Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 66: Chợ ma


Trong một nơi vắng vẻ nào đó ở khu phố cổ.

“Đinh linh linh …”

“Vù vù vù …”

Lần đầu tiên Trần Ngư thấy la bàn vui vẻ như vậy, mà thiếu niên phía đối diện cũng đang ngạc nhiên nhìn lục lạc trong tay mình.

“Bọn chúng … biết nhau?” Trần Ngư nghi ngờ nói.

“anh cũng không rõ.” Lục Ninh lắc đầu “Vừa lúc nãy, chuông ‘chiêu hồn’ bỗng nhiên vang lên, anh còn tưởng nó cảm nhận được sát khí trênngười em. Nhưng bây giờ thì chắc là nó cảm ứng được la bàn của em.”

“Chuông ‘chiêu hồn’?” Trần Ngư do dự một chút rồi nói “Có thể cho tôi xem một chút được không?”

“không được!” Lục Ninh chưa kịp nói chuyện thì đứng bên cạnh, Nghiêm Hân đã giành nói “anh Lục Ninh, đừng đưa chuông ‘chiêu hồn’ cho cô ta, chính cô ta là người làm hư la bàn của ông nội em đó.”

Lục Ninh không tin tưởng nhìn về phía Nghiêm Hân, la bàn của ông nội Nghiêm có uy lực mạnh mẽ, nào có dễ dàng làm hỏng như thế.

“anh không tin thì anh hỏi anh trai em đi.” Nghiêm Hân lôi anh trai nhà mình ra làm chứng.

Nghiêm Uy do dự một chút rồi nói “Đúng là la bàn từ tay vị đạo hữu này cầm về thì bị hỏng.”

“Tôi nói này, anh em mấy người đừng có bắt nạt người.” Trần Ngư lập tức nổi giận “Mấy người nếu không cam lòng thì chúng ta đi báo cảnh sát. Nếu cảnh sát nói tôi làm hư của mấy người thì tôi sẽ bồi thường màkhông có ý kiến gì.”

“Chuyện của giới huyền học thì sao có thể đi tìm cảnh sát.” nói đến tìm cảnh sát, Nghiêm Hân nghĩ đến việc cô ta suýt nữa thì bị coi là kẻ cướp mà bị dẫn lên đồn cảnh sát, lập tức giận đến mức mặt mũi trắng bệch “Nào có Thiên Sư động một chút là báo cảnh sát.”

“Giáo viên tiểu học không dạy cô à? Có chuyện thì phải tìm chú cảnh sát!” Trần Ngư giễu cợt.

“cô …”

“Mọi người đừng ồn ào nữa.” Lục Ninh đã nhìn ra, hai người này có xích mích với nhau, nhưng cậu ta cũng rất tò mò về chuyện chuông ‘chiêu hồn’ của mình và la bàn có thể xuất hiện cộng hưởng. Với lại trước mặt mọi người, Trần Ngư không thể giở trò gì với chuông ‘chiêu hồn’, thế nên vô cùng rộng rãi đưa chuông ‘chiêu hồn’ đến trước mặt Trần Ngư.

“Đây này.”

Trần Ngư kinh ngạc ngẩng đầu, hiển nhiên không nghĩ người này lại rộng rãi đưa pháp khí của cậu ta cho cô kiểm tra sau khi bạn cậu ta hết sức ngăn cản. Thế là Trần Ngư lập tức cảm thấy có thiện cảm với thiếu niên này “Cám ơn anh.”

“không có gì.” Lục Ninh mỉm cười, khóe miệng ẩn hiện hai lúm đồng tiền.

“anh Lục Ninh …” Nghiêm Hân thấy Lục Ninh đưa lục lạc cho Trần Ngưthì kêu lên.

“không sao.” Lục Ninh nhìn Nghiêm Hân cười cười. Nhìn thấy nụ cười của thiếu niên, Nghiêm Hân còn một bụng bất mãn bỗng dưng yên tĩnh lại.

