Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 289: Váy hạ chi thần (11)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Tạ Xu là một người bình thường không có huyền khí —— thậm chí so với người bình thường còn không bằng, bởi vì kinh mạch của hắn từng bị đánh gãy, trên cơ bản không có khí lực gì lớn —— bởi vậy hắn căn bản không phải là đối thủ của Sơ Tranh.

Đáy lòng Tạ Xu tràn đầy khuất nhục và phẫn nộ, lại chỉ có thể mặc cho Sơ Tranh xử lý vết thương trên đùi hắn.

Lúc đầu thần kinh và thân thể của hắn còn căng cứng.

Nhưng dần dần hắn phát hiện Sơ Tranh thật sự chỉ xử lý vết thương, trong ánh mắt không trộn lẫn bất kỳ thứ gì, bình tĩnh lạnh lùng.

"Nhưng là ta chính là Quân Sơ Tranh."

Tạ Xu đột ngột nghe thấy một câu như vậy, hồi lâu sau mới phản ứng được, Sơ Tranh đang trả lời vấn đề khi trước.

Tầm mắt Tạ Xu dời khỏi tay Sơ Tranh.

"Sao ngươi có thể xác định được?"

"Bởi vì ta là."

Tạ Xu trầm mặc không nói tiếp, hắn không tin cô.

Mặc kệ cô là Sở Ứng Ngữ hay là Quân Sơ Tranh, hắn cũng không tin cô.

Sơ Tranh xử lý xong vết thương, chờ y phục khô rồi mặc vào cho hắn.

"Có thể cởi trói cho ta không?" Bị trói thế này, hắn rất không thoải mái, hơn nữa luôn cảm thấy rất kỳ quái.

Sơ Tranh ngồi xuống bên cạnh, ôm Thiên Cẩm Thử vào trong ngực: "Ngươi chạy thì phải làm sao."

Thế giới này lớn như vậy, tùy tiện chạy một cái là rất khó tìm.

Vẫn nên trói đi.

Ra ngoài liền tìm nơi giam lại!

Ừm!

"..."

Tạ Xu cong khóe miệng: "Lấy thực lực của ngươi, mà còn sợ tên phế vật như ta sao?"

"Con kiến còn có thể làm vỡ đê, đừng hạ thấp chính mình." Sơ Tranh dừng một chút: "Ngươi không phải phế vật."

Thẻ người tốt của cô mới không phải phế vật đâu!

Đẹp mắt như vậy sao có thể gọi là phế vật được?

Đáy mắt Tạ Xu giống như có cảm xúc gì đó đang cuồn cuộn, lại như chẳng có gì cả.

Đường cong nơi khóe miệng của hắn từ từ biến mất, ánh mắt dần dần tĩnh mịch.

Cô và Sở Ứng Ngữ thật sự không giống...

Sơ Tranh nghiêng mặt sang: "Lạnh?"

Tạ Xu bị nhìn, không khỏi có chút hoảng, hắn dời ánh mắt, lung tung gật đầu.

Hắn cảm giác được cô ngồi dịch lại đây, sau đó thân thể của hắn đột nhiên ngã về phía cô, trực tiếp bị cô kéo.

Tạ Xu thật sự lạnh, ở trong bí cảnh, thời điểm lạnh nhất ban đêm có thể kết cả sương.

Nhưng mà cô ôm quả thật rất ấm áp.

Tạ Xu và Thiên Cẩm Thử trong ngực Sơ Tranh mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Thiên Cẩm Thử lại phát ra ánh mắt đồng tình.

Nữ nhân này thật hoa tâm a!

"Ngươi thật sự không nhớ gì hết sao?" Tạ Xu hỏi.

"Ừ." Sơ Tranh điều chỉnh tư thế, để Tạ Xu nằm xuống, cô dựa vào thân cây phía sau: "Ngươi biết ta?"

Tạ Xu câu khóe miệng mỉm cười: "Không biết a, ta chỉ biết gương mặt này của ngươi."

"Ồ."

Sơ Tranh nhắm mắt lại, Tạ Xu nhìn chằm chằm vào cằm nữ tử, trên đỉnh đầu có tiếng lá cây bị gió quét qua, phát ra âm thanh sàn sạt.

