Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 143: Người giàu nhất mạt thế (8)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Vậy sau này zombie có thể giống như con người chúng ta à?"

Sơ Tranh cắn một cái bánh quy: "Không đến mức đó, cùng lắm là có trí thông minh của đứa trẻ mấy tuổi thôi."

Bảo ca thở phào, trí thông minh của đứa trẻ mấy tuổi, có lẽ không làm gì được những người có chỉ số thông minh bình thường như bọn họ!

Sơ Tranh chậm rãi bồi thêm một câu: "Nhưng mà vua zombie thì không nhất định."

Khụ ——

Bảo ca bị sặc nước, liên tục ho khan không ngừng, hình tượng trở nên có chút buồn cười.

"Vua... vua zombie? Đó là thứ gì?"

Sơ Tranh nghĩ nghĩ: "Zombie... Lão đại?"

Trong đầu Bảo ca đều tràn đầy mấy chữ lão đại zombie, một hồi lâu mới lấy lại tinh thần.

"Dịch Tiếu và Hạ Thành sao vẫn chưa trở lại nhỉ?"

Những người vừa rồi đi giải quyết vấn đề sinh lý, bây giờ đa phần đều đã trở về.

Sơ Tranh dựa vào cửa xe, vẻ mặt nghiêm túc: "Khả năng bị táo bón."

"..." Khóe miệng Bảo ca co giật.

Lúc cô không nói chuyện thật sự cái gì cũng tốt, như một nữ thần cao quý lãnh diễm.

Nhưng mà mở miệng ra thì lại làm cho người ta một lời khó nói hết.

Bảo ca sợ hai tên yếu gà Dịch Tiếu và Hạ Thành xảy ra chuyện gì, nên định đi tìm một chút.

Kết quả vừa đi được mấy bước, liền thấy Dịch Tiếu và Hạ Thành chạy về, phía sau còn có mấy người đi theo, giống như đang đuổi theo bọn họ.

Bảo ca vừa thấy mấy người kia liền trầm mặt xuống.

Có lẽ đối phương nhìn thấy Bảo ca cao lớn thô kệch nên hơi kiêng kị, dừng lại.

Một cô gái trong số đó hướng về phía Dịch Tiếu hô lớn: "Dịch Tiếu ca ca, em thật sự không cố ý, lúc ấy tình huống quá nguy hiểm, rất xin lỗi, anh tha thứ cho em có được không?"

Hạ Thành đen mặt, kéo Dịch Tiếu về bên cạnh Bảo ca.

"Có chuyện gì xảy ra?"

"Bọn họ ở trong đội ngũ kia." Hạ Thành bĩu môi chỉ chỉ đội ngũ đằng sau: "Đụng phải."

"Dịch Tiếu ca ca, em thật sự không cố ý."

Cô gái bên kia mở miệng gọi một tiếng Dịch Tiếu ca ca, kêu đến cực kỳ ủy khuất.

Giống như Dịch Tiếu đã làm ra chuyện gì có lỗi với cô ta vậy.

Cô gái dáng dấp không tệ, xinh đẹp đáng yêu, giọng nói ngọt ngào, nhưng trên người có chút bẩn.

Một người đàn ông đứng bên cạnh cô gái lên tiếng: "Dịch Tiếu, các anh đừng có bụng dạ hẹp hòi như thế được không? Lúc ấy tình huống nguy hiểm, nếu chúng tôi không chạy thì cũng sẽ chết, hơn nữa sau đó chúng tôi có quay lại tìm các anh, mấy người các anh đều là đàn ông, sao mà còn mang thù vậy?"

"Tôi nhổ vào!" Hạ Thành từ phía sau Bảo ca thò đầu ra: "Các người chính là cố ý! Nếu không phải vận khí chúng tôi tốt thì bây giờ đã sớm chết. Dịch Tiếu, cậu đừng nghe bọn họ nói."

"Dịch Tiếu ca ca." Cô gái bắt đầu khóc: "Rất xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, anh tha thứ cho em đi, anh muốn em làm gì cũng được, em thật sự không cố ý..."

Dịch Tiếu lộ vẻ không đành lòng: "Bảo ca, hay là quên đi."

"Dịch Tiếu!" Hạ Thành gọi hắn: "Cậu còn muốn bị bọn họ hại lần nữa à?"

