Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 130: Ác Linh lui tán (28)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Tiếp xúc với Sơ Tranh mà không còn lạnh như lúc trước nữa, Hạ Hàn đương nhiên rất vui mừng, đẩy Sơ Tranh lên giường hôn lấy hôn để.

Mặc dù không lạnh như trước, nhưng cũng không giống với nhiệt độ cơ thể của người bình thường.

"Đừng lộn xộn." Sơ Tranh kéo hắn ra.

Hạ Hàn ôm cô: "Tiểu mỹ nhân, có phải em lấy được thứ gì đó từ chỗ Đàm Minh Hạo không?"

Lúc xong việc rồi rời đi, cô có biến mất trong chốc lát.

Cùng với việc Đàm Minh Hạo làm Diêu Vi mang thai quỷ, nhưng Diêu Vi không hề phát giác được, gộp hai chuyện này lại mà suy đoán, thì cũng không khó để đoán ra.

Sơ Tranh không phủ nhận, lãnh đạm ừ một tiếng.

Ánh mắt Hạ Hàn hơi sáng lên, hắn hạ thấp thân thể: "Vậy có phải chúng ta có thể..."

"Cái gì?" Sơ Tranh không nghe rõ mấy chữ phía sau.

Hạ Hàn dán sát vào bên tai Sơ Tranh.

Sơ Tranh nghiêng đầu: "Anh thích?"

Hạ Hàn: "..."

Việc này rốt cuộc là có thích hay không, Hạ Hàn nào có dễ dàng nói ra miệng được.

Đây chỉ là phản ứng bình thường nha...

Sơ Tranh có chút chần chờ, cô không quá thích!

Sơ Tranh mặt lạnh trầm mặc một lúc, đối với loại hành vi vô dụng này thì cảm thấy rất lãng phí thời gian, nhưng cô vẫn nói: "Lần sau đi."

Lên mạng tìm kiếm một chút... Có lẽ là có cách ứng phó.

Hạ Hàn vốn không có hi vọng gì, nhưng Sơ Tranh không phản đối, mà ngược lại còn đưa ra một lời hứa hẹn, làm Hạ Hàn mừng rỡ không thôi.

Cùng Sơ Tranh náo loạn một hồi lâu mới chịu ngủ.

Sơ Tranh đắp chăn kỹ càng cho Hạ Hàn, bay tới đứng ở phía trước cửa sổ.

Ánh sáng của điện thoại hắt lên tấm kính thủy tinh, lúc sáng lúc tối.

...

Hạ Hàn phát hiện từ ngày đó về sau, Sơ Tranh thường xuyên xem điện thoại, nhưng mỗi lần hắn đi qua, thì cô liền tắt điện thoại đi.

Diêu Vi đến đây hai lần, còn giới thiệu cho Hạ Hàn một vụ làm ăn.

Sơ Tranh mua cho Hạ Hàn một đống đạo cụ, bảo hắn cứ trực tiếp đi qua đập là được rồi.

Mặc dù Hạ Hàn có chút khiếp sợ, nhưng cũng may là đã trải qua hai lần, nên rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Dưới sự giới thiệu của Diêu Vi, cùng với Sơ Tranh cung cấp đạo cụ cho hắn phá sản vô điều kiện, nên thanh danh của Hạ Hàn nổi lên rất nhanh chóng.

Không cần Diêu Vi giới thiệu, cũng sẽ có người tìm tới cửa.

Nhưng mà hắn ngoại trừ bắt quỷ —— không đúng, đập quỷ, thì không làm được những chuyện khác, phạm vi nghiệp vụ có hạn, nên cũng không bận bịu gì lắm.

Sơ Tranh nhận được tin tức của đạo sĩ, nói Mộ Dung Dật và Đường Y Nguyệt đã dọn nhà.

Căn nhà đó vất vả lắm mới tìm được, ở đó không có tin tức ồn ào gì quá lớn, nhưng phong thuỷ lại cực kỳ không tốt, hơn nữa còn là nơi thỉnh thoảng có tiểu quỷ đến viếng thăm.

Gần đây Mộ Dung Dật gặp rất nhiều chuyện không thuận lợi, đạo sĩ đã giúp hắn rất nhiều.

Bởi vậy nên có thể nói là bây giờ hắn cực kỳ tin tưởng đạo sĩ.

