Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 208: Vương Giả trở về (5)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Thuộc hạ không dám thở mạnh, băng bó kỹ vết thương cho Thịnh Đình.

"Đình ca, tiểu thư cô ấy..." Sao lại là lạ.

Thịnh Sơ Tranh trước đây đâu có giống như vậy.

Nhưng lời này thuộc hạ không dám nói ra.

Sợ chọc giận Thịnh Đình.

Sắc mặt Thịnh Đình âm trầm: "Gọi Trang Di tới gặp tôi."

"..."

Thuộc hạ đáp một tiếng.

...

Ông lão chạy vào: "Tiểu thư, Đình thiếu... xe của Thịnh Đình đã đi rồi."

Thịnh Đình trước kia là thiếu gia Thịnh gia.

Nhưng sau khi Thịnh Mân mất tích, hắn lập tức tự lập môn hộ, tư thế lớn như vậy, cho thấy những năm này hắn sớm đã bố trí.

Thịnh Đình mang đi phần lớn người và các mối làm ăn của Thịnh gia.

Xem xét tiền căn hậu quả, thì Thịnh Đình mới chính là kẻ cầm đầu làm Thịnh gia trở nên như bây giờ.

Thịnh tiên sinh bồi dưỡng hắn nhiều năm như vậy, cuối cùng lại nuôi ra một tên bạch nhãn lang...

Ông lão nghĩ đến là thấy tức.

"Ừ."

Sơ Tranh ngồi trên bậc thang, đang nhìn Ân Hồng muốn ngất mà không thể ngất ở đối diện.

Ông lão có chút nơm nớp lo sợ.

Lúc này nhìn tiểu thư rất bình tĩnh, nhưng không biết tại sao ông lại cảm thấy có chút đáng sợ.

So với khi tiên sinh nổi cơn thịnh nộ còn đáng sợ hơn.

Ân Hồng cũng bị Sơ Tranh dọa cho ngu luôn, lúc này làm gì còn dám có tâm tư khác, chỉ hận không thể làm cho mình ngất đi.

Nhưng trên người đau quá, đau đến mức làm gã cực kỳ tỉnh táo.

Chờ đám người Ân Hồng bị dọn dẹp ra, ông lão khom lưng đứng bên cạnh Sơ Tranh, ân cần hỏi: "Tiểu thư, những ngày này, ngài đi đâu vậy?"

Tiên sinh mất tích, ngay cả tiểu thư...

"Bị Thịnh Đình nhốt lại." Sơ Tranh bình tĩnh nói.

Thịnh Đình?

Ông lão quả thực không thể tin, trong con ngươi đục ngầu lộ ra nét phẫn nộ: "Tiểu thư, Thịnh Đình giam giữ ngài?"

Sơ Tranh gật đầu.

"Sao hắn dám!" Ông lão tức giận đến run rẩy.

Tiên sinh coi hắn như con ruột.

Vậy mà hắn lại có thể làm ra loại chuyện này.

Thịnh gia sụp đổ, đến ngay cả tiểu thư cũng không buông tha.

Cầm thú!

Súc sinh!!

"Tiểu thư..." Thanh âm của ông lão nghẹn ngào: "Thịnh Đình hắn... Có làm gì ngài không?"

"Không có."

Ông lão thở phào.

Sơ Tranh hỏi: "Thịnh gia còn vệ sĩ không?"

Cái trang viên này to như vậy, nhưng đến tận bây giờ, hình như cô cũng chưa nhìn thấy một ai khác.

Ông lão tên là Cao Bình, trước kia là quản gia của trang viên.

Cao Bình bất đắc dĩ lắc đầu thở dài: "Làm sao còn có người nữa, đều đi hết rồi."

Thịnh gia tan đàn xẻ nghé, những người kia sớm đã thay cành cao khác.

Lúc trước cũng có một số người lớn tuổi lưu lại.

Nhưng trong hai ngày Ân Hồng tới đây, gã đã đuổi hết những người kia đi.

Đám người Ân Hồng, không biết trên tay từng dính bao nhiêu sinh mệnh, dù sao còn sống, còn hi vọng vẫn tốt hơn so với chết.

