Xuyên không thành đại minh tinh

Chương 27


Tống Thần thực sự không dám tin vào tai mình nữa, dù lúc này đang dùng bữa cùng với đám bạn chiến hữu, anh vẫn vội vã bỏ ra ngoài hành lang, tìm một nơi yên tĩnh hỏi lại:

- Cậu đang nói đùa đúng không? Cậu muốn kết hôn? Với ai?

Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Tống Thần cũng hiểu rõ Thẩm Tây Thừa sẽ không đem chuyện này ra làm trò đùa, cậu ta đâu có nhàn rỗi đến vậy.

Trước đây mối quan hệ giữa họ rất tốt, dù gì cũng lớn lên bên nhau, tuy mấy năm gần đây thời gian qua lại ngày càng ít đi nhưng vẫn có thể coi nhau là bạn bè.

- Cậu không quen đâu.

Thẩm Tây Thừa không định dây dưa chuyện này.

- Bạn bè cậu nhiều, ngày mai cho tôi số liên lạc của mấy nhiếp ảnh gia, dạo này đang bận chuẩn bị chụp ảnh cưới.

Tống Thần vẫn thấy nghi hoặc trong lòng, rốt cuộc là thần thánh phương nào lại có thể khiến cho Thẩm Tây Thừa đồng ý kết hôn?

Anh ta tiếp tục dò hỏi lần nữa:

- Gấp vậy à, không phải ăn cơm trước kẻng rồi đấy chứ?

Thẩm Tây Thừa nghĩ đến lời bà nội đã dặn rằng mang thai chưa đầy ba tháng thì không được nói ra ngoài, như vậy không tốt cho đứa trẻ,Tuy chỉ là những lời mê tín nhưng đây là bảo bối của Thẩm gia, có kiêng thì cũng có lành.

- Không phải.Anh nói dối mà mặt tỉnh bơ như không.

- Được rồi, là người nhà cậu mai mối cho phải không? Chắc cũng là người trong giới rồi, cậu nói cho tôi biết cô ấy là ai để tôi đến bái lạy vị đại thần này mới được.

- Đợi đến ngày cưới cậu sẽ biết ngay thôi.

Thấy Thẩm Tây Thừagiấu kĩ đến như vậy, Tống Thần biết có hỏi thêm cũng không hỏi ra được kết quả gì nên đáp lại:

- Quả là đáng thương mà! Tôi còn tưởng cậu sẽ kiên trì tìm bằng được tình yêu đích thực của đời mình cơ đấy, đây chắc chắn là cái bẫy của gia đình cậu đúng không ?

- Bẫy? - Thẩm Tây Thừa một tay nắm chặt lấy vô lăng, trên mặt không có biểu cảm gì.

- Không phải.

Tống Thần chép miệng một cái.

- Thế là vì cậu yêu nên mới kết hôn à?

Sao có thể như vậy được?

Anh ta quen Thẩm Tây Thừa nhiều năm như vậy rồi cũng chưa từng thấy Thẩm Tây Thừa thích một người phụ nữ nào, có khoảng thời gian, anh còn nghi ngờ về giới tính của cậu ta nữa...

- Đúng vậy. - Thẩm Tây Thừa trả lời.

Tống Thần sờ vào tai mình, cả khuôn mặt hiện lên vẻ không tin nổi.

- Cậu nói là thật à, chính xác là vì yêu nên mới kết hôn?

- Đúng vậy.

- Tôi càng muốn diện kiến cô ấyhơn đấy! Chắc tôi phải chắp tay kính lễ mới bày tỏhết được lòng ngưỡng mộ của tôi với cô ấy mất.

- Đừng phí lời nữa, ngày mai gửi cho tôi số điện thoại liên lạc.


Nói xong câu này, Thẩm Tây Thừa ngắt luôn điện thoại.

Nghe thấy tiếng máy tút tút vọng lại, Tống Thần bẻ các khớp ngón tay, nghĩ thầm trong lòng, “Nhất định phải điều tra ra đối tượng đã khiến Thẩm Tây Thừa bằng lòng kết hôn, nếu không thì làm sao thỏa mãn lòng hiếu kỳ này được..”

