Xem mắt gặp định mệnh

Chương 7: Ngày nghỉ

Trời đã vào hè, không khí oi bức khiến con người ta khó chịu. Nắng nóng ngồi trong nhà thôi cũng đã toát mồ hôi, ra ngoài càng khỏi nói, chỉ năm phút đã thấy là cực hạn chịu đựng rồi, thêm cảnh xe cộ đông đúc làm con người luôn trong trạng thái tâm tình căng thẳng, không được vui.

Dưới cái nắng gắt gần 40 độ, Phạm Tích Nhân vừa đi gặp đối tác về, nét mặt không được ổn, nhân viên nhìn thấy biết điều tự động cách xa ba bước. Anh đi thẳng đến văn phòng, tháo lỏng cà vạt ngồi xuống, ngả lưng vào ghế. Dường như máy điều hoà chẳng xua tan được cái nóng trong người anh. Nhìn đến cuốn lịch để bàn, anh nhíu mày một cái, với tay lật úp cuốn lịch xuống mặt bàn, không hài lòng, anh vứt luôn vào sọt rác.

Thật ra cũng dễ hiểu, bởi vì hôm nay là thứ sáu, chính là ngày đi xem mắt lần hai. Từ sáng giờ điện thoại luôn trong trạng thái hoạt động liên tục. Nhìn xem đến bây giờ mẹ anh vẫn không có ý định buông tha, màn hình thông báo hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, không biét bao nhiêu tin nhắn, anh cũng chẳng thèm nhấp vào xem từng nội dung.

"Địa chỉ là quán Starbuck trên đường ZY"

"Con đi chưa?"

"Sao không nghe máy?"

"Đừng làm mẹ mất mặt."

...

Đại loại là như vậy.

Phạm Tích Nhân cúp nguồn điện thoại, phủi tay. Xong! Như vậy yên tĩnh hơn nhiều.

Anh nhắm mắt dưỡng thần sẵn tiện suy nghĩ kế sách.

Ở văn phòng cũng không phải là cách hay, nhỡ may mẹ lại chạy đến đây lôi anh đến chỗ hẹn thì sẽ rắc rối. Phạm Tích Nhân gấp rút phân phó công việc cho thư ký, anh lái xe ra ngoài. Sau lần điên cuồng tập Gym anh mới phát hiện ra, cách này cũng rất hiệu quả để giải toả căng thẳng.

Dạo gần đây thấy Phạm Tích Nhân đến thường xuyên, quản lý vui vẻ đến tận mây xanh, luôn trong trạng thái sẵn sàng phục vụ. Chỉ cần Phạm Tích Nhân xuất hiện sẽ khoa trương mà đón tiếp.

Tập luyện cả một buổi chiều, Phạm Tích Nhân về nhà nghỉ ngơi. Vừa bước vào nhà Lu Lu nằm trong góc thở khì khò lập tức đứng dậy, ngoắc đuôi chạy về phía Phạm Tích Nhân.

Phạm Tích Nhân xoa đầu nó: "Lu Lu mày mập quá rồi."

Lu Lu lè lưỡi nhìn Phạm Tích Nhân bằng ánh mắt mong đợi. Nhưng thấy Phạm Tích Nhân không phản ứng, nó sợ anh không hiểu. Chạy về cái ổ nhỏ, miệng ngậm lấy cái tô đựng thức ăn, thả xuống chân anh. Sau đó sủa "Gâu gâu."

Phạm Tích Nhân làm gì không biết. Bây giờ đã đến giờ ăn của nó, thấy anh giả vờ quẫy đuôi cũng chỉ vì bữa ăn mà thôi.

"Mày nên giảm cân thôi, bụng cũng bị phệ rồi này!" Phạm Tích Nhân ngồi xuống, sờ vào cái bụng bự của Lu Lu. Dường như nó hiểu, không tình nguyện mà kêu lên "Ứ... ứ!" Có mập đâu chứ!

Làm khó Lu Lu một lúc Phạm Tích Nhân mới lấy thức ăn cho chó thả vào bát nó.

Xong việc, anh mở điện thoại lên, không có lấy một thông báo. Mẹ anh không có động tĩnh gì, làm anh thấy rất lạ. Đáng ra giờ này phải ầm ĩ gọi điện mắng hoặc có khi đứng trước cửa nhà mai phục sẵn chỉ cần anh về sẽ lập tức xử lý, nhưng đến lúc này vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Cứ như sự im lặng trước cơn bão! Nhất định phải chuẩn bị tâm thế thật tốt. Anh không tin mẹ cứ như vậy mà dễ dãi bỏ qua.

