Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 17: Xấu hổ gặp nhau


Editor: Hạ Cẩn

Từ Bích Ảnh rất hối hận.

Ả không nên ỷ vào Cố Du là đại thần trong game mà tùy ý làm càn như vậy, cũng không nên bởi vì vợ của Cố Du là quen biết trong game mà nghi thần nghi quỷ khiến cho bây giờ ID của Cố Du trong « Như Mộng Lệnh » hoàn toàn trở thành một chuyện cười, người người đều chế giễu anh ta không biết lượng sức, ngày xưa được đưa lên cao bao nhiêu thì bây giờ rớt xuống thảm bấy nhiêu.

Lý do ả hối hận như vậy, là bởi vì đời trước Cố Du biểu hiện xuất sắc trong « Như Mộng Lệnh » nên mới được công ty Gia Trừng đào đi. Từ Bích Ảnh biết cơ hội một bước lên trời có lẽ đã bị ả hủy diệt hơn phân nửa rồi.

Vừa nghĩ tới Cố Du có khả năng bởi vậy mà mất đi sự nghiệp và tiền đồ, Từ Bích Ảnh hoảng hốt lo sợ.

Không được.

Biết được đời trước ký ức là bàn tay vàng lớn nhất của ả, ả tuyệt đối không thể để cho mọi chuyện phát triển đến mức mình trình độ không thể nào khống chế!

"Cộc cộc cộc." Ngoài cửa truyền đến giọng trầm thấp có từ tính của Cố Du "Bích Ảnh, anh có lời muốn nói với em."

Đêm đó Từ Bích Ảnh từ trên giường tỉnh lại, phát hiện mình trùng sinh trở lại trước ngày đính hôn của hai người thì lập tức kích động gọi điện thoại cho Cố Du, nói muốn gặp anh một lần. Cố Du ngại ả khóc nức nở suốt nên chạy gấp trở về từ thành phố khác, không may xảy ra tai nạn xe cộ, may mà chỉ là bị trặc chân.

Cũng chính vì vậy, việc đính hôn của hai người tạm thời bị lùi lại.

Bọn họ đã bàn xong đợi một tuần lễ sau nhưng Từ Bích Ảnh đã không thể chờ đợi.

Cô chỉnh lý tốt quần áo của mình, nhu nhược động lòng người đi mở cửa, Cố Du đứng ở cửa ra vào, dáng người thon dài, mi thanh mục tú* chỉ là thần thái có chút mệt mỏi. Ngữ khí của anh luôn luôn nhẹ nhàng nhàn nhạt ôn hòa, bất luận là đời trước Từ Bích Ảnh giải trừ hôn ước hay là đời này đưa ra đề nghị đính hôn thì anh vĩnh viễn vẫn là bộ dáng vân đạm phong khinh khiến Từ Bích Ảnh đoán không ra.

*Lông mày dài nhỏ, mắt đẹp, chỉ diện mạo đẹp đẽ

"Bích Ảnh, chuyện đính hôn, xem lại đi."

"Cái gì?" Ả đổi sắc mặt.

...

Từ sự kiện làm náo động lần trước, mỗi lần Nguyễn Thu Thu online game đều sẽ phải gánh chịu mưa bom bão đạn đến từ bạn bè. Cô lui bang phái, thỉnh thoảng nhìn ngắm phong cảnh trong game, hiện tại trong trò chơi nhiều xuất hiện rất nhiều người lấy tên mô phỏng tên ID của cô.

Cái gì mà "Khẩu Thu Khẩu Thu", "Thu Thu Thu Thu", "Thu Thu thu"... Phần lớn là nhân vật Ngọc Tiên, nhìn hoa hết cả mắt, cho dù có người thấy được ID chân chính của Nguyễn Thu Thu, cũng phải sững sờ một chút suy nghĩ xem có phải người thật hay không.

Nguyễn Thu Thu ngâm nga bài hát ngồi hí hoáy trên bảng vẽ tranh, chỉ hơn nửa ngày về cơ bản bức họa đã thành hình.

Trong tranh là cảnh xuân Giang Nam, hoa anh đào rực rỡ bị gió cuốn đi rơi lả tả đầy đất, chính là thời khắc giữa xuân đẹp nhất. Gạch đỏ ngói trắng, đình tạ ban công, dát lên một vầng sáng ánh kim. Một bóng người mặc hồng sam váy trắng ngồi nghiêng trên mái hiên, nghiêng chân, cánh tay ngọc nâng lên thổi một chiếc tiêu xanh biếc, tóc dài đen nhánh xõa ra, tay áo bồng bềnh, chỉ lưu lại một bóng lưng uyển chuyển khiến người ta mơ màng.