Vốn dĩ ông bà Giản muốn đưa Giản Nhân Nhân cùng về, nhưng Giản Nhân Nhân và Thẩm Tây Thừa vội đi chụp ảnh cưới nên vợ chồng họ đành trở về trước. Trước lúc về còn cẩn thận dặn dò hai đứa xong việc phải về quê ngay, nhân lúc cái bụng vẫn chưa nhìn rõ lắm phải mau chóng quay về gặp mặt họ hàng.

Thẩm Tây Thừa biết Giản Nhân Nhân không muốn chụp ngoại cảnh cũng chẳng muốn ra nước ngoài, nên đã bàn bạc với bên nhiếp ảnh chọn những nơi có phong cảnh đẹp ở ngay Đế Đô để chụp.

Bây giờ thời tiết vẫn chưa lạnh lắm, chụp ảnh cưới vào thời điểm này là thích hợp nhất.

Để kịp thời gian, Giản Nhân Nhân và Thẩm Tây Thừa sau khitiễn ông bà Giản về quê liền tất bật chuẩn bị chụp ảnh cưới. Chụp ba kiểu trong nhà, ba kiểu ngoại cảnh, đối với người nhà họ Thẩm mà nói, chụp ảnh kiểu này là quá tầm thường,đến cả bà Thẩm cũng phải có ý kiến.

- Theo tôi thì nên ra nước ngoài chụp, như vậy Nhân Nhân cũng có thể tranh thủ thư giãn.

Thẩm Tây Thừa mở lời đáp:

- Công việc của con rất bận, không có thời gian ra nước ngoài.

Sao có thể thành thật như vậy chứ, Thẩm phu nhân cẩn thận nhìn sang Giản Nhân Nhân, phát hiện cô không hề tỏ ra tức giận mới thấy nhẹ nhõm, trong lòng vẫn đang thầm trách, sao con trai có thể không biết nói chuyện như vậy chứ?

- Vậy thì đi thành phố khác chụp, ra bờ biển cũng đẹp lắm.

Thẩm Tây Thừa: Không đi, bận lắm.

Thẩm phu nhân: ...

Trong lúc Thẩm Tây Thừa ra ngoài nghe điện thoại, bà Thẩm dịu dàngnắm lấy tay Nhân Nhân, khuyên nhủ cô:

- Nhân Nhân, con đừng chấp nhặt thằng bé đó! Trước đây nó cũng chưa trải qua mối tình nào nên không biết cách nói chuyện ra sao, đợi lát nữa mẹ sẽ mắng nó một trận. Chuyện chụp ảnh cưới này làm sao lại đàn ông quyết định được, con nói xem con muốn đi chụp ở đâu?

Giờ thì Giản Nhân Nhân đã nhìn Thẩm Tây Thừa với một con mắt khác rồi.

Rõ ràng là chính cô không muốn chụp bên ngoài, anh lại tự biến mình thành người xấu trước mặt Thẩm phu nhân, chuyện gì cũng đổ lên đầu anh, người như anh đúng là hiếm có mà.

- Không sao, nghe theo anh ấy được rồi ạ!

Ấn tượng của Thẩm phu nhân đối với Giản Nhân Nhân bây giờ rất tốt, ngoại trừ gia thế ra thì cái gì cũng tốt, hơn nữa với tình hình hiện nay của Thẩm gia, căn bản không cần dùng hôn nhân Tây Thừa để kết đồng minh.

Bà vỗ nhẹ vào tay Giản Nhân Nhân, lại thở dài một cái:

- Mẹ biết con phải chịu thiệt thòi rồi! Yên tâm, những điều này mẹ đều ghi nhận, sau này sẽ bù đắp gấp đôi cho con.”

Giản Nhân Nhân: ...

Bây giờ cô trong mắt Thẩm phu nhân có lẽ là rất đáng thương.

Bởi vì Tây Thừa rất cố chấp, Thẩm phu nhân chẳng có cách nào thay đổi được quyết định của con trai nên cuối cùng cũng chốt lại sẽ chụp ngay tại Đế Đô.