Nghiêm Uy nhìn thấy cảnh này thì lại lắc đầu, rõ ràng Lục Ninh chỉ coi Nghiêm Hân như em gái nhưng em gái nhà mình lại không nghĩ như vậy a.

một tay Trần Ngư cầm la bàn, một tay cầm chuông ‘chiêu hồn’, chẳng biết tại sao, cô luôn cảm thấy hơi thở trên chuông ‘chiêu hồn’ này vô cùng quen thuộc, dường như là cô cũng đã sử dụng pháp khí này.

“anh … A …, ngại quá, tôi tên Trần Ngư, anh trên gì?” Trần Ngư cảm thấy thiếu niên này rộng rãi, phóng khoáng, thế nên khi nói chuyện cũng lịch sự hơn.”

“anh là Lục Ninh.” Lục Ninh tự giới thiệu.

“Lục đạo hữu.” Trần Ngư lắc lắc chuông ‘chiêu hồn’ trong tay hỏi “Tôi có thể hỏi pháp khí này có công dụng gì và nguồn gốc của nó không?”

Lục Ninh nhẹ gật đầu, nói “Chuông ‘chiêu hồn’ là pháp khí bà nội anhđể lại, công dụng chủ yếu là để gọi hồn. Hồn ma có đạo hạnh ba trăm trăm đổ xuống, nghe được tiếng chuông sẽ không tự chủ mà mất đithần trí, mất sức chiến đấu.”

“một lần rung chuông có thể khống chế được mấy hồn ma?” Trần Ngư hỏi.

“Tu vi của anh có hạn, mỗi lần nhiều nhất được khoảng ba đến năm hồn ma, nếu như đều là ác ma đạo hạnh ba trăm năm thì một lần nhiều nhất là được hai con.” Lục Ninh đáp.

“Là thế sao …” Trần Ngư suy tư gật nhẹ đầu, cô nâng cao lục lạc lên lần nữa, một cơn gió thổi qua, lục lạc lắc lư mấy lần nhưng không có tiếng chuông vang lên. Khác thường như thế nhưng Trần Ngư khôngcảm thấy có điều gì kỳ quái, trong lòng cô thậm chí còn cảm thấy, uy lực của chuông ‘chiêu hồn’ này không thể kém như vậy được.

“Trả lại anh này, cám ơn.” Trần Ngư cũng không hiểu tại sao mình lại hiểu rõ … pháp khí này như vậy.

“không có gì.” Lục Ninh lại đeo lục lạc bên hông.

“La bàn này là ông nội để lại cho tôi. Có thể lúc còn trẻ, ông nội tôi và bà anh quen biết nhau nên hai pháp khí này cũng nhận biết nhau.” Trần Ngư suy đoán “Ông nội tôi tên Ngô Lễ, anh có nghe bà anh nóiđến tên này không?”

Lục Ninh lắc đầu, trả lời “anh chưa gặp bà nội bao giờ, trước khi anhsinh ra, bà đã qua đời rồi.”

“Ây …” Trần Ngư không ngờ là nghe được câu trả lời như thế, lập tức lúng túng không biết phải làm sao.

“không sao.” Lục Ninh thấy thái độ lúng túng của Trần Ngư thì cười lênmột tiếng. Vẻ mặt này xuất hiện ở người bình thường thì có thể hiểu được, nhưng Thiên Sư đều biết, người sau khi chết chỉ là đến âm phủ để đầu thai mà thôi. Nên đối với việc người nhà qua đời, Thiên Sưkhông buồn khổ nhiều như vậy.

“Đinh!”

Đúng lúc này, điện thoại của Trần Ngư vang lên âm báo tin nhắn, Trần Ngư lấy ra xem, vẻ lúng túng nháy mắt chuyển thành vui vẻ.

anh Ba (Buổi chiều nay anh về lại thành phố, chúng ta đi ăn cơm nha.)

anh Ba về rồi! Trần Ngư vô cùng vui vẻ, hoàn toàn không còn tâm trạng tò mò về chuông ‘chiêu hồn’ nữa, cô vẫy vẫy tay với ba người “Tôi có việc phải đi trước đây, có duyên gặp lại.”

nói xong, Trần Ngư cũng không chờ đối phương đáp lại, quay người chạy đi mất, lưu lại vẻ mặt kinh ngạc của Lục Ninh.

