Xin chào thiếu tướng đại nhân

Chương 252: Lấy độc trị độc



Editor: Nguyetmai

Nghe cách nói chuyện không chút khách khí của Kim Uyển Nghi, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Bạch Trường Huy.

Dạy Hoắc thiếu làm người á? Cô ta chán sống rồi sao!?

Ông ta lấy khăn giấy ra thấm nhẹ lên trán, thầm nghĩ thảo nào những tay luật sư lão làng ở Văn phòng Luật sư JD kia đều không nhận vụ án này của ông ta, chỉ có Kim Uyển Nghi đồng ý nhận. Hóa ra, đây là một con nghé mới sinh không sợ hổ, căn bản không hề biết nước ở đằng sau vụ án này sâu tới mức nào.

Đương nhiên, cũng có thể cô ta biết nhưng không thèm quan tâm, hoặc là vì cô ta đang cần một vụ án cỡ này để đánh bóng tên tuổi của mình chăng?

Biết rõ núi có cọp mà vẫn đi vào, hẳn là cô ta đang nghĩ không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con nhỉ...

Bạch Trường Huy thầm suy tư trong đầu, cảm thấy vẫn nên nhắc nhở một chút, tránh cho Kim Uyển Nghi bị Hoắc thiếu hạ gục chỉ trong chớp mắt. Nếu thế, ông ta còn biết tìm ai để làm luật sư biện hộ cho Bạch Cẩn Nghi được nữa đây?

Bởi vậy, ông ta cân nhắc rồi nói: "Thiếu tướng Hoắc là nhân vật đầu não của Cục tác chiến đặc biệt. Địa chỉ và điện thoại của anh ta không phải là thông tin có thể tùy tiện để lộ ra ngoài. Hơn nữa, vì vụ án này vô cùng khó giải quyết nên tôi mới cố tình tìm đến một luật sư giỏi như cô Kim đây. Thế này đi, cô vào trang web chính thức của Bộ Quốc phòng tra thử phương thức liên hệ công khai với bên ngoài của Cục tác chiến đặc biệt xem, đó là cách duy nhất để liên lạc với bọn họ."

Kim Uyển Nghi lái xe trong buổi sáng sớm mùng Một tết Nguyên đán, các con đường lớn của Đế đô đều vắng tanh. Lúc này, những người đã vui chơi hết mình vào đêm Giao thừa hôm qua vẫn còn đang ngủ say, vậy mà cô ta lại phải lái xe phóng băng băng trên đường cái.

Trong lòng cô ta đang nhen nhóm một mồi lửa. Cô ta giẫm mạnh chân ga dưới chân, lái xe tốc độ cao nhất, lao vun vút về đến bãi đỗ xe dưới tòa nhà của Văn phòng Luật sư JD.

Kim Uyển Nghi không xuống xe mà ngồi trong xe lấy điện thoại của mình ra, bắt đầu tìm trang web chính thức của Bộ Quốc phòng.

Cô ta nhanh chóng tìm ra số điện thoại liên lạc đối ngoại của Cục tác chiến đặc biệt, không chút do dự ấn gọi đi.

Số điện thoại kia không hề có người bắt máy, cứ giống như một vòng tuần hoàn vô hạn. Đầu tiên là bắt cô ta ấn phím 1, sau đó ấn phím 2, cuối cùng là phím 3, rồi lại bắt đầu một vòng mới 1, 2, 3...

Tính cách bướng bỉnh của Kim Uyển Nghi bắt đầu trỗi dậy. Cô ta vẫn ấn theo hướng dẫn trong điện thoại trong suốt mười lăm phút, cuối cùng mới đến được... hộp thư thoại của Cục tác chiến đặc biệt.

Nếu là người bình thường thì chắc chắn đã từ bỏ trong quá trình ấn rồi. Hoặc nếu có người kiên nhẫn không từ bỏ thì đến giai đoạn cuối cùng là hộp thư thoại này, có tức giận hơn nữa thì cũng tan biến hết từ lâu.

Có điều, Kim Uyển Nghi thì không. Có thể nói, những luật sư giỏi đến một đẳng cấp nào đó đều có một điểm chung, đó là tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ.

Cô ta để lại một lời nhắn dài dằng dặc tràn ngập mùi thuốc súng qua hộp thư thoại đối ngoại của Cục tác chiến đặc biệt.

