Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 203: Vương gia vạn phúc (Xong)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Hoàng đế cả ngày trầm mê thuật trường sinh, ăn vào không ít thứ loạn thất bát tao, nhưng chỉ qua hai, ba năm thân thể bắt đầu không ổn.

Càng như thế, Hoàng đế càng tàn bạo hơn.

Tiểu đạo sĩ sợ bị liên luỵ, nên cuỗm tiền chạy mất.

Khi hắn ở trong cung đều dịch dung, sau xuất cung, thay đổi dung mạo, nên không ai bắt được hắn.

"Tấn vương phi, ngươi nói xem ngươi làm nhiều chuyện xấu như vậy, có thể gặp báo ứng không?" Tiểu đạo sĩ ở Tụ Viễn lâu than thở.

Trong hoàng cung có lẽ phải kiếm được không ít tiền.

Đáng tiếc Hoàng đế hiện tại cứ giống một bình hỏa dược.

Hắn cũng không dám đem đầu mình ra làm trò đùa.

Sơ Tranh đường đường chính chính hỏi: "Chuyện gì xấu?"

Tiểu đạo sĩ co giật khóe miệng một cái, cô lại không thừa nhận.

Đúng nha.

Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng thừa nhận bao giờ.

Thế nhưng Trình Tiêu rơi vào kết cục bây giờ.

Và Diệp Dương bị bí mật xử quyết.

Những chuyện này mà nói không có quan hệ gì với cô thì còn lâu hắn mới tin.

Vị Tấn vương phi này là một người thù dai.

May mắn lúc trước mình không đắc tội với cô.

Tiểu đạo sĩ cảm thấy may mắn trong lòng.

Nói mò với Sơ Tranh thêm hai câu, rồi đi ra quầy lừa gạt tiền.

Nếu hắn muốn duy trì cuộc sống thì không còn cách gì khác, đành phải đi lừa gạt tiền thôi.

Tiền của Sơ Tranh ấy hả?

Đều tiêu hết rồi.

Tiểu đạo sĩ dùng tiền rất lợi hại, hắn trực tiếp đem đi cá cược.

Nhưng Sơ Tranh không cược được, bởi vì căn cứ vào quy tắc của Vương bát đản, thì đánh bạc thuộc về hành vi phá sản phi pháp.

Hành vi phá sản phi pháp, không những không thể coi như hoàn thành nhiệm vụ, mà còn phải nhân đôi lên nữa.

Đáng hận!

Thua tiền bằng bản lĩnh, dựa vào cái gì mà không tính chứ!

Tiểu đạo sĩ hát ngao ngao xuống lầu.

Ở trên cầu thang đụng phải Yến Quy, tiểu đạo sĩ nhếch miệng cười với hắn một cái: "Tấn vương, thế nào, lúc trước ta nói không sai chứ."

Yến Quy buông mi xuống: "Đạo trưởng nói có lý."

Tiểu đạo sĩ vui cười nói: "Đưa tiền."

Yến Quy sờ sờ tay áo: "Nhiều như vậy được chưa."

"Ôi, Tấn vương phi hào phóng hơn ngươi nhiều." Tiểu đạo sĩ vượt qua Yến Quy: "Cáo từ."

Yến Quy quay người, nhìn tiểu đạo sĩ nhanh như chớp rời khỏi đại môn, rồi biến mất trong dòng người ồn ào náo động.

—— Mệnh của ngươi mặc dù không tốt, nhưng ngươi sẽ gặp được quý nhân, nàng có thể bảo hộ ngươi, một đời vô ưu.

Đây là câu nói mà lúc trước tiểu đạo sĩ đuổi kịp hắn, nói cho hắn biết.

Lúc ấy hắn đáp trả ra sao?

Hắn hỏi —— hắn nên làm thế nào?

Lúc ấy hắn chỉ thuận miệng hỏi một câu, cũng không tin cái tên đạo sĩ nhìn như đồ lừa đảo này.

Tiểu đạo sĩ nói hắn sẽ tin.

Còn cùng hắn đánh cược nữa.

"Yến Quy."