Tạ Xu giật giật cánh môi: "Ngươi đã từng nghe qua Trọng Tuyết Dạ Nguyệt chưa?"

Sơ Tranh chỉ lắc đầu, không lên tiếng.

"Vậy..."

Sơ Tranh chê hắn ồn ào, dùng tay che miệng hắn: "Đừng nói chuyện."

Lắm vấn đề như vậy.

Có phiền hay không.

Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi.

Tạ Xu: "..."

Tạ Xu bị trói rất không thoải mái, cuối cùng Sơ Tranh đem tay của hắn trói ở phía trước.

...

Tạ Xu bị một vật lông xù cào tỉnh.

Hắn vừa mở mắt đã nhìn thấy con chuột màu vàng kia, ngồi xổm trên ngực hắn, đang dùng móng vuốt của nó cào.

"Ngươi đã tỉnh."

Ánh nắng xuyên qua tán cây tươi tốt, Tạ Xu giơ tay ngăn cản.

"Ngươi biết nói chuyện?"

"Hừ hừ, ta đây là Thần thú đấy." Thiên Cẩm Thử kiêu ngạo ưỡn bộ ngực nhỏ lên.

Thần thú?

Tạ Xu ngồi dậy, Thiên Cẩm Thử tuột từ trên người hắn xuống, ngồi xổm bên cạnh, Tạ Xu hứng thú dò xét nó vài lần: "Không nhìn ra."

Hắn cúi đầu nhìn tay mình, vẫn còn bị trói...

Thiên Cẩm Thử tức giận đến mức quai hàm phồng lên.

Tạ Xu ngắm nhìn bốn phía: "Chủ nhân ngươi đâu?"

"Phi, nàng mới không phải là chủ nhân của ta." Thiên Cẩm Thử giận dữ nói: "Ngươi đừng có mà nói bậy!"

"Không phải chủ nhân của ngươi?" Hắn còn tưởng là khế ước thú của cô chứ, không phải sao...

"Dĩ nhiên không phải, ta không có loại chủ nhân này!" Thiên Cẩm Thử rất tức giận: "Ta không có chủ nhân!"

Nó hiện tại là Thần thú, mới không có chủ nhân đâu, mất mặt!

Nam tử hơi nhíu mày, ánh nắng pha tạp rơi trên hàng mi hắn, đáy mắt đen nhánh thâm trầm ẩn ẩn có chút sáng ngời, cả người đẹp đẽ đến mức không có ngôn từ nào có thể diễn tả nổi.

"Nàng đâu rồi?"

"Ai biết." Thiên Cẩm Thử ngồi xổm bên cạnh vẽ vòng tròn: "Ngươi tranh thủ thời gian chạy đi, thừa dịp nàng còn chưa trở lại."

Nó là chạy không thoát.

Hơn nữa nhìn số hỏa tinh trên tay cô... nó cũng có thể miễn cưỡng ở lại.

"Chạy?" Nam tử cười ra tiếng: "Bị nàng bắt lại thì làm sao, ngươi muốn hại ta à?"

"Nàng sẽ không trở lại nhanh như vậy đâu, ngươi cứ chạy sang hướng đông, bên kia có một tên đại gia hỏa, nàng đuổi không kịp ngươi đâu." Thiên Cẩm Thử vô cùng đồng tình với nhân loại đẹp mắt này, nên bày mưu tính kế cho hắn.

Tạ Xu suy đoán tên đại gia hỏa trong miệng con chuột nhỏ này, hẳn là Thần thú.

Dù sao thì nó cũng là Thần thú, mà còn nói đại gia hỏa, khẳng định còn lợi hại hơn cả nó.

"Ngươi nói là đại gia hỏa, mà còn bảo ta chạy sang hướng bên kia, muốn ta đi chịu chết sao?"

Tạ Xu không biết con vật nhỏ này vô tình hay cố ý, nhưng hắn cũng không dám tùy tiện đáp ứng.

Vạn nhất là nữ nhân kia thăm dò mình thì sao?

