Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 195: Vương gia vạn phúc (25)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Từ sau đêm hôm đó, biểu hiện của Yến Quy đối với Sơ Tranh trở nên tự nhiên hơn nhiều, không giống như trước đó luôn luôn né tránh, vừa khó chịu lại vừa quái dị.

Sơ Tranh vui mừng vì có thể tùy ý hôn thẻ người tốt của mình.

Đối với Sơ Tranh mà nói, toàn thân thẻ người tốt đều là của cô, hôn thì có làm sao?

Cứ muốn hôn đấy!

Yến Quy đối với việc này có chút kháng cự, nhưng hắn đã đồng ý với Sơ Tranh, nên chỉ có thể chấp nhận Sơ Tranh ngẫu nhiên tâm huyết dâng trào, quay người là muốn hôn hắn.

"Không muốn hôn." Yến Quy yếu ớt nói: "Chúng ta còn phải lên đường."

Ta cũng không phải rất muốn ra ngoài.

Vì ra ngoài thì Vương bát đản sẽ hành ta.

Sơ Tranh đè Yến Quy lên thân cây hôn, nụ hôn tinh tế kéo dài, thấm đẫm như cơn mưa mùa xuân.

Ánh nắng kéo dài cái bóng của hai người, như giao triền trên đồng cỏ bạt ngàn.

Yến Quy có chút hoảng hốt.

Nếu như... Nếu như chỉ có hai người bọn họ sống với nhau thôi thì thật tốt nhỉ?

Sơ Tranh ôm Yến Quy, cằm đặt trên bả vai hắn: "Đi thôi."

Hai tay thiếu niên vòng quanh Sơ Tranh, có chút bất đắc dĩ: "Nàng đè lên ta, đi thế nào đây?"

Sơ Tranh giơ tay thay hắn ngăn cản ánh sáng mặt trời, đường đường chính chính nói: "Mặt trời quá lớn, lát nữa rồi đi."

Yến Quy: "..."

...

"Hình như phía trước có người." Yến Quy chỉ vào làn khói bếp cách đó không xa.

Sơ Tranh nhìn sang, bên kia khói bếp lượn lờ, ẩn ẩn còn có một cỗ hương khí.

"Đi qua xem một chút."

Sơ Tranh mang theo Yến Quy đi qua, vừa nhìn thì thấy khoảng cách có vẻ không xa, nhưng khi hai người tới được nơi thì trời cũng tối luôn rồi.

Giữa sườn núi, có hai gian nhà tranh, trên đất trống có một đống lửa, bên cạnh còn có một cái bàn.

"Các ngươi đang làm gì đó?"

Trong nhà tranh, một lão đầu lưng còng đang nhìn bọn họ.

Lão mặc y phục bằng vải bố chắp vá, có chút giống tên ăn mày cái bang.

Lão bị mù một mắt, toàn bộ tròng mắt đều không có gì, chỉ còn lại một hốc mắt đen sì, vừa nhìn đã khiến người ta sợ hãi.

Vùng hoang vu dã lĩnh, có người... sao lại cảm thấy sắp có chuyện không tốt lắm phát sinh nhỉ.

Có thể gặp phải một tên ăn thịt người không?

Nhìn dáng vẻ của lão có vẻ ăn rất ít, sắp gầy như tia chớp rồi kìa.

Trong đầu Sơ Tranh là một đống tàu hỏa chạy loạn, nhưng trên mặt vẫn bày ra vẻ trấn định tỉnh táo: "Lạc đường."

"Lạc đường?" Lão đầu khập khễnh đi tới, giọng điệu ngờ vực: "Nơi hoang sơn dã lĩnh, sao các ngươi lại lạc đường đến đây?"

"Từ trên Kỳ Sơn rơi xuống, sau đó đi đến chỗ này." Sơ Tranh bình tĩnh trình bày.

Lão đầu híp con mắt còn hoàn hảo kia lại, dùng gậy chọc chọc mặt đất, dường như tin tưởng lời Sơ Tranh nói.