"Xin chào, tôi là Luật sư Kim Uyển Nghi của Văn phòng Luật sư JD. Cho hỏi đây có phải là hộp thư thoại để khiếu nại của Cục tác chiến đặc biệt không? Tôi muốn tố cáo Thiếu tướng Hoắc Thiệu Hằng lợi dụng chức quyền để xử lý việc cá nhân, vô cớ giam giữ đương sự của tôi, không cho phép bà ấy bảo lãnh tại ngoại đợi xét xử. Các anh về lật lại luật pháp xem điều nào, khoản nào nói không cho phép đương sự chưa bị khởi tố bảo lãnh đợi xét xử? Nếu có trường hợp đặc biệt nào, đề nghị giải thích rõ bằng văn bản. Nếu ba ngày nữa không có câu trả lời, tôi sẽ công khai tố cáo ra công luận bằng tên thật."

Lời nhắn thoại của Kim Uyển Nghi nhanh chóng được điện thoại viên của Cục tác chiến đặc biệt phân tích xử lý, chuyển lên từng cấp ở trên, sau cùng chuyển tới cho Triệu Lương Trạch, thư ký riêng của Hoắc Thiệu Hằng.

Nghe được lời nhắn thoại tràn ngập mùi thuốc súng trong điện thoại, anh ta không nhịn được, cười ha ha một tiếng, lắc đầu thầm nghĩ: Luật sư này có gan đấy, nhưng... hình như hơi trẻ trâu.

Triệu Lương Trạch lại chuyển lời nhắn cho Âm Thế Hùng để anh ta điều tra về thân phận của Kim Uyển Nghi.

***

Khi Cố Niệm Chi tỉnh lại đã là mười một giờ sáng ngày tết Nguyên đán. Cô ôm chăn trở mình trên giường, vẫn chưa nhớ ra được gì.

Hoắc Thiệu Hằng đi từ phòng làm việc ra, thấy đã sắp đến giờ ăn trưa mà Cố Niệm Chi vẫn chưa dậy, biết ngay bệnh thích ngủ nướng của cô lại tái phát rồi.

Anh hơi mím môi, đi đến trước cửa phòng ngủ của cô, khẽ gõ cửa mấy cái.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Cố Niệm Chi mới ngồi dậy, xỏ dép, đứng lên đi lấy cái áo khoác dài bằng nhung san hô ở trên ghế xô-pha choàng lên người, thắt vội đai lưng rồi kéo cửa mở ra xem, không ngờ lại thấy Hoắc Thiệu Hằng đang đứng ở cửa.

Ở trong dinh thự, anh chỉ mặc đồ thường ngày mùa hè thôi, áo thun màu đen, vạt áo được cắm thùng trong quần rằn di. Đôi bốt ngắn cổ của quân đội ở dưới chân chợt khiến bộ quần áo thường ngày của anh có vẻ mạnh mẽ hơn mấy phần.

"Hoắc thiếu, anh mặc ít như vậy không lạnh à?"

Cố Niệm Chi quấn chặt lấy chiếc áo khoác nhung san hô dài ở trên người.

"Lạnh cái gì mà lạnh, trong nhà bật điều hoà hai mươi lăm độ quanh năm đấy, em mặc nhiều thế này chẳng lẽ không nóng à?" Hoắc Thiệu Hằng đưa tay sờ trán cô, vẫn bình thường, không sốt, "Mau dậy ăn cơm trưa đi!"

"Dạ." Cố Niệm Chi ngoan ngoãn trả lời một tiếng, hơi ngượng ngùng vuốt tóc mình, "Em thấy hơi lạnh mà, được rồi, em đi rửa mặt luôn đây."

"Ừ."

Hoắc Thiệu Hằng chợt nhớ ra cô vừa phẫu thuật xong. Có lẽ do việc lấy đi nhiều tủy như vậy vẫn có tổn hại nhất định đối với cơ thể cô, phải bồi bổ lại dần dần.

Anh quay người đi xuống tầng dưới, vào phòng bếp nhìn qua một chút trước. Sau đó, anh dặn lính công vụ phụ trách nấu cơm làm thêm món canh củ sen hầm xương cho thêm tổ yến huyết giúp bổ máu để chuẩn bị cho Tống Cẩm Ninh và Niệm Chi ăn tối.

