Xuyên thành phản diện làm sao để sống đây

Chương 182: Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu



(*Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu <我寄人间雪满头>: Ta gửi nơi nhân gian đầu đầy tuyết trắng, cũng lấy trong bài Mộng Vi Chi của Bạch Cư Dị, tiêu đề 181 và 182 là hai câu thơ nối tiếp nhau của bài Mộng vi chi, cả bài thơ là một câu chuyện dài nên các bạn lên google tìm để biết thêm chi tiết nha =)))))

Nào ngờ Tiêu Dư An loạng loạng choạng choạng đứng dậy, hắn lấy tay áo lau lau mặt, nói: “Tiết tướng quân, ta có thể cầu ngài hai chuyện được không?”

“Ngươi cầu ta?” Tiết Nghiêm không thể tin được.

“Đúng.”

“Cứ nói không ngại.”

Tiêu Dư An nói: “Chuyện thứ nhất, sau đêm nay, ngài có thể đem thi thể của Tạ Thuần Quy, đưa về Tạ gia không?”

“Tạ gia, thì ra cái người lúc nãy chính là con trai Tạ gia năm đó toàn phủ hy sinh cho tổ quốc ư?” Tiết Nghiêm lẩm bẩm. “Trung nghĩa can đảm, nên được kính trọng, được, ta đáp ứng ngươi, còn một chuyện nữa là gì?”

Tiêu Dư An trông về nơi xa, nơi hoàng cung rộng lớn này, nơi nào cũng có bóng dáng của Bắc quốc, một ngọn cỏ, một cái cây, một bông hoa, một tảng đá, rường cột chạm trổ, đình đài các lầu, nhưng không có một nơi có thể rọi vào trong con mắt của Tiêu Dư An, đôi mắt của Tiêu Dư An trống rỗng vô thần, hắn nói: “Kết thúc này, có thể để ta tự mình làm?”

Tiết Nghiêm sững sờ, sau đó gật gật đầu, đem trường kiếm đưa qua.

Tiêu Dư An nhận qua kiếm, lùi ra sau vài bước, tìm một chỗ trống tích đầy tuyết dày, quỳ xuống, hắn hít sâu một hơi, đem trường kiếm trong tay bỏ ở bên cạnh, sau đó nặng nặng mà khấu đầu mười ba cái, mỗi một cái đều kèm theo một câu xin lỗi, lúc khấu xong cái cuối cùng, trán của hắn đã chảy đầy máu tươi.

Xin lỗi, là hắn thả hổ về rừng. Xin lỗi, là hắn không bảo vệ được Bắc quốc. Xin lỗi, cho đến bây giờ, hắn như cũ vẫn muốn nhìn thấy bộ dạng Án Hà Thanh quân lâm thiên hạ. Xin lỗi, là hắn đã có được cái cơ thể này nhưng vẫn chỉ muốn làm Tiêu Dư An.

Xin lỗi là hắn đã từng cố gắng hết sức, nhưng lại bại dưới một câu không thể đổi mệnh của ông trời.

Nếu đã như vậy, lấy mạng đền tội có được không?

Cũng giống như trước kia, hắn đem mạng đền cho đệ đệ bởi vì sự rời đi của chính mình mà cực kỳ oán hận mình vậy.

Như vậy có phải là có thể loại bỏ đi tất cả thù, tiêu tan đi tất cả hận không?

Sau khi khấu xong, Tiêu Dư An nhịn xuống sự đau đớn như nứt ở đầu và cảm giác chóng mặt, rủ mắt cầm lên trường kiếm bên cạnh gác lên trên cổ, hắn quay đầu qua nói với Tiết Nghiêm: “Tiết tướng quân, ta có một câu nói, muốn mời ngài chuyển lời cho Án Hà Thanh.”

Đột nhiên một trận gió lạnh gào thét đi qua, trời đất thê lương, tuyết lớn gầm thét dường như muốn che đi lời nói của Tiêu Dư An.

Cùng lúc đó, Án Hà Thanh trong tẩm cung dần dần mở mắt, thái y ở một bên vui mừng nói: “Hoàng thượng người tỉnh rồi? Người cảm thấy thế nào?”

Bởi vì mất máu, đôi môi của Án Hà Thanh trắng bệch, thần sắc ngẩn ngơ, hắn phải bỏ ra một chút thời gian mới có thể nhớ ra đã xảy ra chuyện gì trước khi mình ngất đi, sau đó không quan tâm sự can ngăn của người xung quanh, đè lấy vết thương chống người dậy: “Tiêu Dư An đâu?”

