Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 1708: Hướng ngung mà sống (22)



Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

【 Chúc mừng tiểu tỷ tỷ lấy được thẻ cảm ơn ×1 】

Có thẻ cảm ơn, Sơ Tranh nhìn Meo Meo Meo thuận mắt hơn không ít.

"Đại nạn không chết tất có phúc sau này." Meo Meo Meo nắm tay: "Tớ không thể bị thế lực ác đánh bại!"

"Tắm rồi ngủ một giấc đi."

Mi thật sự cho rằng mình xui xẻo như thế à, có thể gặp phải thế lực ác kiểu này nhiều lần như thế.

"Cùng ngủ."

"Không muốn."

"Đừng thẹn thùng mà."

"Xuống!"

"Người ta sợ hãi... Sắp rơi xuống, oa oa oa, Tiểu Sơ sao cậu không hiểu phong tình như thế chứ!!"

Meo Meo Meo bò từ dưới đất dậy, chống nạnh trừng Sơ Tranh.

Đáp lại cô ấy chính là "cạch" một tiếng, Sơ Tranh tắt đèn phòng cô đi.

"Ra ngoài nhớ đóng cửa."

Meo Meo Meo: "..."

Meo Meo Meo ôm gối rời khỏi phòng, khi đi tới cửa, cô ấy nghiêng đầu sang: "Cảm ơn cậu nhé Tiểu Sơ."

-

Triển lãm Anime kết thúc, tất cả mọi người chuẩn bị trở về.

Meo Meo Meo và Bạch Thư Văn ở chung một thành phố, cho nên cùng nhau trở về.

Bạch Đông Ải đại khái là bị Sơ Tranh làm tức chết rồi, không đi cùng một chuyến xe với Sơ Tranh, nhưng thời gian xuất phát chỉ chênh lệch nhau vài phút.

Bạch Đông Ải không tới, chỉ gửi tin nhắn đón xe cho Sơ Tranh, một phút sau thu lại, mỹ danh nói gửi nhầm.

Vừa sáng sớm Bạch Thư Văn đã đến khách sạn đón người, Sơ Tranh xuống dưới trả phòng, thuận tiện thanh toán tiền của hai ngày nay.

Cô vừa trả xong, Lộ Thiến và đồng bạn của cô ta kéo hành lý xuống trả phòng.

Đáy lòng Sơ Tranh có chút kinh ngạc Lộ Thiến vậy mà lại ở ba ngày, trước đó cô cho là Lộ Thiến chỉ ở một ngày thôi.

Với trình độ keo kiệt của bác gái cả kia... Lộ Thiến đã làm những gì, mới có thể làm cho mẹ cô ta tiêu nhiều tiền như thế nhỉ?

Quả nhiên là dù keo kiệt cũng tuyệt đối không keo kiệt với con gái nhà mình?

"Cái gì?"

Lộ Thiến bên kia đột nhiên phát ra một tiếng kinh hô.

Đại sảnh vốn đã yên tĩnh, một tiếng kia của Lộ Thiến rất đột ngột, tất cả mọi người đều nhìn sang bên kia.

"Sao phải trả nhiều tiền thế được?" Lộ Thiến cũng không chú ý tới vấn đề âm lượng của mình: "Tiền phòng không phải đã trả rồi sao?"

Nhân viên lễ tân nói cái gì đó, Lộ Thiến càng không thể tin hơn: "Đó không phải là miễn phí sao?"

Sơ Tranh nghe một lúc, hình như là Lộ Thiến đến phòng ăn trên lầu tiêu phí, tưởng là miễn phí, bây giờ trả phòng mới biết không phải là miễn phí.

Khách sạn này có mấy phòng ăn, tiệc miễn phí ở sảnh tầng 12, phòng ăn ở tầng cao nhất là phải trả tiền, hơn nữa còn không rẻ, hai người tùy tiện ăn một vài món thì đã là mấy ngàn.

Lộ Thiến nhầm giữa phòng ăn phục vụ miễn phí và phòng ăn ở trên lầu, nên mới có chuyện như bây giờ.

Tiền phòng hai ngày sau là Lộ Thiến một khóc hai nháo đòi được, bây giờ còn muốn nhiều tiền như vậy, cô ta làm sao dám đòi cha mẹ mình nữa.

Hơn nữa ở loại trường hợp này, Lộ Thiến cũng không dám khóc lóc om sòm.

"Các cậu có tiền không?" Lộ Thiến hỏi hai đồng bạn.

Hai đồng bạn lắc đầu: "Thiến Thiến, tớ không có..."

"Tớ cũng không có."

Lộ Thiến cau mày: "Các cậu cũng ăn, tiền này các cậu cũng phải gánh vác một phần chứ?"

Bọn họ tiêu phí nhiều tiền như vậy, hai đồng bạn nào dám nhận.

"Trước đó tớ đã nói không đi, là Thiến Thiến cậu nhất định muốn đi, lần đầu tiên chúng ta cũng không tiêu bao nhiêu tiền, nhiều nhất tớ chỉ có thể trả tiền của lần thứ nhất kia thôi."

Một người khác cũng phụ họa.

Hai lần phía sau, đều là Lộ Thiến khăng khăng muốn đi, gọi rất nhiều đồ ăn chụp ảnh đăng lên vòng kết nối bạn bè, kết quả còn ăn không hết.

Lộ Thiến đương nhiên không vui: "Chẳng lẽ các cậu không ăn?"

Ba nữ sinh cãi vã trước quầy lễ tân, nhân viên công tác ở bên cạnh nhắc nhở bọn họ nói nhỏ thôi.

Nhưng mà lúc này bọn họ đâu rảnh mà để ý những chuyện này nữa.

