Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 72: Hiểu lầm


Khi Ông Ngô truyền thuật cấm cho Trần Ngư, đã dặn đi dặn lại cô nếu tu vi không đủthì không được tùy ý sử dụng. Dựa trên thái độ lười nhác tu luyện trước đây của Trần Ngư, ông Ngô thậm chí cảm thấy con nhóc đó có lẽ cả đời này cũng không có cơ hội sử dụng thuật cấm này. không ngờ mới rời thôn Đại Mộc chưa được bao lâu, vậy mà dám to gan sử dụng đến cả thuật cấm luôn rồi.

Dám cướp người với Diêm Vương là việc làm nguy hiểm đến mức nào, ngay cả chính ông cũng không dám tùy tiện sử dụng linh tinh. Khi ở quán net, cảm nhận được thuật cấm bắt đầu khởi động, ông tức giận đến mức hận không thể lấy cái tẩu thuốc này gõ sưng đầu cô cháu gái không làm ông bớt lo kia.

Hai giờ sau, ông Ngô từ quán net chạy ra sân bay, ông đoán là thuật cấm cũng đã kết thúc, thế là lấy điện thoại di động gọi cho Trần Ngư.

Kết quả, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc … đầu bên kia điện thoại vẫn không có người bắt máy.

“Con nhóc chết tiệt kia, không phải là nó đã xảy ra chuyện gì thật rồi chứ.” Hiếm khi ông Ngô phải nhíu mày.

Quỷ sai không thể tùy tiện câu hồn phách của người sống đi, nhưng nếu có người can thiệp làm xáo trộn hoạt động bình thường của âm phủ, quỷ sai có thể mang sinh hồn của người này xuống dưới âm phủ trước, sau khi thẩm vấn, định tội rồi mới quyết định xử lý như thế nào.

nói cách khác, nếu Trần Ngư bị quỷ sai câu hồn đi, như vậy trong vòng hai mươi bốn giờ, thân thể sẽ bị hôn mê. Nhưng sau hai mươi bốn giờ, sau khi âm phủ thẩm vấn có kết quả xử lý, nếu tội danh nghiêm trọng, sinh khí trong sinh hồn sẽ bị tước đoạt, như vậy coi như là đã chết.

Ông Ngô tính thời gian, từ sân bay chỗ ông bay đến Đế Đô mất hai giờ, từ quán net đến sân bay cũng mất hai giờ. Còn hai mươi tiếng, ông định đến Đế Đô xem tình hình của Trần Ngư, không có việc gì là tốt nhất, nếu quả thật hồn phách bị câu đi, vậy ông cũng đành đi một chuyến xuống âm phủ. Mặc dù ông không muốn xuống âm phủ trước khi tuổi thọ hết mà chết già một chút nào.

“Thưa quý khách, chuyến bay số hiệu MU2066 đến Đế Đô sẽ bị hoãn lại vì nguyên nhân thời tiết, kính mong quý khách thông cảm và chờ đợi.” Hệ thống loa sân bay vang lên tiếng nhắc nhở việc chuyến bay bị delay.

“Máy bay bị hoãn?”

“Tôi biết ngay sẽ bị delay mà, thời tiết xấu quá.”

“Vậy đến lúc nào mới bay được a.”

“Chắc phải chờ hết giông. không biết đến lúc nào mới hết mưa giông đây trời.”

Ông Ngô nghe hành khách bàn tán xung quanh, đứng dậy đi lại trước cửa sổ phòng chờ, ông ngẩng đầu nhìn bầu trời dày đặc mây đen, đoán chừng mưa giông còn bao lâu mới hết, sau đó đi về phía phòng vệ sinh của phòng chờ máy bay.

Mặc dù ông Ngô là thầy trừ ma, không am hiểu phong thủy và xem bói nhưng cũng có thể nhìn đoán thiên văn. Lúc nãy, khi quan sát bầu trời, ông Ngô tính toán mưa giông phải mười hai giờ sau mới hết được. Coi như là mười hai giờ sau máy bay mới cất cánh, chờ ông tìm được Trần Ngư đã không còn thời gian mang người từ âm phủ trở về.

Ông Ngô đi đến phòng vệ sinh, tìm một phòng xa nhất, đi vào, khóa trái cửa.

đã không liên lạc được với Trần Ngư, vậy thì ông đành phải làm một chuyến đến âmphủ tìm hiểu tình hình. Nếu hồn phách Trần Ngư không ở dưới âm phủ, vậy thì ông đến Đế Đô chậm một chút cũng không sao, nếu hồn phách Trần Ngư đã ở dưới âmphủ, thì ông đến sớm một chút sẽ có thời gian giải quyết lâu hơn.