"Kỳ Sơn cách nơi này rất xa, trên núi sài lang hổ báo lại rất nhiều, các ngươi có thể đi đến nơi đây, vận khí cũng không tệ."

"Ừ."

Lão đầu trừng Sơ Tranh một cái.

Sơ Tranh: "..."

Trừng ta làm gì nha!!

"Các ngươi muốn đi ra ngoài?" Lão đầu chủ động hỏi.

"Ừ."

Lão đầu dường như hơi nghẹn họng, thế này giống như lão mới là người yêu cầu bọn họ cứu người không bằng?

Sơ Tranh hoàn toàn không có ý tứ muốn hỏi đường, còn thiếu niên xinh đẹp kia thì an tĩnh đứng bên người cô, đôi mắt tĩnh mịch nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó.

"Từ nơi này ra ngoài, còn khoảng vài ngày đường, các ngươi cứ đi về hướng tây là được."

Lão đầu nhìn sắc trời, bất đắc dĩ nói: "Hôm nay trời đã tối rồi, các ngươi có thể ở đây nghỉ ngơi, sáng mai rồi đi."

Lão đầu nói xong liền trở về nhà tranh.

Sơ Tranh cũng không có ý định tiếp tục đi, vì ban đêm mà còn hành động trong rừng núi quả thật rất phiền phức.

Không phải nguy hiểm, mà là phiền phức.

Sơ Tranh quyết định ở đây nghỉ ngơi, sáng mai lại tiếp tục đi.

Yến Quy hơi mệt, sắc trời vừa tối đã ngủ mất.

Sơ Tranh ngồi dưới đất, cầm nhánh cây vẽ linh tinh trên mặt đất.

【 Nhiệm vụ chính tuyến: Mời ở trong vòng một canh giờ, tiêu hết mười vạn lượng ngân phiếu. 】

Sơ Tranh: "..."

Xin hỏi bạn học Vương bát đản, ta đang ở vùng hoang vu dã lĩnh, làm cách nào mà tiêu hết được mười vạn lượng ngân phiếu?

Mười vạn lượng!

Ta lấy ra đốt hả?

Nếu đốt thì mi cũng không phê chuẩn là đã hoàn thành nhiệm vụ mà!!

【 Tiểu tỷ tỷ, cô giỏi như thế nhất định sẽ tìm ra. 】 Ngữ điệu của Vương Giả vừa thanh thúy lại vừa vui sướng.

Ta giỏi tìm cái lông, chỗ này trừ cây ra thì có cái gì nữa, mi muốn ta mua một núi cây về chôn cả hoàng thành à?!

Chỗ này có cái gì!

Có cái gì!

Mi nói đi!

【...】 Tiểu tỷ tỷ đừng hung dữ như thế chứ!!

Hù chết hệ thống!

Ôm chặt cái đuôi nhỏ, trốn đi trốn đi.

Vương Giả không lên tiếng nữa.

Sơ Tranh tức giận đến suýt nổ tung.

Cô nhất định phải làm rơi con chó điên Vương bát đản này!

Ánh mắt Sơ Tranh đảo qua người Yến Quy đang ngủ say một vòng, rồi tầm mắt chợt quét qua nhà tranh...

Nhà tranh!

Sơ Tranh cẩn thận buông Yến Quy ra, cởi áo choàng đắp lên người hắn, rồi đứng dậy hùng hổ đi về phía nhà tranh.

Lão đầu nghe nói Sơ Tranh muốn mua đồ, còn tưởng là mình nghe nhầm.

"Chỗ này của ta thì có gì có thể bán cho ngươi?"

"Ngươi có gì đáng tiền?"

Mười vạn lượng nha!

Vương bát đản sẽ không vô duyên vô cớ tuyên bố nhiệm vụ có số tiền lớn như vậy.

"Ta không có."

Trong con mắt của lão đầu tràn đầy mấy chữ "tiểu cô nương này hơn nửa đêm còn cố tình gây sự, có phải bị bệnh không".

