Xí hoang nghi thượng

Chương 69



Đây là lần đầu làm chuyện này nên hai người đều không có kinh nghiệm. Trong camera, trừ cảnh Lý Chí nằm trên giường vừa uốn éo hòng thoát khỏi dây thừng vừa mắng ầm lên thì chẳng có cảnh nào đặc sắc cả.

Hồng Kỳ chán nản dùng ánh mắt hỏi ý kiến Phổ Thông. Phổ Thông sờ sờ mũi, "Để em quay cho." Nói rồi vươn tay định nhận lấy camera từ Hồng Kỳ, nhưng bị hắn né được. Hắn không muốn Phổ Thông nhìn gã đàn ông khác, hơn nữa còn là một gã đàn ông chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, mà cái khăn tắm đó cũng sắp rớt đến nơi rồi, nhìn qua màn hình camera cũng không được!

Hồng Kỳ chợt nhớ ra, hồi nãy núp ở gian ngoài nhìn trộm, hắn có thấy gã đồi bại này sờ đùi Phổ Thông. Vừa nghĩ đến cảnh đó, máu nóng của Hồng Kỳ lại bốc lên, tức giận chạy đến đạp Lý Chí hai cái. Đạp xong, Hồng Kỳ bỗng phát hiện ra, da thằng cha này bảo dưỡng tốt thật, vừa mịn vừa đàn hồi, đạp khá sướng chân. Cũng phải thôi, người ta là công tử nhà giàu mà, ăn phải ăn nem công chả phượng, mặc phải mặc gấm vóc lụa là, nào giống hắn với Phổ Thông, cả ngày đầu tắt mặt tối kiếm từng đồng bạc, chắt bóp từng tí một để trang trải cuộc sống.

Đương nhiên, trong mắt Phổ Thông, Lý Chí còn chẳng sánh bằng ngón chân cái của Hồng Kỳ. Thấy Hồng Kỳ tức giận, y đành ngoan ngoãn đứng một bên nhìn.

Ánh mắt Hồng Kỳ vô tình quét qua ly rượu đặt trên tủ đầu giường, hình như hồi nãy tên biến thái này có dụ Phổ Thông uống rượu, còn bảo là thúc tình gì gì nữa. Lửa giận của Hồng Kỳ chưa nguôi, nay lại bị tạt thêm chén dầu. Hắn cười gằn bưng ly rượu lên, "Mày muốn thúc tình lắm phải không?"

Lý Chí hoảng hốt nhìn ly rượu, lắc đầu nguầy nguậy, "Không, không có! Tôi không uống! Ưm..." Kháng nghị vô hiệu, Lý Chí bị Hồng Kỳ bóp miệng rót rượu vào, tuy phần lớn đều chảy ra ngoài nhưng gã cũng vô tình nuốt phải vài ngụm.

Nhìn phản ứng của Lý Chí, Hồng Kỳ bắt đầu nghi ngờ trong rượu có bỏ gì đó. Quả nhiên, không lâu sau, ánh mắt Lý Chí bắt đầu tan rã, mí mắt sụp xuống, tay chân mềm oặt không còn sức vùng vẫy.

"Hóa ra gã còn chơi trò bỉ ổi như vậy!" Không ngờ Lý Chí sử dụng cả thuốc mê, may mà Phổ Thông không uống phải.

Hồng Kỳ lại đổi góc quay. Tuy muốn quay một đoạn clip hạ nhục Lý Chí, nhưng đến cái khăn nằm vắt vẻo trên eo gã hai người cũng không dám lấy ra. Một phần là do Hồng Kỳ sợ bị đau mắt, một phần là do hắn không muốn Phổ Thông nhìn thấy. Loay hoay một hồi, quay cũng kha khá, nhưng cuối cùng khi xem lại thì cả hai đều thấy rằng clip này tính uy hiếp chẳng có bao nhiêu.

"Làm sao bây giờ?" Phổ Thông hỏi Hồng Kỳ.

"Đi thôi." Hồng Kỳ ôm camera như ôm báu vật, dù đoạn clip không đủ uy hiếp nhưng cũng có thể đem ra dọa người. Trước khi đi Hồng Kỳ không quên lườm Lý Chí đang ngủ thiếp đi trên giường một cái, thầm trù ẻo gã bị trúng gió, cảm lạnh một trận cho nhớ đời.

Hồng Kỳ và Phổ Thông định đào tẩu, đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, tim hai người lập tức vọt lên tận cuống họng.

Hồng Kỳ nhìn qua mắt mèo, bên ngoài là một người đàn ông. Làm sao bây giờ, bị phát hiện là hắn với Phổ Thông chết chắc... Tiếng gõ vẫn vang lên đều đều, Hồng Kỳ càng lúc càng sốt sắng.

"Mở cửa, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát." Giọng nói trầm ổn và mạnh mẽ của người ngoài cửa như sét đánh bên tai, Phổ Thông và Hồng Kỳ bối rối nhìn nhau, vừa làm chuyện xấu nên hai người đều hơi hoảng.

Phổ Thông cắn răng, kéo Hồng Kỳ ra sau lưng mình, dứt khoát mở cửa. Suy cho cùng là do y bị ép, cho nên y mới phản kháng lại thôi, y vốn không sai.

