Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 1803: Ngôi sao của ngày mai (5)



Editor: JyKim0: JyKim0

Beta: Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Ai..."

"Ông thở dài cái gì?"

Quản gia quay đầu lại liền thấy Sơ Tranh khoanh tay đứng ở phía sau, không lạnh không nhạt nhìn ông.

"Không có gì." Quản gia lui sang một bên: " Buổi tối Tần tiểu thư muốn ăn gì?"

"Tùy tiện."

"Tần tiểu thư có cần kiêng gì không?" Vị này trước kia sẽ không ở biệt thự lâu, chứ đừng nói là ăn gì, quản gia tự nhiên không biết sở thích của cô.

Sơ Tranh cũng không phải kiểu khó chịu như nguyên chủ, có người hầu hạ thì rất không khách khí mà hưởng dụng: "Không kiêng gì."

"Vậy tôi chuẩn bị một ít đồ ăn thanh đạm, Tần tiểu thư còn đang ốm, không nên ăn quá nhiều dầu mỡ." Quản gia tự nói: "Khi nào cơm nấu xong tôi sẽ gọi Tần tiểu thư."

Khi ăn cơm, trên bàn cũng chỉ có một bộ đồ ăn của Sơ Tranh.

Dựa theo lời của quản gia, thì vị hôn phu kia vẫn chưa trở về.

Sau đó mỗi lần Sơ Tranh muốn gặp vị hôn phu tiện nghi kia của cô, đều sẽ vì các loại nguyên nhân mà bỏ lỡ.

Bộ phim kia của Sơ Tranh kết thúc rồi, cô cũng không có việc gì khác.

Cả ngày bị Vương bát đản ép mua mua mua.

Quản gia nhìn Sơ Tranh như con kiến dọn nhà, không ngừng khuân đồ về biệt thự.

Quản gia cũng không biết vì sao vị đại tiểu thư này đột nhiên đổi tính, trước đây ước gì một bộ quần áo cũng không để ở đây, bây giờ lại hận không thể chuyển tất cả mọi thứ vào.

Sau khi ông báo cho tiên sinh, tiên sinh cũng không để ý, cứ để tùy cô.

Chạng vạng tối hôm nay, Sơ Tranh vẫn đang đi trên đường, thì nhận được điện thoại của người đại diện Lưu Xuân Hoa.

"Bảy giờ tối, hội sở Đôn Hoàng, không được đến muộn."

Lưu Xuân Hoa không hề truy cứu chuyện lần trước Sơ Tranh không nhận điện thoại của bà ta, ném ra những lời này, trực tiếp tắt máy.

Hội sở Đôn Hoàng?

Sơ Tranh lái chiếc xe thể thao đỏ vào biệt thự, đỗ xe xong rồi ngồi trong xe suy nghĩ một hồi.

Trong trí nhớ của nguyên chủ, lần này Lưu Xuân Hoa gọi cô ấy qua, là bắt cô ấy đi bồi rượu, còn bảo cô ấy nắm chặt cơ hội tranh thủ thật tốt.

Nguyên chủ là một thiên kim tiểu thư, sao có thể chịu được điều này, ngay lập tức trở mặt với Lưu Xuân Hoa.

Ngay lúc cô ấy chuẩn bị rời đi, nhìn thấy Phó Tinh Thần.

Phó Tinh Thần vào căn phòng mà Lưu Xuân Hoa an bài, nguyên chủ cắn răng, lại trở lại tìm Lưu Xuân Hoa.

Lưu Xuân Hoa tuy rằng tức giận vì nguyên chủ chống đối bà ta, nhưng vì lợi ích, vẫn dẫn nguyên chủ vào.

Tối hôm nay, Niên Nguyệt cũng sẽ đến đó.

Chậc.

Sơ Tranh không mở cửa xe, trực tiếp chống cửa nhảy ra ngoài, lưu loát đáp đất, xách hết đồ bên trong xe ra, đi vào trong biệt thự.

Cố Ngự bị tiếng xe ầm ầm đánh thức, hắn nhìn thời gian, ngủ hai mươi phút.

Cố Ngự đến bên giường, nhìn xuống dưới lầu.

Biệt thự có tầng hầm để xe, trong sân cũng có hai chỗ đậu xe, trước đây nơi đó luôn vắng vẻ, hôm nay lại có một chiếc xe thể thao màu đỏ đậu lại.

Cố Ngự nhíu mày, gọi quản gia lên.

"Chiếc xe dưới lầu kia là của ai?"

" Là Tần tiểu thư vừa lái trở về." Quản gia nói.

Cố Ngự nhìn chiếc xe dưới kia, giá cả không thấp hơn ba triệu...

"Gần đây cô ta tiêu xài rất nhiều?"

"Đúng vậy, Tần tiểu thư mua không ít thứ."

"Tần gia đã giải trừ hạn chế với cô ta rồi à?"

"Không nghe nói."

Cố Ngự nhíu mày lại càng sâu hơn: "Điều tra xem gần đây cô ta tiếp xúc với ai." Người phụ nữ này đột nhiên kỳ kỳ quái quái, lại luôn muốn gặp hắn, gặp hắn làm gì?

Cố Ngự biết cô vẫn muốn giải trừ hôn ước với mình, nhưng chuyện này không phải do cô định đoạt, cũng không phải do hắn định đoạt.

Cho nên căn bản không cần nói chuyện.

Quản gia tận tụy đáp ứng:: "Vâng, tiên sinh."

-

Bên này Cố Ngự điều tra gần đây Sơ Tranh tiếp xúc với ai, bên kia Sơ Tranh đã thay một bộ quần áo khác, chuẩn bị cho cuộc hẹn lúc bảy giờ tối..