Mấy thứ như tổ yến huyết này đều rất bổ cho phụ nữ. Hoắc Thiệu Hằng cũng không rõ bổ đến mức nào, nhưng mấy người phụ nữ trong nhà họ Hoắc đều ăn nên ở đây anh cũng chuẩn bị riêng cho Cố Niệm Chi và Tống Cẩm Ninh mỗi người một phần, dù sao ăn cũng không có hại gì.

Khi sửa soạn xong xuôi rồi xuống nhà ăn trưa, Cố Niệm Chi mới phát hiện Trần Liệt, Triệu Lương Trạch và Âm Thế Hùng đều đang ở đây. Ngoài ra, còn có cả Tống Cẩm Ninh đang mặc một chiếc váy liền cổ tim màu tím ngó sen bằng lông cừu cũng đang ngồi ở đầu bàn ăn.

Hoắc Thiệu Hằng ngồi bên trái Tống Cẩm Ninh, còn vị trí bên phải đang trống.

Trần Liệt, Triệu Lương Trạch và Âm Thế Hùng ngồi bên trái và bên phải bàn ăn, đang cười tủm tỉm nói gì đó, Tống Cẩm Ninh nghe xong cười không ngớt.

Cố Niệm Chi đi tới với tâm trạng rất thoải mái, nói với Tống Cẩm Ninh trước: "Chào bác Tống, cháu xuống hơi muộn ạ!"

"Không sao, không sao, hôm nay là tết Nguyên đán mà, ngủ thêm một chút cũng không sao."

Tống Cẩm Ninh cười tủm tỉm kéo tay cô, để cô ngồi ở vị trí còn trống bên phải mình.

Người ngồi bên phải Cố Niệm Chi chính là Trần Liệt.

Anh ta chống đầu quan sát cô một lúc, mỉm cười nói: "Ồ? Mắt em có quầng thâm này? Hôm qua ngủ không ngon à?"

Cố Niệm Chi ngạc nhiên, khẽ nhíu mày, "Đâu có ạ? Em ngủ rất ngon mà..."

Nói xong, ánh mắt cô thoáng liếc nhìn về phía Hoắc Thiệu Hằng.

Thật sự, cô ngủ quá say, say đến mức Hoắc Thiệu Hằng đi lúc nào cô cũng không biết. Còn nói sẽ nằm với cô đến lúc trời sáng nữa chứ... lừa đảo...

Hoắc Thiệu Hằng không để ý đến ánh mắt đang liếc sang đây của Cố Niệm Chi, chỉ nhìn Trần Liệt một cái, nói: "Ăn đi đã, ăn xong rồi nói tiếp."

Khi bọn họ ăn cơm cũng giống khi ở nhà họ Hoắc lúc trước, đều theo nguyên tắc "Ăn không nói, ngủ không làm ồn."

Ăn cơm trưa xong, Cố Niệm Chi nhận thấy vẻ buồn bực sầu não của Tống Cẩm Ninh đã tan biến đi rất nhiều.

Xem ra Hoắc Thiệu Hằng nói không sai, Tống Cẩm Ninh đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ. Hơn nữa, bà cũng không phải là kiểu phụ nữ nhỏ bé suốt ngày chỉ đắm chìm trong chuyện yêu đương...

Cố Niệm Chi vừa suy nghĩ, vừa chờ lính công vụ mang cà phê tới. Cô cầm thìa quấy sữa trong cốc cà phê rồi hỏi Tống Cẩm Ninh: "Bác Tống à, hôm nay là tết Nguyên đán, bác có muốn ra ngoài chơi một lúc không ạ?"

Tống Cẩm Ninh khẽ lắc đầu, mỉm cười nói: "Bác không đi đâu, các cháu muốn đi thì cứ đi đi. Bác còn phải sửa sang lại một chút những ghi chép về số liệu năm đó. Đã nhiều năm như vậy rồi, không biết bác còn nhớ được không."

Cố Niệm Chi cảm thấy rất hâm mộ.

Quả nhiên là một nhà khoa học, vừa mới tỉnh táo lại nhưng trong lòng bà đã chỉ canh cánh về chuyện thí nghiệm rồi.

Hoắc Thiệu Hằng rất thấu hiểu về chuyện này. Anh cũng đã sớm chuẩn bị xong, thản nhiên nói: "Con đã lưu hết mọi dữ liệu vào máy vi tính trong phòng mẹ rồi. Tiểu Trạch, lát nữa cậu chỉ cho mẹ tôi một chút nhé!"