==

Trần Ngư tốn một buổi chiều, tắm rửa, gội đầu, thay một bộ quần áo mới, nếu không phải cô là người chưa bao giờ trang điểm, chắc chắn làsẽ tự mình trang điểm một phen.

Bởi vì thể chất đặc thù của Lâu Minh cần hạn chế tiếp xúc với người khác, nên việc anh gọi là về lại thành phố, thực ra là về một tòa nhà ở ngoại ô thành phố mà không phải là vào nội ô.

Khi năm giờ, trời dần tối, Trần Ngư ngồi trong phòng khách, hai mắt nhìn qua ô cửa sổ ra ngoài đường.

một lát sau, đèn xe Jeep chiếu vào sân, ngay sau đó có ba chiếc xe Jeep dừng trước sân, Trần Ngư bị lóa mắt, một chút rồi nhìn thấy Lâu Minh, liền vui vẻ chạy ra đón “anh Ba!”

Trần Ngư chạy nhanh đến trước mặt Lâu Minh.

“Em chờ lâu chưa?” Lâu Minh nhìn nụ cười trên gương mặt Trần Ngư, môi cũng vô thức nở nụ cười theo.

“Dạ, em chờ rất lâu đó, ba ngày luôn.” Trần Ngư tính toán rõ ràng, côđã ba ngày không nhìn thấy anh Ba, TV thường nói, một ngày khônggặp như ba năm, cái này, bốn bỏ năm lên là mười năm. Mười năm đều có thể sinh em bé luôn rồi.

“Xin lỗi em, sau này không như vậy nữa.” Lâu Minh thấy Trần Ngư nóinghiêm túc, nghĩ là cô thấy buồn chán thì vô cùng đau lòng.

“anh nhớ nha.” Trần Ngư nhớ kĩ câu này.

“anh hứa mà.” Lâu Minh cười đảm bảo.

“Hi hi …” Trần Ngư cười đắc ý, dường như đã chiếm được món hời lớn vậy.

nói đến chiếm món hời, ánh mắt Trần Ngư lại không tự chủ rơi lên môi Lâu Minh, sau đó … mắt Trần Ngư lóe lên nghi ngờ “anh Ba, hình nhưanh gầy đi?”

Đúng thế, tuy không rõ ràng nhưng người Lâu Minh nhìn ốm hơn, môi cũng nhợt nhạt hẳn đi.

Lâu Minh cứng người lại, sau đó điềm nhiên không có việc gì cười “Gần đây anh bận quá, không có thời gian ăn bữa cơm ngon.”

“Vậy chúng ta đi ăn cơm liền đi, trợ lý Hà đã chuẩn bị nhiều món ngon lắm.” Trần Ngư nghe thấy Lâu Minh nói không được ăn ngon thì kéo Lâu Minh vào nhà, hoàn toàn quên Mao đại sư và bộ trưởng Lâu đangđứng phía sau.

Mao đại sư và Lâu Tân Thành nhìn hai người, Mao đại sư còn đỡ, trước đó đã từng thấy qua nhưng Lâu Tân Thành thì không giống. Lâu Minh như thế này là lần đầu tiên ông chứng kiến, không, nếu ở bệnh viện được coi là một lần thì đây là lần thứ hai.

Hai lần đều là đối xử với cùng một người, hai lần đều là Lâu Minh mà ông chưa bao giờ gặp qua.

Bộ trưởng Lâu không tự chủ mà nhớ tới mấy tháng trước, bà xã gọi điện nói cho ông, muốn tìm một cô gái có số mệnh cực kỳ cao quý để mai mối làm vợ cho Lâu Minh. Lúc đó bà xã ông đã nói thế nào, hình như là, Lâu Minh luôn luôn lẻ loi trơ trọi ở một mình trong biệt thự nhỏ, thực ra trong lòng nó rất khao khát sự ấm áp của gia đình. Nó thậm chí vì đi gặp Tông Tông mà mạo hiểm dùng bùa trấn sát để trấn áp sát khí về nhà.