Sơ Tranh nhìn một hồi cảm thấy không có ý nghĩa: "Đi thôi."

Sau khi trở về Sơ Tranh mới biết được chuyện của Lộ Thiến kia cuối cùng giải quyết như thế nào.

Cũng đã tiêu phí, không trả tiền chính là ăn quỵt, khách sạn có chứng minh thư của bọn họ, làm sao có thể cho bọn họ quỵt nợ chứ.

Nhưng một nhà bác cả cũng không phải ngồi không, cuối cùng là ba bên mỗi bên bỏ ra một phần ba tiền.

Nháo ra trò như thế, tình hữu nghị như nhựa plastic của Lộ Thiến và hai nữ sinh sao còn có thể duy trì nữa.

Sau khi trở về Lộ Thiến bị mắng cho một chập.

-

Kỳ nghỉ ngày 1 tháng 5 kết thúc, học sinh về trường học cũng là trạng thái muốn chết không muốn sống, toàn bộ trường học đều bao phủ trong vẻ chán chường.

Chuyện đầu tiên khi Bạch Đông Ải trở về, chính là tặng cho Sơ Tranh một xấp sách bài tập.

Thật đúng là một xấp.

Ánh mắt Sơ Tranh nhìn Bạch Đông Ải giống như nhìn bệnh tâm thần, ánh mắt Bạch Đông Ải nhìn Sơ Tranh giống như yêu mến bạn cùng bàn thiểu năng.

Ngày hôm sau Sơ Tranh tặng gấp đôi phần sách bài tập cho Bạch Đông Ải.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của Bạch Đông Ải, vỗ vỗ xấp sách bài tập kia: "Không cần khách khí."

Bạch Đông Ải: "..."

Bạn học: "..."

Tình hữu nghị giữa học bá xem không hiểu.

"Lộ Thiến kia thật là một kỳ hoa, không có tiền còn đi ăn cơm bá vương."

"Các cậu cũng nghe nói à?"

"Không phải đã đăng đàn công khai trên diễn đàn rồi à, thật đúng là chưa thấy qua người nào cực phẩm như thế, lần trước còn nói xấu Sơ Tranh nhà chúng ta."

"Thật là buồn nôn mà."

"Hình như Lộ Thiến là em họ của Sơ Tranh, việc này có phải là thật không?"

"Hình như là vậy..."

"Có loại thân thích này, thật đúng là xui xẻo mà."

Hai chị em nhựa plastic của Lộ Thiến, sau khi trở về lập tức nặc danh đăng sự kiện kia lên diễn đàn.

Lộ Thiến vừa vào trường học đã bị người chỉ chỉ trỏ trỏ, Lộ Thiến cũng không phải người chịu thua thiệt, trực tiếp tìm người trong cuộc cắn xé.

Chuyện này huyên náo rất lớn, kinh động đến chủ nhiệm giáo dục, vì Lộ Thiến chủ động gây sự, nên lại bị ghi tội.

Nghị luận về cô ta trong trường học càng ngày càng nhiều.

Liên quan tới chuyện cô ta và Sơ Tranh là thân thích, cũng không biết từ đâu truyền ra, người biết càng ngày càng nhiều.

Biết bọn họ là thân thích, lần này so sánh càng nhiều hơn.

Từ tướng mạo đến thành tích.

Từ thành tích đến cách ăn mặc.

Lộ Thiến bị người ta đào ra, một vài đồ hiệu mặc trên người đều là hàng giả.

Lộ Thiến ngồi ở chỗ ngồi, cúi đầu, nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, luôn cảm thấy đều đang nói về cô ta.

Cô ta siết chặt bút, hung hăng vạch ra trên giấy một đường dài.

Thứ sáu tan học.

Hai chị em nhựa plastic của Lộ Thiến cười cười nói nói rời khỏi trường học, bọn họ không chú ý tới, sau khi rời khỏi trường học, có người đi theo sau bọn họ.

"Lát nữa đi uống trà sữa đi."

"Vị mới ra nghe nói rất ngon."

"Vậy chúng ta mau đi đi, đi bên này đi, gần hơn."

"Cũng được..."

Hai nữ sinh đi đường tắt, đi vào ngõ nhỏ vắng vẻ sau trường học.

Người đi theo đằng sau bọn họ lập tức đuổi theo, khi xung quanh không còn người nào nữa, bước nhanh đuổi theo, ngăn hai nữ sinh lại.

Hai nữ sinh chưa từng gặp phải tình cảnh này bao giờ, sợ đến mức co lại thành một cục.

"Giao hết tiền ra đây."

Hai nữ sinh không dám phản kháng, mau chóng đưa hết tiền trên người cho bọn họ.

Mấy tên côn đồ nhìn chút tiền ấy, rất là ghét bỏ.

Bọn họ động thủ lật vở của hai nữ sinh ra, còn cầm điện thoại chụp hình: "Sáng mai bọn tao sẽ còn tới tìm chúng mày, chuẩn bị tiền kỹ càng, nghe chưa?"

Chuyện ở gần trường học có lưu manh cướp tiền, bọn họ cũng từng nghe mấy bạn học nói qua một chút.

Chỉ là không nghĩ tới bọn họ lại gặp phải chuyện này.

"Biết rồi biết rồi..." Hai nữ sinh không dám phản kháng, khóc gật đầu.

Trước khi đối phương đi, còn cầm dao uy hiếp: "Nếu chúng mày dám nói cho người khác biết, thì cẩn thận cho ông." 
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như nhung cau danh ngon co suc anh huong lon nhat tu thien su thich nhat hanh, cach chua hat hoi so mui bang cac bien phap tu nhien an toan sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.