Xem em thu phục anh như thế nào

Chương 73: Ông nội


Trần Như sợ ông Ngô thật sự bị đưa đến nhà hỏa táng, liên tục dặn dò chú cảnh sát để nguyên ‘thi thể’ của ông nội, sau đó vội vàng cúp điện thoại, gọi cho Lâu Minh.

“anh Ba, cứu mạng a!”

Đêm qua, thấy Trần Ngư khóc đau lòng như thế nên cả đêm Lâu Minh khó chịu không ngủ được. Sáng nay vừa nhận cuộc gọi của Trần Ngư lại nghe được ba chữ kinh dị như thế làm anh sợ hãi đứng phắt lên “Em bị làm sao?”

“không phải em, là ông nội em.” Trần Ngư vội vàng kể lại chuyện của ông Ngô, sau đó năn nỉ “Em sợ cảnh sát thực sự đưa ông em đi làm gì đó, anh Ba có thể giúp em nhờ người đưa ông nội ra khỏi cục cảnh sát trước không.”

Lâu Minh nghe đầu đuôi câu chuyện, tâm trạng từ sợ hãi chuyển thành im lặng, nghe giọng nói mềm mại của Trần Ngư năn nỉ, không chút nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay “Em đừng lo, bây giờ anh cho người bay trực thăng đi đón ông Ngô.”

“Cám ơn anh Ba, em cúp máy trước, anh nhanh cho người đi giúp em nha.”

“Chờ một chút.” Lâu Minh lên tiếng.

“Dạ?”

“Em … cảm giác của em bây giờ tốt hơn chưa?” Lâu Minh quan tâm hỏi.

“Em tốt hơn rồi, chút nữa sẽ xuất viện.” Trần Ngư cười đáp.

“Ừ, tốt quá.” Nghe tiếng cười quen thuộc của cô nhóc, tâm tình của Lâu Minh cũng tốt hơn theo “Vậy em nghỉ ngơi đi, anh cho người đi đón ông Ngô, khi nào xong anh báo cho em.”

“Vâng!”

Lâu Minh cúp điện thoại, ra khỏi phòng sách giao nhiệm vụ cho Trình Bằng tìm người xử lý chuyện này.

Thế là, hai mươi phút sau, trong cục cảnh sát của thành phố nào đó được đón tiếp một đội quân đội vũ trang súng ống đầy đủ, khiêng cáng cứu thương, đem ông Ngô ra khỏi túi bọc tử thi, rồi dưới ánh mắt kinh dị của cảnh sát và bác sĩ pháp y, cẩn thận khiêng đi.

==

âm phủ, trong phòng KTV nào đó.

Ông Ngô bỏ ra một buổi tối, tâm trạng từ lo lắng chuyển sang bất chấp tất cả. không có cách nào a, Hắc Bạch Vô Thường giữ ông cả đêmkhông chịu thả, lúc này thân thể của ông chắc chắn đã có người pháthiện rồi.

“Mấy giờ rồi?” Hắc Vô Thường uống hơi nhiều.

“Trời đã sáng rồi.” Vẫn luôn chú ý thời gian, ông Ngô trả lời.

“Ngô Lễ à, cậu phải tập cho quen đi.” Hắc Vô Thường chỉ ông Ngô nói“âm phủ thì làm gì có ngày đêm, phương pháp tính thời gian ở dương gian không dùng được dưới này đâu.”

“Cậu uống nhiều quá rồi đấy.” Bạch Vô Thường ghét bỏ nhìn đồng sự.

“Tôi không phải là quá vui mừng sao! Cái thằng này cuối cùng cũng chết rồi, ha ha …” Hắc Vô Thường chỉ vào ông Ngô cười ha ha.

“…” Ông Ngô giật giật khóe miệng, kiềm chế không nổi điên.

Bạch Vô Thường có chút đồng tình nhìn ông Ngô, nói “đi thôi, cậu nênđi ghi danh đi.”

Mặt ngoài ông Ngô bất đắc dĩ gật đầu, trong đầu lại vụng trộm tính toán, Hắc Vô Thường đã say rồi, ông có thể từ tay Bạch Vô Thường thoát ra được có tỉ lệ phần trăm là bao nhiêu.

Ông Ngô vừa tính toán, vừa đi sau lưng Hắc Bạch Vô Thường ra khỏi KTV, đang muốn tìm cơ hội thích hợp để chạy đi thì bên tai chợt vang lên tiếng loa.

“Chú ý, chú ý, các hồn ma xin hãy chú ý, sau đây là lệnh truy nã. Vào giờ Mùi ba khắc hôm qua, một kẻ mạo danh là Thiên Sư Trương Hổ đãchui xuống âm phủ, ở trước mắt nhiều người đánh bị thương nhân viên công vụ phòng ghi danh, hiện đã bị truy nã toàn âm phủ. Trong video này là băng ghi hình tại sảnh lớn phòng ghi danh đã ghi nhận được bóng lưng, nếu ai nhìn thấy bóng lưng nào tương tự hoặc sinh hồn xa lạ, hãy lập tức báo ngay cho quỷ sai truy nã gần nhất.”

