Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 1790: Phong vũ mãn lâu (27)



Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Thiếu niên bỗng nhiên mở mắt ra, trong mắt ẩn chứa sát ý ngập trời, chỉ nhìn một chút cũng sẽ khiến người ta cảm thấy ngạt thở.

Trước mắt thiếu niên đột nhiên tối sầm lại, tiếp đó trên môi truyền đến nhiệt độ không thuộc về hắn.

Thiếu niên đầu tiên là cứng đờ, sau đó sát ý trong mắt rút đi như thủy triều, hắn an tĩnh mở to mắt, không có phản ứng gì.

Sơ Tranh giơ tay bao trùm lên mắt hắn, lông mi thiếu niên cọ vào lòng bàn tay, giống như một chiếc bàn chải nhỏ mềm mịn, lướt qua tâ, hồ, kích thích tầng tầng gợn sóng.

-

Sắc mặt thiếu niên nhuộm lên màu đỏ ửng, nhưng biểu tình vẫn là dáng vẻ như lúc ban đầu, làm cho người ta có chút không thoải mái.

"Mơ thấy ác mộng?" Sơ Tranh thấp giọng hỏi.

Thiếu niên nhìn chằm chằm cô: "Tại sao ngươi lại ở đây?"

"Ghé thăm ngươi một chút."

"..." Ánh mắt Mãn Nguyệt khẽ chuyển, cánh môi đỏ khẽ mở: "Ngươi vừa làm gì với ta?"

"Hôn ngươi."

"Vì sao lại hôn ta?"

"Thích ngươi mới hôn ngươi, nếu không thì tại sao lại hôn ngươi." Sơ Tranh nói rất đương nhiên.

Thiếu niên đột nhiên giơ tay đẩy cô, không có dấu hiệu báo trước nào bộc phát: "Xuống dưới, cút!"

Sơ Tranh vốn đang ngồi bên mép giường, bị thiếu niên đẩy như vậy, trực tiếp té xuống, xém chút đụng đổ đồ vật bên cạnh.

Sơ Tranh: "..."

Ta muốn chơi chết hắn!!

【 Bình tĩnh nào, thẻ người tốt của cô đấy! 】 Vương Giả khuyên Sơ Tranh.

Sơ Tranh chịu đựng nộ khí, đứng dậy, sửa sang lại quần áo, từ trên cao nhìn xuống hắn: "Ngươi nhất định muốn ta cút?"

"Cút." Thiếu niên cắn răng, giống như gạt ra một chữ từ trong hàm răng.

Cút thì cút!

Ai mà thèm hầu hạ ngươi chứ!

Sơ Tranh xoay người rời đi, cô còn chưa đi tới cửa, thân thể đột nhiên bị đụng một cái, tay thiếu niên quấn lên, ôm cô thật chặt.

Sơ Tranh: "..."

"Không phải ngươi bảo ta cút sao?" Bây giờ ôm ta làm gì! Ngươi cho rằng như thế này thì ta sẽ tha thứ cho ngươi sao?

Tức giận!

Thẻ người tốt thế mà lại bảo ta cút!

Gương mặt Mãn Nguyệt dán lên cổ cô, thanh âm ngột ngạt: "Đừng... Nói thích ta."

"Cái gì?"

"Đừng nói thích ta." Mãn Nguyệt lặp lại một lần, sau đó giống như là vô ý thức thì thầm một câu: "Ta sợ."

Sợ?

Sợ cái gì?

Sơ Tranh lơ ngơ: "Ngươi sợ cái gì?"

Lời này của Sơ Tranh không được đáp lại.

Khi Sơ Tranh cho là sẽ không nhận được đáp án, giọng nói của thiếu niên vang lên lần nữa.

"Ca ca ta... Hắn luôn luôn cười nói thích ta, sau đó... Sau đó..."

Một nam hài tử mặc một bộ xiêm y màu xanh lam dắt đệ đệ nhỏ hơn hắn ta mấy tuổi, mặt mũi tràn đầy ý cười: "Đệ đệ, giúp ta đi nhặt cái kia về đây được không?"

Nam hài tử chỉ vào cái rổ trôi ở giữa hồ cách đó không xa.

Tiểu Mãn Nguyệt mang theo chút hoảng sợ lắc đầu: "Ca ca, đệ không được."

Nam hài tử cổ vũ hắn: "Đệ đệ khinh công tốt như vậy, nhất định có thể nhặt được. Ca ca thích đệ nhất, đệ sẽ không làm ca ca thất vọng đúng không?"

Tiểu Mãn Nguyệt nhìn người trước mặt, e ngại lại sợ hãi.

Đây là ca ca của hắn, Đại công tử Mãn gia, Mãn Nghệ.

Là thiên tài được người người ca tụng, là kiêu ngạo trong mắt phụ thân.

Tiểu Mãn Nguyệt nhìn cái rổ cách bờ rất xa, hắn không làm được...

"Nhanh lên đi, nếu không thì lát nữa chúng ta sẽ không tới kịp giờ cơm trưa đâu." Mãn Nghệ cười tủm tỉm nói: "Đệ đệ, đệ có thể làm được mà."

Không tới kịp giờ cơm... Chính là mang ý nghĩa đến ngày thứ hai hắn mới có thể ăn cơm.

Tiểu Mãn nguyệt e ngại đi về phía trước hai bước, vận khinh công, vọt qua phía giữa hồ.

Mắt thấy là sắp tới gần rổ rồi, mắt cá chân hắn đột nhiên tê dại, cả người trực tiếp rơi vào trong nước.

Tiểu Mãn Nguyệt không biết bơi, sau khi rơi xuống, chỉ có thể giãy dụa nổi lên trên mặt nước.

