Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!

Chương 54: Thần tượng quốc dân (24)

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Cơm nước xong xuôi Sơ Tranh đưa Tô Tửu trở về, nhưng lúc đến dưới chung cư của hắn, mới phát hiện bên ngoài chung cư tất cả đều là phóng viên.

Chuyển qua hướng khác, kết quả cũng gặp phải phóng viên.

Trong khu chung cư này có không ít minh tinh, những phóng viên này không biết đến vì ai, mà lại bày ra thế trận lớn như vậy.

Bây giờ nếu Tô Tửu đi ra, chắc chắn là chạy không thoát.

Gần đây chuyện của hắn và Sơ Tranh rất huyên náo, phóng viên mà nhìn thấy hắn, thì không phải cũng giống như chó nhìn thấy thịt sao.

Sơ Tranh muốn xuống xe, bị Tô Tửu níu lại: "Cố tổng, cô cứ thế mà xuống?"

"Nếu không thì sao? Thay quần áo khác?" Sơ Tranh nhìn quần áo trên người mình, không có vấn đề gì mà.

Tô Tửu: "..." Thay quần áo khác thì xong à.

"Cố tổng, bên ngoài đều là phóng viên, những ký giả này không tốt đâu." Lông mi Tô Tửu hơi run rẩy: "Hay là chúng ta chờ một chút đi."

Sơ Tranh nhìn ra bên ngoài, mấy người này chỉ cần vài phút là có thể xử lý rồi, chờ cái gì mà chờ!

Tô Tửu kéo Sơ Tranh không buông, thần sắc trên mặt có chút khẩn cầu.

Sơ Tranh thu cánh tay đang đặt trên cửa xe, rút tay đang bị túm lấy của mình về, khoanh hai tay trước ngực, thần sắc thản nhiên nhìn phóng viên bên kia.

Tô Tửu chống cằm, trên mặt mang theo nụ cười nhu thuận dịu dàng, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Sơ Tranh.

Một tiếng sau, phóng viên vẫn ngồi xổm bên ngoài chung cư.

Hai tiếng...

Ba tiếng...

Tô Tửu nhỏ giọng nói: "Cố tổng, hôm nay chắc là không vào được rồi, nếu không Cố tổng cho tôi ở nhờ một đêm?"

"Dựa vào cái gì?" Sơ Tranh liếc hắn một cái.

Tô Tửu có chút sững sờ, mấy giây sau mới chậm rãi trả lời: "Cố tổng không phải là bà chủ của tôi sao?"

"..." Tôi là bà chủ chứ không phải mẹ cậu! Dựa vào cái gì mà phải chứa chấp cậu!

Tô Tửu buông mi, trong con ngươi đen như mực, phảng phất như có ánh sáng chiếu rọi, tạo ra từng gợn sóng lăn tăn: "Nếu Cố tổng cho tôi ở nhờ, không chừng tôi có thể cảm thấy Cố tổng là một người tốt đấy."

Sơ Tranh: "..."

Sơ Tranh trầm mặc một phút, khởi động xe rời khỏi chung cư.

Tô Tửu nhếch khóe miệng, cúi đầu xóa dòng tin nhắn ngắn trong điện thoại, tóc mái rủ xuống ngăn trở tia giảo hoạt trong đáy mắt.

Sơ Tranh đã đổi chỗ ở, bây giờ cô đang ở trong một ngôi biệt thự, phòng ốc rộng đến thái quá, nhưng bên trong lại trống rỗng, giống như một ngôi biệt thự vừa được trùng tu xong, lộ ra nét quạnh quẽ và tĩnh mịch.

Rất giống với con người của cô.

"Cố tổng ở đây một mình à?"

"Ừ."

"Rộng thế này, Cố tổng không cảm thấy cô đơn sao?" Tô Tửu tò mò.

"Vẫn tốt."

"..."

