Xuyên thành mẹ ruột nhân vật phản diện phật hệ hằng ngày

Chương 3



Hơi thở Hạ Hàn dừng lại chỗ bả vai Diệp Phạm, rõ ràng là rất ấm áp mà lại phảng phất lạnh như băng.

Hai người dựa quá gần, Diệp Phạm không dám động, thân thể cứ như vậy mà cứng đờ ở nơi đó.

Hạ Hàn rũ mắt, ánh mắt lãnh đạm chậm rãi nhìn xuống.

Bờ môi của anh dừng trên bả vai Diệp Phạm, chỉ cách đúng một tấc, từ đầu đến cuối đều không tiến thêm nửa phần.

Lúc này, những người điều tra đã tới gần, bọn họ nhìn vào ngõ nhỏ, ánh mắt cảnh giác.

Từ góc nhìn của bọn họ, chỉ có thể thấy được Hạ Hàn ở ven tường, trong ngực giống như đang ôm lấy một nữ nhân.

Hai người nhìn qua trông thân mật cực kỳ.

Bọn họ liếc nhìn nhau một cái, biết là một đôi tiểu tình nhân. Bọn họ không có hoài nghi gì, lập tức rời đi.

Thời điểm ở đây ái muội tràn lan thì một thanh âm vang lên.

“Cắt! Hai người diễn tốt lắm.” Đạo diễn đối với biểu hiện của hai người rất là vừa lòng, hoàn toàn thể hiện được cảm giác mà ông muốn.

Môi Hạ Hàn lập tức rời đi, hơi thở nguy hiểm của anh biến mất. Diệp Phạm mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Cùng thời khắc đó, Diệp Phạm nhìn phía bên cạnh rồi đi ra vài bước, cùng Hạ Hàn cách ra một chút khoảng cách.

Diệp Phạm vẻ mặt thản nhiên, cô giơ tay, nhẹ nhàng chỉnh trang quần áo, che đi bả vai bị lộ ra.

Hạ Hàn cùng Diệp Phạm đều không nhìn về phía đối phương, ánh mắt hai người hoàn toàn không có chạm nhau.

Rõ ràng vừa rồi bọn họ còn trong trạng thái thân mật ái muội như thế, lúc này lại giống như những người xa lạ.

Hôm nay, Diệp Phạn cùng Hạ Hàn chỉ phải diễn chung một cảnh thân mật như vậy. Sau khi quay xong cảnh diễn này, Diệp Phạm có thể rời đi ngay.

Trước khi rời đi, Diệp Phạm liếc nhìn Hạ Hàn một chút.

Hạ Hàn vẫn như cũ mặc một thân quân trang, thân hình cao lớn thẳng tắp. Cằm anh căng chặt, môi mỏng nhấp thành một độ cong như khinh thường thế gian.

Hạ Hàn diễn rất chuyên nghiệp, mặc kệ là quay, diễn cái gì, anh đều sẽ nghiêm túc hoàn thành.

Đã từng có cô minh tinh lợi dụng cơ hội đóng phim, muốn tới gần Hạ Hàn, nhưng Hạ Hàn thái độ lãnh đạm, mọi người đều cắt đứt suy nghĩ kia.

Cho nên, Hạ Hàn cùng nhiều nữ minh tinh đối diễn như vậy, nhưng ở bên ngoài, mọi người đều chưa từng nghe qua được bất luận tai tiếng gì của Hạ Hàn.

Diệp Phạm suy nghĩ phức tạp, mọi người làm sao mà có thể nghĩ đến, Hạ Hàn thế mà lại có một đứa con trai.

Về việc Hạ Hàn cùng nguyên chủ có đoạn quan hệ kia, trong sách cũng không miêu tả cụ thể, Diệp Phạm cũng không biết rõ ràng nguyên nhân là gì. Cô chỉ biết, sau đêm hôm đó, nguyên chủ đã mang thai đứa con của Hạ Hàn.

Diệp Phạm nghĩ thầm, nguyên chủ cùng Hạ Hàn phát sinh quan hệ, vốn chỉ là ngoài ý muốn. Bọn họ thật ra chỉ là người xa lạ không hơn không kém mà thôi.

Cô đã ký hợp đồng, các cảnh diễn trong bộ phim cô nhất định phải hoàn thành. Chờ sau khi quay bộ phim này xong, cô liền rời khỏi đoàn phim, sẽ cùng Hạ Hàn không có bất kỳ liên quan.