Nguyễn Thu Thu có chút ngượng tay, sửa chữa hồi lâu.

Nhìn tác phẩm đã hoàn thành phần cốt lõi, cô xoay xoay lưng, cảm thấy phía sau lưng có chút cứng ngắc.

Trước khi xuyên sách, cô là sinh viên khoa mỹ thuật, rất có thiên phú vẽ tranh, trong lúc học đại học thì cũng khá nổi tiếng, sau khi tốt nghiệp thì lựa chọn nghề vẽ phác thảo tự do. Cô không có nhiều lòng cầu tiến, vẽ phác thảo cũng là có thì nhận, không có gì là ép buộc, tháng ngày trôi qua coi như thoải mái.

Từ khi xuyên vào trong sách, vội vàng làm đầu bếp, suýt nữa quên đi kỹ năng kiếm sống của mình.

Nguyễn Thu Thu nghĩ, khoảng thời gian này cứ xem như thời kì khôi phục chức năng, đợi về sau khi ly hôn với Trình Tuyển rồi thì cô có thể tiếp tục nghề cũ, thích vẽ thì vẽ, không cần vì tiền bạc mà lo lắng, sống những ngày tháng mà đời trước tha thiết ước mơ.

Nghĩ như vậy, Nguyễn Thu Thu vui sướng gửi đến diễn đàn game.

« Như Mộng Lệnh » đang thu thập bản vẽ nhân vật CG*, họa sĩ được chọn sẽ có cơ hội tham dự vào dự án mới. Nguyễn Thu Thu đối bọn họ có ấn tượng không tệ —— loại công ty lớn như Gia Trừng này coi trọng nhất nhân tài, đến lúc đó chỉ nói chuyện bằng bản lĩnh.

*Computer Grapphic: một thuật ngữ chỉ công nghệ đồ họa kỹ thuật số.

Nguyễn Thu Thu đóng máy tính lại.

Còn chưa nghĩ ra cơm tối ăn cái gì, cô định đi ra ngoài dạo chơi.

Mấy ngày gần đây nhiệt độ giảm xuống, gió ngày càng lạnh, dự báo thời tiết nói rằng cuối tuần sẽ có tuyết, Nguyễn Thu Thu nhớ ra mình còn chưa có áo khoác dày, thu dọn một chút đi ra ngoài, đi cửa hàng tương đối lớn ở gầm đây mua sắm.

Chạng vạng tối sắc trời u ám, những đám mây màu trắng xám dày đặc che kín cả bầu trời, gió lạnh thổi đến bất thình lình, những chiếc lá vàng rách rưới rơi ở khắp mọi nơi, khiến cho người ta cảm ý lạnh lan từ trong không gian vào thân thể.

Nguyễn Thu Thu đeo khẩu trang, rụt cổ một cái, lạnh đến mức run lẩy bẩy.

Đến lúc tiến vào cửa hàng, được luồng khí ấm áp của điều hòa thổi vào người thì tay chân cứng ngắc mới có thể dần dần hoạt động, Nguyễn Thu Thu nhào lặn khuôn mặt, dùng sức vuốt vuốt hai gò má lạnh băng hoàn toàn không để ý hình tượng. Đột nhiên cô nghe được bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẽ không quá rõ ràng, nhanh chóng bị đối phương che giấu đi.

Cô ngạc nhiên quay đầu lại thì nhìn thấy một người đàn ông dáng người thon dài. Anh ta mặc áo sơmi và một chiếc áo len ba lỗ, quần dài màu đen, áo khoác vắt trên khuỷu tay, khuôn mặt sạch sẽ ôn hòa, nhìn có vẻ tính cách vô cùng tốt.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, anh ta trước có chút kinh ngạc bối rối sau đó lập tức áy náy nở nụ cười, khẽ vuốt cằm. Tuy nhiên, đó chỉ là một nụ cười thoáng chốc, rất nhanh lại chuyển thành mím chặt môi, nhíu nhíu mi, một bộ dáng tâm sự nặng nề.

Nguyễn Thu Thu thu hồi ánh mắt, bộ dáng suy tư.

Kỳ quái, tiếng cười kia, hình như có chút quen thuộc? Đã từng nghe qua ở đâu sao?

