Xuyên thành vai ác phải sống làm sao

Chương 161



Mặc dù không đành lòng, nhưng đã là những chuyện Tiêu Dư An nói, Dương Liễu An cùng Hiểu Phong Nguyệt đều sẽ luôn dốc hết toàn lực mà đi làm, Hiểu Phong Nguyệt nói: “Tiểu chủ, hiện tại tiền tuyến còn đang đánh trận, không thể dễ dàng đưa thư vào quân doanh, vả lại tiền tuyến quá mức nguy hiểm, cũng không có người nguyện ý đi đưa, còn chưa kể đến Yến Hà Thanh lại là hoàng đế Nam Yến quốc, sao có thể quan tâm đến một bức thư không rõ lai lịch kia chứ.”

Tức khắc, mặt Tiêu Dư An nhăn thành một trái khổ qua.

Trước kia Dương Liễu An buôn muối có quen biết một số thương nhân có quan hệ, vì vậy bèn an ủi Tiêu Dư An nói: “Tiểu chủ đừng lo lắng, thực ra ta có quen biết một người có thể đem thư đưa vào quân doanh, chỉ là không biết có thể đến được trong tay của Yến Hà Thanh hay không mà thôi, vả lại cũng phải cần một khoảng thời gian nữa mới có thể đưa đến.”

Hai mắt Tiêu Dư An sáng lên, vội vàng nói: “Có thể đưa luôn là tốt nhất! Một khoảng thời gian nữa là bao lâu?”

Dương Liễu An nói: “Chắc là cũng phải mấy tháng đó.”

Tiêu Dư An nhịn không được nắm chặt lấy đệm chăn: “Mấy tháng cơ à… Gửi, gửi đi đi!”

Ngày hôm sau Hiểu Phong Nguyệt chấp bút, thay Tiêu Dư An viết một phong thư để giao cho vị bằng hữu mà Dương Liễu An quen biết, cái tính toán này coi như cũng có khởi đầu.

Sau đó Tiêu Dư An trông trăng trông sao, chờ ròng rã hai tháng liền cũng không thấy có tin tức gì, vết thương trên người hắn đã bắt đầu có dấu hiệu khỏi hẳn, nội thương được Trương Trường Tùng điều trị cũng chậm rãi khôi phục. Thế nhưng Tiêu Dư An vẫn không thể ngủ yên, xương đầu gối của hắn bị ngựa của Dương Lệ Nghiệp giẫm nát, người ta đều nói thương gân động cốt phải dưỡng cả trăm ngày, huống chi tình trạng của hắn lại nghiêm trọng như thế.

Tiêu Dư An cứ như vậy mà trông mong đợi chờ thêm mười ngày nữa, rút cuộc cũng chờ được vị bằng hữu kia của Dương Liễu An đến.

Vị bằng hữu kia hào sảng ngồi xuống ghế, lấy chén tự rót cho mình một chén nước lạnh, lúc này mới nói: “Là ai muốn đưa tin vậy?”

“Là ta, sao rồi? Đã đưa đến rồi sao?” – Cả người Tiêu Dư An ngồi thẳng lên, thân thể nghiêng về phía trước, vội vội vàng vàng hỏi.

“Haizz, đưa cái gì mà đưa chứ!” – Vị bằng hữu kia bày ra vẻ mặt kỳ thị mà khoát khoát tay với Tiêu Dư An, lại cảm thấy những lời này của mình cũng hơi có chút vô trách nhiệm bèn sửa lại nói: “Dù sao thì Dương Liễu An cũng là bằng hữu của ta, trong việc này còn đưa cho ta không ít thù lao, cho nên có lời phải nói thật với ngài. Cái thư này ấy à, ta đã đưa đến quân trướng Nam Yến quốc, thế nhưng mà yêu cầu của ngài là đưa tận tay cho Nam Yến quốc hoàng đế, chuyện này quá khó rồi. Ngài không biết đó thôi, nghe đồn vị Nam Yến quốc hoàng đế này điên rồi!”

Trái tim Tiêu Dư An đột nhiên mạnh mẽ co lại: “Có ý gì?!”

Vị bằng hữu kia thở dài một tiếng, nói: “Ngài hẳn là không biết, mười ngày trước Nam Yến quốc đánh thắng trận, tấn công vào Đông Ngô quốc, cái người Yến Hà Thanh này ấy à, không biết bị ma quỷ gì nhập vào, trở nên cực kỳ tàn nhẫn. Vị Dương tướng quân của Đông Ngô quốc kia, chậc chậc chậc, phải nói là chết cực kỳ thảm. Có người nói bị Yến Hà Thanh tước thành gậy người, có người nói là bị vạn đao xẻo chết, cũng có người nói là bị hạ thuốc ngứa đến không chịu nổi, tự mình đem mình gãi cho đến chết. Tóm lại cuối cùng lâm vào cảnh bị phanh thây, đầu bị treo ngoài cổng thành phơi gió phơi nắng, thân thể bị ném vào nơi hoang dã cho chó dữ cắn nuốt, không lưu lại một bộ phận thân thể nào hoàn chỉnh! Thuộc hạ của hắn gần như cũng đã bị hoàng đế Nam Yến quốc giết sạch. Ngươi nói thử xem, với cái loại tính cách này của Nam Yến quốc hoàng đế, ta có thể đưa thư vào đến quân doanh có phải đã là rất đáng gờm rồi hay không!?”

Một tay Tiêu Dư An che mặt, bả vai có chút run run, hắn nặng nề thở dốc, khó khăn lắm mới bình phục lại tâm tình, ngẩng đầu nói với vị bằng hữu kia: “Ngươi không đưa đến tay hoàng đế Nam Yến quốc, vậy thì cuối cùng bức thư này sẽ rơi vào tay ai chứ?”

Vị bằng hữu kia sờ sờ cằm, nghiêng đầu, vắt chân lên nói: “Ta thực sự đúng là không dám cam đoan gì với ngài, cái chuyện Bá Nhạc biết ngựa này, cũng còn phải xem con ngựa kia có phải là thiên lý mã hay không, có đúng không? Chỉ bằng dân đen như chúng ta, ôi chao, cả đời cũng không ra khỏi thôn xóm, sao có thể có cơ hội tiếp xúc đến những nhân vật lớn như thế chứ, ngài nói muốn gặp người quyền cao chức trọng như vậy, tốt xấu gì cũng phải có một cái tín vật chứ, phải không?”

Vị bằng hữu kia vốn muốn để Tiêu Dư An biết khó mà lui, nào biết hai mắt Tiêu Dư An tỏa sáng: “Tín vật? Cái này ta có đó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như Lãi suất ngân hàng nào cao nhất, hop dong chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.