Xí hoang nghi thượng

Chương 78



Lúc này, cửa đột ngột mở ra, Phổ Thông ngẩng phắt đầu, đối diện với hai bọng mắt thâm đen của Hồng Kỳ. Y chưa kịp nói gì thì đã rơi vào cái ôm mạnh mẽ của hắn.

"Ơn trời, rốt cuộc em cũng về rồi." Hồng Kỳ nén tiếng nức nở. Hắn chỉ dám ôm Phổ Thông một chút cho đỡ nhớ rồi buông y ra ngay. May mà giờ này không có khách đi WC, nên hành động thân mật vừa rồi chắc sẽ không bị ai phát hiện.

Phổ Thông theo Hồng Kỳ vào nhà. Vừa ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, bụng Phổ Thông đã đánh cái ót.

"Anh ơi, em đói quá à." Phổ Thông xoa cái bụng kẹp lép, đáng thương nhìn Hồng Kỳ.

Hồng Kỳ sững người, lập tức gật đầu, đem đống đồ ăn tối qua hâm lại rồi dọn ra cho Phổ Thông. Hai mắt Phổ Thông rực sáng, cầm lấy bát cơm to oạch và lấy và để. Hồng Kỳ nhìn y ăn như lang thôn hổ yết mà đau hết lòng mề, bảo bối của hắn đã phải nhịn đói bao lâu rồi? Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì?

Uống cạn một cốc nước lớn, Phổ Thông khà một tiếng sảng khoái, vỗ vỗ cái bụng no căng. Thấy Hồng Kỳ gom bát đũa định đem ra ngoài rửa, Phổ Thông vội ngăn lại, đặt hắn ngồi trên người mình, thỏa mãn âu yếm, "Cứ từ từ, em có chuyện muốn nói với anh."

"Hôm qua em đã đi đâu? Em có biết là anh lo lắm không, nếu bữa nay không thấy em về, anh đã định chạy đi báo án đó!" Hồng Kỳ chôn đầu vào hõm cổ Phổ Thông, vừa thương vừa giận trách mắng y. Hắn thức cả suốt đêm để đợi Phổ Thông, vừa mới mơ mơ màng màng thiếp đi thì bỗng nghe có người gõ cửa, sợ là Phổ Thông về nên dù có buồn ngủ đến đi không nổi, hắn vẫn cố chạy ra xem.

"Chuyện dài dòng lắm." Phổ Thông vừa cọ cọ Hồng Kỳ vừa kể vắn tắt tình huống của bản thân. Hồng Kỳ nghe xong chỉ trầm mặc, đột nhiên hắn rướn người hôn nhẹ lên môi Phổ Thông.

"Ngoan nào, tuy em cũng muốn lắm, nhưng giờ không được, anh ráng nhịn nha." Phổ Thông cười bỉ ổi, mờ ám vuốt ve eo của Hồng Kỳ. Hồng Kỳ tức giận đấm y một cái, cái tên đầu óc đen tối này, hắn chỉ muốn an ủi thôi!

Phổ Thông bật cười, cúi người ngậm lấy đôi môi y ngày nhớ đêm mong. Hồng Kỳ chủ động đáp lại, làm sâu thêm nụ hôn. Môi lưỡi quấn quýt, đến khi thấy hơi ngạt thở, hai người mới chịu tách ra.

"Em định làm thế nào? Chẳng lẽ cứ đi nhặt đồng nát mãi sao?" Nếu Phổ Thông dám gật đầu, Hồng Kỳ sẽ cắn y đến khi nào y chịu đổi ý mới thôi! Nỡ lòng nào bắt bảo bối hắn cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa dãi nắng dầm mưa nhặt từng cái chai cái lọ?!

"Đương nhiên là không rồi... Nhưng tạm thời em vẫn chưa nghĩ ra cách. Cha em ấy à, lão ta vô liêm sỉ lắm, nếu để lão phát hiện ra anh, những ngày sau chúng ta đừng mong được yên thân." Phổ Thông nghiêm túc nói. Phổ Xuất Phát đã quen thói coi trời bằng vung, cà chớn không ai bằng, hơn nữa lão còn là cha ruột của y, nếu giải quyết không khéo thì có thể sẽ bị người đời hiểu lầm. Đến lúc đó không những y bị gán cho cái mác bất hiếu, đến Hồng Kỳ cũng sẽ bị vạ lây.

"Có cách nào đuổi ông ta về quê không?" Hồng Kỳ tựa đầu vào ngựa Phổ Thông, vừa nghe tiếng tim đập, vừa vuốt ve ngón tay lạnh cứng của người yêu.

"E là hơi khó à. Đuổi về thì được đấy, nhưng không có gì đảm bảo lão sẽ không mò đến lần nữa." Phổ Thông hiểu cha mình, mỗi khi thiếu tiền, lão sẽ tự động kiếm y để xin, nếu y không có thì lão sẽ nghĩ cách trộm cướp của người ta, nếu bị phát hiện thì vẫn là y ra mặt bồi thường. Chuyện như vậy xảy ra không dưới chục lần, Phổ Thông tức muốn nổ phổi, nhưng mà biết làm sao được, ai bảo y là con của lão già chết bầm đó?