Hạ quyết tâm, ông Ngô đậy nắp bồn cầu xuống, dứt khoát ngồi lên, nhắm mắt lại, niệm thần chú. Trong nháy mắt khi hồn phách rời thân thể (ly thể), ông Ngô đang ngồi thẳng trên nắp bồn cầu, bỗng nhiên mất hết sức lực ngã nghiêng dựa vào vách ngăn phòng vệ sinh, cả người nhìn không có chút sức lực nào.

Ông Ngô không dám trì hoãn quá lâu, dùng linh lực mở cửa âm rồi nhanh chóng đivào. Mặc dù hồn phách ly thể một thời gian sẽ không gây ảnh hưởng gì không tốt đến thân thể, nhưng bây giờ không phải ông đang ở nhà mà là ở sân bay. Nếu kéo dài thời gian, bị người bình thường phát hiện thân thể của ông, chắc chắn sẽ tưởng lầm là thi thể của người chết, đến lúc đó không thể biết được là họ sẽ báo cảnh sát hay là đưa ông đến bệnh viện.

Nhưng mà lúc này âm phủ cũng không giống như trong truyền thuyết, phim ảnh, côhồn dã quỷ ở khắp nơi. Bây giờ âm phủ thiết kế cơ sở hạ tầng còn phồn hoa hơn dương gian nhiều, cô hồn dã quỷ sẽ được tập trung lại trong các căn hộ bên bờ sông Vong Xuyên, không có chuyện gì làm thì có thể cùng nhau ra ngoài dạo phố, nếu may mắn có thể gặp được tổ tiên bảy tám đời của chính mình, cùng tâm sự một chút chuyện năm đó về lịch sử gia tộc.

“Hình như phòng ở còn nhiều hơn so với trước kia nữa.” Ba mươi năm trước, ông Ngôđã từng một lần xuống âm phủ, khi đó bên dòng sông Vong Xuyên không có nhiều căn hộ và cửa hàng như thế này.

“Sách tham khảo thi công chức mới nhất anh đã mua chưa?”

“Tôi mua rồi, lần này tôi phải ôn tập thật tốt, thi không đậu công chức là phải đi đầu thai đó.”

“Đúng vậy a, tôi không muốn đi đầu thai đâu.”

“…” Bây giờ ông Ngô đã biết vì sao dưới âm phủ có nhiều phòng ở hơn rồi.

(Các cư dân thân yêu của âm phủ chúng ta, hiện tại âm phủ đang triển khai kế hoạch đầu thai làm động vật quý hiếm, mỗi lần đầu thai thành động vật quý hiếm, có thể đổi lấy đời sau được đầu thai làm phú nhị đại (con nhà giàu), mỹ nữ xinh đẹp (tuyệt thế mỹ nữ), soái ca, ba lựa chọn cho một lần làm động vật quý hiếm.)

(Nếu thời gian sống sót trên dương gian đủ dài, sau khi chết nếu muốn thi công chứcsẽ được cộng điểm thưởng, hoan nghênh các bạn cư dân âm phủ nhiệt tình báo danh.)

“Nếu năm nay không thi đậu công chức, tôi sẽ chọn đầu thai thành động vật quý hiếm có tuổi thọ tương đối ngắn.”

“Tôi cũng nghĩ vậy đó, lúc trước có người nào đó, vì đầu thai làm cá sấu Dương Tử (cá sấu sống ở sống Dương Tử), sau đó được cộng thêm mười phần trăm điểm mà thi đậu công chức đó.”

“…” Hồn ma bây giờ có ý tưởng thật đặc biệt.

Cái gọi là nơi đăng ký cho tử hồn (hồn người chết), chính là nơi mà mỗi hồn ma sau khi chết xuống âm phủ đều phải đến đây đăng ký, tử hồn phải đăng ký, đương nhiên sinh hồng cũng phải đăng ký. Tư duy của ông Ngô rất rõ ràng, đi đến đó trước nhìn xem có tên của Trần Ngư trong sổ đăng ký không, như thế là có thể xác định Trần Ngư có bị mang xuống âm phủ hay không. Nếu như không có tên con bé, ông sẽ quay lại cửa âm phủ đi về, nếu như có tên, ông lại phải nghĩ cách cứu người ra.