Hôm nay là thứ bảy, công việc ở công ty anh đã giải quyết xong chỉ còn chờ Trần Kha Nghị xét duyệt nữa là hoàn thành, vì vậy hôm nay Trần Kha Nghị sẽ có mặt ở công ty tiếp tục xử lý phần còn lại, anh không còn việc gì phải làm tất nhiên sẽ "trốn việc" ở nhà. Mà anh sẽ tự thưởng cho mình một ngày nghỉ thật đúng nghĩa. Đã lâu rồi không có lấy một ngày thoải mái như thế này. Đừng nói là thứ bảy, cả chủ nhật anh cũng đầu tắt mặt tối ăn ngủ ở công ty làm việc.

Phạm Tích Nhân duy trì thói quen tập thể dục buổi sáng, đã năm giờ sáng anh đã thức dậy. Đi về phía Lu Lu vẫn còn say giấc nồng đá nó vài cái.

Lu Lu đáng thương mở mắt nhìn, Phạm Tích Nhân xích cổ nó lại, kéo đi mặc cho nó giãy giụa.

"Mày phải đi chạy bộ giảm cân."

Đi tập thể dục thôi có cần lôi nó theo không? Bây giờ đối với nó thời gian đang là ban đêm. Còn bình minh phải bắt đầu từ tám giờ sáng cơ!

Ra khỏi nhà, Phạm Tích Nhân đi đến công viên gần đó bắt đầu chạy bộ. Mà Lu Lu cũng rất phối hợp chạy theo sau. Nghe lời thì mới có ăn. Sáng sớm không khí se se lạnh, trời rất trong xanh lại vắng người, tương đối yên tĩnh. Làm anh cảm thấy tinh thần phấn chấn cả người tràn đầy năng lượng.

Tầm sáu giờ, người đi lại nhiều, anh không thích ồn ào liền dắt Lu Lu quay trở về nhà. Anh để cho Lu Lu tự do hoạt động còn anh đi tắm rửa một lát.

Tiếp đó là pha cho mình một tách cà phê, đổ cho Lu Lu một chút sữa tươi làm Lu Lu hết sức sung sướng ngồi tập trung dùng lưỡi liếm sữa, còn anh ngồi cạnh cửa sổ thưởng thức cà phê. Hương thơm nồng, cảnh vật hữu tình, hôm nay là một ngày vui vẻ.

Độc thân có gì không tốt? Như anh bây giờ không phải rất tuyệt vời sao? Một mình một chó hưởng thụ cuộc sống. Nếu có vợ rồi có còn được như bây giờ không?

"Chồng ơi em đói! Chồng ơi lấy dùm em cái này, lấy dùm em cái kia, chồng ơi em muốn đi mua sắm..." Rồi khi có con nữa... Luôn trong cảnh chờ đợi, bận rộn, cả một đống phiền phức. Anh phải tranh thủ hưởng thụ cuộc sống trước hôn nhân cái đã. Chẳng biết cuộc sống hôn nhân sẽ ập xuống cuộc đời anh lúc nào.

Ngày nghỉ thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã là giữa trưa.Phạm Tích Nhân tài nấu nướng không được tốt cho lắm, nếu không muốn nói là cả thảm hoạ. Nếu để làm ra được một món ăn, chắc chắn phòng bếp sẽ trở thành một đống hỗn độn dọn một ngày cũng không xong. Tốt nhất không nên hành hạ bản thân. Thời buổi công nghệ lên ngôi, cứ gọi một cú điện thoại thức ăn ngon sẽ lập tức xuất hiện trước mặt. Đồ ăn Mỹ Vị lại khỏi phải bàn, danh bất hư truyền không bao giờ làm anh thất vọng.

No nê một bữa, anh đang suy nghĩ xem chiều nay sẽ đi đâu? Có nên chạy ra biển hứng chút gió, hay ở nhà đọc sách. Vẫn nên đi đâu đó đổi không khí. Trước mắt phải nghỉ trưa một lát đã.

Tầm hai giờ chiều, Phạm Tích Nhân bắt đầu chuẩn bị. Anh thay một bộ đồ thoải mái, quần âu đen dài tuỳ tiện săn lên một nấc, áo thun màu trắng trơn, bên ngoài khoác thêm một cái áo cộc tay hoa văn nhỏ màu đỏ tươi. Anh mang giày thể thao trắng, đeo kính râm cả người toát lên vẻ phóng khoáng năng động. Thân hình này không đi làm người mẫu đúng là đáng tiếc!

Mà Lu Lu thấy Phạm Tích Nhân lấy chìa khóa bộ dạng sắp ra ngoài nó sủa lớn điên cuồng vẫy đuôi muốn đi theo.

Phạm Tích Nhân nhìn Lu Lu: "Tao đi chơi không phải đi tập thể dục vì vậy mày ngoan ngoãn ở nhà canh nhà đi Sáng mai lại cùng mày dậy sớm chạy bộ." Nói xong anh mặc kệ Lu Lu phản đối đóng cửa ra khỏi nhà.