Bởi vậy nên bây giờ cũng chỉ còn một mình ông lưu lại nơi này.

Nhưng Cao Bình cũng có chút kỳ quái, những người kia của Thịnh gia thế mà lại không hề động đến trang viên này.

Cao Bình nghĩ tới đây, nhịn không được mà hốc mắt ươn ướt: "Tiểu thư, bọn họ đều nói tiên sinh đã chết, nhưng tôi không tin, nhất định tiên sinh vẫn còn sống, ngài ấy sẽ không bỏ lại tiểu thư một mình như vậy được."

Rốt cuộc Thịnh Mân có chết hay không, đến lúc chết nguyên chủ cũng không biết.

Sơ Tranh vuốt vuốt một mảnh sứ vỡ vụn.

Hàn quang chợt lóe lên trong đôi mắt cô, soi sáng đáy mắt lãnh đạm xa cách, không thèm để ý đến chuyện gì.

"Tiểu thư, bây giờ ngài phải làm sao đây..."

"Thuê vệ sĩ." Nếu không thì lần sau đánh nhau còn phải tự mình lên nữa.

"..." Cao Bình sửng sốt.

Ông lập tức nhớ tới số tiền vừa rồi Sơ Tranh đưa cho Ân Hồng, vội vã hỏi: "Tiểu thư, số tiền kia ngài lấy ở đâu ra vậy? Trong trang viên không có nhiều tiền mặt như vậy..."

"Vấn đề tiền bạc không cần chú lo lắng, cứ làm theo lời tôi đi."

Cô gái mặt mày lãnh đạm, ngũ quan xinh xắn đem đến cho người ta cảm giác sắc bén, đôi mắt đen nhánh như bầu trời đêm, lại lộ ra sự lạnh lẽo như băng tuyết, làm người ta không dám tùy tiện đối mặt với cô.

Đáy lòng Cao Bình tràn đầy nghi hoặc.

Đương nhiên Cao Bình cũng không cảm thấy tiểu thư nhà mình bị đánh tráo gì đó, vì dù sao cục diện của Thịnh gia bây giờ cũng rất rối rắm, không có thứ tốt đẹp gì cả.

Ông càng cảm thấy tiểu thư nhà mình bị kích thích hơn.

Nói cho cùng ông cũng chỉ là người làm...

Một số việc của gia chủ, mình vẫn không rõ ràng.

Có bao nhiêu tài sản, bao nhiêu đường lui...

Cao Bình cầm tiền, giúp Sơ Tranh đi thuê vệ sĩ, nhưng tiểu thư không nói cho ông biết là tiền mặt nha!

Ông mang theo mấy cái rương lớn, đi ra ngoài cũng sợ bị người ta cướp mất.

Hiệu suất làm việc của Cao Bình rất cao, vệ sĩ và người giúp việc được thuê đến ngay trong ngày, những chỗ bị phá hủy, hư hại trong trang viên, sau khi có tiền, tất cả đều được sửa chữa tốt.

Sơ Tranh giẫm lên tấm thảm mềm mại bước xuống lầu.

"Tiểu thư, ngài nghỉ ngơi tốt rồi sao?"

"Ừ."

Sơ Tranh đi vào phòng ăn, Cao Bình đã chuẩn bị sẵn bộ đồ ăn cho cô, lập tức cho người mang thức ăn lên.

Nhìn Sơ Tranh chậm rãi ăn thức ăn, Cao Bình có chút hoảng hốt.

Giống như khoảng thời gian này chưa tưng xảy ra chuyện gì cả.

Tiên sinh không mất tích, Thịnh gia cũng không xảy ra chuyện.

Tiểu thư vẫn là một cô gái nhỏ ngây thơ hoạt bát như trước kia, được người người sủng ái thương yêu...

"Tiểu thư, chuyện phát sinh lúc trước, ngài định làm thế nào?"

Nếu như ở trước ngày hôm nay, Cao Bình tuyệt đối sẽ không hỏi tiểu thư vấn đề này.