Sơ Tranh để Tô Tửu tự chọn một căn phòng, muốn ngủ chỗ nào thì chọn chỗ đó, Tô Tửu chỉ vào một căn phòng có cửa không giống với các phòng khác lắm.

Đó là phòng ngủ chính, Sơ Tranh chỉ gật gật đầu, bước vào căn phòng bên cạnh.

Tô Tửu: "..."

Cứ như vậy ném hắn ở đây?

Tô Tửu đẩy cửa phòng ngủ chính đi vào, đồ vật bên trong hơi nhiều một chút, vừa nhìn đã biết từng có người ở qua.

Tô Tửu xem xét căn phòng một lượt, trên bàn có một cuốn kịch bản, ngón tay hắn lướt qua trên kịch bản, rồi chậm chạp giơ tay lên, đặt trước ngực mình, đầu ngón tay nhẹ nhàng đè xuống.

...

Về phòng, Sơ Tranh thảo luận cùng đoàn đội thu mua của mình chút chuyện ngày hôm nay, sau đó rửa mặt lên giường đi ngủ.

Đùng đoàng ——

Ào ào ——

Tiếng sấm rền vang từng đợt, tia chớp cắt ngang qua đêm tối, chiếu sáng cả căn phòng.

Sơ Tranh xoay người, mơ hồ nhìn thấy một cái bóng đứng thẳng giữa căn phòng, cô động một chút ngồi dậy, mẹ ơi, có quỷ!

Trong nháy mắt lúc cô ngồi dậy, bóng người bên kia đột nhiên nhào tới.

Sơ Tranh theo bản năng bóp cổ đối phương, đè chặt xuống giường.

"Cố... tổng?" Thanh âm quen thuộc truyền đến.

Ầm ầm ——

Nương theo ánh sáng của tia chớp, Sơ Tranh nhìn rõ người bị cô bóp cổ, khuôn mặt hắn tái nhợt, trong đôi mắt dường như có sương mù tràn ngập.

Lại là cái tên yếu gà này!

"Cậu muốn làm gì?" Hơn nửa đêm không ngủ, còn chạy đến phòng cô làm gì? Muốn hù chết cô sao? Tốt bụng chứa chấp hắn, kết quả lại được báo đáp như vậy đây!

Tô Tửu chỉ chỉ cổ mình, lực đạo của Sơ Tranh hơi nới lỏng, cuối cùng thu tay lại, thuận tay mở đèn lên.

Tô Tửu ôm chặt lấy Sơ Tranh, cơ thể dường như cũng đang phát run: "Cố tổng, tôi sợ."

"Ồ, tôi không sợ." Sấm sét thôi mà, có gì phải sợ.

"..."

Sơ Tranh kéo cánh tay hắn ra, nhưng Tô Tửu ôm rất chặt, kéo thế nào cũng không kéo ra được.

Tiếng sấm chớp bên ngoài càng ngày càng lớn, Tô Tửu cũng run rẩy dữ dội hơn, Sơ Tranh nhìn một bên mặt của hắn, tái nhợt đến dọa người, không giống như đang giả vờ.

Sơ Tranh: "..."

Giọng Tô Tửu buồn buồn vang lên: "Cố tổng, tôi có thể ngủ cùng cô không?"

"Không thể."

"... Nhưng tôi sợ."

Sơ Tranh nhịn một chút: "Ngủ dưới đất."

Tô Tửu không dám được một tấc lại muốn tiến một thước nữa, nhẹ nhàng gật đầu, Sơ Tranh bảo hắn buông cô ra, trải chăn mền trên mặt đất, đem hắn nhét vào.

Tô Tửu co lại thành một cục, thấy Sơ Tranh định tắt đèn, hắn lập tức lên tiếng: "Cố tổng, có thể không tắt đèn không?"

Sơ Tranh: "..." Sao lại lắm chuyện thế này.

Xì xì xì ——

Ánh sáng trong phòng đột nhiên vụt tắt.

Sơ Tranh nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nơi xa đen kịt một màu, một chút ánh sáng cũng không thấy, bị cúp điện à?