"Sao lại là anh?!" Khi đã nhìn rõ người trước cửa, Phổ Thông ngạc nhiên kêu lên. Còn tưởng ai, hóa ra là người quen. Người đàn ông kia thấy cửa mở liền xông vào phòng, đẩy Phổ Thông ra, đi thẳng vào gian trong, thấy Lý Chí bình yên vô sự nằm trên giường, người đó mới thở trút được gánh nặng trong lòng.

Phổ Thông âm thầm quan sát người đàn ông kia, y không nhìn lầm, đây đúng là vị luật sư lần trước đã tư vấn cho y lúc y đang phiền não vì Hồng Kỳ bị Cục Công thương gây khó dễ, Ngô Trung.

Lý Chí từng nói cha gã là cục trưởng Cục Tư pháp, Ngô Trung là luật sư, quen biết gã cũng không có gì khó hiểu. Nhưng tại sao người này lại có mặt ở đây, còn nhìn gã công tử biến thái kia bằng ánh mắt hết mực quan tâm?

"Lý Chí không hiểu chuyện đã mang phiền phức đến cho các anh, tôi thay mặt em ấy, thành thật xin lỗi." Ngô Trung trịnh trọng cúi người tạ lỗi trước Hồng Kỳ và Phổ Thông.

Hồng Kỳ và Phổ Thông rất kính nể Ngô Trung, thứ nhất là vì hắn từng gián tiếp giúp đỡ hai người trong vụ lằng nhằng với Cục Công thương, thứ hai là do khí chất của hắn rất giống với Phó Liên, đều là những con người đáng kính. Đối phương đã nói như thế, Phổ Thông và Hồng Kỳ cũng không tiện truy cứu, chỉ có thể gật đầu bảo không sao đâu.

Lúc này Ngô Trung mới đứng thẳng lại, gật đầu với hai người rồi đi vào gian trong, lấy chăn bọc kín thân thể lõa lồ của Lý Chí. Chợt nhớ ra một chuyện, Ngô Trung quay sang nói với Hồng Kỳ, "Anh có thể cho tôi cái camera đó không?" Giọng điệu nhẹ nhàng như một lời thỉnh cầu, không hề có chút uy hiếp nào.

Hồng Kỳ và Phổ Thông đều là loại người ăn mềm không ăn cứng, Ngô Trung lịch sự như vậy khiến hai người không nỡ từ chối. Nhưng đưa camera cho Ngô Trung rồi, lỡ sau này Lý Chí lại đến gây sự với bọn họ nữa thì sao?

"Anh yên tâm, do dạo này tôi bận quá, không có thời gian quản lý em ấy nên mới xảy ra chuyện như vậy. Tôi cam đoan sau này em ấy sẽ không gây rắc rối cho hai người nữa đâu." Ngô Trung nói xong còn cưng chiều xoa đầu Lý Chí.

Hồng Kỳ cảm thấy rất khó hiểu, một bên là luật sư có tài có đức, một bên là cậu ấm cà lơ phất phơ, hai người như hai thái cực, thế mà quan hệ lại tốt đến thế. Chẳng hiểu sau Hồng Kỳ lại liên tưởng đến hình ảnh hoa nhài cắm bãi phân trâu.

Có lời đảm bảo của Ngô Trung, nỗi lo trong lòng Hồng Kỳ cũng vơi đi quá nửa, tin tưởng giao camera ra.

"Cảm ơn." Ngô Trung lễ phép nhận lấy. Hắn lấy thẻ nhớ trong camera ra, dẫm nát, sau đó hắn móc ra một thẻ phòng, đưa cho Hồng Kỳ, cười bảo, "Cũng đã trễ rồi, hai người cứ ngủ lại đây một đêm đi, tiền phòng tôi trả, coi như là bồi thường tổn thất cho cái camera này."

Hồng Kỳ hơi do dự, cuối cùng cũng nhận lấy. Phổ Thông gãi đầu, nửa ngày mới thốt ra được một câu, "Cảm ơn."

Ngô Trung bật cười, hai người này thành thật quá đi mất, nếu có thể, hắn cũng muốn Lý Chí kết bạn với họ, nhưng sau chuyện này, điều đó có lẽ sẽ không xảy ra. Vốn Ngô Trung cũng không biết đối tượng của Lý Chí là Phổ Thông, vừa nãy ở ngoài cửa hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nhưng khi nhìn thấy là Phổ Thông, hắn liền thở phào.

Ngô Trung biết Phổ Thông là người tốt, hơn nữa trong chuyện này, Lý Chí là người sai trước, vì thế Ngô Trung quyết định sẽ dùng đối sách ôn hòa. Không ngoài dự đoán, sự tình nhanh chóng được giải quyết. Còn cái thẻ phòng, lúc trước hắn thuê là để "dạy dỗ" Lý Chí một trận, nhưng không ngờ gã lại trúng thuốc nằm vật ra đó, Ngô Trung đành giao lại thẻ phòng cho Phổ Thông và Hồng Kỳ, coi như bồi thường cho họ.

"Vậy là xong rồi?" Tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, não Phổ Thông tạm thời vẫn chưa xử lý được thông tin.

Hồng Kỳ gật đầu, hươ hươ cái thẻ có đánh số 612, "Em muốn ở lại không?"

"Ở miễn phí, ngu gì từ chối." Phổ Thông gật đầu ngay tắp lự.

- ------------

Ba chương tiếp theo toàn là H...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich giac khang tinh xa ngoc van, 1 kho de 1 2 tt thich chan quang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status