Yến Quy lấy lại tinh thần, nhìn về phía nữ tử đứng trên kia, khóe miệng của hắn cong cong, cất bước đi lên.

Hắn sẽ tin.

Hiện tại hắn tin.

...

Một năm sau, Hoàng đế băng hà.

Tấn vương lúc đầu dự định tạo phản, giờ đây cả ngày được Sơ Tranh nuông chiều, dường như đến chút ý tứ muốn tạo phản cũng không có.

Cuối cùng triều thần đẩy một vị vương gia lên thượng vị.

Tân đế đăng cơ ba năm, thiên hạ thái bình, bách tính an khang, người người ca tụng là vị hiền đế.

Nhưng người được hâm mộ nhất trong toàn hoàng thành không phải là phi tần hậu cung, cũng không phải là đế vương tướng quân, mà là vương gia nhàn tản không quyền không thế —— Tấn vương.

Tấn vương phi mỗi mùa đều thay đổi cây cối trong hoàng thành.

Mùa xuân trồng hải đường.

Mùa hè gieo hạt hợp hoan.

Thu trồng tử vi.

Đông trồng hồng mai.

Một năm bốn mùa, đều phải làm cho Tấn vương trông thấy toàn thành rực rỡ.

Nhóm thương nhân trồng cây, kiếm được đầy bát đầy bồn.

Bên trong Tấn vương phủ thì càng là tấc vàng tấc bạc.

Nghe nói trên mặt đất đều lát đầy noãn ngọc.

Bởi vì Tấn vương sợ lạnh, nên toàn bộ Tấn vương phủ đều trải thảm dưới đất, cho dù là trên hành lang, cũng cực kì ấm áp hòa hợp.

Hao tiền tốn của?

Vương phi có tiền, muốn cản cũng cản không được.

Mọi nữ tử trong hoàng thành đều hận không thể gả vào Tấn vương phủ.

Tấn vương?

Tấn vương thì tính là gì, các nàng muốn gả cho Tấn vương phi.

Chuyện này làm cho các công tử thế gia trong hoàng thành sầu muốn chết, người bọn họ thích, đều chê họ không đủ lãng mạn.

Kiểu lãng mạn như của Tấn vương phi là thứ mà bọn họ có thể học được sao?

Bọn họ đào đâu ra tiền chứ?

Nếu Tấn vương phi còn tiếp tục như vậy, bọn họ chỉ sợ không cưới được nương tử nữa!!

Nghe Tiểu Quý Tử kể lại chút chuyện lý thú bên ngoài, Yến Quy cười khẽ một tiếng: "Các nàng đều muốn gả cho vương phi sao?"

"Còn không phải sao, hiện tại những vị thiên kim tiểu thư này, đều hận không thể trở thành nam nhi." Tiểu Quý Tử cảm thán.

Đừng nói là những người kia, đến cả một số công tử thế gia cũng có chút động tâm.

Vương phi thật sự đặt vương gia lên đầu quả tim mà cưng chiều.

Tiểu Quý Tử vẫn cảm thấy kiểu người tinh xảo như vương gia, nên sống một cuộc sống như thế này.

Hiện tại thật sự đã có người làm được...

"Vậy thì ta phải giám sát vương phi chặt chẽ một chút."

"..." Ai dám đoạt với ngài chứ?

"Vương gia, tiểu thư mời ngài đến Phi Tinh các." Thanh âm của Lục Châu từ bên ngoài vang lên.

Yến Quy đứng dậy, Tiểu Quý Tử vội vàng mang áo choàng đến, khoác lên cho Yến Quy.

Bên ngoài gió tuyết rất mạnh, nhưng gió lạnh thổi qua cũng không có vẻ lạnh đến thấu xương.

Yến Quy kéo lấy áo choàng, đi theo hạ nhân về hướng Lưu Tinh các.

Hôm nay là đêm giao thừa, toàn bộ vương phủ cũng cực kỳ náo nhiệt, trên hành lang treo đầy đèn lồng.

"Vương gia."

"Vương gia vạn phúc."

Bọn hạ nhân hân hoan vui vẻ hành lễ với Yến Quy.