……

Ngày hôm qua, Diệp Phạm ra siêu thị mua không ít nguyên liệu nấu ăn, bỏ vào tủ lạnh.

Cô cũng lên mạng tra qua tư liệu, cô chuẩn bị làm thử một số thực đơn đơn giản trước, lúc sau mới từ từ sửa đổi cho tốt hơn.

Diệp Phạm buộc tạp dề, thời điểm đi vào phòng bếp, Đô Đô cũng đi theo vào. Bé bước từng bước nhỏ, nghiêng ngả không vững mà theo sát.

Từ sau khi Diệp Phạm xuyên qua, Đô Đô vẫn luôn theo sát cô.

Diệp Phạm đi đâu, bé cũng đi theo đó, sợ cô biến mất không thấy nữa.

Diệp Phạm vắt chéo tay buộc dây đeo tạp dề sau lưng, cho đến khi cô dừng bước chân lại, mới phát hiện theo phía sau mình có một cái đuôi nhỏ.

Vẫn là không thể bỏ qua được cái đứa nhỏ này.

Diệp Phạm dừng lại, Đô Đô liền ôm chặt bắp chân của cô, bé tay cầm chặt lấy ống quần cô, tựa như muốn cùng sàn nhà hòa vào làm một.

Diệp Phạm vừa buồn cười lại vừa đau lòng, cô hiểu rõ bảo bảo là lo được lo mất, vẫn luôn nghĩ ỷ lại cô.

“Bảo bảo, ra bên ngoài chờ một chút đi, mẹ rất nhanh sẽ nấu xong.” Diệp Phạm giọng ấm áp khuyên bé.

Lần này, Đô Đô lại không nghe lời Diệp Phạm, bé phồng quai hàm, giống bóng cao su được thổi đầy hơi.

Bé giọng điệu chững chạc: “Không được, mẹ sẽ vứt bỏ con.”

Diệp Phạm không đành lòng, cô thấy được cả một đời Diệp Đạc trong truyện.

Đầu tiên, hắn sinh ra không được ai chào đón, hắn nhận được tình cảm của người thân quá ít, lại làm hắn càng khát vọng tình thân. Nguyên chủ ở ngay trước mặt hắn mà tự sát, để lại cho hắn nỗi bi thương không thể xóa nhòa.

Nhưng mà, Diệp Đạc sau khi lớn lên, lại đau lòng nguyên chủ tao ngộ*. Bởi vì khi còn nhỏ ngoài ý muốn, hắn tính tình u ám, lại không có ai dẫn đường, cuối cùng mới đi tới tính cách cực đoan sau này.

*Tao ngộ: tình cờ gặp gỡ, không biết trước (nghĩa thì là như vậy nhưng đặt vào ngữ cảnh thì không đúng lắm nên mk để nguyên, ai biết nó có nghĩa khác mà phù hợp thì ib cho mk biết để sửa nhe)

Diệp Phạm cô nếu đã tới nơi này, cô nhất định sẽ không để bi kịch lặp lại một lần nữa, cô cũng sẽ không để tính cách Diệp Đạc biến thành về sau như thế.

Diệp Phạm dứt khoát buông xuống đồ vật trên tay, ngồi xổm xuống, cô chọc chọc khuôn mặt tức giận của tiểu mập mạp.

“ Để mẹ đem ghế ngồi đến phòng bếp, con ở bên cạnh nhìn mẹ được không.”

Đạt được lời hứa hẹn của Diệp Phạm, tiểu bảo bối Diệp Đạc, đôi mắt trở nên sáng lấp lánh, bé ngẩng cổ nhìn Diệp Phạm, mềm mại mà lên tiếng: “Vâng.”

Thật sự là ngoan ngoãn không chịu được.

Diệp Phạm cầm lấy một cái ghế nhỏ, đặt ở cửa phòng bếp.

“Bảo bảo ngoan ngoãn ngồi ở nơi này nhìn mẹ được không?”

Diệp Phạm sợ cách gần quá, sẽ khiến bảo bảo bị bỏng.

Diệp Đạc chỉ cần có thể thấy được Diệp Phạm, nhanh chóng cảm thấy hài lòng.

Hiện tại vào lúc này, nếu ai đó cùng bé nói cái gì, bé đều sẽ đáp ứng: “Được.”