Siết chặt vòng tay ôm lấy Hồng Kỳ, khó khăn lắm Phổ Thông mới tìm được ánh sáng của đời mình, vậy nên bằng mọi giá, y phải bảo vệ được người đàn ông này.

Hay là nghĩ cách tống Phổ Xuất Phát vào tù lần nữa? Đối với một lão già cứng mềm đều không ăn, mặt dày như mặt thớt, vừa vô liêm sỉ vừa cứng đầu, tốt nhất là nên để pháp luật quản chế, có như vậy thì không chỉ y và Hồng Kỳ được yên thân, mà xã hội cũng bớt đi một thứ rác rưởi.

"Hai ngày tới em sẽ không về, anh ở nhà không được bỏ bữa đó, sức khỏe là trên hết." Phổ Thông ôm chặt Hồng Kỳ, nghiêm túc dặn dò.

Hồng Kỳ im lặng một lúc, rồi đột nhiên ngẩng đầu, "Vậy khi nào em về?"

"Em sẽ cố cách ngày chạy về thăm anh, cũng vào giờ này luôn."

"Cũng được. Trời đang lạnh lắm, để anh lấy cho em đôi găng tay." Hồng Kỳ cục cựa muốn ngồi dậy, nhưng Phổ Thông đã ngăn hắn lại.

"Không cần đâu, mang găng về, lỡ cha em hỏi thì em biết trả lời thế nào đây? Nói là lượm được hả?" Phổ Thông híp mắt cười, "Tốt nhất là đừng cho em thứ gì hết, đặc biệt là tiền. Cẩn thận vẫn hơn, cha em cáo già lắm."

Hồng Kỳ xụ mặt. Nghĩ đến cảnh Phổ Thông phải ngủ bờ ngủ bụi giữa đêm đông giá rét, hắn lại thấy lòng đau như cắt. Càng thương Phổ Thông bao nhiêu, hắn lại càng thấy ghét Phổ Xuất Phát bấy nhiêu.

"Đừng cưỡng ép bản thân quá. Mỗi buổi chiều em ráng ghé lại đây, anh nấu đồ ngon bồi bổ cho."

"Vâng." Phổ Thông cười cười, đoạn cúi người chiếm lấy đôi môi hẵng còn sưng đỏ của Hồng Kỳ.

Hai người âu âu yếm yếm được nửa giờ, để tránh Phổ Xuất Phát nghi ngờ, Phổ Thông đành luyến tiếc tạm biệt Hồng Kỳ. Hồng Kỳ không yên lòng, bắt y phải mặc thêm một cái áo bông, lại sợ y nhặt phế liệu cực khổ nên cố dúi cho y bốn đồng, "Em cứ đi lòng vòng rồi giả bộ như vừa đi làm về, ông ta không biết đâu."

Phổ Thông biết Hồng Kỳ lo cho mình nên cũng không từ chối tâm ý của hắn.

"Mỗi ngày em cứ loanh quanh rồi về đây lấy tiền, sẵn ăn cơm luôn, nhớ chưa?"

Phổ Thông bật cười, sao y cứ có cảm giác mình như một con thú cưng Hồng Kỳ nuôi vậy cà? Ý nghĩ này y chỉ dám giấu trong lòng, bởi nói ra thế nào người yêu y cũng sẽ nổi sùng lên cho xem.

"Em biết rồi." Phổ Thông gật đầu. Đến lúc này Hồng Kỳ mới thả cho y đi.

Hồng Kỳ đứng nhìn bóng người mờ dần rồi khuất hẳn của Phổ Thông một lúc lâu, đoạn thở dài. Kim đồng hồ chỉ bốn giờ, nếu là ngày thường, giờ này hắn đang đọc tiểu thuyết, sau đó sẽ đi mua nguyên liệu về nấu bữa tối, nấu xong thì tranh thủ dọn WC, cuối cùng là đợi Phổ Thông về. Thế nhưng giờ hắn chẳng muốn làm gì cả, bởi hắn biết, phòng nhỏ đêm nay sẽ chỉ còn có một mình hắn.

Chán nản vuốt mặt, Hồng Kỳ vào nhà lấy tiền, khóa cửa, chuẩn bị đi sắm ít đồ cho Phổ Thông. Dù thân thể y rất tráng kiện, nhưng cứ chạy long nhong ngoài trời trong thời tiết thế này, lại còn phải giả nghèo để lừa Phổ Xuất Phát, Hồng Kỳ sợ y không trụ được bao lâu. Không thể dùng găng tay, Hồng Kỳ bèn mua cho y một bịch miếng dán giữ nhiệt, mua thêm một lốc ly giấy để y có thể vừa đi đường vừa uống, uống xong thì vứt luôn, rất tiện.

À, còn phải mua thêm thuốc cảm nữa. Hồng Kỳ vừa đi vừa nghiêm túc suy nghĩ, sợ mình sẽ sơ ý bỏ sót thứ nào đó. Bây giờ đối với hắn, sức khỏe của Phổ Thông là quan trọng nhất, còn tiền bạc thì chẳng có nghĩa lý gì cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như top 10 dich vu thanh lap cong ty tai tphcm, fiditour rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status