Cửa thang máy mở ra, đối phương ra hiệu Nguyễn Thu Thu đi vào trước, Nguyễn Thu Thu lúc đầu chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để sưởi ấm tay chân, bị người xa lạ đưa tay ra mời lịch thiệp nên nhất thời cảm thấy cự tuyệt đối phương thì xấu hổ quá liền khách khí tiến vào.

"Lầu mấy?" Anh ta hỏi.

Nguyễn Thu Thu nhìn qua bóng lưng thẳng tắp thon dài của anh ta, hùng hồn: "Tầng hai."

"..." Anh ta sững sờ.

Đối phương đầu tiên là ấn tầng hai sau đó nhấn xuống tầng năm. Tầng năm chủ yếu đều là phòng ăn, nhà hàng trong trung tâm mua sắm này có thể nói là cao cấp, giá cả cũng đắt, Nguyễn Thu Thu có vẫn luôn có ý muốn đi ăn nhà hàng Tây.

"Thật xin lỗi, là tôi tạo phiền toái cho cô rồi" Anh ta như thở dài lại như buồn cười.

Nguyễn Thu Thu khoát khoát tay: "Không sao, vừa lúc chân đau, không muốn đi cầu thang."

Đang nói liền đến tầng hai, anh ta khách khí đưa một tay ra ngay trước cửa thang máy, Nguyễn Thu Thu đi ra cửa, quay đầu, bên trong cánh cửa thang máy dần dần khép lại anh ta mỉm cười với cô.

Cửa thang máy đóng lại.

Nguyễn Thu Thu nhíu mày lại, cảm giác đã từng quen biết trong lòng cô quanh quẩn không đi, vận hết cả hồi hải mã*, cho dù nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra rốt cuộc là đã nghe qua chất giọng sạch sẽ này ở đâu.

*Hồi hải mã hay hồi cá ngựa (hippocampus) là một phần của não trước, là một cấu trúc nằm bên trong thuỳ thái dương. Nó tạo thành một phần của hệ thống Limbic và có liên quan đến hoạt động lưu giữ thông tin và hình thành ký ức trong trí nhớ dài hạn và khả năng định hướng trong không gian.

Nghi ngờ nhanh chóng bị vứt qua một bên. Nhân viên lần trước vẫn còn nhớ rõ Nguyễn Thu Thu, về sau khi cô tới luôn nhiệt tình đề cử một số hàng giảm giá rẻ nhất, Nguyễn Thu Thu một tay chống nạnh, mang bên mình ví Chanel hào khí ngất trời: "Cho tôi xem kiểu mới! Toàn bộ thử một lần!"

Mua quần áo đương nhiên phải mua, mùa hè có thể mua một phòng hàng tiện nghi rẻ tiền, mùa đông mua áo khoác nhất định phải mua hàng tốt. Cửa hàng này không tính là rất đắt, mẫu mới đều nằm trong khả năng chi trả của Nguyễn Thu Thu, cô từ đời trước đã rất thích các thiết kế của thương hiệu này nhưng không có tiền, hiện tại rốt cục có thể không có gánh nặng mà mua mua mua.

Nguyễn Thu Thu ở trước gương thử tới thử lui, dáng người lả lướt hấp dẫn, xinh đẹp không gì sánh được, cho dù mặc cái gì cũng đều dễ nhìn.

Sau lưng mấy tên đàn ông cùng người nhà đi dạo phố đồng loạt ngồi ở trên ghế sa lon dài, đứng núi này trông núi nọ liếc trộm cô vài lần, căn bản không thấy được vợ lớn vợ nhỏ ở sau lưng đã đen mặt đẹp, eo bị hung hăng bấm một cái mới chịu nghoảnh lại.

"Ai ui đau!"

Nhất thời, trong tiệm âm thanh hô to gọi nhỏ kêu đau vang lên liên tiếp khiến nhóm nhân viên cười trộm không thôi.

Lúc từ trong tiệm đi ra, Nguyễn Thu Thu đã thay một chiếc áo khoác màu nâu nhạt, mặc áo nhung dê màu sáng và quần dài, đi đến đâu cũng đều là tiêu điểm của mọi người. Trong đó cũng có người đến bắt chuyện nhưng đều bị cô lạnh lùng từ chối.

Nguyễn Thu Thu đổi một đôi ủng ngắn, đứng trước cửa sổ sát đất trước mặt ngắm mình, tâm tình yên tĩnh.