Bộ trưởng Lâu chưa từng nói với bà xã nhà mình chuyện sát khí trênngười Lâu Minh sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ của anh. Nên khi bà xã mình vì chuyện của Lâu Minh mà tìm người mai mối vợ cho con, mặc dù ôngkhông đồng ý lắm nhưng cũng không phản đối. Đồng thời, cũng bởi vì ông biết là Lâu Minh sẽ không đồng ý nên không hết sức ngăn cản bà xã.

Nhưng nếu như … nếu như có thể tìm được một người có thể làm cho Lâu Minh có được thần sắc nhẹ nhàng như vừa rồi, bộ trưởng Lâu nghĩ, bỗng nhiên ông có thể hiểu được tâm trạng của bà xã nhà mình.

“Lâu Minh với cô bé kia vẫn ở chung với nhau như thế sao?” Hai ngày này, bộ trưởng Lâu đã cho điều tra rất nhiều tư liệu về Trần Ngư, bao gồm cả việc cô bị lừa bán lúc nhỏ, sau đó được Trần Dương đón về từ tỉnh Thanh Sơn, ngày đầu tiên liền chạy đến biệt thự nhỏ, cả chuyện nửa đêm thường xuyên trèo tường tìm con trai mình.

Vì … Trần Ngư là người duy nhất không sợ sát khí trên người Lâu Minh.

“Trần Ngư là người duy nhất không bị sát khí của Lâu Minh làm ảnh hưởng, cũng là người duy nhất Lâu Minh không hề e dè khi tiếp xúc, cho nên, Trần Ngư là người rất đặc biệt với Lâu Minh.” Mao đại sư đáp.

“Lâu Minh thích ở cùng cô bé.” Bộ trưởng Lâu tựa như hỏi lại tựa như trả lời.

==

Bữa cơm tối là bốn người ăn, khẩu vị của Trần Ngư rất tốt, nhìn cô ăn ngon, những người trên bàn cũng không tự chủ mà ăn nhiều hơn bình thường một chút.

Trần Ngư không chỉ gắp đồ ăn cho mình mà thỉnh thoảng còn gắp mấy món mà cô cảm thấy ăn ngon cho Lâu Minh. Lâu Minh thấy thế chỉ cười cười rồi ăn hết đồ ăn không chừa lại chút nào.

“anh Ba, khi nào chúng ta về lại Đế Đô?” Trần Ngư hỏi

“Em nhớ nhà hả?”

“anh trai gọi điện hỏi em khi nào về?” Trần Ngư giải thích.

“Vốn định là tối nay bay nhưng dự báo thời tiết nói Đế Đô có bão có khả năng máy bay không hạ cánh được, nên có thể ngày mai chúng ta mới về được.”

“Thế ạ.” Trần Ngư chọc chọc bát cơm, hai mắt đảo vòng vòng.

“Em lại nghĩ gì thế?” Hai mắt Trần Ngư chuyển động quá rõ ràng, Lâu Minh muốn xem như không thấy cũng khó.

“Em … em đang suy nghĩ chuyện tối nay.” Trần Ngư chột dạ rũ mắt xuống, tuyệt đối không thể cho anh Ba biết cô đang suy nghĩ đến chuyện tối nay sẽ chạy đến phòng anh Ba tỏ tình hay là để về đến Đế Đô mới tỏ tình.

“Đêm nay?” Lâu Minh ngạc nhiên “Ban đêm em có chuyện gì muốn làm sao?”

“A …”

“Trần tiểu hữu có phải muốn đi chơi chợ ma không?” Mao đại sư chợt nhớ đến chuyện Nghiêm Sùng Minh nói đêm nay có chợ ma nên đoán.

“Dạ, đúng rồi!” Trần Ngư cảm kích nhìn thoáng qua Mao đại sư, cô cònđang tìm cớ đây.

“Chợ ma?” Bộ trưởng Lâu tò mò nhìn Mao đại sư “Là … loại chợ giống như trong truyền thuyết, nơi các hồn ma tụ tập?”