Đi biển mà, mặc màu đỏ cho có không khí, cái áo này, lần trước tổ chức hoạt động ngoài trời cho nhân viên trong công ty có phát mỗi người một cái, mà ngày đó anh bận đi công tác không thể tham gia được, cất trong tủ mốc meo, rốt cuộc hôm nay có thể mặc để bù lại ngày hôm đó rồi. Tuy ở thành phố có hơi nổi nhưng đem theo nhiều áo rất mắc công anh lại không ở lâu. Mặc kệ ngồi trên xe cũng chẳng ai để ý, anh thấy đẹp là được. Mà có bộ đồ nào khoác lên người anh không hoàn hảo đâu chứ! Người ta nhìn cũng chỉ vì anh đẹp trai.

Vừa xuống tới tầng hầm lấy xe, điện thoại đột ngột reo lên, một dãy số lạ. Anh định không bắt máy, nhưng không hiểu sao vẫn nhấn nút nghe.

"Xin hỏi có phải số của anh Phạm Tích Nhân không ạ?" Một giọng nữ êm tai, nói chuyện lịch sự truyền đến. Mỗi lần nghe cách nói chuyện này anh liền liên tưởng đến mấy chỗ bảo hiểm hay bất động sản chào hàng.

Phạm Tích Nhân nhíu mày đáp: "Đúng vậy cô là ai?" Chỉ vì lỡ rồi nên đành lịch sự nghe thêm vài ba câu rồi cúp máy.

"Là mẹ đây!" Giọng bà Phạm vang lên.

Dù có hơi nghi ngờ vì mẹ anh thường xuyên lấy số lạ gọi. Chẳng hiểu thế nào lại bấm nghe. Đáng lẽ nên tắt nguồn luôn mới đúng. Nhưng giờ mới hối hận đã muộn màng.

Một dự cảm không lành, trong lòng có chút bất an, có khi nào chuyến đi chơi này của anh bị huỷ không: "Điện thoại mẹ đâu, sao lại lấy số này gọi con?"

Giọng nói bà Phạm mang theo mấy phần khó xử: "Là vầy, mẹ rủ mấy bà bạn đi uống trà hàn huyên, không biết khi nào mới xong, lại sợ tài xế đợi lâu tội cậu ta, nên bảo cậu ta về trước rồi. Mà trời nắng nóng, mẹ không muốn về lúc này, để mấy người bạn về trước. Đến bây giờ mới phát hiện ra, đem nhầm túi không có tiền, điện thoại cũng không đem theo. Chỉ nhớ mỗi số điện thoại của con. Tích Nhân mau đến rước mẹ đi." Càng về sau giọng bà Phạm càng trở nên gấp gáp, nghe ra có chút lo lắng.

Đã ngồi ở quán người ta cả buổi trưa, đến giờ đã hơn ba tiếng, lại là phòng cao cấp nhất, mọi người đã về chỉ còn bà mãi không chịu đi. Quản lý thấy tình hình không ổn, tìm cớ đến hỏi, chỉ sợ bà không có tiền mà chạy trốn. Bao nhiêu năm sống trên đời hôm nay mới biết cảm giác mất mặt là thế nào.

Mấy ánh mắt kèm chỉ trỏ kia bà chịu không nổi. Bà cố gắng nhớ ra số Phạm Tích Nhân liền gọi điện thoại cầu cứu con trai, may mắn nó chịu nghe máy nếu không bà phải kiếm cái lỗ nào chui xuống thôi.

"Xin hỏi bà Phạm có phải mẹ anh không? Mời anh nhanh chóng đến giải quyết, nếu không phải chúng tôi phải mời bà ấy lên phường thôi." Nhân viên muốn xác nhận lại, nhìn bà Phạm đầy uy hiếp.

Phạm Tích Nhân tức giận, dám xem thường mẹ anh, chán sống rồi sao: "Là mẹ tôi, tôi sẽ lập tức tới." Đáng ra có thể trực tiếp thanh toán hoá đơn qua điện thoại, nhưng mà anh phải đến để cho mấy nhân viên đó một bài học mới được. Giọng nói khó nghe như vậy, thông qua điện thoại còn làm anh cảm thấy chướng tai gai mắt. Mà mẹ anh ở đó một mình giữa đám người này chắc chịu ủy khuất không ít.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Là một người phụ nữ, bất kể ai cũng mong muốn giữ được nét trẻ đẹp và cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai qua năm tháng. Vậy tại sao không bắt đầu từ hôm nay, từ những bí quyết rất đơn giản được chia sẻ từ trang đẹp là lạ chẳng hạn như cach tri tham mong vinh vien chi sau 1 tuan tai nha, khuong thao dan Bạn thấy đó,mọi người đều hiểu là cần chăm sóc thân thể nếu muốn luôn khỏe mạnh nhưng chăm sóc thế nào thì không phải ai cũng biết.

loading...
DMCA.com Protection Status