Nếu như Trần Ngư đã bị quỷ sai đưa đến âm phủ, như vậy nhất định chỗ này sẽ có ghi tên. Ông chỉ cần xem trong vòng hai giờ qua, trong sổ có ghi tên những sinh hồn nàođã bị đưa đến thì biết Trần Ngư có bị đưa đến đây không.

Nhưng mà sinh hồn dưới âm phủ rất dễ nhìn thấy, cho nên khi bước xuống âm phủ, ông Ngô đã trang bị cho mình một ‘phép che mắt’ (chướng nhãn pháp), che lại hơi thở (khí tức) của mình lại làm cho ông và tử hồn không có gì khác biệt.

Chỗ ghi danh có tổng cộng bảy cửa sổ, sau cửa sổ là nơi cho tử hồn ghi danh, chỉ có cửa sổ ngoài cùng bên phải là chỗ sinh hồn ghi danh. Những cửa sổ khác đều tương đối bận rộn, chỉ có cửa sổ này là vô cùng nhàn nhã, quỷ sai ngồi bên trong uể oải dựa lưng vào ghế chơi điện thoại di động.

“Chào ngài, xin hỏi một chút, ngài xem giùm tôi con gái tôi đã chết hay chưa đượckhông ạ?” một ông lão chạy đến bên cửa sổ hỏi.

“Ông Dương, sao ngày nào ông cũng đến hỏi cái này vậy?” Giọng nói của quỷ sai vô cùng bất đắc dĩ.

“Tôi cảm thấy con bé sắp chết rồi.” Ông Dương nói.

“Ông Dương, ông quá nóng vội rồi, sao ông cứ muốn con gái ông chết nhanh vậy.”

“Tôi không phải là sợ nó không chết, tôi sợ đến lúc tôi đi đầu thai rồi nó mới chết, như vậy thì tôi chẳng có cách nào quất cho nó mấy roi được nữa.”

“Tôi biết là khi ông còn sống, con gái ông đã ngược đãi ông, đợi con gái ông xuống âmphủ, đương nhiên là sẽ phải chịu phạt.” Quỷ sai an ủi.

“Nhưng nếu không tự tay đánh nó mấy roi, tôi đi đầu thai cũng chẳng muốn mở mắt!” Ông Dương vô cùng đau đớn nói, cái nỗi đau ‘chết không nhắm mắt, sống không thể mở mắt’ nào ai có hiểu được.

Ông Ngô đứng bên cạnh yên lặng quan sát hồi lâu, lúc này mới cẩn thận bước tới.

“Chào ngài, tôi tới đăng ký.” Ông Ngô nói.

Nhân viên đăng ký ở cửa sinh hồn ngẩng đầu một cái, ông Ngô liền gỡ bỏ ‘phép che mắt’ trên người mình.

“Tên.” Xác định đây là sinh hồn, quỷ sai mới bỏ điện thoại trong tay xuống, uể oải bật máy tính lên.

“Trương Hổ” Ông Ngô tùy tiện bịa ra một cái tên.

“Tại sao lại xuống âm phủ?” Quỷ sai hỏi.

“Tôi là Thiên Sư, xuống âm phủ tìm Hắc Bạch Vô Thường hỏi chút chuyện.”

“Thiên Sư? Đầu năm nay, Thiên Sư có thể xuất sinh hồn xuống âm phủ không nhiều lắm.” Quỷ sai vừa nói vừa gõ gõ đánh đánh trên máy tính, sau đó nhíu mày hỏi “Saotrên hệ thống không có tên của anh?”

Việc quản lý của âm phủ đối với sinh hồn tương đối lơi lỏng, nguyên nhân chủ yếu là vì sinh hồn xuất hiện dưới âm phủ thường có hai loại. Loại thứ nhất là bị quỷ sai câu sai hoặc câu nhầm sinh hồn, mà quỷ sai câu nhầm sẽ đưa sinh hồn đến đây để trực tiếp đăng ký. Mà sinh hồn xuống nhầm âm phủ, vì trên người có sinh khí nên rất bắt mắt, dễ dàng bị quỷ sai phát hiện mang đến đăng ký.

Loại thứ hai chính sinh hồn của Thiên Sư xuống âm phủ, lại này thì tương đối ít, hệ thống của âm phủ đối với Thiên Sư trên dương gian đều đăng ký quản lý, chỉ cần kiểm tra trên hệ thống, sau đó ghi vào sổ là xong.

“Tôi lần đầu tiên tới âm phủ, trong hệ thống sao lại có tên của tôi được?” Ông Ngô tỏ vẻ không biết.