“Đúng vậy.” Mao đại sư giải thích “Bình thường, chợ ma sẽ được tổ chức vào rằm tháng bảy, lúc đó cửa âm mở ra, các loại hồn ma dướiâm phủ sẽ được trở lại dương gian, có thể cùng người thường đi chợ mua sắm hàng hóa. Ban đầu chỉ là một số người thường có thể nhìn thấy hồn ma đem hàng hóa đến giao dịch, sau này phát triển thành chợ ma. Nhưng chợ ma ở thành phố Bình không giống với chợ ma rằm tháng bảy lắm, chợ ma này là nơi tụ tập của các cô hồn dã quỷ khôngthể đi đầu thai, cùng một số yêu tinh đã tu luyện thành công đến tham gia.”

“Loại chợ ma cho cô hồn dã quỷ như thế này cũng cho Thiên Sư tham gia sao?” Lâu Minh nhíu mày hỏi, hồn ma và Thiên Sư không phải đối địch với nhau sao?

“Thiên Sư chỉ bắt những ác ma có tính uy hiếp thôi, hồn ma bình thường thì không đụng đến.” Mao đại sư giải thích “Với lại, chợ ma sẽcó người tổ chức và quản lý. Hai bên đều ăn ý, sẽ không xảy ra việc gì.”

“Chợ ma lần này là ai tổ chức?” Trần Ngư tò mò hỏi.

“Nghe nói là một chồn tinh đã tu hành được năm trăm năm Hoàng Đại Tiên.” Mao đại sư cười nói, thực ra BOSS chân chính phải là Nghiêm Sùng Minh, nếu Nghiêm Sùng Minh không ngầm đồng ý thì một con chồn năm trăm năm nào dám phách lối.

“anh Ba … nhiều năm rồi em chưa được đi chợ ma, dù sao tối nay cũngkhông bay được, không bằng chúng ta đi xem một chút nha.” Trần Ngư đề nghị.

“Em đi đi, trên người anh có sát khí sẽ làm ảnh hưởng đến các loại ma quỷ kia.”

“Có em ở đây mà, em giúp anh phong ấn a.” Còn có thể nhân cơ hội ‘sàm sỡ’ anh Ba nữa, ánh mắt Trần Ngư lập tức khóa chặt môi Lâu Minh.

“Được đó, vậy em vẽ bùa trấn sát đi.” Mắt Lâu Minh sáng lên.

Bùa … bùa trấn sát.

Trần Ngư chợt cảm thấy, bùa trấn sát ngày thật đáng ghét, là ai phát minh ra đồ quỷ này vậy chứ!

==

Địa điểm chợ ma cũng đúng là ở vùng ngoại thành nên hai người đikhông mất bao nhiêu thời gian, chỉ hai mươi phút là đến nơi. Lần đầu tiên Lâu Minh tham gia chợ ma, nhìn những hồn ma, quỷ đủ các hình dáng kỳ quái ngồi xổm trước các quầy bán hàng thì cảm giác thật mới lạ.

“Bọn họ bán gì vậy?” Lâu Minh chỉ một hồn ma khoác trên người mấy cỏ cây xanh, hỏi, trước mặt hồn ma này chẳng có gì cả.

“Đó là một con ma rơi xuống nước, nó bán những cây rong rêu trênngười nó.” Trần Ngư nói.

“Cây rong cũng có thể bán à?” Lâu Minh kinh ngạc.

“Số của nó khá may mắn, nơi rơi xuống có âm khí nặng hơn nên trênthân mới bị quấn mấy cây cỏ Cửu âm. Cỏ Cửu âm có thể bổ sung âmkhí cho hồn ma, có tác dụng ổn định hồn thể, giống như tác dụng của nhân sâm đối với con người chúng ta.”

Làm ma rơi xuống nước mà cũng được coi là số may mắn.

“Đây có phải là ma thắt cổ không?” Lâu Minh chỉ vào một ma nữ có cái lưỡi thè ra gần sát đất.

“Đúng vậy ạ.” Trần Ngư nhìn thoáng qua đồ vật để trước ma thắt cổ “Cái nó bán là một cái trâm cài tóc, chắc là đồ của nó khi còn sống, có oán khí cực nặng, là một vật để nguyền rủa rất mạnh.”