Sấm sét lớn thế này, mất điện cũng là bình thường.

Chuyện này không có quan hệ với cô.

Sơ Tranh đang muốn ngủ, người trên đất đột nhiên bò lên, trực tiếp chui vào chăn của cô, ôm chặt lấy cô.

Sơ Tranh: "..."

Có thể xử lý hắn không?

【 Nếu như tiểu tỷ tỷ muốn kéo ngược lại một lần, ta cũng không có ý kiến a ~ 】

Sơ Tranh: "..." Mẹ nó, ai muốn kéo ngược lại chứ.

Sơ Tranh nhắm mắt lại, dưới đáy lòng yên lặng đếm ba tiếng, sau đó nằm xuống, để mặc cho Tô Tửu ôm mình như bạch tuộc.

Ngón tay Sơ Tranh sờ đến lọn tóc mềm mại của Tô Tửu, tâm tình hơi tốt lên một chút.

Ừ... Đã đưa tới cửa, ngu sao mà không sờ.

Cô cẩn thận vuốt vuốt, Tô Tửu không có phản ứng gì, Sơ Tranh lớn mật sờ đến mấy lần.

Tô Tửu: "..." Cô coi mình thành cái gì rồi?

Hắn cũng đã ôm ấp yêu thương, nhưng đến một chút phản ứng cô cũng không có, còn ấn lấy đầu hắn mà sờ, có ý gì đây?

Tô Tửu cảm giác được bàn tay đặt trên đầu mình dần dần mất đi lực đạo, hắn cẩn thận ngẩng đầu.

Dưới ánh sáng yếu ớt, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ của nữ sinh.

Tô Tửu nín thở trong giây lát, vươn tay, cẩn thận chạm vào gò má cô, nó còn mềm hơn trong tưởng tượng của hắn, giống như tơ lụa vậy.

Tô Tửu cẩn thận xê dịch ngón tay, nhưng một giây sau liền bị người bắt được, bên tai vang lên một tiếng thì thầm: "Đừng lộn xộn."

Nhịp tim Tô Tửu đập cực nhanh, nhưng nữ sinh chỉ vuốt vuốt đầu hắn, sau đó liền không có động tĩnh gì nữa.

Tô Tửu: "..."

Cô coi mình là mèo sao!

Tô Tửu mím môi, ngược lại không dám động nữa, sợ đánh thức cô.

Bên tai tiếng tim đập nhẹ nhàng trầm ổn của cô, lần đầu tiên Tô Tửu cảm nhận được toàn thân đều ấm áp.

Hắn luôn sống một mình, từ nhỏ cho đến lớn... Sau này khi tiến vào giới giải trí, cho dù làm cái gì, hắn cũng chỉ làm một mình.

Bởi vì hắn không muốn kết bạn với người khác.

Cho nên hắn bị xa lánh, bị làm khó dễ, nhưng những thứ này chẳng là gì cả, chỉ cần hắn có thể đóng phim, có thể làm điều mình thích.

Thế nhưng có một ngày, chuyện hắn thích nhất cũng bị người ta tước đoạt đi mất.

Mà hắn lại không có năng lực phản kháng, bởi vì hắn chỉ là một người bình thường, không quyền không thế, hắn từng giãy giụa, từng phản kháng, nhưng tất cả đều vô dụng.

Vào lúc hắn cảm thấy tất cả mọi người trên thế gian này đều như thế.

Thì cô xuất hiện.

Hắn không chỉ một lần hoài nghi cô có mục đích khác với mình, nhưng cho dù hắn thăm dò thế nào, cô đối với hắn đều giống như không có bất cứ ý nghĩ gì.

Ngón tay Tô Tửu cẩn thận chen vào khe hở giữa các ngón tay Sơ Tranh, mười ngón đan xen.

Cố Sơ Tranh, là em xuất hiện trước mặt tôi trước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 6 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như ngu nhu vo chong, truyen cuoi chua toi rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.