Không phải Tạ Xu có chứng vọng tưởng bị hại, mà là nếu hắn không cảnh giác một chút, thì đến khi chết cũng không biết mình chết thế nào.

"Cũng đúng nha."

Thiên Cẩm Thử quên mất nhân loại đẹp mắt này chính là một phế vật.

"Ai."

Nó thở dài như một ông cụ non.

Tạ Xu: "..."

Một lúc sau Sơ Tranh mới trở về, cầm trong tay quần áo và thức ăn.

Cô đưa quần áo cho Tạ Xu, Tạ Xu hiển nhiên không thích, trên mặt đều viết đầu mấy chữ to "lại cho ta mặc cái này".

"Chấp nhận một chút." Sơ Tranh nói: "Ra ngoài mua cho ngươi cái mới."

Vào bí cảnh đều để tìm bảo bối, hoặc là lịch luyện, có ai rảnh rỗi mang y phục đẹp vào làm gì đâu.

"Ta mặc cái này được rồi." Tạ Xu trả y phục cho Sơ Tranh.

Y phục trên người hắn chỉ có chút rách, vẫn còn mặc được.

Sơ Tranh mặt lạnh lùng: "Ta giúp ngươi đổi, hay ngươi tự đổi."

Tạ Xu giơ tay mình ra cho cô nhìn: "Ngươi trói ta, ta làm sao đổi."

Sơ Tranh đã hiểu: "Ta giúp ngươi."

Tạ Xu nghẹn khuất: "Ngươi thả ta ra, ta tự đổi." Ai muốn ngươi giúp ta chứ!

"... Ngươi dám chạy ta đánh gãy chân ngươi." Sơ Tranh uy hiếp xong mới thả hắn ra.

Tạ Xu chịu đựng lửa giận, cầm y phục đi sa sau cây thay.

Y phục màu tím không yêu dã như màu đỏ, nhưng cũng làm nổi bật mấy phần tự phụ của nam tử, rất có phong phạm của quý công tử thế gia.

"Ăn một chút gì đi."

"Cái này là cái gì?" Tạ Xu ngờ vực nhìn trái cây trong tay Sơ Tranh.

"Không biết." Sơ Tranh rất là thẳng thắn, cô không biết, nhưng chắc là có thể ăn, vì lúc trước cô từng thấy đám người Tĩnh Nguyên quốc ăn loại trái cây này.

"Không biết mà ngươi lại bảo ta ăn?" Khóe miệng Tạ Xu câu lấy mấy phần nghiền ngẫm: "Ngươi không sợ độc chết ta?"

"Không sao, đừng sợ." Dù sao cũng còn có cơ hội mà.

"..." Cô đang muốn độc chết mình chứ gì!

Tạ Xu không biết làm sao để biểu đạt ý nghĩ trong nội tâm mình.

"Ngươi đã không phải là Sở Ứng Ngữ, vậy tại sao lại cứu ta?" Tạ Xu nghĩ đến trọng điểm.

"Bởi vì ta phải làm một người tốt." Khuôn mặt nhỏ của Sơ Tranh đầy nghiêm túc đưa trái cây cho hắn: "Ta là một người tốt đúng không?"

Nụ cười của Tạ Xu có chút cổ quái: "Người tốt? Ngươi?"

Hắn không nói tiếp, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.

Thế giới này cá lớn nuốt cá bé, làm gì có người tốt lành nào chứ, chỉ có kẻ cường giả bố thí hoặc cướp đoạt của kẻ yếu mà thôi.

Cho dù cô cứu mình...

"Ăn."

Tạ Xu: "..."

Ta không ăn!

Tạ Xu quay người sang bên khác.

***

Ngày cuối năm sẽ có bạo chương, nên đừng hối ta

Thật muốn tìm người làm cùng ta bộ "Xuyên thành anh trai nữ chính" vì lười quá trời lười... ╥﹏╥

Một thế giới của người ta có 15 chương mà làm cả tháng không xong. Huhu

╥﹏╥ ╥﹏╥ ╥﹏╥
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 7 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như sac dep roi se tan phai, tin sau nhan qua nghiep bao la nguoi co tri tue Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status