“Thứ này cũng có thể lấy bán sao?” Lâu Minh vừa nghe trâm cài tóc này là vật để nguyền rủa thì nhíu mày.

“anh Ba, đây là chợ ma. Mấy đồ được bán hầu như chẳng có đồ nào tốt với người sống cả.” Trần Ngư ghé vào tai Lâu Minh nói nhỏ.

Lỗ tai Lâu Minh hơi ngứa, nhịn không được mà tránh về sau một chút.

“anh Ba, chúng ta đi lên phía trước đi. Phía đó có mấy yêu tinh, đồ của họ bán sẽ thú vị hơn đó.” Trần Ngư cũng cảm thấy những món đồ kỳ quái này không hợp để hai người đi hẹn hò ngắm.

Đúng thế, đây là lần đi chơi bên ngoài đầu tiên sau khi Trần Ngư nhận ra là mình thích Lâu Minh, nên cũng phải tính là hẹn hò chứ.

“Vù vù vù …”

“Đinh linh linh …”

Mới đi đến gần mấy quầy hàng của yêu tinh, la bàn trong túi Trần Ngư chợt rung lên, ngay sau đó, một hồi chuông quen thuộc cũng vang lên.

Tiếng chuông ‘chiêu hồn’ vừa vang lên, tất cả hồn ma trong chợ ma đột ngột ngẩng hết đầu lên, líu ríu tìm nơi phát ra tiếng chuông. Lục Ninh vội đè lục lạc bên hông lại, không cho nó kêu nữa.

“Vù vù vù …”

“Đinh linh linh …”

Dường như đang đáp lại la bàn, chuông ‘chiêu hồn’ lại vang lên.

“Vị đạo hữu này, cậu đã đến chợ ma thì nên tuân thủ quy định ở đây.”một người mặc cáo choàng dài màu vàng (màu lông chồn) đi đến trước mặt Lục Ninh, giọng điệu không vui vẻ gì, cảnh cáo.

“Xin lỗi, tôi sẽ làm nó yên lặng ngay.” Lục Ninh vội vàng xin lỗi.

Tất nhiên Trần Ngư cũng nhận ra các hồn ma đang xao động, cô nhìn thoáng qua thiếu niên đứng cách đó không xa, đưa tay vỗ vỗ la bàn “Yên lặng.”

La bàn nghe lời an tĩnh lại, tiếng chuông ‘chiêu hồn’ trong nháy mắt cũng ngừng lại.

Lục Ninh thở dài thật to một hơi, lại xin lỗi Hoàng Đại Tiên một lần nữa, rồi quay đầu đối diện với Trần Ngư.

“Trần đạo hữu? anh đang thắc mắc sao chuông ‘chiêu hồn’ lại kêu lên, hóa ra là em à.” Ra chợ ma gặp người quen, Lục Ninh rất vui vẻ.

“Làm cho anh gặp rắc rối, tôi xin lỗi nha.” La bàn gây phiền phức, tất nhiên là Trần Ngư muốn xin lỗi.

“không sao, em đâu phải cố ý.” Thiếu niên cười thoải mái, hai lúm đồng tiên nhỏ nhỏ lại ẩn hiện, cho dù ở nơi âm trầm như chợ ma cũng lộ ra sức sống bừng bừng.

“anh đến đây mua cái gì à?” Trần Ngư tò mò hỏi.

“Đá Thái Sơn.” Lục Ninh đáp.

“Đá Thái Sơn? Ở đây cũng có bán đá Thái Sơn à?” Đá Thái Sơn là đồ vật dùng để trấn tà (xua đuổi cái xấu) thường dùng nhất trong giới huyền học. Đá Thái Sơn có công lực trấn tà tự nhiên, tuy không lớn lắm nhưng lại có đặc tính tà ma không xâm chiếm được. Cho nên, đá Thái Sơn ở nơi có âm khí, sát khí càng lâu thì công hiệu sẽ càng tốt. Bình thường đá Thái Sơn có thể vừa ý Thiên Sư phải trải qua mấy trăm nămâm khí sát khí ăn mòn.

“Ông nội Nghiêm nói ở đây có nên anh và Nghiêm Uy, Nghiêm Hân đến tìm xem.”