Dịch Tiếu tiếp tục không đành lòng: "Hinh Nhi, tôi tha thứ cho cô."

Hạ Thành: "..."

Bảo ca: "..."

Không biết chuyện gì xảy ra, nhưng vừa nhìn đã thấy giống như tuồng kịch, cảm giác có chút ồn ào - Sơ Tranh: "..."

Nữ sinh được gọi là Hinh Nhi vui mừng, chạy lên phía trước: "Có thật không Dịch Tiếu ca ca?"

Dịch Tiếu gật đầu: "Ừ."

"Em biết mà, Dịch Tiếu ca ca là tốt nhất." Hinh Nhi cười xán lạn, rồi bắt đầu kể với Dịch Tiếu về hành trình của mình, vừa nói vừa khóc, nhìn có vẻ điềm đạm đáng yêu.

Dịch Tiếu nghe Hinh Nhi kể một hồi, vẻ mặt đồng tình cộng thêm không đành lòng, kiên nhẫn an ủi.

Bảo ca và Hạ Thành hận không thể vặn đầu Dịch Tiếu xuống cho rồi.

Sơ Tranh: "Chuyện gì xảy ra thế?"

"Cô Sơ Tranh, con hàng này chính là một tên đần luôn có cái máu đồng tình vô dụng." Bảo ca nhịn không được mắng.

"Ừm?"

"Ngài hãy chờ xem! Lát nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện." Bảo ca giận đến đau răng, bắt đầu đi qua phía bên kia, làm ra cái tư thế chuẩn bị động thủ.

Hinh Nhi khóc nửa ngày, nũng nịu kéo tay Dịch Tiếu làm nũng: "Dịch Tiếu ca ca, em đói quá, anh có gì ăn không?"

"Xin lỗi nha Hinh Nhi, tôi không có." Dịch Tiếu vẻ mặt xin lỗi.

Hinh Nhi: "..."

Cô ta không nghĩ tới mình khóc cả nửa ngày, mà kết quả Dịch Tiếu lại nói một câu như vậy.

Trước kia Dịch Tiếu đối với cô ta đều là muốn gì được nấy.

Hinh Nhi không tin, vừa khóc vừa năn nỉ thêm nửa ngày, nhưng Dịch Tiếu đều bày ra vẻ mặt xin lỗi, và câu nói "tôi không có gì ăn cả".

Cuối cùng Hinh Nhi hất hắn ra, khóc lóc chạy đi.

Đám người bên kia lẩm bầm thì thầm gì đó, người nào cũng trừng mắt nhìn Dịch Tiếu một cái, rồi trở về đội ngũ.

Bảo ca: "..."

Hạ Thành: "..."

Dịch Tiếu quay đầu, thấy hai đồng bạn bày ra vẻ mặt một lời khó nói hết nhìn mình, mờ mịt đẩy mắt kính: "Các anh nhìn tôi như vậy làm gì?"

"Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ cho cô ta đồ ăn."

"Làm sao có thể thế được." Dịch Tiếu nói: "Những vật tư này không phải của tôi, đều là của Sơ Tranh tiểu thư mà."

Hạ Thành: "..." Vậy nếu là của cậu, thì cậu liền đem cho hả?

"Vậy cậu tha thứ cho cô ta à?" Bảo ca hỏi.

"Ừ."

"... Lần trước suýt chút nữa thì anh em chúng ta đã chết!!"

"Nhưng mà cô ấy nhìn rất đáng thương..." Dịch Tiếu nói: "Tha thứ cho cô ấy một chút cũng không sao mà, dù sao thì tôi và cô ấy có ở cùng nhau nữa đâu."

Sơ Tranh: "..." Đã sớm biết tên này chính là thánh phụ giả mà!

Ân oán của đám Dịch Tiếu và bọn người kia kỳ thật cũng không được xem là cái gì.

Chỉ là bọn họ gặp phải đám người kia, Dịch Tiếu mềm lòng nên cho bọn họ ở chung.

Lúc đầu chung đụng cũng không tệ lắm, đặc biệt là cái người tên Hinh Nhi kia, liên tục khen Dịch Tiếu tốt, mở miệng một tiếng là Dịch Tiếu ca ca, chỉ thiếu lấy thân báo đáp nữa thôi.