“Tiêu Dư An? Đây là người nào? Ối, hoàng thượng! Hoàng thượng, vết thương của người!” Thái y bị Án Hà Thanh một cánh tay đẩy ra, kêu lên vài tiếng nhưng uổng cong vô ích.

Án Hà Thanh loạng loạng choạng choạng mà hướng bên ngoài chạy đi, hắn chạy ra khỏi tẩm cung, vịn lấy cột ở bên ngoài, thở gấp vài tiếng liên tục mới không ngã xuống, hắn ngẩng đầu, nôn nóng mà nhìn khắp nơi tìm kiếm thân ảnh của Tiêu Dư An, sau đó ánh mắt đừng ở trên thân cái người đang quỳ ở giữa trời đất, đáy mắt Án Hà Thanh thoáng lên một tia vui mừng, hắn mở miệng muốn gọi, nhưng bởi vì mất máu yếu ớt gọi không ra tiếng, chỉ có thể dùng hết toàn bộ sức lực hướng nơi đó đi tới, sau lưng hắn, để lại một đường máu uốn lượn trên tuyết trắng, ngay sau đó lập tức bị gió tuyết lấp đi.

Nơi không xa, Tiêu Dư An quỳ ở trên đất, đem trường kiếm gác ở trên cổ, quay đầu nói với Tiết Nghiêm: “Ngài chuyển lời cho Án Hà Thanh, bảo hắn sống tốt nửa đời còn lại, ta muốn xem thử, thái bình thành thế của hắn, thiên hạ phồn hoa của hắn, giang sơn xã tắc của hắn, là một bộ dạng vững chắc như thế nào.”

Câu nói này, một chữ không sót mà truyền đến trong tai Án Hà Thanh, hắn dường như ý thức được cái gì đó, hận không thể chạy như bay qua đó, nhưng mà hắn toàn thân không còn sức lực, bước chân trống rỗng, mọi thứ trước mắt dường như đều mơ hồ thành tuyết trắng xóa, hắn một cái đè lên trên vết thương của mình, vết thương ở phần bụng tức khắc truyền đến cảm giác đau đớn kịch kiệt như xé nứt, nhưng Án Hà Thanh chỉ hận sư đau đớn đó không đủ đau, không thể khiến hắn tỉnh táo nhiều thêm một chút, Án Hà Thanh đưa ra tay, điên loạn mà hét: “Tiêu… … Tiêu Dư… …”

Nhưng gió tuyết lớn như vậy, nhưng âm thanh của Án Hà Thanh yếu ớt như vậy, nhưng Tiêu Dư An từ đầu đến cuối cũng không có nhìn qua bên đây đến một lần, hắn nhắm mắt lại, tay nắm lấy chuôi kiếm hơi hơi run rẩy.

Sau đó nữa, một đường ánh sáng trắng cắt ngang bầu trời, cũng cắt vào trong đáy mắt của Án Hà Thanh.

Chẳng qua là một nháy mắt, thế gian chỉ còn thừa lại đỏ thẫm và trắng xóa, Án Hà Thanh mắt mở trừng trừng mà nhìn Tiêu Dư An ngã xuống, động tác rất chậm rất chậm, nhưng chạm đất lại rất mạnh, tuyết trên đất tức khắc mà bay lên vài tấc, Án Hà Thanh cũng theo đó mà quỳ xuống, lòng ngực của hắn giống như bị người khác xuyên qua, trái tim thì như bị sống sờ sờ mà từ trong cơ thể kéo ra, đập ở trên đất giẫm đạp hết lần này đến lần khác, Án Hà Thanh thất thần mà lẩm bẩm xong một chữ An cuối cùng, bởi vì mất máu mà ngất đi.

Tanh đỏ ngấm vào trong tuyết nhuộm lên trêm mắt đất, tay của hai người chẳng qua chỉ còn cách nhau vài thước.

-

Liên quan đến Tiêu tổng. Tác giả có lời nói

Lúc nhỏ chính mắt nhìn thấy mẫu thân tự sát, khiến Tiêu tổng từ nhỏ đã hiểu nhân sinh còn có con đường chết có thể đi, sau này sự oán hận đệ đệ cũng đã đắp nặn lên tính cách rất dể dàng liền rơi vào cực đoan tự trách và áy náy của hắn, cho nên Tiêu tổng thật ra là một con người bên ngoài cười hi hi, nhưng nội tâm lại rất yếu đuối.

-

XueTu: Thế là An An chúng ta đã kết thúc một cuộc đời nghiệt ngã vô cùng cực, và sau đó sẽ qua một cuộc đời nghiệt ngã tiếp theo ┐( ̄~ ̄)┌
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như tho cu chuoi, hot girl toc vang di may bay rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.