“Bọn họ cũng tới?” Trần Ngư chẳng có tình cảm gì với anh em họ Nghiêm, với lại mỗi lần gặp Nghiêm Hân là lại muốn gây lộn. Hôm nay, khó có dịp cô và Lâu Minh ra ngoài hẹn hò, không muốn gặp người làm mình không vui, thế là quay người kéo Lâu Minh định đi ra chỗ khác.

Chỉ là khi cô quay đầu thì thấy sắc mặt Lâu Minh khác thường “anh Ba,anh sao thế? Sao sắc mặt lại khó coi như vậy?”

“anh không sao.” Lâu Minh chột dạ, rời mắt đi chỗ khác.

“Có phải anh không thoải mái không, hay là chúng ta về thôi.” Trần Ngư lo lắng, cầm tay Lâu Minh nói.

Trong chớp mắt được Trần Ngư nắm tay, nắm đấm tay Lâu Minh chợt buông lỏng, nỗi chua xót trong lòng chợt vơi đi rất nhiều “anh khôngsao, em cứ nói chuyện với bạn thêm chút nữa đi.”

Bạn? Trần Ngư quay đầu liếc Lục Ninh, Lục Ninh thấy Trần Ngư nhìn thìmỉm cười mang theo hai lúm đồng tiền đáng yêu với cô. Trần Ngư lễ phép gật đầu xem như đáp lễ. Sau đó quay đầu, giật giật tay áo Lâu Minh làm Lâu Minh cúi người xuống, lúc này mới nhỏ giọng nói “Thực ra em và anh ta không quen biết lắm.”

Lâu Minh sững người, suy nghĩ trong đầu chợt được một tia chớp xoẹt qua, sáng bừng lên.

“anh Ba, chúng ta về đi, ở đây chẳng có gì thú vị hết.” Trần Ngư đến chợ ma vốn là được ở bên Lâu Minh, nếu anh Ba đã không thích ở đâythì bọn họ về nhà cũng được. Đợi ngày mai về Đế Đô, cô có thể làm tổ cả ngày ở biệt thự nhỏ của anh Ba.

Trần Ngư nghĩ vậy liền cảm thấy vui vẻ.

“anh Lục Ninh, tìm được rồi nè, anh mau đến …” Giọng của Nghiêm Hân chợt truyền đến từ phía sau.

“Trần đạo hữu, anh đi trước …” Lục Ninh chào Trần Ngư.

“anh đi đi, chúng tôi cũng phải đi đây.” Trần Ngư vẫy vẫy tay.

Lục Ninh gật gật đầu rồi quay người đi về hướng Nghiêm Hân, còn Trần Ngư thì kéo tay Lâu Minh, cười trộm rồi bước ra ngoài.

đi được một lúc, Lâu Minh chợt phát hiện tay của hai người vẫn nắm lại với nhau không buông, anh dừng lại một chút, rồi bỏ qua nỗi tiếc nuối trong lòng, định rút tay ra.

Nhưng tay anh vừa khẽ động thì Trần Ngư chợt cầm chặt hơn, Lâu Minh kinh ngạc nhìn lại.

“Mấy hồn ma này thích chèo kéo khách lắm, em nắm tay anh thì bọn nósẽ không dám nữa.” Trần Ngư nghiêm trang nói.

thật sao? Từ nãy đến giờ có gặp trường hợp chèo kéo khách nào đâu nhỉ? Mặc dù trong lòng nghi ngờ nhưng Lâu Minh cũng không rút tay ra nữa.

Vẻ mặt Trần Ngư hơi hơi đắc ý, nhưng cô cúi đầu xuống không dám cho Lâu Minh thấy mặt mình.

“Em phải nhìn phía trước chứ, cẩn thận không té bây giờ.” Lâu Minh nhắc nhở.

“không …” Chữ cuối còn chưa nói ra khỏi miệng, chợt một luồng khí khổng lồ ập tới thổi cô bay về phía trước. Trong chớp mắt hai người bay lên, Lâu Minh duỗi tay ra ôm Trần Ngư vào lòng, làm đệm thịt cho Trần Ngư khi rơi xuống đất.