Quan trọng nhất là vì, gần đây bọn họ không còn nhìn thấy Sơ Tranh nữa, nên cảm thấy đây đều là công lao của đạo sĩ.

Lúc mới chuyển vào nhà mới, Mộ Dung Dật và Đường Y Nguyệt quả thật cảm thấy thuận lợi hơn không ít.

Mộ Dung Dật tìm được công việc mới, tuy rằng không so được với công việc trước kia, nhưng cũng không phải quá kém.

Hai người bọn họ đều nghĩ là qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi.

Nhưng mà Đường Y Nguyệt lại phát hiện, thời gian Mộ Dung Dật về nhà càng ngày càng muộn.

Mộ Dung Dật nói vì công việc mới, nên có rất nhiều hoạt động xã giao phải tham gia.

Lúc đầu đúng là Mộ Dung Dật tham gia các buổi tiệc xã giao.

Nhưng theo thời gian dần trôi, Đường Y Nguyệt lại phát hiện Mộ Dung Dật không những về muộn, mà trên người còn có mùi hương kỳ quái.

Sau đó Mộ Dung Dật trực tiếp không về nhà luôn.

Đường Y Nguyệt chất vấn Mộ Dung Dật, Mộ Dung Dật cứ khăng khăng nói mình đi xã giao.

Đường Y Nguyệt không có chứng cứ cho thấy Mộ Dung Dật ở bên ngoài làm xằng bậy, cho nên náo loạn cũng vô dụng.

Mộ Dung Dật có thể vứt bỏ nguyên chủ, để thông đồng với Đường Y Nguyệt, thì tất nhiên cũng có thể bị những người phụ nữ khác lôi kéo.

Thân là phụ nữ, trực giác của Đường Y Nguyệt rất chuẩn xác.

Mộ Dung Dật đúng là có người bên ngoài.

Người này không phải ai khác, mà chính là bạn của Đường Y Nguyệt.

Đường Y Nguyệt theo dõi hơn nửa tháng, cuối cùng bắt gian hai người kia ngay tại giường.

Cô ta không trực tiếp xông vào làm loạn, mà chờ cho Mộ Dung Dật rời đi, rồi mới tìm tới cửa.

"Y Nguyệt?"

Bốp ——

Đường Y Nguyệt trực tiếp vung tay tát một cái: "Mày có biết xấu hổ không? Uổng công tao xem mày là bạn, mà mày lại đi câu dẫn chồng tao!"

Người phụ nữ bị tát một cái, khóe miệng chảy ra chút tơ máu.

Cô ta lau máu trên khóe miệng, cười nhẹ một tiếng: "Đường Y Nguyệt, nói về không biết xấu hổ, tao làm sao có thể bằng mày được, Mộ Dung Dật không phải cũng là mày cướp từ trong tay Kiều Sơ Tranh ra à? Mày có tư cách gì mà ở đây nói tao không biết xấu hổ?"

Sắc mặt Đường Y Nguyệt đột nhiên biến đổi.

Người phụ nữ cười lạnh: "Người khác đều tưởng rằng sau khi Kiều Sơ Tranh rời đi, thì mày với Mộ Dung Dật mới ở bên nhau, nhưng tao và mày làm bạn nhiều năm như thế, tao còn không hiểu mày chắc? Theo tao thấy thì từ trước khi Kiều Sơ Tranh đi, mày và Mộ Dung Dật đã thông đồng với nhau rồi."

"Mày câm mồm!" Đường Y Nguyệt hét lên một tiếng.

"Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm." Người phụ nữ thâm thúy nói một câu.

Đường Y Nguyệt muốn động thủ, nhưng ánh mắt cô ta liếc đến sau lưng người phụ nữ, thì bỗng dưng hét lên một tiếng, té ngã trên mặt đất.

Người phụ nữ có chút không hiểu liếc cô ta một cái, châm chọc thêm hai câu, rồi "phịch" một tiếng đóng cửa lại.

Đường Y Nguyệt bị dọa đến mất hồn, lảo đảo nghiêng ngã chạy về nhà.

Trên đường liên tiếp xảy ra vấn đề, không phải bị người ta tạt nước rửa chân, thì chính là bị người ta ăn vạ, tuyến đường dài có mười mấy phút, nhưng Đường Y Nguyệt phải mất tận ba tiếng mới bò về tới nhà.