“anh mới đến đây lần đầu tiên nên không biết, âm phủ chúng tôi đều có ghi chép danh sách tên của Thiên Sư dương gian các anh, cho dù anh có xuống dưới này hay chưa, tôi đều có tư liệu.” Quỷ sai vừa nói vừa kiểm tra lần nữa “Đúng là không có tên củaanh.”

“Sao lại thế được, ngài cho tôi nhìn một chút.” Ông Ngô thò đầu vào.

Chắc là quỷ sai cũng không nghĩ đến chuyện có người giả mạo sinh hồn, không nghi ngờ gì, trực tiếp quay màn hình máy tính về phía ông Ngô “anh xem đi, không có tênanh mà.”

“Đứng yên!” Nhân lúc quỷ sai không để ý, ông Ngô triển khai phép đứng yên, quỷ sai bị thuật pháp tác động đứng yên không thể động đậy.

Ông Ngô nhìn xung quanh, thấy quỷ sai ở các cửa sổ khác đều đang bận rộn, không ai chú ý tới bên này, thế là chồm người qua, lấy con chuột trong tay quỷ sai, nhấn mở sổ ghi chép tình hình sinh hồn đăng ký hôm nay trên máy vi tính.

Cũng may là ông đã lăn lộn ở quán internet nửa năm trời, nếu không thì chẳng biết cách nào mà sử dụng máy tính, lần trước ông xuống đây, rõ ràng là còn dùng sổ ghi chép thủ công.

Ông Ngô mở ra, hôm nay toàn bộ âm phủ sinh hồn đến đăng ký chỉ có hai trường hợp, đều là sinh hồn đi nhầm xuống âm phủ, đăng ký xong đều được đưa trở về, khôngthấy tên của Trần Ngư đâu.

Con nhóc chết tiệt kia không bị âm phủ câu hồn, chẳng lẽ nó sử dụng thuật cấm thành công rồi? Trong lòng ông Ngô đột nhiên dâng lên một niềm tự hào, không hổ là mình dạy bảo.

Ông Ngô yên lòng, nghĩ đến thời gian ông ở âm phủ cũng đã gần một giờ, phải nhanh về thôi, nếu không bị người khác phát hiện ông nằm ngất trong phòng vệ sinh, chuyện báo cảnh sát không phải là không có khả năng.

Ông Ngô trả con chuột về lại chỗ cũ, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt hoảng sợ của quỷ sai, ông lấy điện thoại di động quỷ sai vừa bỏ xuống nhét lại vào tay quỷ sai, cười cười nói “Đúng là không có tên của tôi, ngài tiếp tục chơi điện thoại đi.”

Ông Ngô nói xong, cũng không quay đầu lại đi thẳng về hướng cửa chính phòng ghi danh.

Nhân viên sát bên cạnh cửa sổ sinh hồn, quay người nhìn đồng nghiệp bên cạnh, pháthiện đồng nghiệp vẫn đang chơi điện thoại di động như cũ, trong lòng ghen tỵ, vừa cúi đầu tiếp tục làm việc. Ai bảo mình không có ô dù, không được phân công việc nhàn nhã.

Khi ông Ngô đến sảnh lớn phòng đăng ký, lại triển khai thuật ‘che mắt’ lên người mình, định đi ra cửa âm phủ thì tình cờ gặp phải hai người quen.

“Ngô Lễ?” Hắc Vô Thường liếc mắt một cái liền nhận ra ông Ngô “Lão Bạch, cậu nhìn xem, kia có phải là Ngô Lễ không?”

“…” Ông Ngô chửi thầm một tiếng, thôi hỏng rồi.

“Đúng rồi.” Bạch Vô Thường nhìn thoáng qua ông Ngô.

Hắc Vô Thường giao hồn phách mình vừa câu về cho đệ tử bên người để cậu ta đưa vào đăng ký, còn mình và Bạch Vô Thường đi về hướng ông Ngô.

Hắc Vô Thường nhìn trên nhìn dưới người ông Ngô “Cuối cùng cậu cũng chết rồi?”

“…” Ta tha thứ cho ngài vì không nhìn phát hiện ra thuật ‘che mắt’ lão phu mới nghiên cứu ra gần đây.

“Ghi danh chưa vậy?” Bạch Vô Thường nói xong định lấy điện thoại di động ra.

“Vẫn chưa đâu.” Ông Ngô vội vàng ngăn cản.

Động tác nhìn điện thoại của Bạch Vô Thường ngừng lại, nghi ngờ nhìn về phía ông Ngô.