“A a a …”

Như cuồng phong quét qua, chợ ma vừa trong cảnh yên bình bỗng nhiên biến thành cảnh đất đá bay mù trời, xung quanh kêu khóc hãi hùng, ma quỷ, yêu tinh kinh hoảng chạy trốn khắp nơi nhưng lại bị mộtnguồn lực vô cùng lớn hút bay đi.

“Ma Vương!” Trần Ngư bò lên từ dưới đất, liếc nhìn Ma Vương đang bay giữa không trung, há to miệng cắn nuốt hồn phách của ma quái tham gia chợ ma. “Tại sao lại có Ma Vương ở đây?”

“Chạy mau!” Hoàng Đại Tiên (chồn tinh) định cứu mấy hồn ma sắp bị cắn nuốt nhưng tốc độ cắn nuốt của Ma Vương thực sự là quá nhanh.

“anh Lục Ninh!” Nghiêm Hân cũng bị lực hút bay lên, mặc dù Ma Vươngkhông cắn nuốt sinh hồn (hồn người sống) nhưng nó sẽ không ngại chomột chưởng để người đó chết đi rồi cắn nuốt.

“Hân Nhi!” Nghiêm Uy và Lục Ninh mỗi người nắm một tay Nghiêm Hân mới miễn cưỡng kéo lại được.

“Chúng ta chạy mau!” Nghiêm Uy nắm tay Nghiêm Hân định chạy đi.

“Hai người đi trước đi.” Lục Ninh rút kiếm gỗ đào, nhíu mày nhìn Ma Vương.

“Lục Ninh, chúng ta không phải là đối thủ của Ma Vương đâu, chúng ta chạy đi trước đi, rồi anh sẽ gọi cho ông nội ngay.” Trong chợ ma khôngcó tín hiệu điện thoại, chỉ có thể chạy ra ngoài rồi gọi điện thoại.

“Hai người chạy trước đi, em cứu được mấy người thì cứ cứu.”

“Việc này không có quan hệ gì với cậu mà!” Nghiêm Uy gấp muốn chết rồi.

“Ma Vương là do em thả ra.”

“Đá Thái Sơn đâu phải do cậu mang tới, cậu làm sao biết nó là vật phong ấn Ma Vương chứ.” thì ra là, lúc nãy Lục Ninh vừa mới mua được đá Thái Sơn, đang muốn dùng linh lực để thăm dò phẩm chất của đáthì không cẩn thận phá giải phong ấn bên trong, làm một con Ma Vương vô cùng hung ác từ đâu bỗng chạy ra.

“Hai người đừng để ý đến em, mau chạy đi.” Coi như không phải là vì những cô hồn dã quỷ này, thì một con Ma Vương hung dữ như thế nàythì cậu ta cũng không thể để cho nó rời khỏi đây. Lục Ninh cởi chuông ‘chiêu hồn’ ra, ném về phía Ma Vương.

“Đinh linh linh …”

Chuông ‘chiêu hồn’ rung lên trong bầu âm khí dày đặc, phát ra từng hồi chuông âm vang. Ma Vương dường như bị làm phiền đến mức khôngcòn kiên nhẫn nữa, vung tay lên tung một chưởng đánh bay chuông ‘chiêu hồn’ ra ngoài.

“Vù vù vù …”

La bàn đang nằm yên trong túi vải của Trần Ngư, vèo một cái bay ra ngoài, mạnh mẽ đâm vào đầu Ma Vương.

Ai bảo mi dám khi dễ lục lạc, ai bảo mi dám khi dễ lục lạc …

“…” Trần Ngư vì linh lực chưa được khôi phục hoàn toàn, nãy giờ vẫn còn đang do dự có nên động thủ hay không.

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Ngư: Mày vì la bàn đánh không lại người ta nên tới cứu sao?

La bàn: Vù vù vù … (là đàn ông, lúc nào nên ra tay thì phải ra tay ngay)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như findzon, conceivable la gi nghia cua tu conceivable la co the hieu duoc co the nha và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích khác tại findzon.com sẽ giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, đặc biệt là phần ngữ pháp và từ vựng.