"Ngươi có." Chắc chắn có!

"Ta không có!" Lão đầu đuổi Sơ Tranh ra.

Ánh mắt Sơ Tranh đảo quanh nhà tranh, nhà tranh rất đơn sơ, chỉ treo một ít đồ dùng hàng ngày của lão đầu, và một chút thịt tích trữ.

"Đó là cái gì?" Sơ Tranh chỉ vào một cái rương khóa kín, bám đầy tro bụi trong góc.

"Cái đó là..." Lão đầu nhìn Sơ Tranh một chút. "Ngươi muốn mua?"

"Ngươi bán?"

"Bán."

Sơ Tranh vung được khoai lang nóng bỏng tay, ném ngân phiếu cho lão đầu.

"..."

...

Yến Quy nghe thấy tiếng bước chân của Sơ Tranh trở về, lập tức nhắm mắt lại.

Bước chân đến gần, cô đứng bên cạnh hắn trong chốc lát, y phục ma sát với nhau vang lên tiếng sàn sàn, sau đó hắn bị cô ôm vào ngực.

Hắn dán vào ngực cô, có thể nghe thấy tim đập của cô.

Bàn tay Yến Quy hơi siết chặt, cô và lão đầu kia giao dịch cái gì nhỉ?

Nơi hoang vu dã lĩnh này, hình như chỉ có hắn...

Thân thể Yến Quy có chút cứng đờ, Sơ Tranh vuốt ve lưng hắn, lại cúi đầu hôn lên trán hắn: "Đừng sợ."

"..."

Đáy lòng Yến Quy có chút thở dài, thân thể cũng dần dần thả lỏng, dựa vào cô ngủ thiếp đi.

Ngày thứ hai, Sơ Tranh rời khỏi chỗ đó.

Mang theo hắn.

Cũng không giống như hắn nghĩ, là đem hắn bán đi.

Vậy cô và lão đầu kia giao dịch cái gì nhỉ?

...

Lúc đầu Yến Quy còn có thể đếm số ngày trôi qua, nhưng sau đó thời gian trôi qua quá lâu, hắn cũng không nhớ rõ là đã trải qua bao nhiêu ngày.

Hắn cũng phát hiện Sơ Tranh lề mà lề mề, dường như không muốn đi ra ngoài.

Nhưng có đôi khi cô lại cực kì tích cực, giống như đó là ảo giác của hắn vậy.

Mặc dù cuối cùng bọn họ vẫn đi ra ngoài được.

Nhưng cách thời điểm chuyện ở Kỳ Sơn xảy ra, thì đã sớm qua hơn nửa tháng.

Hoàng đế và đám đại thần còn lại đã sớm trở về hoàng thành.

Ngày hôm đó thương vong vô số, nhưng phần lớn gia quyến của các đại thần đều bình an vô sự, người chết đều là ngự lâm quân và tùy tùng hộ vệ.

Đối với việc này, Hoàng đế nổi cơn thịnh nộ.

Chém đầu rất nhiều người, nhưng cuối cùng vẫn không điều tra được là do ai làm.

Sơ Tranh và Yến Quy chạy về hoàng thành.

Thành vương phủ treo đèn lồng trắng, lụa trắng theo gió lay động.

Sơ Tranh và Yến Quy mất tích trong cuộc hỗn loạn đó, Lục Châu và Tiểu Quý Tử cho người đi tìm họ, nhưng đa phần mọi người đều tìm tượng trưng cho có, rất nhanh liền báo về là không tìm được người, lấy kết luận là rơi xuống vách núi nên đã chết không nghi ngờ để lấp liếm cho qua.

Tiểu Quý Tử và Lục Châu thấp cổ bé họng, sau khi Thành vương phủ biết được tin tức này, Thành Vương phi lập tức lên nắm quyền một lần nữa.

Hiện tại đang tổ chức tang sự cho cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 7 lượt.

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as Things you must do when you come to Dalat, tourist attractions and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.

loading...
DMCA.com Protection Status