Có một lần gặp phải Zombie, đã nói là cùng nhau hành động, nhưng đám người này lại lật lọng, để bọn họ dẫn dụ zombie, còn mình thì thừa cơ chạy trốn.

Bảo ca và Hạ Thành khẳng định là sẽ không tha thứ cho bọn họ.

Dịch Tiếu không nói gì thêm, rất nhanh liền nói sang chuyện khác.

Sơ Tranh chỉ thuê ba người này làm lái xe, tất nhiên không có tâm trạng đi quan tâm đến ân ân oán oán của bọn họ, chỉ cần không ồn ào đến cô là được.

...

Người đàn ông xăm kín tay đưa tới cho Sơ Tranh một ít thịt, những thứ này bây giờ rất khó mà tìm được.

Bọn người Bảo ca hơi thèm.

Nhưng lại sợ bên kia động tay động chân, nên không dám động vào.

Ngược lại, Sơ Tranh không thèm để ý, trực tiếp cầm lấy, bắt đầu ăn: "Bọn họ sẽ không hạ thuốc."

Phía sau còn có một đám người đông như thế, cho dù muốn hạ thuốc bọn họ, thì cũng phải lựa lúc không có người ngoài.

"Cô Sơ Tranh..."

Sơ Tranh ăn vài miếng: "Không có độc." Ăn ngon hơn bánh quy nhiều.

Ba người cũng không rảnh lo nữa, nhanh chóng đặt mông xuống bắt đầu ăn.

"Dịch Tiếu ca ca, không phải anh nói không có đồ ăn sao?"

Hinh Nhi cầm hai gói bánh quy, lã chã chực khóc đứng cách đó mấy bước: "Em cố ý lấy đến cho anh mà."

Dịch Tiếu đang gặm một miếng thịt, nghe thấy âm thanh của Hinh Nhi thì cấp tốc đem thịt cuốn vào miệng.

"Hinh Nhi, cái này không phải của tôi." Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt xin lỗi: "Là vị đại ca bên kia cho chúng tôi."

Dịch Tiếu chỉ vào người đàn ông xăm kín tay đang đứng nói chuyện ở đằng xa.

Hinh Nhi nhìn sang bên kia một chút, khuôn mặt nhỏ khẽ biến sắc: "Vậy anh cũng không thể gạt em..."

"Tôi không lừa cô, tôi thật sự không có." Dịch Tiếu cực kỳ vô tội.

"Nhưng mà..."

"Cô rất ồn ào." Sơ Tranh đánh gãy lời Hinh Nhi.

Ăn một bữa cơm cũng không được yên tĩnh mà ăn.

Thật phiền phức.

Xử lý xử lý xử lý!

"Tôi đang nói chuyện với Dịch Tiếu ca ca, cô chen miệng làm gì."

Hinh Nhi bất mãn trừng mắt nhìn Sơ Tranh, phát hiện dung mạo của Sơ Tranh cực đẹp, thì lại càng bất mãn hơn.

"Cô rất ồn ào." Sơ Tranh trần thuật sự thật.

"Dịch Tiếu ca ca, sao anh lại để cô ta bắt nạt em!" Hinh Nhi không tranh cãi với Sơ Tranh, mà quay đầu, hai mắt mông lung đẫm lệ, cáo trạng với Dịch Tiếu.

Sơ Tranh để đũa xuống, chậm chạp đứng lên.

Hinh Nhi không khỏi cảm thấy sau lưng phát lạnh, theo bản năng lui về phía sau một bước.

"Cô muốn làm gì?" Hinh Nhi không tự chủ được mà run rẩy: "Dịch Tiếu ca ca."

"Hinh Nhi, cô đi nhanh lên đi." Dịch Tiếu nói với cô ta.

"Dịch Tiếu ca ca, sao anh lại thế!?"

Hinh Nhi không thể tin được, giống như Dịch Tiếu đã làm ra loại chuyện không thể tha thứ được ấy.

***

Tối mai bạo chương nhé ♡

Cùng chơi trò chọn số tiếp nha. Chọn một số tùy ý có 1 chữ số.

Lần này số thấp nhất được chọn sẽ là số chương up vào tối mai 🤣

Xem xem ai thương ta nhất nè ☺

Yêu thương!

Cảm ơn vì đã đọc đến đây. ❤

Have a nice day ♡
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 10 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như 10 cong duc lay phat, muon an duoc an Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status