Hôm chụp ảnh cưới nắng ấm chan hòa,bầu trời trong xanh, Trần Bội cũng đi đến phụ trách chăm sóc Giản Nhân Nhân.Trong lúc giúp cô mặc váy cưới Trần Bội còn cảm khái nói:

- Đúng là sự đời khó lường! Không ngờ là cậu lại sắp gả cho Thẩm Tây Thừa rồi, quả thật không ai đoán được mà.Làm thế nào đây, cứ nghĩ đến giây phút cậu trở thành Thẩm phu nhân, tớ không nén được xúc động!

Trong mắt người ngoài, có thể được gả vào Thẩm gia vậy thì quả thực là một bước lên tiên rồi.

Con người Thẩm Tây Thừa vốn đã xuất sắc, Thẩm gia lại có quyền có thế, chỉ cần gả vào nhà họ đã một bước thành Thẩm phu nhân. Khi đó tha hồ mà hưởng thụ vinh hoa phú quý, đây còn không phải là một bước lên tiên sao?

Có biết bao nhiêu minh tinh ngày ngày chải chuốt từ đầu đến chân chỉ mong gả được vào hào môn kia kìa!

Giản Nhân Nhân khẽ mím môi, có lẽ nếu đứng ở vị trí của người ngoài cuộc cô cũng sẽ cho rằng đây là cuộc hôn nhân không còn gì tuyệt vời hơn. Chỉ có điều người trong cuộc lại là cô, cũng chỉ mình cô mới biết bên trong ấm lạnh ra sao. Những lời này cô không thể nói được với ai, có nói ra người khác cũng sẽ cho là cô tỏ vẻ.

Trần Bội và Giản Nhân Nhân là bạn tốt nhiều năm nay, vốn cứ tưởng bản thân đã quen với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần này, nhưng vào khoảnh khắc Giản Nhân Nhân mặc váy cưới bước ra, Trần Bội vẫn không khỏi sững sờ.

Đó là một khuôn mặt đẹp thoát tục đến phụ nữ còn phải ngưỡng mộ.

Cho dù có dùng những từ hoa mỹ nhất để hình dung về cô cũng không khoa trương chút nào.

Thời gian gần đây Giản Nhân Nhân được chăm sóc tốt nên có béo lên một chút, nhưng thật ra trông người vẫn rất gầy, lúc này cô mặc kiểu váy cưới ôm ngực, đứng từ góc nhìn của Trần Bội có thể thấy chiếc váy ôm chặt lấy vòng eo thon thả, phía trên để lộ xương quai xanh tinh tế kia, cho dù không đeo trang sức vẫn đẹp đến mức hớp hồn người khác.

Chiếc cổ dài thanh mảnh mịn màng, đích thị là chiếc cổ thiên nga mà tất cả phụ nữ đều thầm mong ước, cộng với dáng vẻ thanh tú cũng khiến khí chất tăng thêm vài phần.

Trong mắt của Trần Bội, Giản Nhân Nhân hoàn toàn có phong thái của một Thẩm phu nhân tương lai.

- Nhân Nhân, bây giờ tớ đã hiểu vì sao Thẩm Tây Thừa lại muốn lấy cậu rồi.

Trần Bội nói chắc như đinh đóng cột:

- Tớ đảm bảo anh ta cưới cậu không chỉ vì đứa bé trong bụng cậu đâu.

Nghe đến câu này, Giản Nhân Nhân như bị chọc cho cười, đáp lại:

- Sao có thể như vậy chứ?

Cô không hề ngây thơ, có thể những người đàn ông khác sẽ dễ dàng rung động vì khuôn mặt này, nhưng Thẩm Tây Thừa không như vậy. Mỗi lần anh nhìn cô, ánh mắt đều rất bình thản, không có lấy một tia rung động, hơn nữa thời gian cô và Thẩm Tây Thừa sống chung chưa được bao lâu, cô không hề cho rằng bản thân mình có đủ sức hút để khiến người đàn ông sắt đá này có thể động lòng.