"Cứu... Ca ca... Cứu đệ..."

Bên bờ Mãn Nghệ vẫn cười không hề có chút ác ý nào như cũ, nhưng hắn ta chỉ nhìn, không có bất kỳ ý định muốn cứu hắn.

Trong nháy mắt khi Tiểu Mãn Nguyệt chìm vào đáy nước, thứ trông thấy vẫn là nụ cười lạnh băng khiến cho người ta sợ hãi kia.

-

Bây giờ hắn vẫn còn có thể nhớ tới cảm giác ngạt thở khi chìm xuống nước, lần nào cũng sẽ dẫn theo ác mộng tới.

Sơ Tranh cảm giác được Mãn Nguyệt ôm mình quá dùng sức, hô hấp hơi khó khăn.

"Mãn Nguyệt?" Sơ Tranh gọi hắn: "Buông ra ta."

Thiếu niên bỗng nhiên buông Sơ Tranh ra, lui lại hai bước, cúi thấp đầu đứng ở bên đó.

"Đừng... Thích ta." Hắn thấp giọng nói xong câu này, quay người trở lại bên giường, cuộn mình lại ôm chặt mình.

Sơ Tranh: "..."

Ngươi bảo ta không thích thì không thích được à?

Mặt mũi đại lão của ta không cần nữa sao?

Sơ Tranh cắn răng một cái, trực tiếp đi qua, vớt người lên: "Mãn Nguyệt, ta thích chàng..."

Thân thể Mãn Nguyệt khẽ run lên, tiếp theo đó là run rẩy không theo khống chế.

Sơ Tranh đè ép hắn, tiếp tục nói: "Ta mặc kệ trước kia chàng trải qua chuyện gì, nhưng chàng phải nhớ kỹ, ta sẽ không tổn thương chàng, vĩnh viễn sẽ không."

"Nếu như chàng muốn nói với ta là ai ức hiếp chàng, thì ta không ngại giúp chàng báo thù, nếu chàng không muốn nói, ta cũng không bắt buộc chàng, nhưng chàng không thể đẩy ta ra, chàng là của ta, hiểu chưa?"

Mãn Nguyệt run rẩy càng lợi hại hơn.

Một hồi lâu sau, thiếu niên run rẩy chậm lại, giọng nói của hắn giống như tới từ địa ngục, âm trầm: "Đều chết hết rồi."

"Cái gì?"

"Đều chết hết rồi." Giọng nói của thiếu niên rất ngột ngạt: "Bọn họ đều chết ở trước mặt ta."

Sơ Tranh kịp phản ứng, hắn nói chắc là khi Mãn gia bị giết.

Lúc ấy hắn thật sự ở đó...

Lúc ban đầu Sơ Tranh cho là hắn trở thành như thế này là bởi vì trận đồ sát kia.

Nhưng về sau tìm hiểu kỹ thì rõ ràng không phải, hắn không có cảm giác gì với trận đồ sát kia.

"Chàng muốn báo thù sao?"

"Báo thù?" Ngữ điệu của thiếu niên cổ quái, trên gương mặt từ trước đến nay không có biểu tình gì, lúc này lại tươi cười: "Ta đã báo thù rồi."

Bình thường thiếu niên vốn đã rất đẹp, lúc này cười lên, càng thêm kinh diễm hơn, nhưng mà... Nụ cười kia nhìn thế nào cũng cảm thấy quái dị.

Đáy lòng Sơ Tranh hơi nhảy dựng một cái.

Nụ cười của thiếu niên chỉ chợt lóe lên, phảng phất như là ảo giác của Sơ Tranh, hắn chui vào trong ngực Sơ Tranh, nhắm mắt lại, rất nhanh liền ép buộc mình ngủ mất.

Sơ Tranh nghe thấy tiếng hô hấp nhè nhẹ của thiếu niên, đáy lòng lại trĩu nặng.

Mãn phủ đã mất, một người sống cũng không còn, trước đó Sơ Tranh từng cho người đi điều tra, nhưng đáng tiếc đều không có kết quả gì.

Chỉ biết Mãn Nguyệt là Nhị công tử không được sủng ái lắm trong phủ, người bên ngoài đối với vị Nhị công tử này cũng biết rất ít.

Mà vị Đại công tử Mãn Nghệ kia, là thiếu niên thiên tài mà cơ hồ mọi người đều biết, nghe nói tuổi còn trẻ đã tự chế tạo võ học, rất có thể trở thành một tông sư.

Con gái út của Mãn gia cũng là hoa nhường nguyệt thẹn, cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông, không biết bao nhiêu thanh niên tài tuấn muốn lấy nàng.

Theo thời gian Mãn phủ diệt vong, chuyện liên quan tới vị Nhị công tử này, cũng giống như đã vĩnh viễn mai táng trong tòa phủ đệ kia.

Không!

Còn một người biết.

Người tên Diêm Nha vẫn được thiếu niên luôn luôn nhớ thương kia.

Xem ra cần phải mau chóng tìm được hắn ta, mới có thể biết rốt cuộc Mãn Nguyệt đã từng xảy ra những chuyện gì.

Sơ Tranh cúi đầu nhìn thiếu niên trong ngực một chút.

Đều là chuyện gì thế này...

Sơ Tranh ôm lấy hắn nằm xuống, cũng không biết là thiếu niên vô ý, hay là cố ý, cả người đều dính sát vào, rất ngoan ngoãn cọ cọ cô, đổi một tư thế thoải mái hơn.

Sơ Tranh: "..." Mẹ! Muốn mạng mà!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 7 lượt.

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như cac yeu to noi tai cua doanh nghiep, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh phai tra noi bo chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status