Bởi chính cô cũng bị dọa sợ, thì làm sao biết nên làm thế nào.

Nhưng sau khi trải qua chuyện ngày hôm nay, nhìn tiểu thư trấn định lại lợi hại như thế, ông mới có thể hỏi ra miệng.

Không phải vẫn nói con người trải qua chông gai trắc trở thì mới trưởng thành lên được sao.

Tiểu thư... có lẽ cũng là như thế.

"Chú thấy thế nào?" Sơ Tranh thuận miệng hỏi.

"Tôi không tin tiên sinh đã chết." Giọng điệu Cao Bình rất chắc chắn.

Tiên sinh là người lợi hại như vậy, coi như vì tiểu thư, nên chắc chắn tiên sinh sẽ không chết.

"Manh mối." Sơ Tranh lời ít ý nhiều, không phải chỉ một câu không tin, mà có thể đạt được kết quả.

"Thời điểm tiên sinh mất tích không mang theo ai cả, hơn nữa tiên sinh đi đến một nơi rất vắng vẻ, lại là ở nước ngoài, nên căn bản không có gì giám sát, manh mối điều tra được không nhiều."

Nhưng bọn họ tìm được xe của tiên sinh, trên xe có vết máu, trải qua xét nghiệm thì được xác định là máu của tiên sinh.

Bởi vậy nên người của Thịnh gia kết luận Thịnh Mân bị ngộ hại.

"Nói cách khác, địa điểm chuẩn xác khi mất tĩnh cũng không rõ ràng." Sơ Tranh tổng kết.

Tìm được xe cũng không có nghĩa là người mất tích ở chỗ đó.

Cũng có thể có người lái xe đến chỗ đó để đánh lạc hướng?

Cao Bình nặng nề gật đầu.

Vậy tra cái lông mà tra à!

Sơ Tranh cúi đầu ăn đồ ăn, không nói thêm gì nữa.

Cao Bình muốn nói lại thôi, rốt cuộc vẫn thương tiếc tiểu thư nhà mình chỉ là một cô gái nhỏ, suy nghĩ mọi chuyện không nhanh như những người lớn.

Kỳ thật Sơ Tranh suy nghĩ mọi chuyện rất nhanh, cô đã nghĩ được 99 phương pháp xử lý Trang Di và Thịnh Đình.

Đáng tiếc không thể...

Ai.

Sơ Tranh cơm nước xong xuôi, Cao Bình đem một ít tư liệu lúc trước, đặt trước mặt Sơ Tranh, có lẽ là cảm thấy Sơ Tranh muốn xem một chút.

Sơ Tranh: "..."

Không!

Ta tuyệt đối không muốn!

Thật sự!

Cuối cùng Sơ Tranh vẫn mở những tư liệu kia ra.

Dấu tay dính máu rải rác khắp ghế lái.

Nhìn từ tấm ảnh có thể thấy được, Thịnh Mân từng giãy dụa, sau đó bị bắt ra ngoài xe.

Xe vẫn hoàn hảo, nói cách khác, có lẽ khi Thịnh Mân ở trên xe thì đã bị thương.

Nhưng mà ai động thủ với ông ấy?

Tại sao ông ấy lại muốn đi một mình?

Bọn họ không tìm được điện thoại của Thịnh Mân, cũng không tìm được chữ nào Thịnh Mân lưu lại.

Tâm phúc của Thịnh Mân, không phải người của Thịnh Đình bây giờ, mà cũng không thấy tăm hơi đâu cả.

Chuyện này quá khó hiểu.

【 Nhiệm vụ chính tuyến: Mời tiểu tỷ tỷ dùng giá cao cướp đi một món hàng mà Thịnh Đình nhìn trúng. 】

Sơ Tranh bộp một tiếp khép tư liệu lại.

Không sao.

Đoạt mối làm ăn.

Vấn đề nhỏ.

Sơ Tranh đập tư liệu lên bàn nghe bộp một cái, rồi đá thêm một cước vào hộc tủ bên cạnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 10 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như drama la gi, Sai lầm của cha mẹ khi nuôi dạy con học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status