Diệp Phạm đi pha cho tiểu mập mạp này một bình sữa, cho bé cầm trên tay.

Vì có thể điều chỉnh chính xác lượng sữa, Diệp Phạn thử qua rất nhiều lần, mới miễn cưỡng thành công, may là Đô Đô không có kén ăn.

Tay nhỏ của Đô Đô cầm lấy bình sữa, ánh mắt vẫn luôn nhìn Diệp Phạm không dời.

Diệp Phạm an bày con thật tốt, mới bắt đầu làm cơm trưa hôm nay.

Bản thân cô thật ra có thể tùy tiện nấu qua loa mà ăn, nhưng mà đối với thức ăn của đứa trẻ, cô để tâm rất nhiều.

Diệp Phạm lấy cái nồi nhỏ đặc thù ra, sau khi đun nóng thì rót sữa bò vào.

Diệp Phạm trước tiên đem nguyên liệu nấu ăn đã cắt nhỏ cho vào, ninh thành cháo, cuối cùng mới cho rau dưa, hơi nóng quen thuộc tỏa ra, cháo đã nấu xong.

Diệp Phạm đem cháo rót vào một cái tô, mới chín, nhiệt độ còn rất nóng, làm như vậy dễ dàng đem cái nóng giảm xuống.

Đô Đô đã uống xong sữa trên tay, ngoan ngoãn mà ngồi trên ghế dựa ăn cơm. Diệp Phạm lấy ra cái chén nhỏ dành riêng cho trẻ em, đặt ở trước mặt bé.

Đô Đô cúi đầu ăn, ăn hết một chén cháo, Diệp Phạm múc thêm chút cháo từ cái tô vào trong chén nhỏ của Đô Đô.

Không bao giờ từ lúc nào, cơm trưa đã kết thúc.

Cơm còn chưa có ăn xong, Đô Đô đã liên tục gật đầu, đôi mắt nửa híp, cũng là nhanh muốn đi ngủ. Tuy là như vậy, bé còn không quên đem cái thìa nhỏ ngậm trong miệng.

Diệp Phạm thật sự là phục bé luôn rồi.

Cơn buồn ngủ đến, Đô Đô dụi mắt, hướng Diệp Phạm vươn tay, muốn ôm một cái.

Diệp Phạm ôm bé đem về phòng ngủ, Đô Đô lại không lập tức đi ngủ.

Rõ ràng mí mắt đang đánh nhau, bé lại vẫn cứ muốn Diệp Phạm kể cho bé truyện cổ tích.

Sau khi Diệp Phạm đem chăn đắp cẩn thận, thân người nửa nằm nửa ngồi bên cạnh bảo bảo.

Cô một tay chống đầu, tay khác nhẹ nhàng vỗ cái bụng của tiểu mập mạp.

“Ngày xưa……”

Diệp Phạm vừa mới kể được một hai câu đầu, đã nghe được tiếng hít thở rất nhỏ vang lên.

Diệp Phạm bật cười, ồn ào muốn nghe truyện cổ tích - Diệp Đạc đã ngủ rồi.

Cô không lập tức rời đi, cẩn thận mà chỉnh lại chăn mềm.

Trước kia Diệp Phạm sống một mình, cũng không cảm thấy có gì không tốt.

Một mình đến, một mình đi, cũng khá hài lòng.

Nhưng từ lúc cùng bảo bảo sống chung, cô lại phát hiện cuộc sống như vậy lại thật tốt. Sinh mệnh nhiều thêm một người, có người nguyện làm bạn cùng cô, lòng tràn đầy ỷ lại chỗ cô.

Cuộc sống bình thản nhưng nơi nào cũng là kinh hỉ.

Có một số việc Diệp Phạm cũng sẽ không để ý, bây giờ cô không có tiền, nhưng cô sẽ nỗ lực kiếm tiền. Cuộc sống bây giờ tuy không ổn định, nhưng cô sẽ tích cực mà đối mặt.

Bất cứ chuyện gì cô đều có thể lạnh nhạt, bình thản đối mặt, nhưng chỉ có bảo bảo là ngoại lệ duy nhất. Nếu có ai làm thương tổn đến bảo bảo, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai truyen ngan chi pheo hay nhat, nhũng mỏ bai hay nhat ve truyẹn kieu nguyẽn du sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.