Hội sở Đôn Hoàng dành riêng cho hội viên, tiếp đãi những nhân vật có máu mặt.

Lưu Xuân Hoa không biết lấy quan hệ ở đâu, đưa cô tới nơi này.

Lưu Xuân Hoa đang gọi điện thoại, cúi đầu khom lưng, lộ vẻ nịnh nọt.

Nhận ra có người tới gần, cũng không nhìn kỹ, bảo cô đứng ở một bên chờ. Lưu Xuân Hoa cúp điện thoại, quay đầu liền nói: "Sao cô chậm thế? Tôi chờ cô bao lâu rồi?"

Sơ Tranh mở điện thoại di động ra: "Bảy giờ, không hơn không kém."

Lúc này Lưu Xuân Hoa mới thấy rõ khuôn mặt Sơ Tranh, nhất thời trợn to mắt: "Cô.. Cô là ai?"

"Tần Sơ Tranh."

Lưu Xuân Hoa: "??"

Cái gì? Bà ta nghe nhầm à?

Tần Sơ Tranh trông như thế nào bà ta còn không rõ sao? Nhưng mà giọng nói rất giống, chỉ là hơi lạnh.

Thế nhưng Tần Sơ Tranh này hoàn toàn khác với ấn tượng của bà ta, chỉ mấy ngày ngắn ngủi cũng không thể làm phẫu thuật thẩm mĩ đúng không?

Nhưng Lưu Xuân Hoa nghĩ lại, hình như bà ta chưa từng thấy bộ dạng của con ranh con này sau khi tẩy trang...

Lại xinh đẹp như thế!

Trước đây bà ta mù sao? Tài nguyên tốt như vậy mà không phát hiện ra!

Nguyên chủ dùng chứng minh thư từ 7, 8 năm trước, khi đó cô ấy vừa lên cấp 3, ảnh chụp trên chứng minh thư không tính là xấu, nhưng tuyệt đối không đẹp như bây giờ.

Lúc đó vì dụ dỗ nguyên chủ ký hợp đồng, nên cũng chưa kịp nhìn kỹ.

Ánh mắt Lưu Xuân Hoa nhìn Sơ Tranh, cứ như nhìn thịt trên thớt, đang đánh giá xem bán được bao nhiêu tiền.

"Đi vào trước đi." Lưu Xuân Hoa không nói gì, bàn tính trong lòng gảy cạch cạch.

Đáy lòng Sơ Tranh cũng đang nghĩ về chuyện khác, không nhiều lời.

Đi vào cùng Sơ Tranh còn có hai cô gái nữa, đều khoảng hai mươi tuổi, da trắng mặt đẹp chân dài, cũng không trang điểm đậm, nhìn qua giống như sinh viên thanh thuần.

Trong ấn tượng của nguyên chủ chưa từng có hai người này, chắc là người Lưu Xuân Hoa mới ký kết.

"Xin... Xin chào." Một cô gái trong đó hơi xấu hổ chào hỏi Sơ Tranh, ánh mắt rơi trên người Sơ Tranh, mang theo chút hiếu kỳ.

Sơ Tranh ăn mặc rất tùy ý, như thể không biết hôm nay làm gì.

Cô gái tuy rằng mới vào nghề, nhưng vẫn biết quy củ, chuẩn bị một phen thật tốt.

Nhưng nhìn thấy gương mặt Sơ Tranh, cô gái lại cảm thấy mặc gì cũng không quan trọng, với giá trị nhan sắc này, mặc quần áo ăn mày cũng vẫn là tiêu điểm.

"Xin chào." Sơ Tranh phản ứng bình thản.

Người còn lại thấy vậy, cũng không muốn lên chào hỏi nữa.

Vốn dĩ quan hệ của bọn họ cũng chẳng phải chị em tốt gì đó.

Đều vì tài nguyên, không phải cuối cùng cũng cắn xé nhau sao?

Lưu Xuân Hoa vừa đưa bọn họ lên lầu, vừa hạ giọng căn dặn: "Đi vào không được ngây ngốc không được lỗ mãng, mồm miệng phải ngọt, phải biết nhìn sắc mặt, nên nói thì nói, không nên nói thì một chữ cũng không được nói."

Bà ta đưa hai cô gái đến bên ngoài phòng bao.

Sơ Tranh liếc mắt nhìn phòng bao, đúng là cái trong trí nhớ của nguyên chủ.

Nhưng dường như Lưu Xuân Hoa không có ý định để cô vào, chỉ đưa hai cô gái kia vào: "Cô chờ ở đây."

Sơ Tranh: "..."

Xong!

Lưu Xuân Hoa nhất định là muốn bán ta với giá cao hơn.

Sơ Tranh nghĩ không sai chút nào, sau khi Lưu Xuân Hoa ra ngoài, dẫn Sơ Tranh lên lầu, không ngừng gửi tin nhắn, cuối cùng dường như đã làm xong rồi, nụ cười trên mặt còn tươi hơn vài phần.

"Tôi nói cho cô biết, ông chủ lần này dẫn cô đi gặp, tuyệt đối là đại lão, cô đừng có làm hư chuyện, chỉ cần cô tiếp họ cho tốt, không lo không có phim đóng."

Việc Lưu Xuân Hoa làm chính là như vậy.

Ký kết với người mới, đưa đến các bữa tiệc, bồi rượu cho các ông chủ.

Bồi rượu này cuối cùng có kết cục như thế nào, không cần nói cũng biết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich tri sieu, nhac phat giao trung hoa 2 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.