Triệu Lương Trạch hồ hởi trả lời "Vâng" một tiếng, rồi vội vàng cùng Tống Cẩm Ninh đi vào trong phòng bà, chỉ cho bà cách dùng máy tính hiện đại.

Tống Cẩm Ninh ở trên tầng ba. Bà có một bộ phòng khép kín, bên trong có đầy đủ phòng khách, phòng làm việc, phòng ngủ và phòng tắm.

Tống Cẩm Ninh cùng Triệu Lương Trạch đi lên tầng ba. Trong phòng ăn chỉ còn lại Hoắc Thiệu Hằng, Cố Niệm Chi, Âm Thế Hùng và Trần Liệt.

Âm Thế Hùng nhắc đến tin nhắn thoại của Kim Uyển Nghi được chuyển đến từ buổi sáng kia, "Hoắc thiếu này, bây giờ anh định làm thế nào?"

Cố Niệm Chi cầm lấy điện thoại từ trong tay Âm Thế Hùng, nghe lại một lần lời nhắn thoại được chuyển đến, khen ngợi: "Đây là ai vậy ạ? Khẩu khí lớn thật… nhưng cô ấy rất tận tâm với đương sự của cô ấy đấy chứ!"

"Kim Uyển Nghi, Luật sư của Văn phòng Luật sư JD lớn nhất Đế đô. Cô ta mới gia nhập JD năm ngoái, nghe nói là bà con xa của một trong những đối tác của JD, thành tích cũng không có gì nổi trội lắm."

Âm Thế Hùng nói lại cho Hoắc Thiệu Hằng nghe về những thông tin anh ta điều tra được.

Hoắc Thiệu Hằng vừa nghe đã biết ngay là việc nhà họ Bạch mời luật sư biện hộ cho Bạch Cẩn Nghi mà sáng sớm nay Triệu Lương Trạch đã nói với anh.

Anh trầm ngâm một lúc lâu, ngón tay khẽ gõ lên bàn mấy cái, lạnh nhạt nói: "Nếu một luật sư giỏi đã nhằm vào Cục tác chiến đặc biệt, chúng ta cũng chỉ còn cách để phòng Pháp chế của Cục tác chiến đặc biệt ứng phó với cô ta thôi. Đại Hùng, chuyển lại lời nhắn thoại này cho Trưởng phòng Bạch đi. Cô ấy là Trưởng phòng Pháp chế của Cục tác chiến đặc biệt, việc này thuộc về phạm vi quản lý của cô ấy."

Người của nhà họ Bạch thì cứ giao cho người nhà họ Bạch đối phó là hợp lý.

Âm Thế Hùng vội đáp một tiếng rồi đứng dậy đi gọi điện cho Bạch Duyệt Nhiên, Trưởng phòng Pháp chế của Cục tác chiến đặc biệt.

Cố Niệm Chi vốn muốn phát biểu ý kiến làm cách nào đánh trả lại Kim Uyển Nghi này của mình. Có điều, vừa nghe xong ý định của Hoắc Thiệu Hằng, cô lập tức phục anh ấy sát đất.

Cái gì gọi là đá quả bóng sang chân người khác? Cái gì gọi là lấy độc trị độc? Cái gì gọi là lấy ít địch nhiều?!

Hoắc thiếu, xin hãy nhận một lạy của em!

***

"Trưởng phòng Bạch, đây là khiếu nại về luật pháp mà Cục tác chiến đặc biệt nhận được, nhờ cô xử lý một chút nhé!"

Âm Thế Hùng gọi điện thoại cho Bạch Duyệt Nhiên, tiện thể chuyển cho cô ấy lời nhắn thoại kia.

Lúc này, Bạch Duyệt Nhiên đang ở trong phòng Bạch Sảng, em họ của mình, trò chuyện tâm tình với cô ta. Khi nghe điện thoại, khóe miệng cô ấy không khỏi giật lên vài cái.

"Sao thế ạ?" Bạch Sảng vội hỏi, "Có phải là việc công không? Có cần em tránh mặt chút không?"

"Không cần đâu..." Bạch Duyệt Nhiên cười khổ, "Cũng không phải hoàn toàn là việc công, nửa này nửa kia thôi... Có liên quan đến cô của chúng ta đấy!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 143 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như chú đại bi tiếng phạn, phap nhien thuong nhan Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status