“Các ngài cũng biết là ta … trước đó không phải … ha ha ha … tuổi trẻ hơi bồng bộtmột chút.” Ngô Lễ cười khan nói.

“Giờ biết sợ rồi, đã nói trước với cậu rồi, làm người phải biết khiêm tốn.” Hắc Vô Thường trêu chọc “Con người đều là thế, khi còn sống làm việc gì không phải, sau khi chết đều phải trả giá rất lớn.”

“Tôi bây giờ hối hận lắm rồi. Nên mới đứng ở cửa này kiểm điểm bản thân.” Vẻ mặt ông Ngô vô cùng ân hận.

“Tránh được hôm nay cũng không tránh được ngày mai.” Bạch Vô Thường nói “Ở đây là âm phủ, nếu cậu muốn ở lậu thì cả đời phải làm cô hồn dã quỷ đó.”

“Tránh được lúc nào hay lúc ấy đã.” Ông Ngô vừa khóc vừa cười nói.

“Xem cậu sợ kìa.” Hắc Vô Thường vỗ vỗ bả vai ông Ngô nói “Hai anh em tôi tan việc rồi, muốn đi uống chén rượu. Tình cờ gặp cậu ở đây, mời cậu một chén, sau đó tôi dẫn cậu đi ghi danh.”

“…” Tôi không muốn đi, tôi thực sự không muốn đi đâu.

Cho dù trong lòng ông Ngô không tình nguyện đến cỡ nào, cuối cùng vẫn bị Hắc Bạch Vô Thường kéo vào quán rượu.

“Việc lúc trước cậu phạm phải, sau khi cậu ghi danh xong, chắc chắn sẽ bị đi tù dưới mười tám tầng địa ngục. Đến đây, coi như là chúng ta đã quen biết từ trước, hôm nay uống một trận thật sảng khoái đi nào.” Hắc Vô Thường nói.

“không … không cần khách khí vậy đâu.”

“Lão Bạch, tôi mời rượu, chút nữa cậu mời hát nha.”

“Được!!!” Bạch Vô Thường dứt khoát gật đầu.

Còn muốn đi hát nữa hả!!! Mẹ nó … lúc ông tỉnh lại là ở nhà hỏa táng hay là ở bệnh viện đây?

==

Sáng sớm hôm sau.

Nhân viên quét dọn sân bay khi đến quét dọn phòng vệ sinh, phát hiện nhà vệ sinh cuối cùng vẫn luôn đóng cửa, gõ cửa lại không có người trả lời. Bác gái nghi ngờ, cúi đầu nhìn qua khe cửa thì phát hiện chân người.

“A a a … người chết.”

Thế là lúc sáng sớm hôm sau, khi mẹ Trần đang đưa điện thoại cho Trần Ngư, cuộc gọi đầu tiên mà Trần Ngư nhận được là cuộc gọi của cục cảnh sát trong thành phố nào đó gọi đến.

“Xin chào, xin hỏi cô và Ngô Lễ tiên sinh có quan hệ gì với nhau?” Đồng chí cảnh sát hỏi.

“Ông là ông nội của tôi, đã xảy ra chuyện gì sao?” Trần Ngư nghi ngờ hỏi.

“Ngô Lễ tiên sinh, sáng nay đã được phát hiện chết trong phòng vệ sinh của sân bay, bước đầu nghi ngờ nguyên nhân chết là đột tử, mong cô đừng quá đau lòng.” Giọngnói của đồng chí cảnh sát nặng nề “Mời thân nhân nhanh chóng đến nhận lại thi thể, làm thủ tục sau đó mới có thể đưa đi hỏa táng.”

“Chờ một chút … Đừng đưa đi hỏa táng a.” Trần Ngư giật nảy mình “Ông của tôikhông dễ chết như vậy đâu.”

“Còn cần thân nhân đến làm thủ tục mới có thể hỏa táng, nếu như thân nhân có thắc mắc về nguyên nhân chết thì chúng tôi có thể thu phí để thực hiện giám định pháp y.” Cảnh sát lại bổ sung.

“Đừng đừng … có lẽ ông ấy chưa chết đâu.” Trần Ngư đã bị dọa sợ muốn khóc rồi.

Ông nội à, ông đang làm cái gì vậy?!!

Tác giả có lời muốn nói:

Ông Ngô: Đây không phải là phương thức ra sân mà tôi muốn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ty le nghich??, truyen cuoi hoi duong nguoi dep truyen cuoi vo doi rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.