“Các hồn ma hãy chú ý, các hồn ma hãy chú ý, sau đây là lệnh truy nã. Ngày hôm qua …”

Loa thông báo phát loa ba lần, trong lòng ông Ngô mang chút tâm lý may mắn liếc nhìn màn hình lớn phía trước, mặt lập tức tái mét: Chết mẹ, sao dưới âm phủ lại có camera giám sát, với lại … mình lúc nào đánh bị thương nhân viên công vụ chứ.

“Có người dám … xông vào âm phủ sao?” Hắc Vô Thường quay đầu nhìn ông Ngô nói “không ngờ trên dương gian cũng có người lớn gan giống cậu …”

“Cậu nhìn người trên màn hình kia đã rồi hãy nói.” Bạch Vô Thường ra hiệu cho Hắc Vô Thường nhìn lên màn hình treo trên tường.

“Ừm??” Hắc Vô Thường quay đầu nhìn màn hình lớn, liếc mắt một cái liền nhận ra tội phạm truy nã là ai “Đây không phải là Ngô …”

Ông Ngô không đợi Hắc Vô Thường nói xong, vèo một cái chạy biến ra ngoài.

Bạch Vô Thường sớm có chuẩn bị, móc câu hồn trong tay theo sát văng ra ngoài, ông Ngô xoay mình mấy vòng trên không trung, tránh thoát công kích, rồi xoay người đá một cước cho xích câu hồn quay trở về.

Nhưng thuật ‘che mắt’ trên người ông Ngô, ngay khi đụng phải xích câu hồn liền tan biến trong chớp mắt.

“Sinh hồn!!”

“Oa, nơi này có sinh hồn …”

“Mặc quần áo giống tội phạm truy nã kìa …”

“Nhanh, nhanh lên, gọi quỷ sai mau …”

Ông Ngô chửi thề một câu, chạy vào đám hồn ma đang hỗn loạn.

“Ngô Lễ, để mạng lại!!” một tiếng thét lớn vang lên, theo đó một mặt đầu trâu to bự bỗng xuất hiện trên bầu trời Vong Xuyên.

“Ngưu huynh!” Ông Ngô nhìn đầu trâu bự chảng xuất hiện, bị dọa mà chạy nhanh hơn.

“Ầm!” một lưỡi búa khổng lồ từ trên không trung đập xuống, ông Ngô lăn mình tránh né, xông vào dãy nhà chung cư phía trước. Đầu trâu lại giơ búa định đập xuống lần nữa.

“Lão Ngưu, nếu cậu bổ nát tòa nhà này, tiền lương của năm trăm năm tới đừng có nhận đấy.” Mặt Ngựa kịp thời lên tiếng ngăn cản.

Đầu Trâu nghe Mặt Ngựa nói thì càng tức hơn nhưng cũng không dám đánh xuống nữa, chỉ có thể trừng đôi mắt trâu, nhìn trong một đống hồn ma lít nha lít nhít tìm vị trí của Ngô Lễ để đập một phát cho trúng.

“Đầu Trâu với Mặt Ngựa, không phải là người ở Vong Xuyên mà trực tiếp chạy đến đây bắt người, thù này có bao lớn a.” Đứng xem diễn mộthồi, Hắc Vô Thường nhịn không được mà oán thầm.

“Lần trước, khi Ngô Lễ đến đây cướp người, Đầu Trâu Mặt Ngựa đangphụ trách câu hồn.” Bạch Vô Thường nhắc nhở.

“Sau đó, tại lần khảo sát đó, chúng ta được xếp thứ nhất.”

“Bọn hắn bị trừ năm trăm năm tiền lương.”

Hắc Bạch Vô Thường liếc nhau, cùng thu hồi móc câu hồn, quay trở vào KTV vừa ra khỏi chưa được hai phút. Đúng thế, bọn họ cảm thấy mình vẫn còn có thể hát một hai canh giờ nữa.

một bên ông Ngô chạy trối chết, vừa cố gắng chạy về hướng cửa âmphủ “Trâu huynh, Mã huynh, hàng năm tôi vẫn đốt vàng mã cho cácanh mà …”

Đầu Trâu, Mặt Ngựa mỗi người một búa, đánh quên trời đất.

“Lần trước tôi trong tình huống bắt buộc mà thôi, tôi xin lỗi mà, xin lỗi …”

“Vậy để tôi ném cậu vào chảo dầu năm trăm năm rồi hãy nói …”

Giê su ma cà na xí muội … Ông Ngô thề, đời này ông chưa bao giờ mà khốn đốn như vầy đó.

(Còn nữa)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như ht thich giac khang so luoc tieu su hoa thuong thich giac khang phan 12, 3 nguyen tac giup ban co duoc nguoi tri ky trong cuoc doi những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.