Thủy tinh phản chiếu khuôn mặt một cô gái tinh xảo xinh đẹp, cặp mắt hoa đào mông lung nhưng lúc lạnh lùng lên lại nhiều thêm mấy phần sắc bén, quả thực là một vũ khí tốt trong việc đẩy lui người khác. Cho dù bóng lưng xinh đẹp cũng không ai dám bắt chuyện.

"... Mẹ nó."

Sắc mặt cô không thay đổi nhìn qua ngoài cửa, trời bắt đầu mưa to rồi. Lúc này đi ra ngoài nhất định trở thành một con chuột lột, quần áo cũng sẽ bị làm bẩn.

Nguyễn Thu Thu nghĩ, đây quả thực là ý trời, không bằng đi nhà hàng Tây kia đi!

Giờ này, Trình Tuyển chắc cũng sắp trở về rồi. Nguyễn Thu Thu lấy điện thoại đi động ra, gửi cho Trình Tuyển một tin nhắn.

"Tôi còn đang ở bên ngoài, tôi tự ăn tạm gì đó một chút là được, anh tự mình giải quyết đi." Nếu như Trình Tuyển biết cô một mình chạy đi hưởng thụ mỹ thực, nói không chừng sẽ có ý kiến, không đề cập tới thì hơn.

Gửi xong tin nhắn, Nguyễn Thu Thu ngâm nga bài hát, xách theo mấy cái túi quần áo đi về hướng phòng ăn.

...

Lúc nhận được tin nhắn Trình Tuyển đang chuẩn bị về nhà, nhìn thấy tin nhắn trên màn hình, anh lập tức trầm mặc.

Bên cạnh mấy người Đồ Nam còn đang hỏi: "Đại boss anh thật sự không đi gặp Cố Du cùng bọn em sao? Em cảm thấy cậu ta là một hạt giống tốt."

Trình Tuyển bình tĩnh hỏi: "Đi đâu ăn?"

Vừa nhắc tới cái này, Tiêu Phiền vui vẻ: "Ở gần đây thôi, một nhà hàng Tây đặc biệt tốt, anh chắc chắn sẽ không thất vọng!"

Trình Tuyển ừ một tiếng: "Đi thôi."

"Tôi cũng đi." An Nhu đột nhiên nói xen vào. Cô ta hôm nay mặc một bộ váy âu phục, trang điểm khéo léo, lúc cô cười lên rất đẹp khiến Tiêu Phiền có chút đỏ mặt.

Đồ Nam không nể tình: "Cái này cùng bộ phận thiết kế của cô có quan hệ gì đâu, chúng tôi đi nói chuyện làm ăn, cô đừng có nhúng vào."

Tiêu Phiền vội vàng tiếp lời: "Bên ngoài trời mưa rồi, cô về một mình không tốt đâu, đợi lát nữa đã ăn xong tôi đưa cô về."

An Nhu mím môi mỉm cười, vô cùng khách khí: "Cảm ơn."

Chỉ là toàn bộ quá trình ánh mắt của cô đều chỉ rơi vào trên người Trình Tuyển.

Trình Tuyển mặc một chiếc áo khoác đen đơn giản, mí mắt dài nhỏ buông xuống, không biết đang suy tư điều gì. Từ góc độ này có thể nhìn thấy cái mũi thẳng tắp của anh cùng với đôi môi mím thành một đường thẳng. Màu môi của anh rất nhạt, ánh mắt cũng rất vậy, không biết đàn ông như vậy khi nhiệt tình lên sẽ như thế nàk.

An Nhu bỗng nhiên đỏ mặt.

Đồ Nam pha trò nói: "Đi thôi đi thôi, đừng để người ta chờ sốt ruột chứ."

Cùng lúc đó.

Nguyễn Thu Thu được sắp xếp ngồi ở gần cửa sổ sát đất, cô đang chuẩn bị ngồi xuống lại nhìn thấy một người quen ở phía đối diện. Thật là khéo, chính là người mà cô gặp lúc mới tiến vài.

Nguyễn Thu Thu lên tiếng chào anh ta: "Này, ngươi là đang chờ người sao?"

Đối phương có chút bất ngờ, lập tức mỉm cười nói nói: "Đúng, một nhóm bạn."

Tác giả có lời muốn nói:

Nguyễn Thu Thu: Tôi chỉ là ăn tạm một chút.

Phòng ăn, gặp nhau xấu hổ.

Trình Tuyển: Ăn tạm?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như Chụp hình máy tính nhanh gọn trên Windows và macOS, tao va xoa watermark trong word chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.