Hơn nửa đên Mộ Dung Dật mới về nhà.

Đường Y Nguyệt đầu tóc rối bù, đứng sau cánh cửa, dọa cho Mộ Dung Dật nhảy dựng lên.

"Y Nguyệt, em đang làm gì thế?"

"Hôm nay anh đi đâu về?"

"Không phải anh đã nói với em rồi sao, có bữa tiệc xã giao..."

"Xã giao? Anh xã giao đến trên giường người khác à?!" Đường Y Nguyệt đột nhiên mất khống chế, xông lên vừa cào vừa cấu Mộ Dung Dật.

"Cô điên rồi à!"

Mộ Dung Dật đẩy Đường Y Nguyệt ra.

"Tôi điên rồi? Tôi đúng là điên rồi đấy!" Đường Y Nguyệt nhào tới lần nữa, la hét, giận dữ, thần sắc trên mặt cực kỳ điên cuồng.

Mộ Dung Dật không muốn động thủ với Đường Y Nguyệt, nhưng Đường Y Nguyệt dây dưa không bỏ, hắn chỉ có thể động thủ.

Lúc trước Mộ Dung Dật có thể phản bội nguyên chủ để ở bên Đường Y Nguyệt, thì bây giờ cũng có thể phản bội Đường Y Nguyệt để lên giường với người khác.

Đã có lần đầu tiên thì nhất định sẽ có lần thứ hai.

Một thời gian sau đó, Mộ Dung Dật trực tiếp không về nhà luôn.

Đường Y Nguyệt chặn đường hắn làm loạn, mỗi lần đều huyên náo đến khó chịu.

Mộ Dung Dật đưa ra đề nghị ly hôn, Đường Y Nguyệt tất nhiên không chịu, sống chết không đồng ý.

Mộ Dung Dật trực tiếp dọn ra ngoài, Đường Y Nguyệt thấy thế, lại bắt đầu cầu xin Mộ Dung Dật, cam đoan rằng cô ta sẽ không bao giờ náo loạn nữa.

Nhưng mà Đường Y Nguyệt trải qua mấy tháng trời bị giày vò, đã sớm không còn là nữ nhân xinh đẹp động lòng người như trước kia.

So sánh với niềm vui mới của Mộ Dung Dật, tất nhiên Mộ Dung Dật sẽ thích niềm vui mới hơn.

Mộ Dung Dật không chịu về nhà, cho dù Đường Y Nguyệt có một khóc hai nháo ba treo cổ cũng đều vô dụng.

Mà từ sau khi Mộ Dung Dật dọn ra ngoài sống, thì công việc lúc đầu tưởng như không tệ lại bắt đầu nổi sóng.

Đầu tiên là bị người ta hãm hại tiết lộ cơ mật của công ty.

Vất vả lắm mới làm sáng tỏ được, lại gặp phải chuyện ban lãnh đạo công ty nhét người vào, nên trực tiếp sa thải hắn.

Mộ Dung Dật tâm tình phiền muộn nên đi uống rượu giải sầu, lại gặp phải tên lừa đảo, bị lừa mất không ít tiền, hơn nữa hắn còn không dám báo cảnh sát, cuộc sống trôi qua cực kỳ thê thảm.

Lúc đạo sĩ báo cáo với Sơ Tranh, thì cũng có chút kinh tâm táng đảm.

"Tiểu cô nãi nãi, cô làm vậy thật sự không có vấn đề gì chứ?"

"Ta làm gì?" Sơ Tranh hỏi lại.

Đạo sĩ: "..."

Sao ngài có thể phủ nhận đến lý lẽ hùng hồn thế kia?

Rõ ràng những chuyện này đều do cô âm thầm làm ra mà!

"Những chuyện đó đều qua tay ngươi." Sơ Tranh nhắc nhở: "Có quan hệ gì với ta đâu."

Đạo sĩ la to một tiếng: "Tiểu cô nãi nãi, cô đừng có qua cầu rút ván chứ!!"

"Nếu ngươi không nói lung tung, thì đương nhiên ta cũng không nói loạn."

Đạo sĩ vội vàng gật đầu: "Không nói lung tung, ta không biết gì hết, không biết gì hết."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 7 lượt.

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như 10 bi kip giup lan da dep tu nhien, chao buoi sang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status