Trần Bội nói ra suy nghĩ của lòng mình:

- Sao lại không thể chứ? Nhân Nhân, cậu nghe tớ nói này, nếu như cậu đã lựa chọn kết hôn với Tây Thừa, vậy thì hãy sống thật hoà hợp với anh ta!Tớ cảm thấy anh ta không phải là người xấu! Với địa vị của anh ta, cho dù muốn có con, anh ta cũng sẽ có nhiều cách để đạt được. Nhưng giờ anh ta đồng ý chịu trách nhiệm, đồng ý kết hôn với cậu, không phải tất cả đàn ông đều làm được như vậy. Cho dù là cặp tình nhân đang yêu nhau đi chăng nữa, tình cảnh người phụ nữ có thai còn người đàn ông muốn chối bỏ trách nhiệm vẫn đầy ra kia kìa.Nhân Nhân, tớ biết cậu chưa từng thích ai bao giờ, có lẽ Thẩm Tây Thừa cũng vậy, nếu đã như thế, hai người cậu nhất định sẽ có một ngày trở thành cặp vợ chồng ân ái,yêu thương nhau thực sự.

Giản Nhân Nhân nhẹ nhàng ngắt lời cô:

- Được rồi.Không nói nữa, chúng ta phải ra ngoài rồi.

Cặp vợ chồng ân ái?

Cho dù có thể vun đắp chút ít tình cảm cũng đã là rất tốt rồi, không phải cô suy nghĩ bi quan, mà vốn dĩ cô và Thẩm Tây Thừa không phải là người chung một thế giới. Kể cả đứa bé trong bụng cô là sợi dây liên kết giữa hai người đi chăng nữa cũng không thể phủ nhận một điều, cô và anh không thích hợp.

Thẩm Tây Thừa đã thay xong bộ vest nhưng vẫn đeo cặp kính gọng vàng cũ.

Giản Nhân Nhân cảm thấy khí chất nho nhã lúc nàykhiến anh không hề giống một thương nhân mà có phần giống học giả hơn.

Giây phút mà Trần Bội cùng với Giản Nhân Nhân bước ra, đúng lúc Thẩm Tây Thừa đang ngồitrên ghế sô pha đợi cô, nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên, nhìn qua đây.

Bản thân con người ta sở hữu vô vàn cảm xúc khác nhau, có đôi khi những cảm xúc đó không thể cảm nhận bằng mắt thường.

Ánh mắt hai người họ khẽ chạm nhau.

Trong mắt người ngoài nhìn vào, họ không hề giống một đôi vợ chồng sắp cưới.

Một người từ đầu đến cuối đều rất điềm tĩnh thản nhiên.

Một người lạnh lùngbình tĩnh, không hề có chút thẹn thùng vui sướng trên gương mặt.

Trần Bội vẫn luôn quan sát Thẩm Tây Thừa, khi nhìn thấy nét mặt anh không bộc lộ chút sắc thái kinh ngạc nào làm cô thất vọng cùng cực.

Đến cô hôm nay còn cảm thấy Giản Nhân Nhân xinh đẹp vô cùng mà Thẩm Tây Thừa lại có thể điềm tĩnh được đến vậy, có thể thấy anh ta không động lòng dù chỉ là một giây.

Dù được sống trong một gia đình giàu có quyền thế, nhưng không có được tình yêu của người đàn ông, liệu có sống được những ngày thoải mái không?

Không, cho dù là những cặp vợ chồng bình thường khác, nếu như không có sự vun đắp tình cảm, vun vén tình yêu thì qua thời gian sẽ không thể tồn tại được. Còn cặp vợ chồng hào môn kể cả không có tình cảm, lấy lợi ích để duy trì quan hệ vẫn có thể sống tốt được mà. Nhưng Nhân Nhân thì sao, cô ấy không có gia thế hiển hách, gia cảnh lại bình thường, chỉ dựa vào đứa con liệu có đủ không?

Trần Bội bắt đầu thấy lo cho Giản Nhân Nhân, không phải ai cũng có thể chấp nhận được cuộc sống trong gia đình giàu có quyền thế.

Giá mà Trần Bội có thể hiểu được Thẩm Tây Thừa, giá mà Trần Bội có được cặp mắt của Sherlock Holmes, cô nhất định sẽ phát hiện ra, động tác giở sách của anh đã ngừng lại rất lâu, cũng sẽ phát hiện ra sống lưng anh bất giác thẳng đứng, khiến dáng ngồi lại càng nghiêm chỉnh hơn

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 277 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về noi dung va nguyen tac chung lap bang can doi ke toan, tai khoan 228 dau tu dai han khac chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status