"Muộn như vậy vương phi còn gọi vương gia qua làm gì thế?" Tiểu Quý Tử và Lục Châu rớt lại phía sau.

"Không biết." Lục Châu vẻ mặt chính trực.

"Chắc chắn ngươi biết." Tiểu Quý Tử không tin.

Vương phi có chuyện gì cũng đều phân phó Lục Châu đi làm, nàng có thể không biết sao?

"Biết cũng không nói cho ngươi." Lục Châu làm mặt quỷ với Tiểu Quý Tử, đuổi kịp Yến Quy ở phía trước: "Vương gia, ngài chậm một chút, tiểu thư nói không gấp."

Thanh âm mềm mại của Yến Quy bay qua: "Không muốn để nàng chờ quá lâu."

Phi Tinh các là nơi năm ngoái Sơ Tranh cho người xây dựng, chính là kiến trúc cao nhất ở hoàng thành, đứng ở trên đó có thể quan sát được toàn bộ hoàng thành.

Yến Quy leo lên Phi Tinh các.

Hoa tuyết rơi lộn xộn, trên lầu các có chút lạnh.

Sơ Tranh đứng bên cạnh lầu các, vươn tay về phía hắn.

Yến Quy giơ tay qua, Sơ Tranh liền kéo người vào trong ngực, trên người cô luôn luôn ấm áp, có thể xua tan hàn ý.

"Gọi ta tới nơi này có chuyện gì không?"

"Lạnh?"

"Vẫn tốt, nàng rất ấm áp."

Sơ Tranh liền ôm chặt hắn hơn một chút: "Đẹp không?"

Yến Quy theo ánh mắt Sơ Tranh nhìn xuống phía dưới.

Hoàng thành đèn đuốc sáng trưng, lộ ra không khí vui mừng.

Lúc trước luôn nhìn từ dưới thấp, cùng với giờ phút này quan sát từ chỗ cao, đem đến cảm giác hoàn toàn khác biệt.

"Thật đẹp."

Hắn không nghĩ tới có một ngày, sẽ cùng một người đứng ở nơi cao nhất quan sát hoàng thành.

Ầm ——

Pháo hoa tuyệt đẹp nổ tung trên bầu trời đen như mực.

Muôn hồng nghìn tía sắc thái chiếu rọi trong đôi mắt Yến Quy, pháo hoa phóng lên như khung cảnh phồn hoa náo nhiệt, thắp sáng toàn bộ bầu trời đêm rực rỡ.

Một cái rồi một cái, từ Phi Tinh các lan tràn về nơi phương xa.

Cả mảnh trời đều có pháo hoa nở rộ, như mộng như ảo.

"Vương phi lại vì làm vương gia vui vẻ." Tiểu Quý Tử không cảm thấy kinh ngạc, chỉ chọc chọc Lục Châu: "Vương phi bỏ ra bao nhiêu tiền thế?"

"Dù sao bán hơn vạn ngươi cũng không đủ." Lục Châu hừ nhẹ một tiếng.

"..."

Lục Châu nhìn pháo hoa trên bầu trời đêm: "Nếu như có ai vì ta mà phóng pháo hoa toàn thành, chắc chắn ta sẽ khóc rất lâu."

Tiểu Quý Tử cũng thật tâm cảm khái: "Vương phi đối với vương gia thật tốt."

Sơ Tranh: "..."

Không phải đâu, ta chỉ muốn phá sản thôi mà.

Yến Quy nắm chặt tay Sơ Tranh, nhịp tim đập cực nhanh.

Cho dù đã sống cùng với cô thật lâu, nhưng mỗi lần cô làm những việc này, hắn vẫn cảm thấy tim đập rộn lên.

Hai người sát vai nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm.

Trong làn gió tuyết bay bay, có âm thanh rất nhỏ vang lên.

"Chúng ta sẽ luôn luôn ở bên nhau đúng không?"

"Ừ."

*

VỊ DIỆN THỨ 6 HOÀN TẤT!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 6 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như tao usb co the cai win voi 5 cong cu, loi may tinh chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.