm Hân nhìn thoáng qua vỉa hẻ, khinh thường nói.

“cô gái này, cô còn nhỏ, sao lại có thể nói như thế, cái gì gọi là hàng giả, cô nói thì phải có chứng cứ nha.” Trần Ngư còn chưa nổi giận thìông chủ cửa hàng đồ cổ đã giành trước.

“thật xin lỗi, thật xin lỗi, em gái tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, ông chủ, mong ông bỏ qua cho.” Nghiêm Uy vội vội vàng vàng kéo em gáira phía sau, vừa xin lỗi ông chủ cửa hàng.

“Mọi người biết nhau sao?” Lục Ninh thấy thế thì kinh ngạc nói.

“anh Lục Ninh, anh đừng để ý đến cô ta, cô ta không chết được đâu.” Nghiêm Hân tức giận.

“Tôi đương nhiên là không chết được, tôi cũng không phải là ngườikhông biết lượng sức mình mà chạy ra ngoài bắt cương thi, nhàn rỗikhông có chuyện gì làm mà đi cướp pháp khí của người khác.” Trần Ngư ám chỉ nói.

“Bắt cương thi, em cũng là Thiên Sư sao?” Lục Ninh vừa dứt lời, lục lạc bên hông cậu ta lại rung lên lần nữa.

Mà la bàn bên trong túi vải của Trần Ngư cũng tham gia náo nhiệt rung động theo.

“Đinh linh linh!”

“Vù vù vù!”

một xướng một họa tựa như là bạn cũ lâu ngày gặp nhau.

Hai người liếc nhau, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Tác giả có lời muốn nói:

La bàn: Lục lạc, lục lạc, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Lục lạc: Cậu là đồ quỷ, lăn đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nguon goc va mat nghia chu dai bi, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.